Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sáu giờ sáng, Cố Kỳ An mở to mắt, đưa tay tắt chuông báo thức trên tủ đầu giường.
Cậu vén chăn xuống giường, thay một bộ đồ thể thao màu đen, rồi xuống tầng đi tập gym.
Phòng gym trong khu chung cư cao cấp vào sáng sớm không có nhiều người, chỉ lác đác vài người rải rác ở các khu vực chức năng khác nhau.
Cố Kỳ An bước lên máy chạy bộ, bắt đầu đi lên, sau 30 phút thì dừng lại, vừa bước xuống máy chạy bộ, bên cạnh bỗng xuất hiện một chai nước khoáng.
Cậu nhìn theo hướng chai nước, một khuôn mặt xa lạ trắng trẻo, thanh tú hiện ra trước mắt.
“Chào… xin chào, tôi là Sở Kỳ.” Sở Kỳ bị đôi mắt màu hổ phách nhạt đẹp đẽ đó nhìn chằm chằm, mặt đỏ bừng lên có thể thấy rõ, “Tôi mua dư một chai nước, anh có muốn uống không?”
“Cảm ơn.” Giọng Cố Kỳ An lạnh nhạt nhưng không mất đi sự lịch sự, “Không cần.”
Cậu cầm chiếc khăn trắng vắt ở bên cạnh, lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị rời phòng gym.
Sở Kỳ cất chai nước đi, vẫn không chịu bỏ cuộc, tiếp tục bắt chuyện: “À… tôi để ý thấy anh thường xuyên đến phòng gym tập thể dục vào buổi sáng, anh cũng là cư dân ở đây à?”
Lời vừa nói ra khỏi miệng, hắn đã nhận ra mình vừa nói một câu thừa thãi, phòng gym này không mở cửa cho người ngoài, trừ cư dân trong khu, những người khác không có quyền sử dụng.
Thực tế, hắn mới chuyển đến đây không lâu, sáng thứ ba tuần trước, khi đi ngang qua phòng gym, hắn vô tình lướt qua người đẹp trai trước mặt, liền trúng tiếng sét ái tình. Vì thế, ngày nào hắn cũng dậy sớm đến phòng gym để cố tình “gặp gỡ”.
Chỉ là người đẹp trai này quá tập trung vào việc tập luyện, phớt lờ mọi thứ xung quanh, hắn đã cố bắt chuyện nhiều lần nhưng không thành công, cho đến hôm nay mới đủ dũng khí để thăm dò một chút.
Cố Kỳ An liếc nhìn đối phương, đáp lời kiệm lời như vàng: “Ừ.”
Sở Kỳ không ngừng cố gắng hỏi thăm: “Tôi thấy cơ bắp của anh rất đẹp, anh có thể chỉ dạy cho tôi một chút không?”
Mặc dù mặc bộ đồ thể thao màu đen kín mít, vẫn có thể thấy cơ bắp săn chắc nhưng không quá đồ sộ ẩn dưới lớp áo. Thêm vào đó là khuôn mặt hoàn hảo kia, quả thực có thể mê hoặc lòng người.
Cố Kỳ An từ chối: “Xin lỗi, tôi không có thời gian.”
“Không sao cả, khi nào anh rảnh thì chỉ tôi cũng được, tôi không vội.” Sở Kỳ lấy điện thoại từ túi quần ra, “Hay là, chúng ta thêm WeChat trước nhé?”
Giọng Cố Kỳ An thản nhiên: “Không mang điện thoại.”
Đây không phải là cái cớ để từ chối, mà là cậu thực sự không mang điện thoại.
“Vậy à…” Sở Kỳ lộ vẻ thất vọng, nhưng cũng hiểu ý mà không tiếp tục làm phiền, “Vậy hẹn lần sau vậy.”
Dù sao họ cũng sống cùng một khu, cơ hội gặp mặt sau này còn nhiều.
Cố Kỳ An về đến nhà, cởi bộ đồ thể thao ướt đẫm mồ hôi, vào phòng tắm rửa.
Bảy giờ mười phút, Cố Kỳ An đứng trước gương toàn thân trong phòng thay đồ, thắt cà vạt, khoác áo vest, rồi tùy tay chọn một chiếc đồng hồ đeo vào cổ tay.
Trước khi ra khỏi nhà, điện thoại đặt trên bàn rung lên một tiếng.
Cố Kỳ An cầm điện thoại lên, mở WeChat.
Tối qua sau khi trò chuyện, cậu không kịp thoát tài khoản phụ, nên sáng sớm đã nhận được lời chào từ vị đại gia đứng đầu bảng xếp hạng.
Y: [Chào buổi sáng, thời tiết hôm nay không tệ.]
Tin nhắn thứ hai từ dưới lên là lời khen của đối phương về chiếc váy của cậu đêm qua, cậu đã không trả lời.
Cố Kỳ An chỉ liếc nhìn thoáng qua một cái, tiện tay chuyển về tài khoản WeChat chính và ra khỏi nhà đến công ty.
Mười một giờ sáng, Tần Việt ngồi trước bàn làm việc, lại một lần nữa mở tài khoản WeChat phụ.
Tài khoản phụ vừa đăng ký đêm qua chỉ có duy nhất một người bạn, anh nhấp vào hộp thoại trò chuyện, nhìn thấy vở kịch độc thoại của mình không có hồi đáp, anh lắc đầu cười: “Thật là lạnh lùng a.”
Nếu là một streamer bình thường, đột nhiên nhận được số quà tặng lớn như vậy, thì cũng sẽ không lạnh nhạt với đại gia như thế này.
Chiếc bút máy xoay vài vòng giữa những ngón tay thon dài, Tần Việt đặt điện thoại xuống, mở máy tính, nhấp vào một thư mục được mã hóa.
Trong thư mục này có một loạt các tệp, bao gồm cả video và tài liệu, được đặt tên bằng các con số khác nhau.
Tần Việt nhấp vào một trong các tệp video, một khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng xuất hiện trên màn hình, đôi mắt màu hổ phách nhạt đẹp đẽ nhìn thẳng vào ống kính, đôi môi người trong video hơi hé mở, và ngay cả khi không bật âm thanh, anh vẫn biết đối phương đang nói gì.
Đây là một video phỏng vấn hiếm hoi của Cố Kỳ An sau khi nhậm chức, tổng giám đốc Cố hành động thì kinh thiên động địa, nhưng lại có thái độ khiêm tốn đến khó tin, trong hai năm qua, các phương tiện truyền thông rất khó để nắm bắt được hình ảnh của cậu.
Tần Việt cho rằng việc mình thu thập những video này không có ý đồ gì khác, chỉ là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà thôi.
Ánh mắt anh dịch xuống, dừng lại ở bàn tay của Cố Kỳ An đang cầm micro.
Bàn tay đó quá đẹp, các ngón tay thon dài thẳng tắp, khớp ngón tay hơi cong lên ửng hồng. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng cũng có màu hồng nhạt, nhưng những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay lại cho thấy nó không hề yếu ớt.
Đây là một đôi tay kết hợp cả vẻ đẹp và sức mạnh, cũng là đôi tay phù hợp nhất với gu thẩm mỹ của Tần Việt.
Có lẽ vì cầm micro quá lâu, bàn tay đó đã đổ mồ hôi, nốt ruồi nhỏ ẩn hiện giữa ngón áp út trở nên ửng đỏ và ẩm ướt, khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến những khung cảnh xấu hổ.
Tần Việt khẽ nuốt nước bọt, “pah” một tiếng gập máy tính lại.
Đúng vậy, anh chắc chắn không nhận nhầm.
**
Những ngày sau đó, Cố Kỳ An vẫn đi sớm về muộn như thường lệ, nhanh chóng quên đi sự cố nhỏ đêm đó.
Mãi đến tối thứ Sáu, sau khi xử lý xong các email công việc vào đêm khuya, cậu mới nhớ ra mình vẫn chưa hoàn lại tiền quà tặng.
Cố Kỳ An đăng nhập vào nền tảng livestream, nhắn tin riêng cho quản trị viên.
77: [Xin chào, làm thế nào để hoàn lại tiền quà tặng cho người dùng của nền tảng?]
Quản trị viên 03: [Xin lỗi nhé bấy bì, việc hoàn trả tiền quà tặng ở đây cần do chính người dùng tự mình gửi yêu cầu mới được.]
77: [Không cần người dùng yêu cầu, tôi tự hoàn trả toàn bộ.]
Quản trị viên 03: [Không được đâu bấy bì, theo quy định của nền tảng, phải có yêu cầu từ người dùng. Về việc tiền quà tặng có được hoàn lại hay không, còn tùy thuộc vào danh tính của người tặng và tình hình cụ thể. Nếu ngài cần, tôi có thể gửi cho ngài bản giải thích chi tiết.]
Quản trị viên 03: [Chúng tôi đề nghị ngài nên tự giải quyết với người dùng.]
77: [Hiểu rồi.]
Suy cho cùng, mỗi nền tảng đều có quy tắc hoạt động riêng, một khi quy tắc bị phá vỡ, sẽ dẫn đến những hậu quả không thể lường trước.
Cố Kỳ An không muốn làm khó quản trị viên, cũng lười phải bận tâm về chuyện này nữa, đang định thoát khỏi nền tảng, cậu lại dừng lại một chút.
Đã mấy ngày không livestream rồi, nếu đã vào nền tảng, hay là livestream một lúc rồi đi ngủ vậy.
Cậu vào phòng thay đồ chọn một chiếc váy màu xanh lá cây, thay xong rồi mở livestream.
Chưa đầy một phút sau khi livestream bắt đầu, hiệu ứng Carnival lộng lẫy lại bùng nổ, bình luận cũng nhanh chóng sôi động.
[Đệt mẹ! Vị đại gia đứng đầu nhanh thế à!]
[Aaa vợ Thất Thất của chúng ta cũng khởi sắc rồi! Lại có đại gia tặng Carnival đều đặn rồi! Cảm động quá hu hu…]
[Đệt đệt đệt, vẫn còn đang nổ! Đúng là giàu có bất chấp nhân tính mà! Vị đại gia đột nhiên xuất hiện này là ai vậy?]
…
Cố Kỳ An: “…”
Cậu lạnh lùng nhìn màn hình, không nói lời nào, nhưng hiệu ứng Carnival vẫn tiếp tục nổ không ngừng.
Vì việc tặng Carnival sẽ được phát sóng trên toàn nền tảng, người xem từ các livestream khác cũng bị thu hút đến, số lượng người xem ngày càng tăng.
[Đây là streamer nào vậy? Sao chưa bao giờ thấy nhỉ?]
[Đệt! Vị đại gia đứng đầu livestream này có phải là tay trong không?]
[Aaa vợ mới đã xuất hiện rồi! hít hà hít hà]
…
Cố Kỳ An nhíu mày, đưa tay cầm lấy điện thoại trên bàn, mở WeChat và chuyển sang tài khoản phụ.
Tài khoản phụ của cậu chỉ có duy nhất vị đại gia đứng đầu bảng xếp hạng, vừa vào cậu đã thấy vài tin nhắn chưa đọc.
Ban đầu Y gửi cho cậu vài tin nhắn, nhưng không nhận được phản hồi nên hai ngày sau anh ta không gửi nữa.
77: [Đừng spam nữa.]
Đối phương trả lời rất nhanh, gần như ngay lập tức.
Y: [Cuối cùng cũng chịu trả lời tin nhắn rồi?]
77: [Ừ, trả lời rồi.]
77: [Đừng spam nữa.]
Y: [Được, không spam nữa.]
Tần Việt nghe lời dừng tay tặng quà, sau khi hiệu ứng trên màn hình đã hết, cuối cùng anh cũng có thể nhìn rõ người trong ống kính.
Hôm nay Thất Thất mặc một chiếc váy dài màu xanh lá cây, màu xanh mực càng làm tôn lên làn da trắng mịn như ngọc, ống kính chỉ quay nửa thân trên, lớp vải lụa ôm sát cơ thể, phác họa một vòng eo mảnh mai, như thể có thể dùng một tay để siết lại.
Tần Việt khẽ nheo mắt, ánh mắt lại dán chặt vào bàn tay đang cầm điện thoại.
Giây tiếp theo, anh ấn vào chức năng quay màn hình điện thoại, ghi lại nội dung livestream.
Thấy số lượng người xem trong livestream chỉ tăng chứ không giảm, Cố Kỳ An chỉ phát sóng vài phút rồi nhanh chóng kết thúc.
Vừa tắt livestream, WeChat lại hiện ra tin nhắn của vị đại gia.
Y: [Sao tắt livestream sớm vậy?]
77: [Không muốn live nữa.]
Cố Kỳ An suy nghĩ một chút, quyết định nói thẳng ra.
77: [Mặc kệ anh muốn nhận được gì từ tôi, anh cũng sẽ không thể có được, vậy nên đừng lãng phí tiền nữa.]
Y: [Tặng quà cho cậu, tôi vui, tôi tự thỏa mãn bản thân.]
Y: [Đây chính là thứ tôi có thể nhận được từ cậu.]
Cố Kỳ An biết người này có gì đó không bình thường, tất cả mọi người đều là người trưởng thành, đặc biệt là đàn ông, cậu hiểu rõ họ đang nghĩ gì, thời đại này chẳng có mấy người muốn chơi tình yêu thuần khiết nữa.
Y: [Tất nhiên, nếu cậu thỉnh thoảng trả lời tin nhắn của tôi, tôi sẽ càng vui hơn.]
77: [Chỉ vậy thôi?]
Y: [Chỉ vậy thôi.]
Cố Kỳ An gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhấp vào ảnh đại diện của đối phương, phát hiện Tần Việt đã đặt chế độ chỉ hiển thị trong ba ngày, nên cậu không thể xác định liệu người này có dùng tài khoản phụ giống mình hay không.
Lúc này, đối phương lại gửi tin nhắn mới.
Y: [Sao cậu lại nghĩ đến việc livestream trên nền tảng này thế?]
Y: [Ý tôi là cậu không nhận quà tặng, vậy nên không phải vì kiếm tiền, đúng không?]
77: [Để giải tỏa áp lực.]
Y: [Hiểu rồi, tôi cũng có hoạt động nhỏ để giải tỏa áp lực.]
77: [Là gì?]
Y: [Bắn súng.]
Y: [Có cơ hội cậu nên thử trải nghiệm xem.]
Cố Kỳ An hơi nhướn mày, đổi một tư thế ngồi.
77: [Sao anh biết tôi chưa từng trải nghiệm?]
Y: [Xin lỗi, là tôi suy nghĩ quá hạn hẹp.]
Y: [Vậy cậu cũng thích bắn súng à?]
77: [Bình thường.]
Y: [Vậy cậu thích cái gì?]
Cố Kỳ An nhìn những dòng chữ trong hộp thoại, bỗng ngẩn người trong vài giây, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
77: [Không có sở thích gì.]
Y: [Mặc đồ nữ livestream thì sao?]
77: [Có tính không?]
Y: [Chỉ cần cậu thích, là tính.]
Hai người trò chuyện qua lại vài câu, Cố Kỳ An ngước nhìn đồng hồ, đã gần 12 giờ đêm.
77: [Muộn rồi, ngủ đây.]
Y: [Được, ngủ sớm một chút.]
Y: [Ngày mai dậy có trả lời tin nhắn của tôi không?]
77: [Nếu không trả lời, anh lại vào livestream spam Carnival?]
Y: [Xong rồi, tôi bị cậu nhìn thấu rồi.]
77: [Đừng spam nữa, nền tảng ăn hoa hồng cao lắm.]
Y: [Được, nghe lời cậu.]
Cố Kỳ An không trả lời tin nhắn này nữa, đặt điện thoại xuống, vào phòng thay đồ thay lại chiếc áo choàng tắm bình thường.
Khi nằm xuống giường, cậu lại nhận được một tin nhắn mới.
Y: [Ngủ ngon mơ đẹp, Thất Thất.]
Gửi xong tin nhắn cuối cùng, Tần Việt thoát WeChat, mở album ảnh xem lại video quay màn hình khi nãy.
Video rất ngắn, chỉ vài phút đã hết, anh xem xong lại tua lại từ đầu.
Tổng giám đốc Cố xuất hiện trước mặt anh luôn luôn áo mũ chỉnh tề, ngay cả cổ cũng che kín, ngoại trừ đôi tay, không có bộ phận nào khác để so sánh.
Nếu có cơ hội tận mắt nhìn thấy cơ thể của Cố Kỳ An, anh sẽ có thể xác nhận liệu hai người có phải là cùng một hay không.