Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sự xuất hiện của Phó Thiến khiến sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong tôi hoàn toàn đứt đoạn.
Cảm giác như rơi vào hố đen không đáy, âm thanh hỗn loạn vang vọng bên tai, tôi không thể kiểm soát được ý chí, dòng suy nghĩ bay lên trời, linh hồn phiêu bạt, tôi bị xé ra làm hai, chẳng mấy chốc rơi vào trong hỗn loạn, hoàn toàn bất tỉnh.
Tôi không biết gì thêm về chuyện sau đó.
Trên đường đi tôi đã tỉnh dậy vài lần.
Có khi nhìn thấy trần nhà trắng như tuyết, không biết có thứ gì đó nhét vào miệng tôi, tôi muốn gỡ ra, lập tức có vài giọng nói không rõ ràng quát bảo tôi dừng lại: “Đừng cử động!”
Đúng là một đám người hung dữ, tôi cũng muốn hung dữ lại, nhưng tiếc là trong miệng bị nhét đầy đồ vật, yết hầu như sắp nứt ra, không thể thốt ra lời nào.
Thế là tôi ngất xỉu vì tức giận.
Có đôi khi, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một bình thuốc treo ngay trên tầm mắt, từng giọt chất lỏng trong suốt chảy vào cơ thể tôi qua ống dẫn, lạnh đến lạ lùng.
Thế là tôi lại ngất xỉu vì lạnh.
Tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân đi xung quanh, thiết bị phát ra tiếng bíp bíp đều đặn, còn có giọng người chồng chất lên nhau như nhạc rock heavy metal. Căn bản không thể phân biệt được ai đang nói chuyện, hay nói gì đó.
Tôi mơ một giấc mơ rất dài, mơ thấy rất nhiều thứ kỳ lạ, trong đó thấy nhiều nhất là A Đình của tôi.
Tôi đang lơ lửng trên không trung, nhìn thấy mình đi theo con chó đen nhỏ vào cửa hàng búp bê nằm khuất sau khu rừng trúc.
Nhìn thấy mình kéo vali lên tầng sáu trong tiểu khu vắng người vào đêm khuya.
Nhìn thấy trong căn nhà thuê nhỏ, tôi ôm con búp bê vô hồn không biết nói chuyện thủ thỉ với nó, lộ vẻ si mê.
Sau đó búp bê của tôi sống lại.
Anh nói yêu tôi, nhưng tôi lại không biết điều mà chà đạp khinh thường tình cảm của anh.
Rõ ràng anh đã nói nghiêm túc như thế, rõ ràng anh sở hữu sự chân thành mà tôi luôn mơ ước bao năm qua.
Tôi xông lên đánh cho bản thân không biết điều của quá khứ, nắm đấm xuyên qua ảo ảnh của giấc mơ, hình bóng ‘Nam Lê’ trong mơ bị tôi đánh tan thành từng mảnh.
Giống như thủy tinh bị đánh nát, thế giới bắt đầu sụp đổ.
“A Đình……”
Tôi gọi anh một tiếng, anh nhìn về phía tôi, cười với tôi, ánh mắt dịu dàng tràn ngập tình yêu, anh hỏi tôi: “Người em yêu, rốt cuộc là ai?”
Sau đó một vết nứt xuất hiện trên mặt anh, xé toạc mặt anh ra.
“!”
Tôi đột nhiên mở mắt.
Ngực vẫn còn phập phồng dữ dội, phải mất một lúc lâu tâm trí vẫn còn mắc kẹt trong cơn ác mộng mới tỉnh táo lại.
Trước mắt là một căn phòng với cách bày trí xa lạ, trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng, tôi đang ở bệnh viện.
Đây là phòng bệnh một người, tôi không biết tôi đã ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng tôi muốn cử động vài cái, chỉ là khẽ cử động ngón tay, không biết chỗ nào đó trên cơ thể bị liên lụy, một cơn đau nhói từ đỉnh đầu chạy xuống chân, cả người như muốn vỡ vụn.
Tôi đau đến mức nhe răng trợn mắt, khi cơ bắp co rút tôi cảm nhận có thứ gì đó ở trên mặt, giơ tay chạm vào, là một ống thở oxy qua mũi.
Trên người tôi là một bộ quần áo bệnh nhân màu xanh trắng, những miếng băng gạc lòi ra từ quần áo.
Trong phòng ngoài tôi ra không còn ai khác.
Ngay khi chuẩn bị ấn chuông, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, Phó Thiến cầm bình hoa đi vào, khuôn mặt vốn đang ủ rũ mây mù bỗng chốc rạng rỡ khi thấy tôi mở mắt, cô ấy đặt mạnh bình hoa sang một bên, lao đến mép giường: “Cậu tỉnh rồi! Có khó chịu ở đâu không?”
“…… Sao tôi……” Cổ họng như bị giấy nhám mài qua một lượt, thô ráp khó nghe, cổ họng cũng rất đau.
Phó Thiến vội vàng ngăn tôi lại: “Được rồi được rồi, trước tiên cậu đừng nói chuyện, hai hôm trước cậu vừa mới ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt đấy, phải chăm sóc cơ thể trước đã. Chuyện khác để sau rồi nói.”
“Tôi đã…… Ngủ bao lâu rồi?” Mỗi lần nói chuyện cổ họng như bị lưỡi dao cứa vào, rất đau, nhưng tôi cần phải nói chuyện, tôi không nhịn nổi, có quá nhiều chuyện muốn biết.
Phó Thiến: “Cậu còn dám nói nữa à, Cậu đã hôn mê một tuần rồi.”
Một tuần……
“Tình trạng của cậu có thể coi là may mắn đấy, lúc đưa đến đây cậu đã bị sốc, khiến người tôi đầy máu, sợ chết khiếp, đây là lần đầu tiên tôi gặp chuyện này trong đời đấy, tôi sợ đến mức suýt nữa chọn ngay hũ tro cốt cho cậu luôn rồi.”
Tôi nhếch môi cười gượng hai tiếng, bị lời của cô ấy chọc cười.
“Cậu còn cười được, cậu đúng là chẳng biết sợ,” lòng Phó Thiến vẫn còn sợ hãi, “Cậu không biết lúc đó cậu đáng sợ đến mức nào đâu, cả người toàn là lỗ thủng, máu tuôn ra như không cần tiền, cáng cứu thương nhuộm đỏ bởi máu của cậu, khi đẩy vào bệnh viện cậu thu hút 100% sự chú ý của mọi người.”
“Đúng rồi,” tôi nhớ đến một chuyện quan trọng, hỏi: “Người đó, gã……”
“Bị bắt rồi.” Phó Thiến nói.
“Lúc đó vệ sĩ của tôi khống chế gã, bị ấn xuống đất mà gã vẫn điên khùng chửi mắng, đúng là đồ điên. Sau đó tôi báo cảnh sát, cảnh sát đưa người đi, bây giờ gã đang bị tạm giam. Nếu cậu đã tỉnh, khoảng hai ngày nữa cảnh sát sẽ đến hỏi chuyện cậu.”
Tôi gật gật đầu.
Phó Thiến hỏi: “ Mà người đó là ai vậy? Sao lại đánh cậu nặng thế? Nếu tôi không đến kịp thì cậu đã bị gã giết rồi đấy!”
Tôi nói: “Ông bố trên danh nghĩa của tôi.”
Mặt Phó Thiến đầy vẻ ngạc nhiên: “…… Bố cậu?!”
Cô ấy im lặng một lúc lâu, cảm thán: “Vậy đúng là cậu chẳng dễ dàng gì……”
Tôi không nói gì.
Thế mà đã một tuần.
Tôi giật mình, bỗng xốc chăn lên muốn xuống giường, chân vẫn chưa kịp chạm đất thì đã bị Phó Thiến đè lại: “Cậu làm gì đấy?! Đừng lộn xộn!”
“Tôi muốn……”
Phó Thiến lạnh lùng ngắt lời tôi: “Bây giờ cậu không được muốn gì hết, cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi thật tốt, cậu vừa mới vượt qua giai đoạn nguy hiểm, cậu thực sự nghĩ cơ thể mình làm từ sắt à? Nằm xuống! Đừng ép tôi nổi giận!”
“……” Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn nằm lại trên giường.
Kế hoạch của tôi có thể diễn ra suôn sẻ là chuyện tốt.
Khiến Rết Lớn ra tay với tôi dưới camera giám sát để gã không thể chối cãi, tôi không đánh trả, nhưng chỉ ẩu đả thôi thì vẫn chưa đủ, tôi mang theo một con dao gấp, lại cố ý làm rơi để gã thấy, cố tình chọc tức gã, để tên ngu ngốc đầu óc ngu muội đó gây ra những chuyện không thể cứu vãn với tôi.
Nếu đã cược thì phải cược lớn.
Nếu đã làm thì phải làm đến cùng.
Ép gã đến con đường chết.
Dĩ nhiên tôi không thật sự muốn chết, nếu không thì tôi đã không nhắn trước cho Phó Thiến, lấy đại cái cớ ‘nói chuyện’ với cô ấy, bảo cô ấy đến dưới tầng khu chung cư tìm tôi, tận mắt chứng kiến tất cả.
Để cho cô ấy làm nhân chứng cũng có lý do.
Phó Thiến có gia thế có nhân phẩm, cô ấy là người duy nhất có thể đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu khi tôi đang cận kề cái chết, là người không cần lo nghĩ về viện phí.
Nếu tôi thực sự đang cận kề cái chết, tôi tin rằng với các mối quan hệ của mình, cô ấy nhất định sẽ tìm được cho tôi bác sĩ giỏi nhất và phương án điều trị tối ưu.
Tuy nhiên việc lợi dụng cô ấy là không đúng, nhưng tôi đã đến đường cùng, tin rằng cô ấy sẽ hiểu cho tôi.
Hiển nhiên lần này tôi đánh cược đúng.
Tôi đã được cứu sống, bước cuối cùng bây giờ là xác thực tội danh của Rết Lớn rồi tống gã vào tù. Tôi nghĩ quá trình này sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng đây là kết quả tốt nhất mà tôi có thể làm được.
Như lời Phó Thiến đã nói, sau khi tôi tỉnh lại, cảnh sát đã đây hỏi chuyện, tôi thành thật nói ra mối quan hệ của mình và Rết Lớn, bao gồm những trận đòn tôi và sự ngược đãi của gã đối với tôi khi còn bé, cùng với thói cờ bạc khó bỏ và những khoản nợ nần chồng chất của gã, cuối cùng tôi khẳng định gã muốn giết tôi vì tiền.
Loay hoay một hồi, phản ứng của Rết Lớn đúng như tôi dự đoán, không nhận tội.
“Xem ra chuyện này không thể giải quyết nhanh được.”
Mấy ngày nay Phó Thiến nhờ hộ lý chăm sóc tôi, khi không có việc sẽ đến thăm tôi. Hộ lý là tai mắt của cô ấy, nếu phát hiện tôi có hành vi trốn viện, hộ lý sẽ nói cho cô ấy, Phó Thiến lại vội vàng chạy đến mắng tôi một trận.
Thật ra tôi và Phó Thiến cũng không thân thiết gì lắm, nhưng cô ấy có thể vì tôi mà làm đến mức này, thực sự rất hiếm có.
“Chuyện nhỏ thôi.” Tôi hỏi Phó Thiến, cô ấy chỉ cho tôi ba chữ như vậy.
Cô ấy ngồi xuống mép giường tôi, gặm táo: “Tôi chỉ quan tâm đến việc tốt tôi làm, tích đức cho tôi, những chuyện khác tôi không quan tâm. Tôi không thẹn với lương tâm là được.”
Tôi cười cười, nói: “Tôi sẽ trả tiền lại cho cậu.”
Viện phí của tôi trong thời gian nằm viện chắc hẳn khá cao.
Phó Thiến không thiếu chút tiền ấy, nhưng có lẽ vì muốn bảo vệ lòng tự trọng của tôi, thuận miệng nói: “Tùy cậu.” biểu cảm hiện vẻ hoàn toàn không để vào lòng.
Phó Thiến: “Nhưng mà sao cậu lại muốn xuất viện thế, bên ngoài có thứ gì thu hút cậu à?”
“……” tôi nhìn cây kim truyền dịch trên mu bàn tay, nói, “Trong nhà, có người đang đợi.”
Từ lúc tỉnh dậy, một tuần nữa đã trôi qua trong bệnh viện, tính ra, tôi đã không gặp anh hai tuần rồi.
Tôi ăn không ngon ngủ không yên, khi nhắm mắt tôi lại nhớ đến ngày tôi ra khỏi nhà, anh nhìn tôi qua cánh cửa đang từ từ khép lại, cảnh tượng lẻ loi ngồi trong nhà một mình.
Có lẽ anh không biết tôi đang nằm viện, tôi và anh không có điện thoại để liên lạc với nhau, —— chúng tôi ăn cùng ngủ cùng suốt ngày dính lấy nhau, căn bản không dùng đến điện thoại, tôi không ngờ đến chuyện này, bây giờ hối hận cũng vô dụng.
Vứt rác mà người cũng mất hút, liệu có khi nào anh đi khắp nơi tìm tôi không? Nếu anh lại nghĩ nhiều, nghĩ rằng tôi không cần anh nữa thì sao?
Tôi vội vã muốn chạy về gặp anh, muốn trấn an anh.
Nhưng cảnh sát lâu lâu lại đến tìm tôi, tai mắt của Phó Thiến lại ở bên cạnh tôi. Đến cả cổng bệnh viện tôi còn chẳng thể bước ra.
“Ồ —— Ai vậy?” Phó Thiến nghe thấy trong nhà tôi có người, hóng hớt hỏi.
Tôi lắc đầu, không nói, Phó Thiến chỉ oán giận một câu “Keo kiệt” rồi thôi gặng hỏi. Cô ấy luôn biết cách chừa đường lui cho người khác, không bao giờ có hành động gây phản cảm.
Không phải tôi không muốn nói cho cô ấy, mà là tuyệt đối không thể nói cho cô ấy.
Ai bảo chúng tôi đều quen Lương Chi Đình, mà Lương Chi Đình lại là chồng cũ của cô ấy.
Từ trước đến nay tôi luôn một thân một mình, ngoài Phó Thiến ra thì không còn ai đến thăm tôi, điều này khiến tôi không thể nhờ ai đó chuyển lời cho anh.
Tôi vội như kiến bò trên chảo nóng, cho đến một ngày tôi đón nhận được một tia sáng của hy vọng.
Trần Ưng đến tìm tôi.
Không biết tại sao cậu ta lại biết tin tôi nhập viện. Lúc đó tôi đã có thể xuống giường, nhưng không thể đi lâu, các vết thương trên người vẫn chưa lành hẳn, tôi sẽ bị đau nếu đứng lâu.
Cậu ta để tôi ngồi lên xe lăn rồi đẩy ra ngoài phơi nắng, tôi bèn nhờ cậu ta chuyển lời cho A Đình.
Trần Ưng không vui: “Anh bị thương như này mà anh ta không đến bệnh viện thăm anh, một người vô tâm như thế mà anh vẫn còn nhớ thương làm gì?”
“Đừng nói anh ấy như vậy,” vì nhờ Trần Ưng giúp, nên tôi cố gắng làm dịu giọng mình, không thể nói quá nhiều, chỉ có thể nói qua loa, “Chuyện giữa tôi và anh ấy…… rất phức tạp. Anh ấy không tiện xuất hiện.”
Lại một lần nữa nếm được sự 'yêu đương mù quáng' của tôi, Trần Ưng chỉ hận không thể rèn sắt thành thép: “Anh…… em thực sự không biết phải nói gì với anh nữa. Anh ta cho anh uống bùa mê thuốc lú gì mà khiến anh mất hồn thế!”
Tôi kéo tay áo của cậu ta: “Trần Ưng……”
Trần Ưng quay mặt kêu to: “Được được biết rồi! Em giúp anh là được chứ gì!”
Tôi vui vẻ, nói cảm ơn một tiếng, sau đó cầm điện thoại quay video, trong video tôi giải thích với anh lý do tại sao mình không về nhà trong mấy ngày qua, vì đang mặc quần áo bệnh nhân, không thể giấu khỏi anh, vì vậy tôi thành thật nói với anh rằng tôi đang ở bệnh viện, tôi giấu kín lý do thực sự phải nhập viện, chỉ nói vì tai nạn giao thông, sẽ ổn nhanh thôi, tôi bảo anh ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi, nhất định sẽ sớm quay về.
Đưa video đã quay cho Trần Ưng, tôi không quên dặn dò cậu ta sau khi về nhất định phải đưa cho anh xem.
Trần Ưng bĩu môi, rõ ràng là đang khó chịu, nhưng tôi cầu xin mãi, cuối cùng cũng gật đầu.
Ngày hôm sau, trần Ưng đưa câu trả lời cho tôi.
Là một video dài hai phút.
Trong màn hình, anh ngồi bên cửa sổ, sau lưng là những cây hoa đang nở rộ, tấm rèm voan trắng đong đưa trong gió, anh cúi đầu, ngược sáng, nghịch một thứ gì đó ở trong tay, thứ đó bị che khuất bởi tấm màn voan mỏng đang bay, không thấy rõ là gì.
Cảnh tượng đẹp như tranh.
Giọng nói của anh nhẹ nhàng vang lên trong điện thoại:
“Anh hiểu rồi, anh sẽ ở nhà đợi em, bao lâu đi nữa anh vẫn đợi.”
“Em phải chăm sóc cơ thể thật tốt, ăn cơm đúng giờ, dưỡng thương cẩn thận, đừng lo cho anh, anh vẫn ổn.”
“Thời tiết gần đây rất đẹp, anh đã mua vài nụ hoa, đợi em về nhà, đến lúc đó hoa sẽ nở, em vừa vặn có thể nhìn thấy, anh cảm thấy em sẽ thích.”
Bình hoa đặt trên bệ cửa sổ, vài cánh hoa non xanh được c*m v**, trên đó điểm thêm những nụ hoa trắng nhỏ.
“Nhân viên cửa hàng bán hoa nói, loại hoa này tượng trưng cho sự trung trinh, hạnh phúc. Anh rất thích, nghĩ rằng có lẽ em cũng thích, nên mua về.”
“Là hoa nhài.” Anh nói.
“Là mùi hương trên người em.”
Ánh mắt nặng nề của anh nhìn vào màn ảnh, cách màn hình điện thoại, ánh mắt của anh xuyên qua tôi, anh đang nhìn tôi.
“Anh biết em đang ở bệnh viện, anh cảm nhận được em đang ở đâu, em không muốn anh đến tìm em, được, anh sẽ không đến.”
lúc này tôi mới nhớ ra, anh từng nói, trái tim của anh bị dính máu của tôi, tôi đi đâu anh cũng biết.
“Anh sẽ nghe lời, sẽ ngoan ngoãn.”
Gió đã dừng lại, tấm rèm voan buông xuống, tôi nhìn thấy thứ anh đang cầm trong tay.
—— một con mô hình Samoyed nhỏ, trên cổ có một chiếc vòng ngọc trai hình trái tim khẽ đong đưa.
“Anh rất nhớ em,” anh nói, “Em có thể về sớm một chút, được không.”