Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 2

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Chiếc Cayenne chậm rãi tiến vào Tê Giang Nhã Uyển, đi thẳng vào hầm để xe.

Tê Giang Nhã Uyển là một trong mười khu dân cư cao cấp hàng đầu ở thành phố A, nằm ở vị trí đắc địa nhất, trải dài bên bờ sông, trước khi Mạnh Nghiệp triệu tập Cố Kỳ An về nước một cách khẩn cấp, ông đã hào phóng tặng cho cậu căn hộ cao cấp 300 mét vuông với tầm nhìn toàn cảnh sông nước.

Cố Kỳ An mở cửa nhà, đèn cảm ứng ở lối vào bật sáng.

Cửa sổ kính từ trần đến sàn bao quanh 270độ, với phong cách trang trí tối giản sang trọng kiểu Ý, không gian quá rộng lại tạo cảm giác lạnh lẽo, thiếu hơi ấm cuộc sống.

Sau khi chuyển đến đây, Cố Kỳ An hầu như không thay đổi gì về nội thất hay đồ đạc trong nhà, mọi thứ vẫn được giữ nguyên như ban đầu.

Cậu đưa tay nới lỏng cà vạt, mở tủ lạnh lấy một chai nước, rồi đến trước cửa sổ kính, rũ mắt nhìn khung cảnh dòng sông bị màn đêm bao phủ.

Một lúc lâu sau, Cố Kỳ An quay người đi về phía phòng ngủ.

Sau khi tắm xong, cậu quấn khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, đến thư phòng mở máy tính xử lý công việc.

Đồng hồ treo tường chỉ 11 giờ, Cố Kỳ An đưa tay tháo kính, day day sống mũi, trong đầu cậu chợt hiện lên một đôi mắt đen nhánh sâu thẳm.

Cậu nhớ lại lần đầu tiên đối đầu với Tần Việt, khi đó, thắng thua đã định, Tần Việt ngồi đối diện cậu không thể hiện cảm xúc gì, nhưng ánh mắt nhìn cậu như thể muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy.

Dự án “Ốc đảo” lần này do chính phủ thành phố A dẫn đầu, với vốn đầu tư hàng chục tỷ, mục tiêu là xây dựng một biểu tượng sinh thái mới cho thành phố A, tạo ra một vùng đất cao về khoa học công nghệ và khu vực tiêu biểu về hội nhập công nghiệp-thành phố.

Hiện tại ngành bất động sản đang gặp khó khăn, những đối thủ cạnh tranh mạnh nhất trong dự án này rõ ràng vẫn là hai tập đoàn lớn Thịnh Thái và Hoàn Vũ.

Mặc dù Cố Kỳ An đã nhanh chóng thâu tóm khoa học kỹ thuật Thanh Nguyên, giành được lợi thế nhất định trong việc đấu thầu dự án “Ốc đảo”, nhưng cậu vẫn không dám chủ quan.

Tần Việt bề ngoài trông phong lưu ph*ng đ*ng, nhưng không phải là loại công tử bột vô học như Mạnh Tư Diệu. Thực tế, vị thái tử của Tập đoàn Hoàn Vũ này có tầm nhìn sắc sảo, thủ đoạn tàn nhẫn, thậm chí có vài lần ra tay còn nhanh hơn cả cậu.

Tiếng điện thoại rung “err err” cắt ngang dòng suy nghĩ của Cố Kỳ An.

Cậu lấy lại tinh thần, khi thấy tên người gọi đến, cậu khẽ nhíu mày.

Nhưng rất nhanh, Cố Kỳ An nhấc điện thoại, nghe máy: “Chú Mạnh.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng trầm ngột ngạt của Mạnh Nghiệp: “Kỳ An, cháu chưa ngủ?”

“Chưa ngủ.” Cố Kỳ An đáp, “Muộn thế này rồi, chú có việc gì không?”

Mạnh Nghiệp như thường lệ hỏi về tiến độ của dự án mới, trò chuyện vài câu rồi chuyển sang chủ đề chính: “Dạo này Tư Diệu làm việc ở công ty thế nào rồi?”

“Vừa mới lập quân lệnh trạng với cháu.” Cố Kỳ An đáp ngắn gọn, “Một tháng nữa chú Mạnh có thể nghiệm thu thành quả.”

“Được được được, chú sẽ… khụ khụ…” Mạnh Nghiệp phấn khích, đột nhiên ho khan, ho một lúc, ông nói tiếp: “Chú biết mà, chỉ có cháu mới trị được cái thằng nhóc hỗn xược đó, cháu vất vả rồi, Kỳ An.”

Không đợi Cố Kỳ An đáp lời, ông lại nói tiếp: “Nhưng cũng vì chú chỉ tin tưởng cháu, nên mới giao cả Thịnh Thái và Tư Diệu cho cháu. Kỳ An, cháu nhất định sẽ không phụ lòng tin của chú, đúng không?”

Cố Kỳ An im lặng vài giây, chỉ đáp lại một cách nhẹ nhàng: “Chú Mạnh, ngài cứ yên tâm dưỡng bệnh.”

Hai năm trước, khi Cố Kỳ An được bổ nhiệm làm CEO của Tập đoàn Thịnh Thái, dư luận trong và ngoài tập đoàn xôn xao, mọi người đều không hiểu tại sao Mạnh Nghiệp lại dễ dàng giao đế chế kinh doanh khổng lồ này cho một người ngoài.

Mặc dù Cố Kỳ An được Mạnh Nghiệp đích thân bồi dưỡng, nhưng dù sao cậu cũng không mang họ Mạnh, không có quan hệ huyết thống với nhà họ Mạnh.

Ngoài Cố Kỳ An và một vài người thân cận của Mạnh Nghiệp, ngay cả Mạnh Tư Diệu cũng không biết, chủ tịch Mạnh thực ra đang đi dưỡng bệnh.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, gập máy tính lại, đứng dậy về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Cậu bật đèn ngủ, nằm trên chiếc giường lớn, nhắm mắt cố gắng ru mình vào giấc ngủ.

Một lúc lâu sau, Cố Kỳ An ngồi dậy, chân trần bước trên thảm, đi về phía phòng thay đồ.

Cậu kéo cánh tủ trong cùng của phòng thay đồ, ngón tay lướt nhẹ trên những lớp vải mềm mại, rồi chọn ra một chiếc váy dài hai dây màu trắng.

Cố Kỳ An thay váy, thành thạo điều chỉnh giá đỡ điện thoại, đặt ống kính sao cho không thấy mặt, rồi bật livestream.

Ngay khi livestream bắt đầu, một lượng lớn người xem nhanh chóng tràn vào.

 [Chiếm sofa hàng đầu!!]

 [Aaa vợ Thất Thất xuất hiện rồi!]

 [Vãi! Gần đây vợ Thất Thất livestream thường xuyên quá, đây thật sự là niềm hạnh phúc tôi có thể có sao?!!!]

Cố Kỳ An không để ý đến những bình luận đang tràn màn hình, cậu cầm máy tính bảng đặt bên cạnh tiếp tục xử lý công việc.

Cơ duyên ban đầu cậu phát hiện ra nền tảng này là khi nhóm kinh doanh văn hóa giải trí của Thịnh Thái muốn thâu tóm một nền tảng video ngắn mới nổi, vì vậy cậu đã dành thời gian tải ứng dụng này về.

Ngày hôm đó, cậu lướt xem livestream trên nền tảng và thấy có rất nhiều streamer không lộ mặt, trong một phút ngẫu hứng cậu cũng đã mở một kênh livestream.

Mỗi lần livestream, cậu đều mặc một chiếc váy, không lộ mặt, không trò chuyện, chỉ tập trung làm việc của mình, không hiểu sao, cậu lại thu hút được một lượng người xem ổn định.

Có lẽ vì những người xem đó cũng rất nhàm chán, nên mới bị một streamer nhàm chán như cậu thu hút chăng.

**

11h30 đêm, Tần Việt lau mái tóc ướt sũng bước ra khỏi phòng tắm.

Anh tiện tay vứt chiếc khăn lên lưng ghế, cầm điện thoại trên bàn lên, nhấn tải một ứng dụng video ngắn nào đó.

Điện thoại của anh trước nay không có phần mềm video nào, anh cảm thấy, lướt video ngắn là lãng phí thời gian, mà lãng phí thời gian cũng đồng nghĩa với lãng phí tiền bạc.

Tuy nhiên, video ngắn đã trở thành xu hướng lớn, nghe nói gần đây Thịnh Thái có ý định thâu tóm nền tảng này, đương nhiên Tần Việt không thể bỏ lỡ vở kịch hay này. 

Sau khi tải xong, anh đăng ký một tài khoản mới, đặt một cái biệt danh tùy ý rồi bắt đầu nghiên cứu ứng dụng.

Nền tảng video ngắn mới nổi này không có gì mới lạ về chức năng, chỉ thêm vào các nhóm xã hội nhỏ dựa trên thẻ tag sở thích, tăng cường tính năng tương tác và kết bạn của ứng dụng.

Quả nhiên, bất cứ phần mềm nào cuối cùng cũng có thể trở thành phần mềm kết bạn.

Tần Việt lướt video một lúc, chỉ thấy nhàm chán, lại nhấn vào mục livestream.

Vì vừa mới đăng ký, thuật toán của nền tảng chưa nắm bắt được nội dung mà người dùng quan tâm, nên các loại livestream được đề xuất rất đa dạng.

Tần Việt nhanh chóng lướt qua vài kênh, ánh mắt bất ngờ dừng lại ở một livestream nào đó.

Trong ống kính là một streamer không lộ mặt, mặc một chiếc váy hai dây màu trắng, dây áo mảnh mai vắt trên đầu vai nhô lên, nối liền với hai xương quai xanh tinh xảo lõm sâu.

Phần ngực rộng lớn trắng đến phát sáng, lớp vải mềm mại ôm lấy đường cong hơi nhô lên, cánh tay lộ ra cũng rất trắng, đường cơ bắp mượt mà nhưng không quá vạm vỡ.

Mặc dù rất đẹp mắt, nhưng xét về khung xương và cơ bắp, có vẻ như đây không phải là một người phụ nữ.

Tần Việt không hứng thú với mấy người giả gái, đang định lướt tiếp thì ánh mắt vô tình dừng lại trên bàn tay của streamer.

Ngón tay thon dài, da trắng lạnh, gân xanh trên mu bàn tay lộ rõ, nhưng đầu ngón tay và các khớp lại ửng hồng nhạt, giống như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tinh xảo.

Và trên bàn tay trái đang cầm cốc nước, giữa ngón áp út có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, tạo thêm vài phần bí ẩn khó tả, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta xao xuyến.

Tần Việt híp híp đôi mắt đen nhánh, nhìn chằm chằm vào bàn tay trong ống kính.

Đối với những người mê tay đẹp, đây là một bàn tay hoàn hảo đến mức nếu đã nhìn qua thì rất khó quên, gần như giống hệt bàn tay của Cố Kỳ An khi ký hợp đồng.

Trong nháy mắt, một ý nghĩ vô cùng hoang đường hiện lên trong đầu Tần Việt.

Thất Thất…

Kỳ Kỳ?

(Thất Thất-七七 [qīqī] và Kỳ Kỳ-祁祁 [qíqí]. Đại loại là chơi chữ dạng phát âm)

Tần Việt cứ nhìn chằm chằm như vậy trong một phút, mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần.

Anh nhấn theo dõi streamer, thoát ra để nạp tiền, rồi quay lại livestream, tặng liền một hơi 50 cái Carnival.

Hiệu ứng Carnival chồng chất lên nhau đặc hiệu hoa lệ mà chói lọi, các bình luận cũng bùng nổ theo.

Trong lúc uống nước, Cố Kỳ An tùy ý liếc nhìn màn hình điện thoại, không khỏi ngẩn người.

Vì thời gian livestream của cậu không cố định, cũng không lộ mặt, thậm chí không tương tác với fan nên bình thường hiếm khi có người tặng quà.

Sao hôm nay bỗng nhiên có một đại gia, vừa vào đã tặng nhiều Carnival như vậy?

Cố Kỳ An đặt cốc nước xuống, đoán rằng vị đại gia này chắc đã nhầm mình là một streamer nữ.

Cậu ra hiệu tắt livestream trước ống kính, kết thúc buổi livetream, rồi vào phần tin nhắn riêng tư để nhắn tin cho vị đại gia đứng đầu bảng xếp hạng vừa rồi.

Để tránh bị làm phiền, cậu đã cài đặt chế độ fan không thể nhắn tin riêng, đây là lần đầu tiên cậu chủ động nhắn tin cho người khác trên nền tảng này.

77: [Xin chào, để lại phương thức nhận tiền, tôi sẽ chuyển lại số tiền quà tặng cho anh.]

Ha Ha: [Không cần chuyển lại, tặng quà cho cậu.]

Cố Kỳ An nhìn biệt danh mang tính mỉa mai và ảnh đại diện mặc định của đối phương, cảm thấy có chút khó hiểu.

77: [Anh có thể hiểu lầm rồi, tôi là streamer nam.]

Ha Ha: [Không hiểu lầm, tôi tặng cho cậu đấy.]

77: [Cảm ơn, nhưng tôi không nhận quà tặng.]

Ha Ha: [Được, vậy cậu để lại cách liên lạc, tôi thêm cậu.]

Cố Kỳ An suy nghĩ một lúc, rồi gửi tài khoản WeChat phụ mà mình dùng để đăng ký tài khoản.

Một lúc lâu sau, tài khoản WeChat phụ mới nhận được lời mời kết bạn.

Cố Kỳ An nhấn đồng ý, sau khi kết bạn xong cậu chủ động gửi một tin nhắn cho đối phương.

77: [WeChat không có tiền, gửi số tài khoản ngân hàng của anh, tôi chuyển khoản cho.]

Y: [Cậu yên tâm, tôi đủ tuổi rồi, quà cũng là tự nguyện tặng.]

77: [Tôi không cần.]

Y: [Tôi muốn tặng cho cậu.]

Cố Kỳ An “chậc” một tiếng, cậu chưa kịp gõ chữ thì đối phương lại gửi tin nhắn mới.

Y: [Cậu livestream trên nền tảng này bao lâu rồi?]

77: [Không lâu.]

Gửi xong câu này, Cố Kỳ An đặt điện thoại xuống, không định trả lời nữa.

Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, bất kỳ thứ gì dù công khai hay ngầm định đều có cái giá của nó, tiền bạc cũng không ngoại lệ.

Bỏ đi, đợi ngày mai rảnh rỗi sẽ liên hệ với nền tảng để can thiệp, hoàn tiền trực tiếp vào tài khoản đã tặng quà.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại lại hiện lên một tin nhắn mới.

Y: [Thực ra hôm nay là ngày đầu tiên tôi đăng ký tài khoản.]

Cố Kỳ An do dự một chút, cầm điện thoại lên lần nữa.

77: [Ngày đầu tiên đăng ký, tại sao lại tặng tôi nhiều quà như vậy?]

Y: [Vì cậu mặc váy rất đẹp mắt.]

Cố Kỳ An khẽ nhíu mày, ngón tay lơ lửng trên màn hình điện thoại dừng lại.

Từ ngày đầu tiên livestream, cậu chưa bao giờ cố ý che giấu giới tính của mình, cậu chỉ có sở thích mặc váy, nhưng cậu không hề có rối loạn nhận dạng giới tính.

Khi mới livestream, có những bình luận mắng cậu là “b**n th**”, “ái nam ái nữ”, “ghê tởm”, vì phòng livestream ít người nên những bình luận đó đặc biệt chướng mắt, vì vậy cậu dần dần hình thành thói quen không xem bình luận nữa.

77: [Anh không thấy một người đàn ông thích mặc váy thì rất b**n th** à?]

Y: [Không.]

Y: [Cậu mặc váy nhìn rất đẹp.]

Tần Việt trả lời tin nhắn xong, mở album ảnh, xem đi xem lại bức ảnh chụp màn hình khĩ nãy đã chụp từ livestream.

Anh thực sự rất khó để liên kết hình ảnh bức ảnh người giả gái mặc chiếc váy hai dây trắng này với vị tổng giám đốc Cố luôn mặc vest chỉnh tề, cài nút áo sơ mi đến chiếc cuối cùng.

Nhưng anh thử tưởng tượng, nếu cơ thể này có khuôn mặt của Cố Kỳ An, sẽ không cảm thấy gượng gạo hay ghê tởm, mà ngược lại…

“Ha.” Tần Việt phát ra một tiếng cười khó hiểu, trong mắt anh dấy lên một sự hứng thú tột độ.

Bây giờ anh vô cùng nóng lòng muốn xác nhận, liệu cái người tên 77 này có thực sự là Cố Kỳ An hay không.

Nếu đúng, ai mà ngờ được đóa hoa trên đỉnh núi cao chưa từng liếc nhìn mình kia, lại có một dáng vẻ bí mật như vậy trong cuộc sống riêng tư?

Thú vị, thực sự quá thú vị rồi.

Trước Tiếp