Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 30

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhục nhã vô cùng, đúng là nhục nhã vô cùng.

Trần Quân Triết, cậu cũng chỉ được cái lực tay mạnh thôi, đừng tưởng anh đây thật sự không dám!

Co ro ở cuối giường, run rẩy ngủ qua một đêm. Rạng sáng hôm sau, du thuyền cập bến Edfu, Hứa Định lập tức xuống thuyền, gọi một chiếc "xe ngựa DiDi"*, phóng thẳng đến hiệu thuốc trong thị trấn, hậm hực mua liền ba hộp bao cao su, thêm một chai gel bôi trơn. Chưa yên tâm, anh còn mua thêm một chai "rượu trợ hứng cổ truyền Ai Cập"——đề phòng Trần Quân Triết chịu không nổi, để lại bóng ma tâm lý cả đời.

*DiDi là ứng dụng gọi xe công nghệ của Trung Quốc, tương tự như Grab hay Uber.

Tối nay anh nhất định sẽ làm Trần Quân Triết tới bến!

Đợi anh chuẩn bị xong xuôi, Tina và Trần Quân Triết đã đứng chờ ở cổng đền Edfu từ lâu.

Hôm nay Tina rất đẹp, cô đổi sang một chiếc khăn trùm đầu màu tím sẫm. Trần Quân Triết thì vẫn vậy, môi mỏng mím thành một đường thẳng, trên mặt chẳng có mấy biểu cảm. Nhưng hừ hừ, Hứa Định hiểu rất rõ, trong đầu cậu đang âm thầm toan tính một hành động sẽ khiến người ta giật mình.

Quả nhiên, Tina vừa nhìn thấy anh liền kinh ngạc nói: "Alan, mặt anh......"

"?"

"Trên mặt anh......"

Trong lòng Hứa Định lạnh toát, anh vội mở camera sau, chỉ thấy trên má phải và má trái mỗi bên đều bị viết một chữ bằng bút đỏ, "Định", "Cưng". Vừa rồi anh cứ thế vác cái mặt "Định Cưng" này chạy rông khắp phố, "Trần Quân Triết........."

Trần Quân Triết vô tội: "Sao thế?"

"Cậu dám thề cái này không phải cậu làm không."

"Em thề đúng là em làm thật."

Trần Quân Triết cảm thấy Hứa Định đỏ mặt trông rất đẹp.

Hứa Định tặng cậu một cú đấm hủy diệt.

"Tina, chúng ta bắt đầu thôi."

Nhiệm vụ chính hôm nay là cho Tina làm bài kiểm tra nhận việc.

Đền Edfu, còn gọi là đền Horus, không phải ngôi đền nổi tiếng nhất Ai Cập, nhưng nằm trên tuyến đường thủy bắt buộc từ Luxor đến Aswan, nên hầu như du khách trên mọi chuyến du thuyền sông Nile đều ghé qua một lần.

*Đền Edfu.

Năng lực nghiệp vụ của Tina thì khỏi phải bàn. Từ điển tích, lịch sử, cho tới những tiếng lóng và giai thoại chỉ người bản địa mới biết, cô kể đâu ra đó, sinh động và cuốn hút.

"Các anh nhìn lên trên, có thấy trần nhà màu đen không? Đó là dấu vết để lại từ thế kỷ trước, khi nhiều người tị nạn từ châu Phi trốn trong ngôi đền này, nhóm lửa nấu ăn."

Hứa Định gật đầu liên tục, quả nhiên vẫn nên tìm hướng dẫn viên là người bản địa.

"Các anh nhìn những cây cột ở đây, có thấy khác với cột ở các đền khác không."

"Giống phong cách Aegean." Trần Quân Triết nói.

"Quý khách thật thông minh, hoa sen trên cột này chính là đặc trưng của phong cách Hy Lạp. Ngôi đền này được xây vào thời Ptolemy, cho thấy lúc ấy văn hóa Hy Lạp đã ảnh hưởng rất lớn tới Ai Cập."

........

Nhìn hai người hỏi đáp qua lại, chủ yếu là Trần Quân Triết gật gù như gà mổ thóc, không hiểu sao Hứa Định lại thấy trong lòng dâng lên một cảm giác an ủi khó tả.

Như thể phát hiện ra Trần Quân Triết đang từng bước bước vào thế giới của anh, và thật lòng muốn hiểu tất cả những điều anh quen thuộc......

Giá mà chuyến đi này không bao giờ kết thúc, giá mà sông Nile mãi không có điểm dừng..... Hứa Định lắc đầu, đang mơ tưởng cái gì thế.

Kết thúc tham quan đền Edfu, du thuyền vẫn chưa khởi hành. Ba người lên chỗ cao nghỉ ngơi, ngắm cảnh đêm sông Nile từ trên xuống.

Người bận rộn nhất là Trần Quân Triết. Dù sao thì khung cảnh này, chỉ có cậu là lần đầu được thấy. Cậu mở sổ hành trình, vừa nhìn phong cảnh ven sông vừa tô tô vẽ vẽ. Vẽ xong lại lôi điện thoại ra, gõ lạch cạch không ngừng.

Tina cười với Hứa Định: "Lần trước cùng ngài Trần đến đền Kom Ombo, anh ta cũng viết nhật ký đấy."

"Nhật ký?"

"Tôi không cố ý nhìn trộm đâu, chỉ là vô tình thấy thôi, hình như ngài Trần viết nhật ký trong điện thoại."

"Ha ha ha, chắc cô nhìn nhầm rồi Tina. Tôi hiểu cậu ta, cậu ta chưa bao giờ viết nhật ký cả."

Tina nhìn anh cười, ánh mắt dịu dàng: "Hai anh thật hạnh phúc."

Hứa Định chớp mắt, sờ sờ sống mũi: "Không......"

"Công ty du lịch là hai anh cùng kinh doanh à? Sau này tôi đến Cairo, có thể gặp lại hai anh chứ?"

"Không......" Hứa Định nhắm mắt lại, "Không phải đâu Tina, thật ra tôi và ngài Trần, chuyến đi này kết thúc là sẽ chia tay."

Tina ngẩn ra, dường như muốn nói gì đó, Hứa Định mở khóa điện thoại đưa cho cô: "Tina, chụp cho chúng tôi một tấm đi."

Nhiều ngày như vậy rồi, hóa ra bọn họ chưa từng chụp chung tấm nào.

Hứa Định bỗng thấy hơi phấn khích, bao nhiêu năm qua, họ cũng chưa từng có một tấm ảnh chung. Anh chạy đến bên Trần Quân Triết, cả gan lại gần thêm chút nữa, giơ tay làm dấu chữ V: "Yeah."

Anh sẽ in tấm ảnh này ra, lồng vào khung, trân quý suốt đời.

Trần Quân Triết bất ngờ ôm anh vào lòng: "Yeah."

"Trần Quân Triết——"

Bao nhiêu người qua lại kia kìa!

Tina cười: "Thêm mấy tấm nữa, tạo dáng nhiều lên, chụp thêm vài tấm."

Nhưng đúng lúc ấy, điện thoại của Hứa Định lại reo lên.

Anh chạy sang xem, người gọi là Hứa Việt.

"A Việt? Có chuyện gì vậy?"

Giọng Hứa Việt bên kia hơi run: "Alan, anh mau lên Xiaohongshu đi. Nhanh lên, tìm 'Nhiệt Sa'."

"?"

Xiaohongshu là kênh hoạt động đối ngoại chủ lực của Công ty Du lịch Nhiệt Sa, có thể nói 90% lượng khách đều đến từ đây. Tim Hứa Định chùng xuống, lập tức mở Xiaohongshu. Tài khoản của anh chính là một trong những tài khoản quảng bá của Công ty Du lịch Nhiệt Sa. Góc dưới bên phải hiện lên chấm đỏ 99+ rất chói mắt, anh tạm thời không đụng tới, gõ tìm "Công ty Du lịch Nhiệt Sa", bài đầu tiên đã hiện ra dòng chữ đỏ rực, nhức mắt:

Né gấp công ty du lịch này khi đi Ai Cập.

Hứa Việt nói: "Anh đừng xem tin nhắn của tài khoản, toàn là chửi mình thôi."

".........."

Hứa Định nuốt một ngụm nước bọt, mở bài viết đó ra.

[Đi du lịch Ai Cập nhất định phải tránh xa công ty này!!! @Công ty Du lịch Nhiệt Sa

Trước khi đi thì nói hay lắm, đến nơi rồi mới biết hóa ra chỉ là một đám nghiệp dư!!!

Chuyến đi bảy ngày mà hướng dẫn viên thay tới thay lui, cũng chẳng có lời giải thích nào.

Rõ ràng là đăng ký tour riêng, vậy mà khi đi sa mạc Đen Trắng lại tự dưng ghép thêm một khách lạ. Hướng dẫn viên không giải thích đã đành, hôm sau trên đường về Cairo, hướng dẫn viên chở theo vị khách kia rồi gặp tai nạn xe cộ! Tôi không dám tưởng tượng nếu lúc ấy cả gia đình bốn người chúng tôi ngồi trên xe thì hậu quả sẽ ra sao, nghĩ lại đến giờ vẫn còn sợ chết khiếp!!

Lịch trình tối hôm đó cũng chẳng còn tâm trạng đi chơi, con nít bị dọa sợ, cả đêm không ngủ được!!

Sau đó trên đường đi Biển Đỏ, xe lại nổ lốp. Xe mắc kẹt giữa sa mạc, trước không có làng, sau chẳng có quán, tài xế thay bánh xe cả tiếng đồng hồ không xong, phải tới chồng tôi ra tay thì xe mới chạy lại được.]

Phía dưới còn cả một đoạn dài lên án nữa, Hứa Định không đọc tiếp. Những trải nghiệm được mô tả trong đó, rõ ràng chính là gia đình ông Lâm.

Khoan đã, gia đình ông Lâm?

Những lời chỉ trích này không phải bịa đặt vô cớ, là do anh mải đắm chìm trong cơn mộng tái ngộ Trần Quân Triết, mải chơi trò "râu xồm".

Tài khoản mới đăng, bài viết lập tức bùng nổ. Đã có hơn bốn nghìn lượt thích, hơn ba nghìn lượt lưu. Lướt sơ khu bình luận, toàn là "né gấp", "phá sản luôn đi", "lương tâm ông chủ bị chó ăn rồi à"........

"Hứa Định? Hứa Định!"

Hứa Định giật mình hoàn hồn, mới phát hiện Tina và Trần Quân Triết đều đang nhìn anh. Tina nói: "Du thuyền thổi còi rồi."

"À. Ờ." Hứa Định nhét điện thoại lại vào túi, cúi đầu đi về phía bến tàu. Anh đi rất nhanh, bỏ lại Trần Quân Triết và Tina phía sau. Thậm chí bước chân càng lúc càng gấp, càng đi càng vội.

Không phải. Đừng. Đừng như vậy. Xin lỗi. Tôi sai rồi. Tôi sai rồi tôi sai thật rồi. Tha cho tôi tha cho tôi tha cho tôi đi.

Gió tuyết khắc nghiệt đuổi theo anh.

Những món di vật của ba mà anh từng đem bán rẻ, giờ như treo lơ lửng trên đỉnh đầu, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.

Hứa Định theo phản xạ chạy về phòng hướng dẫn viên, cho tới khi Trần Quân Triết kéo anh lại: "Hứa Định?"

"........ Lại là...." Hứa Định nhìn cậu, lại là vì cậu, bốn chữ ấy dâng lên tới môi rồi bị anh nuốt ngược trở vào, "Không có gì."

Sao anh có thể trách Trần Quân Triết được.

Hứa Định bị Trần Quân Triết kéo vào nhà hàng. Tối nay là đêm cuối cùng trên du thuyền, bếp sau chuẩn bị món bò nướng tươi. Anh thấy Trần Quân Triết đứng trước khay nướng lựa chọn cẩn thận, muốn lấy cho anh một phần mềm và béo nhất. Hứa Định đứng dậy, một mình quay về phòng, khóa trái mình trong nhà vệ sinh.

Mở Xiaohongshu, anh lập tức nhắn tin riêng cho người đăng bài.

"Chào ngài, tôi là Alan của Công ty Du lịch Nhiệt Sa, có lẽ ngài còn nhớ tôi. Tôi......"

Anh gõ một đoạn xin lỗi rất dài, nhưng rồi không dám gửi đi. Trong lòng vừa áy náy. Lại vừa bực, chuyện anh nâng cấp khách sạn nửa sau hành trình lên năm sao, sao nhà ông Lâm chẳng nhắc tới một lời?

Còn cả đùi cừu nướng anh làm riêng, trà nóng anh chuẩn bị, đồ chơi lạc đà anh mua cho hai đứa nhỏ...... tất cả, tất cả đều chẳng đáng kể ư.

Có lẽ, đó vốn là việc anh nên làm, đừng mong nhận được khen thưởng.

Xiaohongshu là một nền tảng cực kỳ đáng ghét, những nội dung gây tranh cãi thường dễ hút tương tác hơn, càng có người vào bình luận hùa, lượt lưu lại càng tăng.

Hứa Định đã gây dựng Xiaohongshu rất lâu, để kiếm thêm khách, anh còn mở không ít tài khoản phụ đăng bài quảng cáo trá hình.

Vậy mà giờ đây, chỉ cần tìm từ khóa "Du lịch Ai Cập", bài hiện lên đầu tiên chính là: Né gấp công ty du lịch này khi đi Ai Cập.

"Tôi lại...... làm hỏng rồi sao?"

Đúng vậy, anh lại làm hỏng rồi.

"Ha ha ha...... tôi lại làm hỏng nữa rồi."

Trước Tiếp