Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Đêm khuya thanh vắng, tại căn nhà cũ của nhà họ Tần.
Tần Việt ngồi tựa lưng vào ghế trong thư phòng, đợi mãi không thấy hồi âm, đành gửi thêm một tin nhắn nữa.
Y: [Tất nhiên nếu cậu không muốn chụp, tôi cũng sẽ không ép đâu.]
Lấy lùi làm tiến, anh biết Thất Thất ăn chiêu này.
Quả nhiên, ngay lập tức, một bức ảnh bật lên trong khung chat.
Tần Việt nhấn vào xem ảnh lớn, ánh mắt chợt thay đổi.
Người trong ảnh có làn da trắng lạnh, dưới ánh sáng của chiếc váy dài màu xanh lam, trông như một món đồ sứ được ánh trăng gột rửa. Thân hình cao ráo được lớp vải mềm mại bao bọc, ôm sát lấy đường cong eo và hông, tạo nên một đường cong tuyệt đẹp đến nghẹt thở.
Tần Việt lặp đi lặp lại việc ngắm nghía vài lần, rồi mới thoát ra khỏi ảnh và tiếp tục gõ chữ.
Y: [Đẹp đến nỗi khiến người ta nghẹt thở.]
Y: [Khi di chuyển chắc chắn còn đẹp hơn nữa.]
77: [Đừng có được voi đòi tiên.]
Tần Việt khẽ bật cười, tốt lắm, cậu ấy ngày càng hiểu rõ tính cách của mình rồi.
Anh đang thầm nghĩ cách dỗ Thất Thất gửi một đoạn video ngắn thì “tinh” một tiếng, màn hình điện thoại lại sáng lên.
Tần Việt nhướng mày, mở khóa màn hình và nhấn vào đoạn video.
Người mặc chiếc váy dài cầm điện thoại đi về phía tấm gương lớn chạm đất, dưới ánh đèn, đối phương trông như đang khoác trên mình một làn nước biển lấp lánh. Khi bước đi, chiếc váy xẻ tà cao để lộ đôi chân thẳng và thon dài, đôi chân trắng ngần ẩn hiện, như những viên ngọc trai ẩn mình dưới đáy biển sâu, khiến người ta không thể không muốn đưa tay vào khe xẻ của chiếc váy, ngón tay vuốt nhẹ lên làn da thịt trắng mịn màng…
Tần Việt nhắm mắt lại, nhanh chóng thoát khỏi video.
Yết hầu anh trượt lên xuống, cảm thấy cổ họng hơi khô, không khí trong thư phòng cũng đột nhiên trở nên nóng bức.
Tần Việt đưa tay nới lỏng một chiếc khuy áo, kéo cổ áo sơ mi ra rộng hơn một chút.
77: [Được chưa?]
Nhìn dòng chữ trong khung chat, Tần Việt nghiến chặt răng.
Ngoan quá, sao lại ngoan như vậy chứ? Muốn xem ảnh thì ngoan ngoãn chụp ảnh, muốn xem video thì ngoan ngoãn quay video. Hoàn toàn không giống với Cố Kỳ An, người luôn đối đầu với mình.
Nhưng anh lại biết rõ, Thất Thất quay video chiếc váy đẹp cho mình xem và Cố tổng, người coi mình là kẻ bại trận, chính là cùng một người.
Như ma xui quỷ khiến, Tần Việt lại nhấn vào đoạn video.
Xem đi xem lại vài lần, tốc độ máu toàn thân dường như ngày càng nhanh hơn, môi cũng trở nên khô hơn.
Một tay anh giơ điện thoại lên cao, mắt dán chặt vào người trong video, ngửa đầu tựa vào lưng ghế, gân xanh ở cổ căng ra, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn lúc nào không hay.
“Cốc cốc” hai tiếng, cửa thư phòng đột nhiên bị gõ từ bên ngoài.
Tần Việt giật mình tỉnh lại, tay run lên, chiếc điện thoại không cầm chắc rơi xuống, suýt chút nữa đập trúng một bộ phận đáng tự hào nào đó.
Tần Tri Hủ vừa nói vừa vặn mở cửa: “Anh, em vào nhé.”
Vừa bước vào, cậu ta đã thấy anh trai của mình đang ngồi trước bàn làm việc, nhìn mình bằng ánh mắt muốn giết người.
Tần Tri Hủ sợ hãi đứng khựng lại, dè dặt hỏi: “Anh, em đắc tội với anh lúc nào thế?”
Tần Việt hít một hơi thật sâu, nhặt chiếc điện thoại rơi trên thảm: “Có gì thì nói nhanh đi.”
“Ồ…” Tần Tri Hủ vẻ mặt khó hiểu, nhưng vẫn nhớ nhiệm vụ của mình: “Ông nội nói anh đến thư phòng của ông, có chuyện muốn nói.”
Tần Việt nhìn đồng hồ treo tường: “Cũng muộn rồi, ông nội tìm anh có việc gì?”
“Không biết nha.” Tần Tri Hủ gãi gáy: “Chắc là tìm anh nói chuyện phiếm thôi.”
“Được rồi, anh biết rồi.” Tần Việt phất tay: “Em ra ngoài đi.”
Tần Tri Hủ gật đầu: “Vậy em đi ngủ đây.”
Nếu là người khác, Tần Việt đã nổi nóng từ lâu rồi, nhưng đứa em họ này anh, từ nhỏ đã mất cha mẹ, luôn sống cùng anh trong căn nhà cũ của nhà họ Tần. Cậu ta lại nhỏ hơn anh bảy, tám tuổi, tuy hơi ngốc nghếch nhưng được cái không có ác ý.
Tần Tri Hủ rời khỏi thư phòng, tiện tay khép cửa lại.
Tần Việt mở lại WeChat, gõ một dòng chữ rồi lại xóa đi, mở camera chụp cận cảnh bàn tay phải của mình rồi gửi đi.
Y: [Chứng minh sự trong sạch.]
Cố Kỳ An: “…”
Cậu nhìn thời gian hiển thị trên khung chat, chỉ mới năm phút trôi qua kể từ khi mình gửi video.
77: [Năm phút, rất nhanh a.]
Rất nhanh, đối phương gửi đến một tin nhắn thoại: “Thất Thất muốn biết, tôi có nhanh hay không?”
Cố Kỳ An mím môi, chậm rãi trả lời bằng một tin nhắn thoại: “Không muốn biết, không liên quan đến tôi.”
Lời nói vô tình, nhưng giọng nói lại rất êm tai, ngữ điệu lười biếng, âm cuối hơi cao như có móc câu, khiến lòng người ngứa ngáy khó chịu.
Tần Việt không dám nghe lần thứ hai, cũng sợ nếu tiếp tục trò chuyện với cậu ấy, ngọn lửa tà ác trong lòng mình lại bùng lên.
Y: [Váy rất đẹp, cậu còn đẹp hơn.]
Y: [Nhưng bây giờ tôi có chút việc cần giải quyết, lát nữa sẽ quay lại tiếp tục khen.]
77: [Được rồi, đi làm việc đi.]
Tần Việt cất điện thoại, dùng tay chỉnh lại chiếc quần tây bị nhăn nhúm, đứng dậy đi ra ngoài.
Anh xuống lầu, đến trước cửa thư phòng ở tầng một, gõ hai tiếng: “Ông nội.”
Một giọng nói già nua nhưng uy nghiêm truyền ra từ thư phòng: “Vào đi.”
Tần Việt đẩy cửa bước vào: “Ông nội, ông tìm cháu có việc gì?”
Ông Tần đặt tờ báo xuống, chỉnh lại cặp kính lão: “Ngồi xuống đã.”
Tần Việt ngồi xuống ghế sofa, theo thói quen muốn vắt chéo chân, nhưng nghĩ lại rồi buông xuống.
Ông Tần nhìn anh: “Dạo này công ty thế nào rồi?”
Tần Việt đáp: “Công ty vẫn tốt, mọi thứ bình thường.”
“Cháu để mất dự án phát triển khu đất mới đó, thắng thua là chuyện thường tình, ta cũng không nói gì cháu.” Giọng ông Tần không lớn, tuy không giận mà vẫn uy nghiêm: “Nhưng dạo này, cháu có vẻ quá thư giãn rồi thì phải?”
Tần Việt đan hai tay vào nhau đặt trên đầu gối, giọng nói cười đùa: “Ông nội, ông cài người theo dõi cháu a?”
Ông Tần cười lạnh, nói: “Cháu là cháu của ta, ta còn không hiểu cháu, cần gì phải cài người theo dõi?”
“Aiz.” Tần Việt giả vờ thở dài: “Đúng là không có gì qua được mắt ông.”
Ông Tần hừ một tiếng: “Nói đi.”
Tần Việt ngồi thẳng người hơn: “Cháu có mất một dự án lớn, nhưng đâu phải chỉ có một dự án lớn đó.”
Vẻ mặt ông Tần dịu lại: “Vậy là cháu đã có kế hoạch rồi?”
“Ông yên tâm.” Tần Việt đưa tay nhấc chiếc ấm trà tử sa đặt trên bàn trà, rót cho mình một chén trà: “Cháu nắm được tình hình rồi.”
Ông Tần còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lại nhịn lại, cuối cùng chỉ nói: “Tối rồi, uống ít trà thôi, dễ mất ngủ.”
“Ông nội, cháu còn trẻ.” Tần Việt cười cười, nhấp một ngụm trà: “Chất lượng giấc ngủ tốt lắm.”
Ông Tần nhìn người thừa kế do chính tay mình bồi dưỡng, giọng nói nửa bất lực nửa tự hào: “Cháu đấy…”
**
Vài ngày sau, tài khoản ngân hàng cá nhân của Cố Kỳ An nhận được một khoản tiền hai mươi ngàn tệ.
Hầu như ngay lập tức, cửa văn phòng bị gõ.
Cố Kỳ An: “Vào đi.”
Cô thư ký nhỏ đẩy cửa vào, yếu ớt báo cáo: “Tổng giám đốc Cố, ngài Mạnh muốn gặp ngài.”
Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Trợ lý Lương đâu?”
Cô thư ký nhỏ giọng đáp: “Trợ lý Lương anh ấy…”
Chưa nói dứt lời, một bóng người cao lớn đã vọt ra từ phía sau: “Tổng giám đốc Cố, tôi vào đây!”
Cố Kỳ An giơ tay, ra hiệu cho cô thư ký ra ngoài trước.
Cô thư ký như được đại xá, vội vàng rút lui.
Mạnh Tư Diệu sải bước vào văn phòng, vừa mở miệng đã không kìm được sự phấn khích: “Anh Kỳ An, em đã chuyển tiền cho anh rồi, anh nhận được chưa?”
Cố Kỳ An nhắc nhở: “Đóng cửa lại.”
“Ồ ồ!” Mạnh Tư Diệu quay người, “Rầm” một tiếng đóng sập cửa.
Cố Kỳ An tháo kính: “Nhận được rồi, thời gian trả tiền khá đúng hẹn.”
“Không phải vừa nhận được tiền thưởng là chuyển ngay cho anh sao?” Mạnh Tư Diệu ngồi phịch xuống ghế sofa: “Không ngờ em thật sự có thể tự kiếm được hai mươi ngàn… à không, ba mươi ngàn tệ!”
Cố Kỳ An lạnh nhạt khẳng định: “Làm tốt lắm.”
“Hả?” Mạnh Tư Diệu ngẩn ra, vẻ mặt càng thêm kích động: “Anh Kỳ An, anh đang khen em à? Chính miệng anh khen em à?”
Cố Kỳ An gõ gõ mặt bàn một cái: “Vậy hôm nay cậu đến đây là để tôi thực hiện lời hứa?”
“Đúng vậy!” Mạnh Tư Diệu lúc này mới nhớ ra mục đích của mình: “Lúc đó không phải anh đã nói nếu em có thể hoàn thành dự án mới trong vòng một tháng, sẽ đặc cách em lên làm tổng thanh tra sao?”
Cố Kỳ An nhìn nhìn cậu ta: “Tôi nói đặc cách cậu, chứ không nói là đặc cách làm tổng thanh tra.”
Mạnh Tư Diệu nghi ngờ nói: “Vậy anh định đặc cách em làm gì?”
Cố Kỳ An: “Trợ lý tổng giám đốc.”
Mạnh Tư Diệu sững sờ: “Hả?”
“Sao?” Cố Kỳ An hơi ngẩng cằm: “Làm trợ lý của tôi, cậu ấm ức à?”
“Không phải đâu!” Mạnh Tư Diệu bừng tỉnh, nhưng lại càng khó hiểu hơn: “Ban đầu khi em vào công ty đã nói muốn làm trợ lý cho anh, nhưng anh kiên quyết từ chối mà.”
“Lúc này khác lúc trước.” Cố Kỳ An khẽ cười một tiếng: “Trợ lý của tôi không phải ai cũng đủ tư cách để làm.”
“Thật sao?” Mạnh Tư Diệu nhảy khỏi ghế sofa, nhanh chóng đi đến bàn làm việc: “Anh Kỳ An, anh nói vậy em tin là thật đấy nhé.”
Cố Kỳ An ra hiệu: “Ra ngoài đợi, để trợ lý Lương đưa cậu đến phòng nhân sự làm thủ tục chuyển công tác.”
“Được, em đi ngay.” Mạnh Tư Diệu không nói hai lời, quay người đi ra.
Văn phòng trở lại yên tĩnh, Cố Kỳ An kéo ngăn kéo, lấy hai viên kẹo cho vào miệng, quay người đối diện với cửa sổ.
Trước khi tan làm, trợ lý Lương gõ cửa bước vào: “Tổng giám đốc Cố, thủ tục chuyển công tác của ngài Mạnh đã xong.”
“Ừm.” Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Sau này đừng gọi cậu ta là ngài Mạnh nữa, cứ gọi là Tiểu Mạnh đi.”
Trợ lý Lương tỏ vẻ khó xử: “Cái này…”
“Vì cậu ta đã vào ban thư ký, là người dưới quyền của cậu.” Cố Kỳ An gợi ý: “Cậu quản lý cấp dưới thế nào thì quản lý cậu ta như thế, hiểu?”
Trợ lý Lương lập tức đáp: “Vâng, tôi hiểu rồi, tổng giám đốc Cố.”
Cố Kỳ An lại hỏi: “Chuyện đi công tác ngày mai đã sắp xếp xong chưa?”
“Sắp xếp xong rồi.” Trợ lý Lương đáp: “Ngày mai 4 giờ chiều có chuyến bay, 5 rưỡi hạ cánh.”
Cố Kỳ An suy nghĩ một lát: “Đã mua ghế dự phòng chưa?”
Trợ lý Lương: “Mua rồi.”
Cố Kỳ An: “Thông báo cho Mạnh Tư Diệu, ngày mai đi công tác cùng chúng ta.”
Trợ lý Lương: “Vâng, tôi sẽ thông báo cho Mạnh… Tiểu Mạnh ngay.”
Buổi tối về đến nhà, Cố Kỳ An đang thu dọn hành lý, điện thoại trên bàn rung lên.
Cậu đặt chiếc áo vest xuống, đứng dậy nghe điện thoại: “Chú Mạnh.”
Giọng nói của Mạnh Nghiệp truyền đến: “Kỳ An này, cháu chưa nghỉ ngơi à?”
“Vẫn chưa.” Cố Kỳ An quay người ngồi xuống: “Đang dọn hành lý, ngày mai đi công tác.”
“Thế thì tốt.” Mạnh Nghiệp hắng giọng: “Chú nghe Tư Diệu nói, cháu đồng ý cho nó làm trợ lý của cháu rồi?”
“Đúng vậy.” Cố Kỳ An bình thản đáp: “Cháu sẽ tự mình hướng dẫn nó.”
“Ban đầu chú cũng nghĩ thế, không ngờ lại trùng hợp như vậy.” Giọng Mạnh Nghiệp nghe rất vui vẻ: “Kỳ An, cháu biết đấy, bất kỳ ai hướng dẫn Tư Diệu cũng không bằng cháu tự tay hướng dẫn, chú cũng yên tâm hơn.”
Cố Kỳ An cụp mắt xuống: “Chú yên tâm đi.”
“Được rồi, vậy cháu ngủ sớm đi.” Mạnh Nghiệp nhắc lại chuyện cũ: “Lần này đi công tác về, cháu dành thời gian đến thăm chú nhé?”
Cố Kỳ An không đồng ý cũng không từ chối: “Chú Mạnh, chú cứ yên tâm dưỡng bệnh đi.”
Sau khi cúp điện thoại, cậu ngồi trên ghế một lát.
“Err” một tiếng, tài khoản WeChat phụ nhận được một tin nhắn.
Y: [Đã dọn đồ xong chưa?]
Cố Kỳ An quay người lại, tiện tay chụp một bức ảnh chiếc vali mở ra rồi gửi đi.
77: [Đang dọn.]
Y: [Sao toàn là vest và sơ mi vậy?]
77: [Tôi đi công tác, chứ có phải đi du lịch đâu.]
Y: [Tôi cứ tưởng dù cậu có đi du lịch, cũng sẽ mặc đồ chính trang đấy.]
Cố Kỳ An: “…”
Người này đang mỉa mai mình quá kiểu cách sao?
Chưa kịp phản bác, đối phương lại gửi một tin nhắn mới: [Có muốn mang theo vài chiếc váy xinh đẹp không?]
Cố Kỳ An khẽ động lòng một chút, nhưng nghĩ lại thì thôi.
77: [Không mang, quá nguy hiểm.]
Y: [Cậu cứ để dưới đáy vali ấy, sẽ không bị phát hiện đâu.]
77: [Tôi mang váy đi công tác, mặc cho ai xem?]
Y: [Đương nhiên là mặc cho tôi xem rồi.]
Cố Kỳ An “chậc” một tiếng, người này da mặt càng ngày càng dày rồi.
77: [Nghĩ hay lắm.]
Y: [Tôi không chỉ nghĩ hay lắm, mà dáng dấp còn xấu nữa.]
Cố Kỳ An tưởng tượng một chút, một người đàn ông dáng dấp xấu nhưng có giọng nói trầm ấm và tám múi cơ bụng?
Thôi, sự tò mò của cậu cũng không lớn đến mức đó.
Y: [Sao nào, sợ rồi à?]
77: [Nghĩ nhiều rồi, không hèn nhát đến mức đó đâu.]
Y: [Ha ha ha!]
Y: [Không hổ là Thất Thất mà tôi quen biết.]
Bị anh ta pha trò một hồi, tâm trạng Cố Kỳ An tốt hơn nhiều, tiếp tục thu dọn hành lý.
**
Chiều hôm sau, Cố Kỳ An dẫn một nhóm người đến sân bay.
Trợ lý Lương mua vé hạng thương gia cho tổng giám đốc Cố, còn hắn và các nhân viên khác thì ngồi hạng phổ thông.
Mạnh Tư Diệu tỏ vẻ bất mãn và phản đối: “Không phải — công ty chúng ta nghèo đến vậy sao? Ngay cả vé hạng thương gia cũng không mua nổi à?”
Cố Kỳ An liếc mắt nhìn cậu ta, cậu ta ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Được rồi, chỉ là hạng phổ thông thôi, chỉ một tiếng rưỡi, cậu ta có thể chịu đựng được.
Sau khi làm thủ tục lên máy bay tại quầy, Cố Kỳ An vào phòng chờ VIP để đợi.
Trong phòng chờ không có nhiều người, Cố Kỳ An một mình ngồi xem iPad, đột nhiên có một giọng nói lơ đãng truyền đến.
“Tổng giám đốc Cố, trùng hợp quá.”
Lông mày Cố Kỳ An giật giật, nhìn theo hướng giọng nói, đối diện với một đôi mắt đen đang mỉm cười.
“Sao tổng giám đốc Cố nhìn thấy tôi mà vẻ mặt như thấy ma vậy?” Tần Việt vừa nói vừa đi thẳng về phía cậu.
Cố Kỳ An: “…”
Đúng là gặp ma giữa ban ngày thật.
Tần Việt rất tự nhiên ngồi vào chiếc ghế bên cạnh cậu: “Tổng giám đốc Cố cũng đi Giang Thành công tác à?”
Cố Kỳ An bình tĩnh thoát ra khỏi giao diện làm việc, cất iPad đi: “Đúng vậy, thật trùng hợp.”
Tần Việt thu hành động của cậu vào tầm mắt, cười hỏi: “Tổng giám đốc Cố sợ tôi nhìn trộm bí mật thương mại của mình sao?”
Cố Kỳ An nhìn thẳng về phía trước: “Tổng giám đốc Tần nói đùa rồi.”
“Tổng giám đốc Cố cứ yên tâm, tôi không có chút hứng thú nào với bí mật thương mại của Thịnh Thái.” Tần Việt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng hoàn hảo đó, ám chỉ: “Thứ tôi thật sự hứng thú, là thứ khác.”
Cố Kỳ An không tiếp lời, đang định đứng dậy đổi chỗ thì người đàn ông bên cạnh đã nhanh hơn một bước.
Tần Việt đứng dậy: “Tổng giám đốc Cố, có muốn uống gì không, tôi đi lấy cho.”
Cố Kỳ An ngồi lại ghế: “Không cần đâu, tổng giám đốc Tần cứ tự nhiên.”
Nghe vậy, Tần Việt lại ngồi xuống: “Nếu tổng giám đốc Cố không muốn uống, vậy tôi cũng không uống nữa.”
Cố Kỳ An: “…”
Lúc này mà đổi chỗ thì sẽ rất lộ liễu và thiếu thân thiện.
Cậu đành cố gắng lờ đi ánh mắt từ người bên cạnh, lấy tai nghe bluetooth nhét vào tai để nghe nhạc.
Cũng may thời gian lên máy bay không còn xa, không lâu sau họ đã qua lối đi riêng để lên máy bay.
Sau khi Cố Kỳ An ngồi xuống, cậu thấy chỗ của Tần Việt ở phía trước mình vài hàng, thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể yên tĩnh một lúc.
Nào ngờ vô tình chạm mắt, Tần Việt lại đi về phía mình.
“Xin chào, quý cô xinh đẹp.” Tần Việt hơi cúi người, mỉm cười với người phụ nữ ngồi bên cạnh Cố Kỳ An: “Xin hỏi có tiện đổi chỗ không?”
Người bình thường hiếm khi đồng ý yêu cầu vô lý như vậy, nhưng khuôn mặt tuấn tú và nụ cười phong độ của tổng giám đốc Tần thật sự quá mê hoặc lòng người, quý cô xinh đẹp chỉ do dự một chút rồi đồng ý: “Được thôi.”
“Cảm ơn rất nhiều.” Nụ cười trên môi Tần Việt càng quyến rũ hơn, rút từ trong lòng ra một chiếc thẻ thành viên: “Đây là thẻ VIP mùa của khách sạn Quân Danh, xin thể hiện chút lòng thành.”
Khách sạn Quân Danh là chuỗi khách sạn năm sao thuộc tập đoàn Hoàn Vũ.
Quý cô đổi chỗ hơi ngạc nhiên: “Việc nhỏ thôi mà, anh khách sáo quá rồi.”
Tần Việt giữ nguyên nụ cười: “Nên như vậy.”
Cố Kỳ An ngồi trên ghế của mình, lạnh lùng quan sát ai đó, trông chẳng khác gì một con công đực đang xòe đuôi.
Tần Việt như ý nguyện ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu, quay đầu lại, nụ cười trở nên chân thành: “Tổng giám đốc Cố, lần này hành trình của cậu sẽ không cô đơn nữa rồi.”
Cố Kỳ An: Tôi cảm ơn anh…
Máy bay trượt trên đường băng một lúc lâu rồi cất cánh, bay xuyên qua những đám mây.
“Tổng giám đốc Cố.” Tần Việt chủ động bắt chuyện: “Lần này cậu đến Giang Thành, là để đàm phán việc gì thế?”
Cố Kỳ An lạnh nhạt đáp: “Tổng giám đốc Tần không phải đã nói, không có hứng thú với bí mật thương mại của Thịnh Thái sao?”
“Ha Ha.” Tần Việt cười khẽ: “Vậy tôi đổi câu hỏi khác, tổng giám đốc Cố lần này đến Giang Thành, định ở lại mấy ngày?”
“Không chắc chắn.” Cố Kỳ An lừa gạt nói: “Tùy theo lịch trình.”
“Vậy được rồi.” Tần Việt điều chỉnh lưng ghế, nhắm mắt lại nói: “Tôi đã từng đến Giang Thành rồi, phong cảnh rất đẹp, nếu tổng giám đốc Cố có thời gian rảnh, có thể đi dạo một chút.”
Cố Kỳ An lịch sự cảm ơn: “Cảm ơn.”
Nói thật, cách đây hai tháng, cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng được có một ngày mình sẽ ngồi cùng hàng ghế với Tần Việt, trò chuyện một cách hòa bình như thế này.
Mặc dù trực giác mách bảo có gì đó không ổn, nhưng đối phương lại quá khách sáo, cậu đành tạm thời án binh bất động.
Cố Kỳ An điều chỉnh lưng ghế, đeo bịt mắt vào định chợp mắt một lát.
Một phút sau, Tần Việt lặng lẽ mở mắt.
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt gần như không chút kiêng nể nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đó.
Chiếc bịt mắt màu đen che đi đôi mắt hổ phách, ngay cả sống mũi cao cũng bị che mất gần hết, chỉ còn lại chóp mũi thanh tú.
Tần Việt đưa mắt xuống, dừng lại ở đôi môi màu hồng nhạt.
Người ta nói môi mỏng thì bạc tình, nhưng môi của cậu lại rất đẹp, đặc biệt là đường cong của môi trên rất quyến rũ, lúc này hơi hé ra một khe hở nhỏ, nhìn rất muốn hôn.
Tần Việt nhận ra mình đang nghĩ gì, nhíu mày, tầm nhìn tiếp tục đi xuống, dừng lại ở đôi tay đang đan vào nhau.
Đôi tay thon dài như ngọc này, chính là thông tin mấu chốt giúp anh nhận ra Cố Kỳ An, sự hấp dẫn của nó đối với anh là không thể nghi ngờ.
Chỉ là anh không ngờ, Cố Kỳ An không chỉ có một đôi tay cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của anh, mà mỗi bộ phận trên cơ thể đều…
“Xin lỗi, làm phiền một chút ạ.” Cô tiếp viên hàng không với nụ cười chuẩn mực bước đến, đưa thực đơn tinh tế trên tay: “Xin hỏi hai vị có muốn dùng bữa không ạ?”
Tần Việt lập tức thu hồi ánh mắt: “Không cần, cảm ơn.”
“Cảm ơn.” Cố Kỳ An phất tay: “Tôi cũng không cần.”
Cô tiếp viên hàng không đi hỏi vị khách tiếp theo, Tần Việt lại nhắm mắt, cố gắng xua đuổi những hình ảnh không phù hợp đang xuất hiện trong đầu.
Trong giấc ngủ này, Cố Kỳ An không ngủ sâu, chỉ chợp mắt một lúc, rồi nghe thấy thông báo máy bay sắp hạ cánh.
Cậu tháo bịt mắt ra, hàng mi dài và dày rung lên, đôi mắt đã chìm trong bóng tối một thời gian dài phải mất vài giây để thích nghi, rồi mới mở to hoàn toàn.
“Đúng là một hành trình ngắn ngủi.” Tần Việt nhìn cậu, giọng nói có vẻ hơi tiếc nuối.
Nghĩ đến việc xuống máy bay là có thể đường ai nấy đi, Cố Kỳ An đáp lại một cách qua loa.
Tần Việt truy hỏi: “Tổng giám đốc Cố cũng cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh khi ở bên tôi hả?”
Cố Kỳ An quay người rời đi, không thèm để ý đến anh ta nữa.
Cũng là mặt dày, nhưng tại sao Tần Việt lại đáng ghét hơn người kia nhiều đến vậy?
Cố Kỳ An lấy hành lý xong thì đi gặp trợ lý Lương và những người khác, ra khỏi sảnh ga đến thẳng khách sạn.
Kết quả là ở sảnh khách sạn, lại chạm mặt nhóm của Tần Việt một lần nữa.
Cố Kỳ An quay đầu lại, nhìn trợ lý Lương.
Trợ lý Lương cũng hơi hoảng, vội vàng hạ giọng giải thích: “Tổng giám đốc Cố, tôi thật sự không biết tổng giám đốc Tần họ cũng ở khách sạn này.”
Cố Kỳ An quay mặt lại nhìn người đàn ông cách đó không xa, bốn mắt chạm nhau, không ai là người dời đi trước.
Quả nhiên, cậu biết Tần Việt sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy.
Nhưng cậu không hề bực bội hay lo lắng, trong lòng ngược lại dâng lên một cảm xúc gần như phấn khích.
So với Tần Việt đang cố tình tỏ ra thân thiện, rõ ràng cậu thích ánh mắt đầy khiêu khích của đối phương hơn.
Nếu mất đi đối thủ lâu năm, dù chiến thắng dễ dàng cũng sẽ trở nên vô vị.
“Tổng giám đốc Cố, thủ tục nhận phòng đã xong rồi.” Lúc này, trợ lý Lương lên tiếng nhắc nhở.
Cố Kỳ An nhận thẻ phòng: “Đi thôi.”
Cả nhóm đi về phía thang máy, Tần Việt đứng tại chỗ, mỉm cười tiễn bóng dáng cao lớn đó biến mất sau cánh cửa thang máy.
Sau đó, anh thong thả từ túi quần tây lấy ra một chiếc hộp tai nghe bluetooth nhỏ gọn.