Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 29

Trước Tiếp

"Vậy tối nay tôi có thể làm cậu không, Trần Quân Triết."

"........" Trần Quân Triết chống cằm nhìn anh, "Sao phải đợi đến tối."

"?"

"Bây giờ cũng được."

"Không phải." Hứa Định sờ sờ mũi, "Tôi chỉ nói chơi thôi."

"Đi thôi. Về phòng."

"Này cậu đừng coi là thật chứ."

"Dù sao cũng rảnh mà." Trần Quân Triết đứng dậy kéo tay anh.

Nhiệt độ cơ thể còn nóng hơn cả ánh nắng, Hứa Định theo phản xạ giật tay ra, "Cậu đừng. Tôi không về phòng với cậu đâu, tôi... tôi còn chưa chuẩn bị gì cả...."

Trần Quân Triết không để tâm, khoanh tay trước ngực: "Có gì mà phải chuẩn bị."

"Cậu biết cái khỉ gì." Hứa Định chỉnh lại cổ áo, ho khan một tiếng, "Đây, dù sao cũng là lần đầu của cậu, tôi nhất định phải chuẩn bị trước."

"Anh không phải lần đầu à?"

Đương nhiên là phải rồi, đồ khốn Trần Quân Triết. Lát nữa tôi lóng ngóng tay chân, làm cậu gào lên kêu dừng thì đừng có trách tôi, "Dù sao tôi cũng có kinh nghiệm hơn cậu!"

".........."

Trần Quân Triết nắm cổ tay anh, đột ngột bế ngang cả người anh lên. Trước ánh mắt kinh ngạc của một đám du khách, cậu cứ thế vác Hứa Định đang vùng vẫy xuống khỏi boong thuyền. Lúc đầu Hứa Định còn giãy dụa, về sau người xem đông quá, chỉ đành che mặt lại.

Đệt, tay Trần Quân Triết khỏe thật.

"Anh gầy quá, không ai bảo anh ăn nhiều chút sao." Trần Quân Triết đột nhiên nói.

Dĩ nhiên là không. Giữa sa mạc Sahara mênh mông với ốc đảo sông Nile, ai rảnh mà quan tâm tôi gầy gò thế nào.

Hứa Định cảm thấy vành tai nóng ran, vùi đầu vào hõm cổ Trần Quân Triết: "Tôi cũng là lần đầu...... với lại cậu thả tôi xuống đi."

Anh bị ném vào phòng.

Trần Quân Triết đóng cửa lại, cài chốt, trông như thể, thật sự sắp làm chuyện đó.

Hứa Định nhìn cậu bước tới từng bước, vô thức lùi dần về phía sau, bắp chân vấp phải vali, cả người ngã ngồi xuống đệm giường: "Trần Quân Triết......."

Trần Quân Triết cởi áo khoác, ném lên vali, tiếp theo là thắt lưng.

Hứa Định vội vàng giữ tay cậu lại: "Đợi đợi đợi đợi đợi.... đợi đã."

Răng va vào nhau cầm cập.

Nhắm mắt lại, trong đầu toàn là tiếng ù ù vang lên không dứt. Đang nói: "Không phải chứ." "Không phải sẽ làm với Trần Quân Triết thật đấy chứ." "Không phải, thật sự có thể sao." "Trần Quân Triết còn chẳng biết đàn ông với đàn ông là thế nào mà."

"Đợi gì?"

Trần Quân Triết ngước mắt nhìn anh, không nói gì, ánh mắt lay động, cảm xúc đặc quánh. Rơi lên người anh, nóng bỏng như cháo ngọt, Hứa Định bỗng quay đi, "Là cậu tự chuốc lấy.... đừng có hối hận."

"Sao phải hối hận."

Anh nén một hơi, mặt đỏ bừng: "Dù sao cậu, cậu thật sự đừng có hối hận đấy."

Trần Quân Triết nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói từng chữ: "Em không hối hận."

Đừng hối hận thật đấy.

Hứa Định đưa tay, kéo Trần Quân Triết ngã xuống giường.

Anh trèo lên người cậu, hai tay tùy ý lần mò.

"Trần Quân Triết... Trần Quân Triết......."

Dù có gọi tên đối phương bao nhiêu lần đi nữa, đến lúc này anh vẫn không cảm thấy chút chân thật nào. Cửa sổ toàn cảnh mở toang, ánh nắng chói mắt mà mờ ảo, cảnh tượng kỳ lạ như trong mộng; cát vàng tung bay khắp trời, ranh giới với bầu trời trong xanh không còn rõ rệt; giữa sa mạc lại có cả cây mưa*, rừng mưa xanh mướt trải dài, đó là con sông màu mỡ nhất của hành tinh này, ban tặng cho con người mọi thứ mà nó có.

*Cây mưa (Saman/Rain tree) ở nước mình gọi là cây còng/me tây.

Trần Quân Triết, liệu chúng ta có thể để thời gian dừng lại mãi mãi không.

Hứa Định cúi đầu xuống, hôn lên môi Trần Quân Triết.

Ngay sau đó, khuôn mặt anh bị hai tay nâng lên, được đáp lại bằng một nụ hôn nóng bỏng.

Nhưng lại nặng nề như khối tuyết, rơi xuống, rơi xuống. Hứa Định chợt nhớ tới mùa đông năm ấy, tuyết rơi suốt một đêm, anh trốn một mình trong xe, vừa cười vừa khóc, quyết định bán chiếc Porsche. Khi bước ra khỏi xe, trên nóc đã phủ một lớp tuyết dày nặng trĩu.

Không biết từ lúc nào, trên người anh chỉ còn mỗi cái q**n l*t. Còn Trần Quân Triết, quần bị anh đá tụt phân nửa, áo sơ mi vẫn còn vắt trên người.

Tám lạng nửa cân cả thôi. Nhưng dáng vẻ Trần Quân Triết tóc tai rối bời, cổ áo mở toang, thật sự khiến anh si mê đến mất hết lý trí.

Trần Quân Triết khẽ tựa trán vào trán anh: "Tiếp tục không."

Tiếp tục sao.

Tới lúc này, hai người họ vẫn chỉ dừng ở hôn hít và v**t v*. Nếu tiến thêm bước nữa, thì sẽ là đao thật kiếm thật.

Nói thật, Hứa Định chưa từng trải qua "thực chiến" bao giờ. Chính anh cũng khó mà hình dung cảm giác đó sẽ ra sao. Anh gật đầu, lật Trần Quân Triết nằm úp xuống, đầu ngón tay men theo đường cong sống lưng, trượt một mạch xuống mép cạp CK.

"........"

Hứa Định thở ra một hơi dài, "Thôi bỏ đi."

"?"

"Tôi chẳng chuẩn bị gì cả, không thể làm qua loa thế này được."

"?"

"Tôi sợ sẽ để lại bóng ma tâm lý cho cậu, thật đấy."

"?"

"Cậu đừng có nhìn tôi kiểu đó!"

Hứa Định nuốt nước bọt. Trời ơi, trong miệng toàn là mùi vị của Trần Quân Triết, "Tôi nói không được là không được........ hoặc là."

Anh lén ngước mắt lên, "Tôi có thể dùng miệng giúp cậu giải quyết......"

Còn chưa dứt lời, Trần Quân Triết đã trở mình, đè anh xuống đệm giường, "Đồ nhát gan."

Không chờ anh đáp, một nụ hôn không hề báo trước đã phủ xuống, môi răng chạm nhau không chút đệm lót. Hứa Định chần chừ trong chốc lát, lưng đột nhiên căng cứng.

Trần Quân Triết gần như cắn lấy anh.

"A. Trần Quân——"

Trần Quân Triết dùng đầu gối mạnh mẽ tách hai chân anh ra, đè chặt ở đó, cọ xát như đang trừng phạt.

"Đợi đã.... Trần Quân Triết, đừng!"

Tiếng nức nở nghẹn ngào. Hai tay Hứa Định vùng vẫy, cố đẩy, cố kéo, cố gỡ người cậu ra, nhưng Trần Quân Triết ôm anh rất chặt, như thể muốn nuốt trọn anh vào cơ thể mình.

"Ưm...... ưm... Trần Quân Triết."

Lần k*ch th*ch này quá mạnh, Trần Quân Triết hoàn toàn không biết nặng nhẹ, ngang ngược mà trêu chọc anh. Cứ thế dùng đầu gối thử thách lý trí của anh, rồi cúi đầu xuống, nhìn anh bằng vẻ mặt lạnh nhạt: "Anh thì có thú tính gì chứ."

"Trần Quân Triết..... đừng......"

Trần Quân Triết vùi mặt xuống, chóp mũi chạm chóp mũi anh: "Anh chỉ giỏi, làm-ra-vẻ thôi."

Trần Quân Triết liền ra tay. Từ cổ họng Hứa Định bật ra một âm thanh xa lạ, tên khốn chó chết Trần Quân Triết này đúng là không phải người, chẳng lẽ không biết hai người trên giường nên thương yêu nhau sao.

Hứa Định chịu không nổi nữa, nắm chặt nếp áo trước ngực cậu, bắt đầu cầu xin: "Trần Quân Triết..... cậu buông tôi ra.... cậu buông tôi ra...... cậu đừng như vậy... cầu xin cậu..."

Trần Quân Triết nhướn mày, ngược lại còn đè sâu hơn.

Về sau nghĩ lại, Hứa Định mới nhận ra, chính vào khoảnh khắc này, Trần Quân Triết đã hiểu ra rằng, bắt nạt Hứa Định đến mức anh phải mở miệng cầu xin, thú vị hơn nhiều so với việc nằm yên chờ anh bùng lên thú tính.

---

Tác giả:

Hứa Tiểu Định, anh vẫn nên ngoan ngoãn nằm yên đi.

Chương sau:

Hứa Tiểu Định: Nhục cực to, đúng là nhục cực to!

Tina: Là "nhục nhã vô cùng".

*Hứa Định dùng sai thành ngữ, ảnh nói "奇大耻辱" (Kỳ đại sỉ nhục) thay vì "奇耻大辱" (Kỳ sỉ đại nhục).

Trước Tiếp