Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 12

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An gửi xong hai tin nhắn đó, liền có chút chột dạ mà đặt điện thoại xuống.

Mặc dù có vẻ như cậu đang nói dối không chớp mắt, nhưng cậu chỉ không muốn đối phương quá tự mãn thôi.

Sau khoảng hơn một phút, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung liên tiếp hai cái.

Cố Kỳ An lại cầm điện thoại lên, mở khung chat của hai người.

Y: [Rất hả?]

Y: [Có muốn xem ảnh cận cảnh để nhìn rõ hơn không?]

Cố Kỳ An ngả đầu ra sau, lại một lần nữa bị sự vô liêm sỉ của Y làm cho kinh ngạc.

Cậu lập tức gõ chữ trả lời, sợ rằng nếu chậm trễ một chút, đối phương sẽ thực sự gửi những bức ảnh nhạy cảm bị kiểm duyệt.

77: [Anh dám gửi thử xem?]

Y: [Đáp lại sự nghi ngờ của Thất Thất cũng không được sao?]

77: [Không.]

77: [Anh dám gửi, tôi sẽ tố cáo anh]

Vừa nhấn gửi tin nhắn này, một bức ảnh mới đã hiện ra trong khung chat.

Tim Cố Kỳ An đập thình thịch, nhìn kỹ lại, chỉ là một bức ảnh chụp cận cảnh bàn tay bình thường.

Cậu thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu, tiện tay nhấn vào ảnh lớn.

Trong ảnh là một bàn tay nam giới gân guốc, lòng bàn tay rộng, ngón tay rất dài, trông rất mạnh mẽ, những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay càng thêm phần rắn rỏi.

Y: [Tôi chỉ muốn nói, tay tôi cũng rất lớn.]

Y: [Thất Thất nghĩ bậy bạ rồi sao?]

Cố Kỳ An: “……”

Cậu chắc chắn 100% rằng bộ phận mà đối phương nói vừa rồi tuyệt đối không phải là tay, nhưng cậu lại không có bằng chứng.

77: [Nghĩ bậy bạ cái đầu anh.]

Y: [Ha ha ha!]

Y: [Được được, tại tôi nói không rõ, Thất Thất không hề nghĩ bậy bạ.]

Cố Kỳ An khẽ “chậc” một tiếng, gửi một tin nhắn thoại: “Dỗ trẻ con đấy à?”

Một lát sau, trong khung chat hiện lên một tin nhắn thoại dài ba giây.

Cố Kỳ An sững sờ, sau đó mở tin nhắn thoại, đưa lên tai.

Một giọng nam trầm thấp vang lên: “Vậy… cậu đã bị dỗ chưa?”

Giọng của người đàn ông trầm ấm như tiếng đàn cello, cố ý hạ thấp xuống, xuyên qua sóng điện thoại trở nên đặc biệt cuốn hút, khiến vành tai Cố Kỳ An hơi tê dại.

Khoảng thời gian này, thỉnh thoảng khi lười gõ chữ, cậu sẽ gửi một hoặc hai tin nhắn thoại cho Y, nhưng đối phương chưa bao giờ trả lời bằng tin nhắn thoại.

Cậu đoán có thể giọng của đối phương không hay lắm, hoặc là không thích gửi tin nhắn thoại.

Bây giờ xem ra, có lẽ là vế sau.

77: [Giọng của anh cũng khá dễ nghe.]

Y: [Cảm ơn, nhưng cậu đã bị dỗ chưa?]

Trực giác của Cố Kỳ An có chút kỳ lạ, theo tính cách của Y, khi đượancajau khen chắc chắn sẽ tự khen bản thân thêm một lần nữa, nhưng lần này lại không.

Tuy nhiên, cậu cũng không nghĩ nhiều, hỏi ngược lại: “Tôi là trẻ con ba tuổi sao, dễ dỗ như vậy?”

Y: [Vậy cậu muốn tôi dỗ cậu như thế nào?]

Y: [Chỉ cần Thất Thất nói, tôi nhất định sẽ làm.]

77: [Muốn tôi dạy anh cách dỗ tôi sao, đã đóng học phí chưa?]

Bên kia im lặng một lúc, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Y: [Thế này nhé, tôi mua váy đẹp để đền tội với Thất Thất, được không?]

Cố Kỳ An khẽ động mày, nhất thời không từ chối cũng không đồng ý.

Y: [Cậu chỉ cần cho tôi một địa chỉ có thể nhận bưu phẩm là được, không cần quá chi tiết.]

Y: [Thất Thất yên tâm, không có sự đồng ý của cậu, tôi tuyệt đối sẽ không tìm hiểu thông tin cá nhân ngoài đời của cậu.]

Cố Kỳ An do dự một lát, gõ địa chỉ của một khu chung cư khác gần đó vào khung nhập.

Trò chuyện lâu như vậy, cậu biết rằng mặc dù Y bình thường nói chuyện không đứng đắn, nhưng là một người rất có nguyên tắc và chừng mực, chỉ là cậu vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng một người bạn mạng xa lạ.

Hoặc nói đúng hơn, trước khi cậu chưa hoàn thành được chuyện kia, cậu không thể cho phép có bất kỳ sai sót nào xảy ra.

Y: [Nhận được rồi~]

Y: [Thất Thất đợi nhận bất ngờ nhé.]

77: [Mong rằng không phải là kinh hãi…]

Y: [Sao có thể chứ? Tin tưởng tôi đi ha ha!]

Cố Kỳ An lại nhớ ra một chuyện: “Anh biết tôi mặc cỡ nào không?”

Y: [Đại khái biết, tôi đo bằng mắt rồi.]

77: [Anh đo bằng mắt có chính xác không?]

Y: [Yên tâm, mắt tôi chính là thước đo.]

Mặc dù trong lòng Cố Kỳ An bán tín bán nghi, nhưng vẫn chọn cách không làm tổn thương lòng tự tin của đối phương.

**

Chiều hôm sau, Cố Kỳ An đang họp trực tuyến, chiếc điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên rung lên.

Cậu nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, cầm điện thoại lên, tiếp tục họp.

Khoảng nửa giờ sau, cuộc họp trực tuyến kết thúc, Cố Kỳ An gập máy tính lại.

“Tổng giám đốc Cố, tài liệu chi tiết về vụ mua lại nền tảng video ngắn FK, tôi đã tổng hợp xong rồi.” Trợ lý Lương đặt tập tài liệu trên tay lên bàn: “Không có việc gì khác, tôi xin phép ra ngoài trước.”

Cố Kỳ An tháo kính: “Đi làm việc đi.”

Trợ lý Lương rời khỏi văn phòng, đóng cửa lại.

Cố Kỳ An tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi hai phút, đứng dậy đi đến trước cửa sổ kính từ trần đến sàn, gọi lại cuộc gọi nhỡ vừa nãy.

Điện thoại vừa kết nối, cậu đã lên tiếng trước: “Chú Mạnh, cháu vừa họp, chú có chuyện gì không?”

“Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ ra chúng ta đã lâu không gặp nhau nói chuyện rồi.” Mạnh Nghiệp khựng lại: “Kỳ An, gần đây cháu có rảnh đến thăm chú không?”

“Xin lỗi chú Mạnh.” Cố Kỳ An rũ mi mắt xuống, giọng điệu bình tĩnh và lạnh lùng: “Gần đây một vụ mua lại của bộ phận Văn hóa Giải trí có chút vấn đề, cháu không thể rời đi được.”

Sự chú ý của Mạnh Nghiệp quả nhiên bị chuyển hướng: “Xảy ra vấn đề gì vậy?”

Cố Kỳ An không nói chi tiết, chỉ hứa: “Chú yên tâm, cháu sẽ giải quyết.”

“Cháu khụ khụ khụ…” Mạnh Nghiệp ho khan hai tiếng: “Cháu làm việc chú đương nhiên yên tâm, nhưng nếu gặp khó khăn, vẫn phải đến tìm chú Mạnh để bàn bạc, hiểu không?”

“Cháu hiểu.” Cố Kỳ An đáp lời, đang định lấy cớ cúp điện thoại, bên kia lại lên tiếng.

“Kỳ An à, chú nhẩm tính ngày rồi, sắp đến ngày giỗ mẹ cháu rồi nhỉ?”

Cố Kỳ An ngước mi mắt lên, ánh nắng ngoài cửa sổ kính rọi vào trong phòng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách lại lạnh lẽo.

Mạnh Nghiệp thở dài, tiếp tục nói: “Những năm trước ngày giỗ của con bé, chú đều đến thăm, nhưng năm nay cái thân thể này của chú khụ khụ…”

“Không sao, chú cứ yên tâm dưỡng bệnh.” Cố Kỳ An mặt không biểu cảm đáp: “Cháu sẽ đến thă bà ấy.”

Mạnh Nghiệp như còn muốn nói gì đó: “Kỳ An à—”

Cố Kỳ An ngắt lời ông: “Cháu sắp có một cuộc họp nữa rồi, chú Mạnh.”

“Được được, vậy thôi nhé.” Mạnh Nghiệp lại nhấn mạnh một lần nữa: “Rảnh thì nhớ đến trò chuyện với chú Mạnh.”

Cúp điện thoại, Cố Kỳ An đứng trước cửa sổ kính từ trần đến sàn rất lâu.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã lại sắp đến ngày giỗ của mẹ, cái ngày mưa bão trong ký ức chưa bao giờ ngừng lại.

Cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên, Cố Kỳ An hoàn hồn, đi về bàn làm việc, ngồi xuống: “Vào đi.”

Trợ lý Lương đẩy cửa bước vào: “Tổng giám đốc Cố, có một tin tốt muốn báo cáo với ngài.”

Cố Kỳ An ngước mắt: “Chuyện gì?”

Trợ lý Lương làm tròn bổn phận báo cáo: “Theo thông tin tôi nhận được, Hoàn Vũ không có bất kỳ liên hệ nào với người bên FK, tạm thời cũng không có ý định mua lại.”

“Biết rồi.” Cố Kỳ An nhắc nhở: “Bất kể thế nào, vụ mua lại này phải đẩy nhanh tiến độ, tránh đêm dài lắm mộng.”

“Vâng Tổng giám đốc Cố, tôi hiểu rồi.” Trợ lý Lương đưa chiếc IPad trên tay lên: “Còn một việc nữa, lịch trình công tác của ngài tuần sau đã được sắp xếp xong, ngài xem qua đi.”

Cố Kỳ An lướt qua từ đầu đến cuối: “Không có vấn đề gì, cứ sắp xếp như vậy đi.”

Văn phòng lại trở nên yên tĩnh, một tay Cố Kỳ An đặt trên bàn, ngón tay theo thói quen gõ lên mặt bàn.

Xem ra Hoàn Vũ không hứng thú với vụ mua lại này, vậy thì bước đi tiếp theo của Tần Việt, rất khó để đoán trước.

Đối thủ cũ của cậu rốt cuộc là đã chịu từ bỏ cuộc đua với cậu, hay là đang âm thầm chuẩn bị một cơn bão lớn hơn nữa?

Thôi vậy, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.

**

Khi gần đến giờ tan làm, Cố Kỳ An nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Cậu nhận điện thoại, đầu dây bên kia lên tiếng hỏi ngay: “Xin chào, bạn có một bưu kiện chưa điền địa chỉ chi tiết, tôi để ở cổng bảo vệ được không?”

Cố Kỳ An ngay lập tức nhận ra đó là bưu phẩm gì, đáp lời: “Được, anh cứ để ở cổng bảo vệ là được.

Cậu cúp điện thoại, mở tài khoản WeChat phụ gửi tin nhắn.

77: [Anh mua quần áo ở đâu mà giao hàng nhanh vậy?]

Bên kia có vẻ đang bận, đợi rất lâu vẫn không trả lời.

Cố Kỳ An cất điện thoại, quyết định hôm nay tan làm sớm.

Trên đường về nhà, cậu bảo chú Vương tiện tay đến khu chung cư đó lấy bưu phẩm.

Chú Vương đã đi theo tổng giám đốc Cố lâu như vậy, biết rằng những gì không nên hỏi thì đừng hỏi, ngoan ngoãn lấy bưu phẩm về, thậm chí còn không dám nhìn thêm một lần.

Tiếng “err” vang lên, Cố Kỳ An mở WeChat xem tin nhắn.

Y: [Chuyện đó là đương nhiên, là váy do chính tay tôi đến trung tâm thương mại chọn.]

Y: [Giao hàng hỏa tốc trong thành phố.]

Cố Kỳ An: “……”

Thảo nào nhanh như vậy, hóa ra là mua trực tiếp.

77: [Anh rảnh lắm à?]

Y: [Tôi rất bận, nhưng việc của cậu đối với tôi là ưu tiên hàng đầu.]

Cố Kỳ An thầm mắng một câu, rồi tắt màn hình điện thoại, không trả lời tin nhắn này.

Chú Vương lén lút liếc nhìn qua gương chiếu hậu, phát hiện nếp nhăn trên trán của tổng giám đốc Cố đã giãn ra, trông tâm trạng khá tốt.

Về đến nhà, Cố Kỳ An trước tiên bóc lớp vỏ bưu kiện bên ngoài, lộ ra chiếc hộp có logo tinh xảo bên trong.

Cậu đi rửa tay, quay lại mở nắp hộp, phát hiện bên trong là một chiếc váy màu xanh lam ngọc, trên vải được đính những hạt kim sa lấp lánh.

Cố Kỳ An lấy chiếc váy ra, trải ra xem thì thấy là một chiếc váy dài cổ yếm, phần ngực hơi hở, nhưng lại đẹp một cách bất ngờ.

Cậu cầm điện thoại lên, gửi tin nhắn cho Y.

77: [Chiếc váy rất đẹp, gu thẩm mỹ không tệ.]

Y: [Cậu thích là được rồi.]

77: [Trước đây từng chọn cho người khác rồi à?]

Y: [Sao có thể chứ?]

Y: [Đây là lần đầu tiên, đáng lẽ nên cho cậu thấy bộ dạng lúng túng của tôi khi đi vào cửa hàng quần áo nữ.]

Đối phương nói nghe có vẻ đúng, Cố Kỳ An tạm thời tin.

Nhưng có lẽ vì có tật giật mình, cậu chưa bao giờ đi vào trung tâm thương mại để chọn quần áo nữ, mỗi lần đều mua sắm trực tuyến, vừa vặn hay không tùy duyên, cũng không bao giờ trả hàng.

Y: [Thử xem có vừa không.]

Cố Kỳ An giơ tay tháo cà vạt, từ tốn cởi vest và áo sơ mi, cúi người nhặt chiếc váy dài màu xanh lam lên.

Khi mặc vào, cậu mới nhận ra điều bất thường.

Chiếc váy này không chỉ ôm sát lấy eo và hông của cậu, mà đường xẻ tà của chân váy thậm chí còn xẻ đến tận đùi.

77: [Váy anh mua, là váy đàng hoàng không đấy?]

Y: [Mua ở trung tâm thương mại, đương nhiên là váy đàng hoàng.]

Y: [Sao vậy, để tôi xem chỗ nào không đàng hoàng nào?]

Cố Kỳ An: “……”

Trước Tiếp