Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hứa Định, mày nhìn lại bản thân xem trông giống cái thứ gì thế này, mày còn chê mình chưa đủ trẻ con à?
Thế nhưng anh vẫn siết chặt nắm tay, cúi đầu lao ra ngoài như thể đang xông pha.
Anh nghe thấy tiếng bước chân của Trần Quân Triết theo sát phía sau. Hứa Định cố chấp không quay đầu lại, men theo cầu thang xoắn đi thẳng xuống boong dưới cùng, anh muốn về phòng mình.
"Hứa Định." Trần Quân Triết gọi anh.
"......"
"Hứa Định."
"........."
"Hứa Định, em sắp phải ra tối hậu thư rồi."
"..........." Tối hậu thư cái con khỉ. Cậu có tối hậu thư gì chứ.
Thấy anh sắp tới phòng hướng dẫn viên, Trần Quân Triết nói: "Hứa Tiểu Đĩnh đang nằm trong tay em, anh mà không quay đầu lại, em ném Hứa Tiểu Đĩnh xuống sông Nile đấy."
"?"
"Em đếm đến ba........"
"Hai.........."
"Một...."
Hứa Định quay phắt lại, giật lấy móc khóa gấu trúc đỏ trong tay cậu, xoa xoa cái mặt lông xù rồi nhét vào túi.
Trần Quân Triết bỗng bật cười không rõ lý do: "Biết ngay là anh không nỡ bỏ Hứa Tiểu Đĩnh mà."
Vừa chạm ánh mắt nhau, cảm xúc khó khăn lắm mới ép xuống lại trào lên lần nữa. Hứa Định thật sự thấy mình quá trẻ con, từng này tuổi rồi mà còn ghen tuông kiểu đó. Nhưng có vài lời cứ mắc ở cổ họng, không nói ra thì khó chịu vô cùng: "Cô ta là....."
Trần Quân Triết khép mắt lại: "Anh muốn hỏi cô ta là ai đúng không?"
"......... Tôi chẳng quan tâm."
"Thật ra...."
"Thật ra....?"
Trần Quân Triết nghiêm mặt: "Thật ra, cô ta là em gái thất lạc nhiều năm của em."
"?"
Não Hứa Định chết máy mất năm giây, rồi gõ thẳng lên trán Trần Quân Triết một cú, "Tào lao! Hai người còn chẳng cùng chủng tộc."
Trần Quân Triết, tôi mà tin cậu thì đúng là gặp quỷ rồi!
Trong lúc cãi nhau ầm ĩ, có hai nhân viên đi ngang qua, liếc nhìn họ mấy lần. Trần Quân Triết vẫn lắc lư lải nhải gì đó về "anh em khác cha khác mẹ", Hứa Định thì đã bình tĩnh lại, quẹt thẻ mở cửa phòng: "Thật ra tôi chẳng buồn quan tâm cô ta là ai. Tôi chỉ muốn nói với cậu một câu thôi......"
"Sáu giờ sáng mai du thuyền sẽ cập bến Pasabek, cậu đi theo dòng người lên bờ là sẽ thấy đền Kom Ombo, nơi thờ thần chim ưng Horus và thần cá sấu Sobek. Nếu cậu hứng thú thì tối nay có thể xem phim tài liệu trước."
"Anh không đi à."
Hứa Định đóng sầm cửa: "Tôi không đi. Tôi đã đi đến phát ngán rồi."
18.
Phải nói rõ ràng với Trần Quân Triết.
Càng nhìn thấy Trần Quân Triết đứng cạnh người khác giới, Hứa Định càng thấy nghẹn ở cổ họng.
Phải nhanh chóng nói rõ sự thật. ——Nếu cứ tiếp tục mập mờ mơ hồ như thế này, chính anh cũng không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì với Trần Quân Triết.
Sáng sớm anh đứng trên boong, trông thấy Trần Quân Triết sánh vai cùng cô gái Ả Rập kia bước xuống thuyền. Quả nhiên trên đời này, trai xinh gái đẹp đứng cạnh nhau vẫn là xứng đôi nhất. ——Anh đã quyết định xong, ngay hôm nay, ngay buổi sáng nay, không thể chậm trễ thêm một giây phút nào nữa.
Anh nhét Hứa Tiểu Đĩnh vào túi, đứng chờ ở đại sảnh du thuyền, để Trần Quân Triết vừa quay lại là có thể nhìn thấy anh ngay.
Đứng chờ chừng ba tiếng đồng hồ, chuyến tham quan coi như kết thúc, dòng người từ bờ ùn ùn quay về, cô gái Ả Rập vẫn ở bên cạnh Trần Quân Triết. Hai người nói cười rôm rả, càng khiến quyết tâm của Hứa Định thêm vững vàng.
Anh nghĩ, mình đã độc chiếm Trần Quân Triết quá lâu rồi.
"Hứa Định?"
Quả nhiên, Trần Quân Triết vừa liếc mắt đã thấy anh, "Tina, đây chính là Hứa Định mà tôi đã kể với cô."
Cô gái Ả Rập có một cái tên rất hay, cô khẽ cúi người, đặt tay lên ngực chào Hứa Định, "Xin chào, ngài Hứa. Tôi là Tina."
Hứa Định mỉm cười lịch sự: "Chào cô Tina. Tôi có chút chuyện cần nói riêng với vị tiên sinh bên cạnh cô, phiền cô chờ một lát được chứ?"
"....."
Tina rất hiểu chuyện, "Được. Hai người có thể tìm tôi ở nhà hàng."
"Em không có quan hệ gì với cô ta cả. Đồ ngốc Hứa Định." Hai người nhìn theo Tina rời đi, Trần Quân Triết bỗng lên tiếng.
"Tôi biết. Quan niệm tình yêu của Hồi giáo vốn bảo thủ, cậu là người ngoài, không có cửa đâu."
"Thế mà anh còn ghen."
"Tôi không ghen."
"Em tra rồi, anh đúng là đang ghen."
Hứa Định cười nhạt, nụ cười đầy gượng gạo, "Tôi không có. Chỉ là lần đầu tiên.... tôi thấy cậu nhiệt tình với người khác như vậy. Hóa ra tôi cũng chẳng hiểu cậu cho lắm."
Trần Quân Triết đột nhiên dính lấy anh như kẹo cao su: "Em lúc nào cũng nhiệt tình với anh mà. Định Định heo con ngốc nghếch hôn phu ông xã thối. Rõ ràng là anh không chịu thân mật với em... còn đòi ly hôn nữa...."
Khóe môi Hứa Định nhếch lên, anh cười. Không sao, nói được thì cứ nói nhiều thêm chút đi, chẳng mấy chốc anh sẽ không còn nghe thấy nữa. Anh ngẩng đầu: "Thật ra, từ trước tới giờ cậu chưa từng nhiệt tình với tôi."
"Em......"
"Cậu mất trí nhớ rồi, nên cậu không biết." Hứa Định nói khẽ, "Tình yêu của chúng ta, từ đầu đến cuối đều là tôi đơn phương cố bám lấy cậu."
Trần Quân Triết hé môi, rồi lại câm lặng không nói nên lời.
"Hôm nay chúng ta có rất nhiều thời gian, tôi sẽ giúp cậu nhớ lại từng chuyện một."
Hứa Định nắm tay cậu, men theo cầu thang đi lên boong thuyền. Từng bậc từng bậc một, bước chân trang trọng mà nghiêm nghị, không giống đi tự thú, mà giống như đang cùng Trần Quân Triết bước vào một lễ đường tuyên thệ lấp lánh ánh pha lê nào đó.
Nhưng đúng là anh đang trên đường đi tự thú.
Anh nói: "Trần Quân Triết, chúng ta quen nhau được một năm, tôi theo cậu chạy bảy buổi live. Thượng Hải năm buổi, Nam Kinh một buổi, Hàng Châu một buổi. Mỗi lần live kết thúc, tôi đều đi uống rượu cùng cậu. Dù lần nào cũng chỉ biết lẽo đẽo theo sau, cầu mong cậu quay đầu nhìn tôi một cái."
Trần Quân Triết cụp mắt xuống, năm ngón tay luồn vào lòng bàn tay anh, siết chặt.
"Trần Quân Triết, tuy ngành của cậu ít con gái, nhưng hầu như cô gái nào cũng ít nhiều có thiện cảm với cậu. Vì sao tôi biết ư, vì tôi đã sang viện của cậu học ké không chỉ một lần. Cậu luôn ngồi hàng đầu, chẳng hề hay biết tôi ở ngay phía sau."
"Em......" Trần Quân Triết siết tay anh chặt hơn, "Thật sự không biết. Xin lỗi."
"Cậu mất trí nhớ rồi. Không sao cả." Hứa Định nói tiếp, "Trần Quân Triết, thật ra tôi còn thích cậu nhiều hơn cậu tưởng. Khoảng thời gian đó tôi sống không dễ dàng gì, có thể nói là rất khó khăn, chỉ khi ở bên cậu, tôi mới có thể thở được một chút."
"Hứa Định....... em... thật sự không biết."
"Không sao, cậu mất trí nhớ mà."
Khoảnh khắc bước lên boong, Hứa Định nheo mắt lại. Ánh nắng sớm còn chưa gắt, chiếu lên mặt mang theo hơi ấm. Anh kéo Trần Quân Triết đi về phía đuôi boong, nhìn ngôi đền Kom Ombo trên sườn núi dần dần lùi xa. Ánh sáng và bóng tối kéo sâu, những bức tường đá cổ xưa như được mạ vàng óng ánh. Bỗng nhiên anh thấy hối hận, sao anh lại nỡ vì chút trẻ con của mình mà bỏ lỡ một ngôi đền đáng lẽ nên cùng Trần Quân Triết đi qua.
Nhưng ngoài Trần Quân Triết ra, trên Trái Đất này, anh còn có thể trẻ con với ai nữa?
Cho nên, sự nông nổi và tùy hứng ấy, rời xa Trần Quân Triết rồi, đều là thứ xa xỉ anh không còn mua nổi.
Anh chợt muốn tùy hứng thêm một lần nữa, lần cuối cùng.
Anh nói: "Trần Quân Triết, cậu có nhớ chúng ta đến với nhau thế nào không?"
Trần Quân Triết lặng lẽ nhìn anh. Hứa Định khép mắt lại: "Buổi live cuối cùng của Tây Thế Lợi Tần, tôi đặt một bó hoa thật to, lái xe từ Nghĩa Ô đến Thượng Hải. Tôi xuất phát từ trưa, không ngờ năm đó tuyết rơi lớn, cao tốc bị phong tỏa, mãi đến tối tôi mới tới nơi các cậu biểu diễn."
"Lúc tôi đến, buổi diễn đã kết thúc. Tôi đưa bó hoa cho cậu, cậu không giận, ngược lại còn ôm tôi nói, vất vả rồi Hứa Định. Tôi bảo, không vất vả đâu, tất cả đều là vì muốn gặp cậu."
"Ừm. Lúc đó chúng ta ngọt ngào lắm. Tôi nói, Trần Quân Triết, dạo này xưởng của tôi gặp chút khó khăn, thật sự cần người giúp, mà cậu cũng sắp tốt nghiệp rồi, đừng vào Huawei nữa, đến xưởng của tôi đi, Huawei trả cậu bao nhiêu tôi trả bấy nhiêu! Cậu bảo được, tôi giúp anh, tôi........."
Hứa Định mím môi, bịa không nổi nữa, "Tóm lại, chúng ta cứ thế mà ở bên nhau."
Ừ, nói xong rồi. Kết thúc lần tùy hứng cuối cùng trong đời anh.
Sau đó, anh xoay người lại, hít sâu một hơi: "Trần Quân Triết!"
"Tôi nhất định phải nói cho cậu biết sự thật."
"Sự thật là, những gì tôi vừa nói đều là giả. Thật ra chúng ta chưa từng——"
Trần Quân Triết từ phía sau nâng khuôn mặt anh lên, cúi người, nhẹ nhàng chạm lên môi anh một cái.
"Trần..." Hứa Định nghe thấy trong cổ họng mình bật ra một tiếng lẩm bẩm, môi khẽ chạm môi, năm nghìn năm của sông Nile Ai Cập như vỡ bờ tràn lũ, tất cả lớp phù sa mềm mại ẩm ướt ấy đều chảy qua cơ thể anh.
Sau đó, Trần Quân Triết ôm anh vào lòng, giữ chặt sau gáy. Cậu nuốt lấy những tiếng nấc còn sót lại nơi cổ họng anh, trao cho anh một nụ hôn thật sâu và nặng nề, một nụ hôn đến muộn.
---
Tác giả: Chương sau là toàn là đường! Còn ngọt hơn cả đường cát trắng!