Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Chương 109

Trước Tiếp

“Thuốc trước đó đừng uống nữa.” Tống Tam lại kê một đơn thuốc khác, “Nếu không còn sốt thì uống cái này, sắp đến Tết rồi, dưỡng bệnh cho tốt, đừng để tái đi tái lại.”

Thời Cửu gật đầu.

Tống Tam nhanh chóng rời đi, được y chẩn đoán xác nhận bệnh tình của Quý Trường Thiên đã thuyên giảm, Thời Cửu cũng hoàn toàn yên tâm.

Rõ ràng mới chỉ bệnh nửa tháng, nhưng cậu lại có cảm giác như cách một đời người, khoảng thời gian này cậu luôn cảm thấy mình như một chiếc lông vũ lơ lửng giữa không trung, không thể hạ xuống, cũng không thể dùng sức, đến bây giờ, mới cuối cùng có lại cảm giác chân thật đứng vững trên mặt đất.

Tỳ nữ đến trước cửa, nhẹ giọng hỏi: “Bữa trưa đã chuẩn bị xong, có cần dọn lên ngay không ạ?”

Thời Cửu hoàn hồn: “Dọn lên đi.”

Đã nhiều ngày không được ăn một bữa trưa tử tế, hôm nay cậu đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị thịnh soạn hơn một chút.

Thập Lục hớn hở reo lên: “Tuyệt quá, lại được ăn chực rồi!”

Thời Cửu liếc nhìn Quý Trường Thiên, cảm thấy hắn vẫn không giống người có thể xuống lầu dùng bữa, bèn bảo tỳ nữ dọn thức ăn lên tầng hai, bày bàn ghế ở gian ngoài.

“Điện hạ đợi ta một chút.” cậu nói.

Cậu chia vài món chay ra một phần nhỏ, lại múc một bát canh gà, đặt cơm và thức ăn vào mâm, bưng lên bàn nhỏ đặt cạnh giường.

Cậu đưa bát canh gà cho Quý Trường Thiên trước: “Điện hạ uống hai ngụm trước, làm ấm dạ dày.”

Quý Trường Thiên nhận lấy bát canh gà, nhẹ nhàng thổi nguội. Canh gà đã được hớt sạch lớp mỡ, thơm mà không ngấy, uống vào cảm thấy toàn thân ấm lên.

Hắn uống một hơi hết nửa bát: “Ngon.”

“Ta múc thêm cho Điện hạ.”

Thời Cửu múc đầy bát canh gà, còn gắp thêm một cái đùi gà vào, cuối cùng điểm thêm hai quả kỷ tử.

Quý Trường Thiên cầm đũa gạt thức ăn vào cơm, hắn ăn chậm rãi, Thời Cửu cũng ngồi bên giường chậm rãi nhìn. Một lát sau, Quý Trường Thiên ngẩng đầu nói: “Tiểu Thập Cửu cũng mau ăn đi, nếu không sẽ bị Thập Lục giành hết đấy.”

“Vậy Điện hạ…”

“Không cần quản ta.” Quý Trường Thiên cười nói, “Tuy vẫn còn chút yếu sức, nhưng tự mình ăn cơm thì không thành vấn đề, cũng không thể cứ bắt Thập Cửu canh chừng ta mãi.”

Thời Cửu hơi do dự: “Được, vậy Điện hạ nhất định phải ăn hết đấy.”

Quý Trường Thiên gật đầu.

Thời Cửu đã sớm bị mùi thức ăn làm cho bụng đói cồn cào, liền nóng lòng đi đến bàn ăn.

Thập Lục chào cậu: “Thập Cửu, mau lại đây mau lại đây! Món cá hôm nay làm ngon lắm, ngươi nhất định sẽ thích!”

Tuy chỉ là cá kho bình thường, nhưng thêm một chút ớt vào lại trở nên có hương vị đặc biệt. Thời Cửu ăn liền hai bát cơm lớn, cùng Thập Ngũ, Thập Lục quét sạch tất cả món ăn và canh, cuối cùng mới cảm thấy mình đã no nê.

“Ối, no quá,” Thập Lục đã không thể nhúc nhích, xoa bụng thỏa mãn nói, “Điện hạ vừa khỏe lại, những ngày tháng hạnh phúc đã trở về.”

Thời Cửu: “Ta đi xem hắn.”

Cậu quay lại gian trong, Quý Trường Thiên cũng vừa ăn xong, đang dùng khăn tay lau miệng.

Thời Cửu kiểm tra kỹ lưỡng, thấy cơm và thức ăn đều đã hết, thịt gà cũng đã ăn, chỉ còn lại một ngụm canh, chắc là thực sự không thể uống thêm được nữa.

Cậu vô cùng hài lòng dọn bàn nhỏ cạnh giường đi, lại nghe thấy Quý Trường Thiên nói: “Có thể ăn đồ tử tế, cuối cùng cũng thấy có chút khẩu vị.”

Thời Cửu: “Còn hai mươi ngày nữa là đến Tết rồi, Điện hạ phải nhanh chóng hồi phục, nếu không đến lúc đó bọn ta ăn ngon uống đã, còn Điện hạ chỉ có thể ngồi một bên nhìn mà thôi.”

“...Được được được.” Quý Trường Thiên bất lực, không biết nghĩ đến điều gì, lại hơi cong môi, “Nhưng cơ thể này chẳng nghe lời ta chút nào cả. Nếu Tiểu Thập Cửu chịu quay lại ngủ cùng ta, có lẽ ta sẽ hồi phục nhanh hơn.”

Thời Cửu nghe lời này, khóe miệng lập tức rớt xuống một pixel: “Chuyện đó thì không có cửa đâu.”

Quý Trường Thiên: “...”

Vài ngày sau, Hoàng cung Yến An.

Ba vị Thái y được phái đến Tấn Dương cuối cùng đã về đến kinh đô, việc đầu tiên khi vào cung là bẩm báo với Hoàng đế.

Quý Vĩnh Diệp đang tựa trên sạp nhắm mắt dưỡng thần, một tay chống đầu, không nhấc mí mắt hỏi: “Kết quả thế nào?”

Ba người quỳ dưới đất, Mạnh Thái y đi đầu mở lời: “Bẩm Bệ hạ, lời trong thư quả không sai, Ninh Vương Điện hạ quả thực bệnh nặng nguy kịch, hàn khí xâm nhập phế phủ, sốt cao không lui suốt nhiều ngày, chỉ sợ…”

Quý Vĩnh Diệp nhướng mắt: “Chỉ sợ?”

Mạnh Thái y cúi đầu: “Chỉ sợ khó qua khỏi mùa đông này.”

Quý Vĩnh Diệp lại nhìn sang hai Thái y còn lại, hai người cũng gật đầu, cúi đầu không nói.

“Haizz,” Quý Vĩnh Diệp thở dài một tiếng, vẻ mặt lộ ra vài phần đau xót, “Trẫm biết Trường Thiên từ nhỏ đã yếu ớt, e rằng sẽ rời xa nhân thế trước cả Trẫm, nhưng… Trẫm không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.”

Phùng công công kịp thời mở lời: “Bệ hạ chớ nên quá đau buồn, bảo trọng long thể là điều quan trọng nhất.”

Quý Vĩnh Diệp đứng dậy khỏi sạp, chắp tay đi đi lại lại: “Trẫm đăng cơ đến nay đã mười năm, trong mười năm nay, các đệ đệ của Trẫm lần lượt rời bỏ Trẫm mà đi, nhị đệ bị ngã ngựa, ngũ đệ tử trận ở biên cương, tam đệ… Trẫm bất đắc dĩ phải hạ lệnh xử tử hắn, nghĩ lại vẫn thấy đau lòng.”

“Mà nay, thất đệ cũng không còn sống được bao lâu, từ nhỏ Trẫm đã yêu mến hắn, hắn rất giống Hiền phi, Hiền phi là người đối xử tốt nhất với Trẫm ngoài Mẫu hậu, đáng tiếc nàng mất sớm vì bệnh, Trẫm bèn thầm lập lời thề, nhất định phải thay nàng chăm sóc tốt cho nhi tử của nàng.”

“Chỉ là Trường Thiên từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, còn có tật xấu không nhận ra mặt người, Trẫm sợ hắn mệt mỏi, cũng không ép buộc hắn học lễ nghi gì hay đọc bao nhiêu sách, chỉ cầu hắn sống thật tốt.”

Quý Vĩnh Diệp rũ mắt, đau đớn nói: “Nhưng nay nghĩ lại, phải chăng Trẫm đã quá nuông chiều hắn? Nếu Trẫm quản thúc hắn, không để hắn chơi bời lêu lổng thì hắn đã không ra ngoài đánh bài giữa tuyết lớn, sẽ không nhiễm phong hàn, bệnh nặng đến mức này.”

“Các ngươi nói xem, phải chăng Trẫm đã sai rồi?”

“Bệ hạ,” Phùng công công cảm động đến đỏ vành mắt, lau đi giọt nước mắt không hề tồn tại ở khóe mắt, “Bệ hạ yêu thương Ninh Vương Điện hạ như vậy, chắc chắn Ninh Vương Điện hạ cũng vô cùng cảm kích người, chuyện này tuyệt đối không phải lỗi của Bệ hạ, người ngàn vạn lần không nên quá lo nghĩ!”

Mạnh Thái y dập đầu sát đất: “Là do chúng thần vô năng, không thể chữa khỏi cho Ninh Vương Điện hạ, không thể chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ, Bệ hạ chớ nên tự trách, tất cả là lỗi của chúng thần!”

“Thôi được rồi.” Quý Vĩnh Diệp phất tay, “Các ngươi cũng đã cố gắng hết sức, Trẫm sao có thể trách cứ? Ba vị Thái y liên tục bôn ba nhiều ngày, chắc hẳn cũng đã mệt mỏi rồi. Phùng công công, phát bạc thưởng cho bọn họ, đưa bọn họ đi nghỉ ngơi đi.”

“Vâng.”

Phùng công công gọi tiểu thái giám đến, đưa ba người rời đi. Quý Vĩnh Diệp ngồi lại chỗ cũ, uống một ngụm trà nóng, lại nói: 

“Lão Thất không còn sống được bao lâu, vậy chức Trưởng sử Tịnh Châu này… Chiếu thư điều động đã chuẩn bị xong chưa?”

Phùng công công lập tức dâng chiếu thư lên: “Mời Bệ hạ xem qua.”

Quý Vĩnh Diệp lướt qua một lượt, gật đầu nói: “Không tệ… Tiết Đình.”

Tiết Đình lặng lẽ xuất hiện, quỳ một gối, ôm quyền nói: “Thuộc hạ có mặt.”

“Chuyện Trẫm bảo ngươi điều tra trước đây, đã có manh mối chưa?”

“Cái này… Theo thuộc hạ bẩm báo, từ khi Đỗ Thành Lâm sợ tội tự sát, kẻ đứng sau đã bặt vô âm tín, những ngày này Ninh Vương bệnh nặng, trên dưới Vương phủ lòng người hoang mang, hắn nhân cơ hội ra ngoài điều tra nhưng đến nay vẫn chưa tìm thêm được manh mối có giá trị nào, bằng chứng hiện có, vẫn hướng về Ô…”

Chưa nói hết lời, Quý Vĩnh Diệp đã lạnh lùng nhìn về phía hắn.

Tiết Đình vội vàng im bặt, cúi đầu xuống.

Trong thoáng nhìn vội vã, hắn chú ý đến chiếu thư đặt trên bàn, giấy vàng chữ đen, có vẻ nội dung là điều một vị quan viên ở kinh đô đến Tịnh Châu nhậm chức.

Hắn tinh mắt nhận ra tên của vị quan viên kia, không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt hơi thay đổi.

Sao lại là…

Tiết Đình đột ngột ngẩng đầu: “Bệ hạ, xin Người hãy suy nghĩ lại về việc lựa chọn người kiêm nhiệm này! Dù Từ đại nhân có thành tích xuất sắc trong thời gian nhậm chức ở kinh đô nhưng chưa chắc đã thích nghi được với Tịnh Châu! Theo thuộc hạ bẩm báo, sau trận tuyết lớn ở Tịnh Châu, Trưởng sử cũng đang tích cực cứu trợ tai ương, hiện tại chưa gây ra hỗn loạn lớn hơn, chuyện điều động Trưởng sử này, có lẽ nên đợi thêm một chút cũng…”

“Tiết Đình!” cuối cùng Quý Vĩnh Diệp cũng không thể nhịn được, đập mạnh xuống bàn, chiếu thư rơi xuống đất, “Ai cho ngươi cái gan can thiệp vào quyết định của Trẫm?!”

Tiết Đình giật mình, nhận ra mình đã vượt quá giới hạn, vội vàng cúi đầu.

Quý Vĩnh Diệp nhìn hắn từ trên cao xuống, lạnh lùng nói: “Lần trước Trẫm không bãi chức ngươi, đã là nể mặt ngươi vì Trẫm cống hiến nhiều năm, không có công lao cũng có khổ lao! Mà nay ngươi không biết hối cải, hết lần này đến lần khác nghi ngờ mẫu tộc của Trẫm, thậm chí còn muốn chi phối quyết định của Trẫm, phải chăng Trẫm đã quá ưu ái ngươi rồi?!”

Tiết Đình dập đầu sát đất, mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương: “Là thuộc hạ thất ngôn, xin Bệ hạ thứ tội!”

“Chỉ là thất ngôn?” Quý Vĩnh Diệp cười lạnh lùng đi đến trước mặt hắn, đá một cú vào người đang quỳ dưới đất, “Tự ngươi cút đi lĩnh ba mươi roi! Lần sau còn như thế, cẩn thận cái đầu của ngươi!”

“...Vâng.”

“Bệ hạ, Bệ hạ bớt giận ạ,” Phùng công công vội vàng giảng hòa, “Tiết đại nhân lao khổ công cao, sai sót ngày hôm nay, chắc chắn là vô ý, Bệ hạ hà tất phải giận dữ với hắn, chớ làm tổn thương long thể.”

“Vô ý? Trẫm thấy hắn là cố ý, ngươi mà còn dám cầu xin cho hắn, Trẫm phạt luôn cả ngươi!”

Phùng công công bị dọa cho nhảy dựng, liên tục xua tay: “Bệ hạ thứ tội, lão nô không dám!”

Tiết Đình không nói một lời, đứng dậy rời đi.

Tết Nguyên đán đang đến gần, người dân các nơi ở Tịnh Châu cuối cùng cũng thoát khỏi bóng đen của trận tuyết lớn, bắt đầu chuẩn bị đồ Tết, vui mừng đón Xuân mới.

Thời Cửu ở thời hiện đại luôn đón Tết một mình, khi ở một mình thì mọi thứ đều đơn giản, cũng lười theo đuổi cái gọi là nghi thức, nhiều lắm là tự nấu một nồi lẩu hoặc xào hai món ăn gia đình, gói một đĩa sủi cảo, thế là xong một năm.

Tình hình hiện tại đã khác.

Một đại gia đình trong Tấn Dương Vương phủ này, chỉ riêng việc chuẩn bị đồ Tết đã không biết phải chuẩn bị bao nhiêu, tuy trong phủ có người chuyên lo liệu, không cần cậu bận tâm, nhưng để trải nghiệm cảm giác đón Tết ở thời cổ đại cậu vẫn tự mình xung phong đi theo Thập Lục ra phố mua sắm.

Các cửa hàng trong thành cũng phải về nhà ăn Tết, hôm nay là ngày cuối cùng nhiều cửa hàng còn mở cửa, Thập Lục dẫn cậu đến lấy đơn hàng của Tấn Dương Vương phủ.

“Để ta xem…” Thập Lục đối chiếu từng món trong danh sách, “Rượu, thịt bò, đồ ngọt, thoại bản mua giúp Thập Bát… Hầu như đủ hết rồi, Thập Cửu, chúng ta có thể về được rồi.”

Thời Cửu đang nhìn phong cảnh trên phố từ xa. Dù trời lạnh nhưng phố lớn ngõ nhỏ lại rất náo nhiệt, có lẽ vì các cửa hàng sắp đóng cửa nên có rất nhiều người tranh thủ ngày cuối cùng ra ngoài mua đồ.

Nghe thấy tiếng Thập Lục, cậu hoàn hồn: “Được.”

Hai người chất đồ lên xe, đánh xe về phủ. Dọc đường đi ngang qua một quầy bán kẹo hồ lô, Thập Lục nói: “Suýt nữa thì quên, đã hứa mua kẹo hồ lô cho mấy đứa tiểu Tống.”

Hắn nhảy xuống xe: “Ông chủ, tất cả những cái trên quầy của ông, ta đều lấy hết, gói lại cho ta.”

Người bán kẹo hồ lô nghe vậy, lập tức cười rạng rỡ: “Đa tạ quý nhân! Ta gói giúp ngài ngay đây!”

Thời Cửu cũng xuống xe theo: “Mua nhiều thế này, làm sao mà mang về được?”

Thập Lục suy nghĩ một lát: “Lấy một cái hộp đi.”

Thời Cửu tìm được một cái hộp thức ăn có kích cỡ phù hợp trên xe, ông chủ bọc từng xâu kẹo hồ lô bằng giấy dầu, cho vào hộp, phải đựng đầy hai hộp lớn mới xong.

Thập Lục trả tiền, ông chủ lại một lần nữa cảm ơn hắn: “Chúc quý nhân tân xuân cát tường!”

Thời Cửu đặt đồ lên xe ngựa, trong xe đã chất đầy hàng hóa, gần như không còn chỗ để ngồi.

Hai người đánh xe về Vương phủ, gọi những người khác đến để cất trữ những thứ cần cất và phân phát những thứ cần phân phát.

Vừa bận rộn xong, Thời Cửu ngẩng đầu lên liền thấy Quý Trường Thiên đang đứng ở cửa Hồ Ngữ Trai, trên người khoác một chiếc áo lông cáo dày, ôm cánh tay, nửa khuôn mặt vùi trong lớp lông trắng như tuyết ở cổ áo, lười biếng nhìn bọn họ đang bận rộn trong sân.

Phát hiện cậu đang nhìn mình, Quý Trường Thiên nở một nụ cười, vẫy tay với cậu: “Tiểu Thập Cửu, lại đây.”

Trước Tiếp