Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 94

Trước Tiếp

“Ăn đi.”

Thời Trình hâm nóng lại bữa khuya dì Lưu để phần, đặt hai đĩa sủi cảo lớn lên bàn, rót thêm chút nước chấm.

Nhân ngô, nhân thịt lợn, đều là nhà tự gói, vừa hấp xong mùi thơm nức mũi tỏa ra.

Bay từ bếp ra tận phòng khách.

Thời Li đang ngồi co ro trên sô pha ôm khư khư cái áo khoác đen, giật mình như nai tơ, theo bản năng đứng dậy đi vào bếp, dáng đi cứng ngắc đầy căng thẳng.

Chưa đi được hai bước đã thấy ánh mắt anh hai liếc xuống cái áo khoác.

Thời Trình: “Vẫn còn ôm cơ à?”

Thời Li luống cuống quay lại đặt áo xuống, mím môi như đứa trẻ mắc lỗi, ngoan ngoãn ngồi vào bàn, cầm đũa lên: “Cảm ơn anh hai.”

Giọng bé tí như muỗi kêu.

Thời Trình: “Gì cơ?” Cậu cố tình trêu: “Không nghe rõ.”

Thời Li lấy hết sức bình sinh nói to hơn chút: “Cảm ơn anh hai hấp sủi cảo ạ.” Ngập ngừng một chút rồi cúi đầu: “Em biết lỗi rồi, lần sau không dám trốn nhà đi chơi đêm nữa.”

Thời Trình nhếch môi cười khẽ: “Thôi được rồi.” Cậu gắp miếng sủi cảo, vừa ăn vừa nói: “Anh hai còn dám trèo tường trốn túc xá đi chơi đêm, em thế này đã là gì.”

Thời Li tròn mắt ngạc nhiên.

Thời Trình tháo kính đặt lên bàn, nhét miếng sủi cảo vào miệng, nhân nóng hổi làm cậu phải hít hà.

Dưới ánh đèn vàng, Thời Li đối diện cũng gắp một miếng, ăn từ tốn từng miếng nhỏ.

Vì cậu không đói. - - Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---

Thời Trình thì chưa ăn tối, mang bộ mặt lạnh lùng của giới tinh hoa mà ăn như hổ đói, tốc độ gấp ba lần Thời Li, vừa ăn vừa tra khảo: “Khai thật đi, đi gặp ai?”

Thời Li vừa tưởng qua ải lại thót tim, đặt đũa xuống thú nhận: “Em đi gặp Cố Trạch.”

Thời Trình hỏi lại: “Cố Trạch? Áo của nó à?” Cậu liếc nhìn chiếc áo trên sô pha, nheo mắt: “Chẳng phải bảo nó đi London trao đổi rồi sao?”

Hai hôm trước cậu còn nghe bố và bố Cố Trạch nói chuyện làm ăn, xã giao qua lại.

Nào là con trai ông giỏi thật.

Nào là con trai con gái ông có tiền đồ.

Thời Trình đi qua nghe một câu mà buồn ngủ díu mắt, cậu ghét nhất mấy lời khách sáo xã giao kiểu đó.

Thời Li ấp úng: “Dừng ở Bắc Kinh hai ba tiếng.”

Thời Trình: “Quá cảnh à?”

Thời Li há miệng định nói dối nhưng không qua được ải lương tâm, đành im lặng.

Thời Trình dừng đũa: “Thằng nhóc đó không phải bay từ châu Âu xa xôi về, dừng ở Bắc Kinh mấy tiếng chỉ để gặp em nói chuyện phiếm đấy chứ?”

Trúng phóc.

Thời Li giật mình sặc nước bọt, ho sù sụ.

Thời Trình rót cho em cốc nước, bồi thêm: “Anh đoán bừa thôi, làm gì mà cuống lên thế?”

Thời Li uống ngụm nước: “Em đâu có cuống.”

Thời Trình hỏi vặn: “Thế à?”

Thời Li: “Tại anh đoán chuẩn quá, ai mà chả giật mình.”

Thời Trình nhướng mày: “Thế là anh đoán đúng rồi.”

Bị bắt bài, Thời Li lại ho khan, im bặt.

Thời Trình cũng không nói gì, cau mày nhìn em trai rồi lại nhìn cái áo khoác của thằng nhóc kia.

Cảm giác có gì đó sai sai.

Thời Li cũng thấy là lạ, cứ căng thẳng là cậu lại tìm việc gì đó làm để đánh lạc hướng lại nhét sủi cảo vào mồm.

Má phồng lên, vừa nhai vừa giải thích lúng búng: “Anh hai, có phải anh cả sắp chuyển ra ngoài không ạ?”

“Hôm nọ em đi qua thư phòng bố nghe thấy, hơi buồn nên gọi điện cho anh ấy, tại mọi người đều bận.”

“Anh ấy lo nên mới về.”

Vì hơi buồn?

Vẻ mặt Thời Trình càng kỳ quái hơn.

Dù lười giao tiếp xã giao nhưng không có nghĩa EQ Thời Trình thấp, cậu nhìn người rất chuẩn, ngay từ hồi trẻ trâu đã dám mặt dày lừa trẻ con ba tuổi là biết cậu không phải mọt sách ngốc nghếch rồi.

Đến cả Thời Trình cũng chẳng bao giờ hành xác mình vì một câu nói của thằng bạn thân như thế.

Nhưng rõ ràng chuyện Thời Thịnh chuyển ra ngoài quan trọng hơn, Thời Trình ngẫm nghĩ: “Chắc thế, anh cả từng này tuổi rồi, chuyển ra ngoài là đúng rồi.” Cậu ăn hết phần của mình, nhìn sang đĩa của Thời Li: “Ăn hết không?”

Thời Li lắc đầu đẩy sang: “Anh ăn nốt đi ạ.”

“Bố bảo anh cả sắp tiếp quản công ty sẽ bận lắm, ở gần công ty tiện hơn.” Cậu nói giọng buồn thiu.

Thời Trình ừ một tiếng: “Bố nói đúng đấy.” Cậu nhìn em trai úp mặt vào cốc nước: “Sao thế? Không vui à?”

Thời Li lắc đầu rồi lại gật đầu: “Không phải, chỉ là...”

“Bố mẹ cũng sắp nghỉ hưu rồi, trước bố mẹ bảo rảnh rỗi sẽ đi du lịch như chị cả, Lạc Lạc hai hôm nữa cũng tròn 14 tuổi rồi.”

“Em lên đại học cũng không về nhà thường xuyên được nữa.”

Thời Trình ăn sạch sành sanh đĩa sủi cảo, bưng bát đĩa đi rửa: “Thế chẳng tốt sao?” Cậu gọi: “Lại đây rửa bát cùng anh.”

Thời Li đứng dậy theo phản xạ: “Vâng.” Vẫn chưa hiểu ý anh hai.

“Bố vất vả cả đời rồi, hiếm khi được nghỉ ngơi đi ngắm cảnh với mẹ cũng tốt mà.” Thời Trình nói: “Họ cũng chẳng bay nhảy suốt đâu, đi chán rồi lại về thôi.”

“Hơn nữa mẹ hay đi quay phim khắp nơi, chỗ nào chẳng đi rồi, bố cũng thế, mấy năm nay chẳng bị tụi mình lôi đi chơi suốt đấy thây?”

“Biết đâu bố mẹ định đi du lịch lúc em đi học, em được nghỉ là lại thấy bố mẹ ở nhà ngay.”

“Còn con bích... à Lạc Lạc.” Thời Trình hạ giọng liếc nhìn chú chó già đang ngủ say sưa ở phòng khách, điếc tai lại ngủ say nên ồn ào nãy giờ vẫn không tỉnh.

“Lạc Lạc sống đến tuổi này mà vẫn khỏe mạnh là may mắn lắm rồi.” Thời Trình nói tiếp: “Với lại thằng nhóc kia về chắc chắn rủ em sang đó chơi đúng không?”

Chuyện Thời Trình thấy phiền phức không có nghĩa là cậu không làm, chỉ là cậu có muốn hay không thôi, câu nào câu nấy đều đánh trúng tim đen người cần thuyết phục.

Thời Li ngẩn người: “Sao anh biết?”

Thời Trình cười khẩy, nghĩ bằng đầu gối cũng ra.

Bếp yên tĩnh chỉ có tiếng nước chảy rào rào, bỗng vang lên một câu: “Đi một mình cho biết đó biết đây cũng tốt.”

Thời Trình tắt vòi nước, tay ướt xếp bát đũa vào tủ, khuôn mặt mệt mỏi sau giờ làm việc nhưng về đến nhà, vẻ lạnh lùng xa cách ở phòng thí nghiệm biến mất tăm.

Cậu mỉm cười: “Đồng ý đi.”

“Hai năm trước làm hộ chiếu mới rồi còn gì, visa thì để anh lo, trước khi thi đại học xong là có ngay.”

Thời Li chưa kịp từ chối câu nào đã bị Thời Trình sắp đặt đâu ra đấy: “Nhưng... trước giờ nghỉ hè toàn đi cùng mọi người...”

Thời Trình vỗ vai em, bàn tay ướt in dấu lên áo đồng phục Thời Li: “Thế em nỡ từ chối nó à?”

Cậu dùng chiêu bài cũ rích nhưng hiệu quả vô cùng: “Người ta vất vả bay cả nửa vòng trái đất, ăn không ngon ngủ không yên hai ngày trời chỉ để rủ em đi chơi cùng đấy.”

Thời Li lập tức thấy áy náy: “Em, em...”

Thời Trình: “Còn chuyện anh cả để anh hỏi giúp em.” Cậu dứt khoát: “Xong, lên lầu tắm rửa đi ngủ.”

“Tách” một tiếng, đèn bếp tắt, cậu kéo tay em lên lầu. Đi được nửa đường, Thời Li sực nhớ ra chạy vội lại ôm cái áo khoác trên sô pha mang về phòng.

Bóng người cao lớn đứng đợi ở cầu thang, hai anh em cùng lên lầu, cười nói rầm rì.

Đến trước cầu thang, dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, hai bóng người tách ra.

Mỗi người đi về một hướng hành lang, về phòng mình.

Hai tiếng đóng cửa vang lên, cả căn nhà chìm vào yên tĩnh.

Về phòng, Thời Li nhét cái áo khoác vào máy giặt cùng bộ đồng phục vừa thay ra, bấm nút giặt rồi đi tắm.

Tiếng nước chảy rả rích rơi xuống sàn nhà trơn bóng.

Giống hệt tiếng mưa cậu nghe qua điện thoại tối qua, quen thuộc và gần gũi.

Thời Li nhắm mắt, hơi nước nóng làm mặt cậu ửng hồng, cậu dùng tay ướt xoa mặt, mặc bộ đồ ngủ mỏng mát, mang theo hơi nóng bước ra khỏi phòng tắm, ngã xuống giường lớn.

Trằn trọc trong đêm một lúc, cậu mở điện thoại, vào ứng dụng nhắn tin thì tin nhắn ồ ạt hiện ra.

Của bạn cùng lớp, bạn cũ và tin nhắn Thời Trình vừa gửi: [Anh cả cũng chưa ngủ, vừa bảo anh là đúng là anh ấy sắp chuyển ra ngoài thật.]

[Nhà mua rồi, sửa sang xong xuôi rồi, chắc một hai hôm nữa là chuyển.]

[Ngủ sớm đi.]

Hai giây sau lại thêm một tin: [Mai thứ Bảy nhỉ? Tiện thể đưa Lạc Lạc đi công viên chơi.]

Ngừng một lúc, Thời Trình lại nhắn liên tục kiếm chuyện: [Bài tập hôm nay làm chưa? Cần anh giúp không?]

Thời Li gõ: [Em biết rồi, mai thứ Bảy, vâng, mai làm, không cần đâu ạ.]

Thời Trình im lặng vài giây rồi gửi dòng cuối: [Đừng sợ, đi chơi không vui thì về nhà bất cứ lúc nào.]

Thấy avatar Thời Li trả lời: [Vâng ạ.], cậu mới yên tâm đi ngủ.

Hiếm hoi lắm mới được nghỉ cuối tuần,

Phải ngủ sớm thôi.

Bắc Kinh 11 giờ trưa.

Paris 5 giờ sáng.

Cố Trạch vừa xuống máy bay, ra khỏi sân bay, tắt chế độ máy bay là tin nhắn nổ ầm ầm. Giáo viên hỏi sao hôm qua không về, bố mẹ hỏi hội thảo thế nào, các nhà đầu tư châu Âu nhắn tin xã giao...

Anh trả lời bố mẹ vài câu, xóa hết tin nhắn vô thưởng vô phạt của nhà đầu tư, định trả lời giáo viên thì ánh mắt khựng lại.

Cố Trạch bấm vào.

Giờ Hoa Quốc 1:24 sáng.

[Hè này mình đi đâu ở châu Âu?]

[Anh hai bảo làm visa giúp em rồi.]

9:36 sáng.

[Chọc chọc.jpg]

[Vẫn chưa xuống máy bay à?]

Vừa xong...

[Anh Tiểu Trạch?]

Trước Tiếp