Bước Qua Quá Khứ - Trường Ly Bất Ly

Chương 8

Trước Tiếp

22.

9h sáng, tôi bước vào bệnh viện phụ sản đúng giờ.

Phòng siêu âm ở tầng 4, hành lang chật kín người. Đa số là các cặp vợ chồng đi cùng nhau, chồng xách túi, vợ ôm bụng bầu.

Tôi tìm một góc ngồi xuống.

Bên cạnh là một cặp vợ chồng trẻ, cô gái tựa đầu vào vai chồng, nhắm mắt nghỉ ngơi. Anh chồng khẽ vỗ nhẹ lên lưng vợ.

Đến số của tôi. Tôi đứng dậy bước vào phòng khám.

Nữ bác sĩ chỉ vào giường khám. "Nằm lên đây. Kéo áo lên."

Tôi nằm xuống, để lộ bụng. 6 tháng, bụng đã rất rõ rồi. Da bụng căng bóng, lờ mờ thấy những vết rạn nhạt màu.

Bác sĩ bôi một lớp gel lạnh lên bụng tôi rồi di chuyển đầu dò trên màn hình.

"Bé con hoạt bát nhỉ. Nhìn xem, đang máy này."

Tôi nghiêng đầu nhìn màn hình. Trong tấm hình đen trắng là hình ảnh một hình người nhỏ bé. Đầu, mình, tay chân đều có thể nhìn thấy rõ. Con đang cử động, đôi tay nhỏ như đang vẫy.

"Muốn nghe tim thai không?" Bác sĩ hỏi.

"Dạ muốn." Một niềm vui đã lâu không cảm nhận được lan tỏa trong lòng tôi.

Bà nhấn một nút.

Tiếng "thình thịch, thình thịch" vang lên từ máy, rất nhanh và mạnh mẽ. Như tiếng trống nhỏ đang gõ nhịp.

Nghe âm thanh đó, mũi tôi bỗng cay xè. Hốc mắt nóng lên ngay tức khắc. Tôi nhìn chằm chằm vào một vết lốm đốm trên trần nhà, cố mở to mắt để nước mắt không trào ra.

Bác sĩ chỉ tay lên màn hình: "Đây là đầu, đây là cột sống. Phát triển rất tốt. Ngón tay ngón chân cũng đầy đủ."

Bà di chuyển đầu dò xem thêm một lúc. "Mọi thứ bình thường. Kích thước thai nhi phù hợp tuần tuổi, lượng nước ối cũng vừa phải."

Tôi lau sạch lớp gel trên bụng rồi ngồi dậy.

Bác sĩ vừa viết báo cáo vừa hỏi. "Đi một mình à?"

"Dạ phải."

"Chồng cô đâu?"

"Đang làm thủ tục ly hôn." Tôi đáp.

Bàn tay đang viết chữ của bà khựng lại, bà ngẩng đầu nhìn tôi rồi gật đầu, không hỏi thêm gì nữa. "Kết quả đây. Tháng sau lại đến, phải làm xét nghiệm đường huyết nhé."

Tôi nhận tờ kết quả. Hình ảnh đen trắng in trên giấy, bên dưới ghi các chỉ số đều bình thường.

Bước ra khỏi phòng khám, cặp vợ chồng trẻ kia vẫn ngồi ở cửa. Anh chồng đang bóc quýt, đút từng múi cho vợ.

Tôi đi vòng qua họ đến chỗ đóng lệ phí.

Đang xếp hàng thì điện thoại reo, là Khương Nghiên.

"Khám thai sao rồi?" Cô ấy hỏi.

"Rất tốt. Bé con rất khỏe mạnh."

"Vậy thì tốt rồi."

Cúp máy, đã đến lượt tôi.

Đóng tiền xong, tôi cầm phiếu hẹn cho tháng sau.

Bước ra khỏi bệnh viện, nắng rực rỡ. Tôi đứng trên bậc thềm do dự một lát rồi quyết định đi bộ về. Bệnh viện cách nhà không xa, chỉ khoảng bốn trạm xe buýt.

Đi dọc theo con phố, bụng nặng nề, lưng hơi mỏi. Tôi đi rất chậm, vừa đi vừa nghỉ.

Đi ngang qua một công viên, bên trong có mấy đứa trẻ đang chơi đùa. Một bé gái ngồi trên xích đu, bố bé ở phía sau đẩy. Tiếng cười của cô bé vang lên giòn giã. Tôi đứng đó nhìn, nhìn thật lâu.

23.

Một tháng sau, đúng 8h30 sáng thứ năm, tôi đã có mặt tại Cục Dân chính. Sớm hơn giờ hẹn nửa tiếng.

Khu vực đăng ký ly hôn nằm ở tận cùng tầng một, trước cửa có mấy dãy ghế nhựa. Đã có vài cặp ngồi đó, ai nấy đều giữ khoảng cách rất xa, không ai nói chuyện.

Tôi tìm một góc ngồi xuống, lấy tài liệu từ trong túi ra.

Căn cước công dân, hộ khẩu, quyết định ly hôn. Giấy tờ đã đủ, tôi đã kiểm tra lại đến 3 lần.

Màn hình điện tử trên tường hiển thị tiến độ gọi số. Hiện tại là C015, số của tôi là C023.

8h50, Cố Thừa Chu vẫn chưa tới. Tôi nhắn cho anh ta một tin: "Đến chưa?"

Không thấy hồi âm.

Đúng 9h, gọi đến số C020.

Tôi nhìn ra cửa, không thấy bóng dáng ai.

Điện thoại rung lên, anh ta trả lời: "Tắc đường, 10 phút nữa."

9h10, số C022 đã vào trong. Tiếp theo sẽ đến lượt tôi.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã. Cố Thừa Chu bước nhanh vào, tóc hơi rối, chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi cũng không cài. Anh ta đảo mắt nhìn quanh đại sảnh, thấy tôi liền đi tới.

"Xin lỗi." Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, hơi thở còn dồn dập.

Tôi không nói gì.

"Mang đủ giấy tờ chưa?"

"Đủ rồi." Anh ta lấy tài liệu của mình ra lật xem. Đôi tay anh ta run rẩy khiến mặt giấy phát ra những tiếng sột soạt nhỏ.

Loa phát thanh vang lên: "Số C023." Âm thanh điện tử lạnh lẽo.

Chúng tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ làm việc.

Phía trong là một nữ nhân viên trung niên, gương mặt không chút biểu cảm.

Chúng tôi nộp tài liệu qua khe cửa. Bà ấy đối soát từng tờ một, động tác rất nhanh. Tiếng bàn phím gõ lạch cạch liên hồi.

Cố Thừa Chu đứng bên cạnh tôi, nhìn trân trân vào mặt bàn đá cẩm thạch, bất động như tượng.

"Ký tên." Bà ấy đẩy ra hai tờ biểu mẫu.

Tôi ký rất dứt khoát, nét chữ ngay ngắn vững vàng.

Cố Thừa Chu cầm lấy bút, ngòi bút lửng lơ trên mặt giấy vài giây rồi mới nhanh chóng ký tên mình xuống. Nét chữ cuối cùng kéo rất dài, suýt chút nữa làm rách tờ giấy.

Nhân viên thu lại biểu mẫu, bắt đầu in chứng nhận. Máy in kêu o o rồi nhả ra hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ thẫm. Bà ấy đóng dấu, "cộp, cộp" hai tiếng thật nặng nề.

"Xong rồi." Bà ấy đẩy hai cuốn sổ ly hôn ra.

Chúng tôi rời khỏi cửa sổ, đi xuyên qua đại sảnh. Ánh nắng từ cửa kính chiếu vào sáng rực. Ngay trước cửa, anh ta dừng bước.

"Khi nào đứa bé chào đời?"

"Cuối tháng sau."

Giọng anh ta run run. "Anh có thể tới thăm không? Lúc con chào đời ấy."

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng không chút hơi ấm: "Quy định của bệnh viện chỉ cho phép một người thân ở lại chăm sóc. Tôi để mẹ tôi đến.”

Ánh mắt anh ta tối đi, "Vậy sau khi sinh thì sao?"

"Đợi con đầy tháng đi. Đợi anh ổn định lại đã."

"Anh rất ổn định." Anh ta đáp ngay lập tức. "Bây giờ anh đang rất tốt."

"Ý tôi là tâm lý ổn định. Hiện giờ anh không thích hợp để gặp con."

Anh ta im lặng. Khóe miệng khẽ động như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Chúng tôi đứng trước cửa Cục Dân chính, cách nhau hai bước chân. Có người đi ngang qua, tò mò liếc nhìn chúng tôi một cái.

"Vậy tôi đi đây."

"Thẩm Niệm." Anh ta lại gọi tôi lại.

Tôi đứng lại nhìn anh ta. Anh ta há miệng, yết hầu chuyển động lên xuống. Phải hồi lâu sau mới phát ra được âm thanh: "Xin lỗi em."

Ba chữ đó rất nhẹ nhưng rõ ràng.

Tôi nhìn anh ta.

Mắt anh ta đỏ hoe, dưới cằm lún phún râu mới mọc. Cổ áo sơ mi vẹo sang một bên, trông anh ta vô cùng mệt mỏi.

Tôi nhớ lại rất nhiều năm trước, lần đầu tiên anh ta xin lỗi tôi.

Lúc đó chúng tôi cãi nhau, anh ta sập cửa bỏ đi, đến nửa đêm mới về, đứng bên giường nói lời xin lỗi. Khi ấy anh ta còn trẻ, trong mắt đầy vẻ hối lỗi và đau lòng.

Giờ đây, trong đôi mắt ấy cũng có hối hận, cũng có đau lòng. Nhưng dường như mọi thứ đã chẳng còn giống xưa.

"Tôi chấp nhận."

Anh ta sững người, dường như không ngờ tôi lại nói vậy.

Tôi nói tiếp: "Nhưng không thể tha thứ. Vậy nên, cứ thế đi."

Anh ta gật đầu thật chậm, "Bảo trọng."

"Anh cũng vậy."

Tôi xoay người bước xuống bậc thềm.

Đi được vài bước, tôi ngoảnh đầu nhìn lại.

Anh ta vẫn đứng đó, tay cầm cuốn sổ ly hôn màu đỏ thẫm. Gió thổi qua làm vạt áo anh ta bay lất phất.

Thấy tôi quay lại, anh ta nâng tay lên vẫy vẫy. Tôi cũng vẫy tay chào lại một lần cuối.

Sau đó, tôi bước tiếp mà không hề ngoảnh lại.

Bước ra khỏi sân Cục Dân chính, tôi hòa vào dòng phố. Xe cộ, người qua lại, âm thanh, sắc màu, mọi thứ ùa đến cùng một lúc.

Tôi cất cuốn sổ ly hôn vào túi, hít một hơi thật sâu.

Không quay đầu lại nữa.

24.

Thứ Bảy đầu tiên của tháng 11, phòng làm việc của tôi chính thức khai trương.

Nơi này không rộng lắm, khoảng 60m2, nằm trong một tòa nhà cũ đã được cải tạo ở khu phố cổ. Mặt tiền hướng ra phố, có những ô cửa sổ lớn.

Tôi sơn tường màu xám nhạt, sàn gỗ màu tự nhiên. Cạnh cửa sổ đặt hai chiếc bàn dài làm khu làm việc. Sát tường là kệ sách xếp đầy tạp chí kiến trúc và tài liệu.

Khương Nghiên đến từ sớm giúp tôi trang trí. "Nơi này được đấy chứ."

Cô ấy quan sát xung quanh. "Ánh sáng tốt, lại yên tĩnh."

"Chủ yếu là giá rẻ." Tôi cười, tay treo rèm cửa.

Cô ấy hạ thấp giọng, "Khoản bồi thường của Cố Thừa Chu đã chuyển đến chưa?"

"Đến rồi. Tuần trước mới nhận được, vừa đủ để thanh toán một năm tiền thuê chỗ này."

"Coi như anh ta vẫn còn chút lương tâm."

Tôi không đáp lời, tiếp tục công việc của mình. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm voan trắng mới treo, trở nên thật dịu dàng.

10h, khách khứa lục tục kéo đến. Đa phần là đồng nghiệp và vài khách hàng cũ.

Chu Diên cũng đến, mang theo một chậu cây xanh: "Đặt ở đây đi, để thanh lọc không khí."

Hôm nay anh mặc áo sơ mi Oxford xanh nhạt, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi. Khi cúi người đặt chậu cây, phần lưng áo sơ mi căng ra, phác họa rõ đường cong bờ vai.

Khách mỗi lúc một đông, mọi người trò chuyện, ăn uống, xem những bản vẽ thiết kế trên tường.

Có người hỏi về dự án trường tiểu học An Bình, tôi thong thả kể lại.

Khi nhắc đến lần sạt lở núi đó, Chu Diên lại bổ sung vài câu.

Chúng tôi phối hợp vô cùng ăn ý, giống như những người cộng sự đã làm việc với nhau nhiều năm.

Khương Nghiên kéo tôi ra một góc: "Mày với Chu Diên... có gì không?"

Tôi xua tay cười, nói qua loa: "Không có, chỉ là bạn bè thôi."

"Ánh mắt anh ấy nhìn mày không giống bạn bè chút nào đâu." Cô ấy bĩu môi. "Vả lại anh ấy ly hôn rồi, mày cũng độc thân, quá hợp còn gì."

"Giờ tao không có tâm trí nghĩ đến mấy chuyện đó." Tôi cười, ngắt lời.

Ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào. Tôi quay lại thấy hai nhân viên tiệm hoa khiêng một lẵng hoa lớn bước vào. Hoa hồng đỏ và ly trắng được cắm rất trang trọng.

"Ai là cô Thẩm Niệm ạ?" Một nhân viên hỏi.

Tôi bước tới.

Tôi liếc nhìn tấm thiệp, trên đó chỉ viết một câu: "Khai trương hồng phát", không ký tên. Nhưng tôi biết là của ai.

Nét chữ của Cố Thừa Chu, tôi không thể lầm được.

Khương Nghiên cũng nhìn thấy, nhíu mày: "Anh ta có ý gì đây?"

"Không biết, cứ đặt ở cửa đi."

"Vứt quách cho xong."

"Vứt thì phí." Tôi bảo nhân viên đặt lẵng hoa vào góc cửa. "Dù sao cũng là tiền mua cả mà."

Lẵng hoa rất to, bắt mắt khiến không ít khách khứa để ý xì xào.

Tiệc khai trương kết thúc lúc 3h chiều. Mọi người ra về hết, chỉ còn lại Khương Nghiên, Chu Diên và tôi cùng dọn dẹp chiến trường.

Khương Nghiên chợt nhớ ra: "À, nghe nói Cố Thừa Chu nghỉ việc rồi."

Bàn tay đang lau bàn của tôi khựng lại: "Khi nào?"

"Tuần trước thôi. Nghe nói anh ta rời khỏi thành phố này rồi, cụ thể đi đâu thì không rõ. Hình như đi khá đột ngột, bàn giao công việc cũng chưa xong."

"Anh ta nói với mày à?"

Khương Nghiên đáp, "Vương Lỗi nói. Công ty họ có hợp tác với bên Cố Thừa Chu mà."

Tôi tiếp tục lau bàn. Những vệt nước lan ra trên mặt gỗ rồi mờ dần.

"Đi rồi cũng tốt, đỡ làm phiền mày."

Tôi không đáp lời.

Dọn dẹp xong, Khương Nghiên cũng về.

Chu Diên ở lại giúp tôi sắp xếp ghế. "Lẵng hoa kia, có cần anh giúp em vứt đi không?"

"Không cần đâu, mai cô lao công sẽ xử lý."

Anh dừng động tác, nhìn tôi: "Thẩm Niệm, em thực sự không sao chứ?"

"Đã không sao từ lâu rồi."

Anh gật đầu, tiếp tục khuân ghế.

Chúng tôi im lặng làm việc cho đến khi mọi thứ về đúng vị trí.

Ánh hoàng hôn hắt vào cửa sổ, nhuộm vàng cả studio.

Chu Diên đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài: "Cảnh ở đây đẹp thật."

"Ừ." Tôi bước tới đứng cạnh anh.

Dưới lầu là con phố cổ với những hàng quán ăn vặt, lũ trẻ tan trường, những cụ già tản bộ. Không khí cuộc sống thật đậm nét.

"Sắp tới em định thế nào?" Anh hỏi.

Tôi hít một hơi sâu: "Cứ nhận vài dự án nhỏ làm trước đã."

"Cần giúp gì thì cứ nói."

"Dạ."

Chúng tôi lặng im ngắm cảnh đường phố một lúc. Hoàng hôn lặn dần, trời nhá nhem tối.

Chu Diên ra về.

Tôi tắt điện, quay vào studio. Căn phòng tối hẳn lại. Tôi không bật đèn, đứng trước cửa sổ thêm một lát. Lẵng hoa lớn trong góc chỉ còn là một bóng hình mờ ảo.

Tôi đi tới, cầm lấy tấm thiệp. "Khai trương hồng phát". Bốn chữ viết rất mạnh tay. Tôi xé nát tấm thiệp rồi ném vào thùng rác.

Sau đó tôi bật đèn lên, ánh sáng lập tức tràn ngập căn phòng.

Tôi đến kệ sách, rút bản vẽ thiết kế cuối cùng của trường An Bình ra, trải trên bàn. Trên đó là ngôi trường mới với những ô cửa sổ lớn, sân chơi rộn rã. Tôi v**t v* những đường nét trên bản vẽ, nhớ về nụ cười của bọn trẻ.

Tôi xoa bụng, đã hơn 7 tháng rồi, bụng đã to. Bé con đang đạp bên trong, rất hiếu động.

"Bé con." Tôi khẽ nói. "Studio của mẹ thành lập rồi. Sau này mẹ con mình sẽ sống ở đây, làm việc ở đây, mẹ nuôi con."

Trước Tiếp