Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cố phu nhân trẻ trung khác hẳn mọi ngày với kiểu tóc đuôi ngựa buộc cao, mũ lưỡi trai, quần ống rộng đen và áo khoác bomber trắng khoác hờ hững.
Bà ngồi xổm xuống đất, chỉnh góc máy này đến góc máy khác.
Nhìn thế này chẳng ai nghĩ bà đã ngoài 30.
“Tách tách...” vài tiếng, chỉ chụp mấy tấm là bà đứng dậy, trả máy ảnh, nhướng mày nhìn Đường Danh: “Xem thử nhé?”
Tuy chuyên môn là giám tuyển nghệ thuật nhưng để tạo nên một buổi triển lãm thành công, ngoài hiệu ứng thị giác thực tế thì hình ảnh quảng bá cũng quan trọng không kém.
Đặc biệt là cái “thần” của buổi triển lãm.
Bà tất nhiên đã bỏ công sức nghiên cứu lĩnh vực này, ai mà chẳng đi lên từ con số không cơ chứ.
Đường Danh nhìn ảnh trên máy tính, lập tức đổi giọng ngọt xớt: “Chị Cố ơi, chị xem giúp em mấy tấm khác với được không ạ?”
Trên bục chụp ảnh, Cố tổng kéo Cố Tiểu Trạch đang ngơ ngác lại: “Lại đây, xem ảnh mẹ chụp cho con này.”
Cố Tiểu Trạch được dẫn đến bên cạnh Cố phu nhân.
“Mummy?” Cố Tiểu Trạch ngạc nhiên gọi, giọng vẫn còn run run vì xúc động.
Cố phu nhân tháo mũ của con trai ra, định xoa đầu con thì khựng lại, nhăn mặt: “Nhìn cái đầu tổ quạ bố con làm cho con này.”
Cư dân mạng gọi con bà là “bé nóng tính”, bà thấy cũng bình thường nhưng giờ nhìn cậu con trai đẹp trai ngời ngời với mái tóc rối như tổ chim thì không nhịn được cười.
Cố Tiểu Trạch tụt hết cảm xúc: “Mom, Don't laugh!” (Mẹ, đừng cười!)
Cố phu nhân lấy chai nước trong túi, đổ một ít ra tay, hỏi: “Có lược không?”
“Có có đây ạ.” Nhân viên bên cạnh vội đưa lược.
Cố phu nhân ngồi xổm xuống, dùng tay ẩm vuốt lại tóc cho con sau đó dùng lược chải chuốt cẩn thận.
Cố tổng đứng sau giải thích: “Mẹ con nhận lời làm một buổi triển lãm gần đây nên hai hôm trước mới vắng nhà để bố đi cùng con. Hôm nay xong việc là mẹ chạy qua đây ngay đấy.”
Cố phu nhân: “Nói với trẻ con mấy chuyện này làm gì?”
Cố tổng nhún vai: “Em thử hỏi xem con có muốn nghe không?”
Hai cặp mắt đổ dồn về phía Cố Tiểu Trạch, cậu bé im lặng một lúc rồi lí nhí: “Cũng... cũng muốn nghe một chút.”
Cố phu nhân bật cười.
Các bé chụp xong được dẫn ra ngoài tiếp tục quay còn có cả cảnh từng bé bước ra từ cửa với bộ trang phục dân tộc lộng lẫy.
Cố Tiểu Trạch cũng đi ra, ngoái đầu nhìn mẹ đang bị đạo diễn Đường lôi kéo xem ảnh.
Cố phu nhân vẫy tay ra hiệu cho con đi nhanh lên.
Cố tổng hạ giọng: “Mẹ không đi quay cùng con được nhưng mẹ sẽ luôn dõi theo con qua màn hình.”
Một lúc lâu sau, Cố Tiểu Trạch gật đầu, theo bố ra khỏi sân nhỏ. Bên ngoài cũng có rất nhiều chân máy và máy quay.
Nhưng hình như cậu không còn sợ hãi như trước nữa.
“Anh Tiểu Trạch?” Li Li đi phía trước quay lại vẫy tay: “Anh chụp ảnh chung với tụi em không?”
Cố Tiểu Trạch gật đầu không do dự, kéo tay bố đi nhanh hơn: “Daddy, hurry up.” (Bố nhanh lên nào).
Năm đứa trẻ chụm đầu trước ống kính, cùng nhau chụp một tấm ảnh. Cố Tiểu Trạch cười mỉm ngượng nghịu, Li Li bẽn lẽn cong mắt, các bạn khác cười tươi rói.
Gió Tây Bắc cuốn theo cát bụi thổi qua, sau lưng là tháp canh sừng sững dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Đường Danh nhìn tấm ảnh này liền quyết định chọn làm ảnh bìa cho tập này. Cố phu nhân ngồi cạnh cô trên chiếc ghế đẩu nhỏ, thích thú nhìn cô cầm loa thông báo:
“Nhiệm vụ hôm nay của các con là giống như các chị lúc nãy, đi mời du khách tham quan mặc thử trang phục dân tộc đặc sắc của địa phương.”
“Để nhiều người biết đến và mặc thử trang phục này hơn.”
Đường Danh nhìn tấm thẻ trên tay, đọc tiếp: “Chương trình chỉ cung cấp bữa trưa còn bữa tối nay, ai mời được nhiều khách hơn thì sẽ được ăn tiệc lớn!”
“Tất nhiên, bố mẹ vẫn không được giúp đỡ nhé.”
Bố Lâm Du cười: “Lần trước tôi được ăn tiệc rồi, lần này chắc không đến lượt đâu nhỉ.”
Bố Mục Đàm: “Biết đâu đấy, nhỡ đâu là tôi thì sao, tôi thực sự không biết nấu ăn đâu.”
Quách Mạn: “Lần trước về tôi có học thêm vài món, cùng lắm thì tối nay để tôi trổ tài?”
Thời Phục Xuyên ôn tồn: “Tôi biết nấu ăn.”
Cố tổng cũng góp vui: “Tôi cũng biết chút chút.”
Ba vị phụ huynh còn lại thở phào nhẹ nhõm như được cứu sống.
Đường Danh: “Mọi người không tò mò bữa tiệc tối nay có gì sao?” Cô ra hiệu cho nhân viên đưa máy tính bảng ra, trên màn hình hiện lên hình ảnh những xiên thịt nướng xèo xèo mỡ.
Tiểu Dục nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Lướt xuống tiếp là cả tảng sườn cừu nướng bóng lưỡng.
Li Li “oa” lên một tiếng sau đó thắc mắc: “Bố ơi, nhiều thế này phải nhiều người ăn mới hết ạ.”
Thời Phục Xuyên: “Đúng rồi, nếu Li Li thắng thì có thể chia sẻ cho các bạn cùng ăn.”
Li Li gật đầu cái rụp: “Vâng ạ!”
Sáng nay anh Tiểu Trạch đói bụng mà vẫn chia bánh bao cho cậu, cậu cũng sẵn sàng chia sẻ đồ ăn của mình cho anh.
Tổ hợp “Ngữ Văn” cũng đồng thanh: “Đúng rồi! Đồ ngon phải chia sẻ cùng nhau chứ.”
Tiểu Dục gật đầu lia lịa.
Đường Danh thấy kế hoạch k*ch th*ch sự cạnh tranh thất bại toàn tập: “...”
Cô cầm loa: “Thôi được rồi, bắt đầu đi.”
“Hôm nay là thi cá nhân, không cần chia đội nữa.”
Cố Tiểu Trạch bỏ ngoài tai, chen từ vị trí số 5 lên đầu hàng: “Đi cùng anh không?”
Các phụ huynh được đưa đến chỗ râm mát nghỉ ngơi, Cố tổng thấy cảnh này cười nói: “Tiểu Trạch thích chơi với Li Li thật đấy.”
Thời Phục Xuyên cầm bình giữ nhiệt uống một ngụm nước: “Li Li trước giờ ít bạn, thế này cũng tốt.”
Cố tổng biết chuyện nhà họ Thời, thở dài: “Ừ, tốt thật.”
“Nhiệm vụ của các phụ huynh là dựng lều và chuẩn bị bếp núc cho bữa tối nướng thịt, mọi người phân công nhau rồi bắt đầu nhé.” Đường Danh nói.
Cả người lớn và trẻ con đều bắt đầu bận rộn.
Nhóm ba người cuối cùng vẫn tụ lại với nhau, chạy đến hỏi Cố Tiểu Trạch đang dắt tay Li Li: “Chúng mình lập đội chung đi?”
Li Li ngơ ngác: “Anh Tiểu Trạch bảo là khách mời được anh ấy và tớ cùng mời sẽ chia đôi thành tích nên bọn tớ mới chung đội mà.”
Tổ hợp “Ngữ Văn” đồng thanh: “Thế sao chúng mình không chia đều cho cả năm người? Thế thì ai cũng như nhau.”
Tiểu Dục: “Thế là ai cũng được ăn tiệc lớn!”
Li Li ngẩn người: “Dì đạo diễn có giận không ạ?”
Lũ trẻ ngẩn ra: “Nhưng mà chúng mình đều hoàn thành nhiệm vụ mà, chắc không sao đâu nhỉ?”
Nghe cũng hợp lý phết.
Li Li gật đầu rồi lại lắc đầu: “Khoan đã, phải hỏi ý kiến anh Tiểu Trạch nữa ạ.”
Cố Tiểu Trạch mím môi: “Anh nghe theo em.”
Li Li “a” một tiếng, lắp bắp: “Thế, thế được ạ.”
Anh Tiểu Trạch còn dính người hơn cả Lạc Lạc nữa.
Li Li nghĩ thầm.
Rất nhanh, năm đứa trẻ đã phân công xong xuôi. Tổ hợp “Ngữ Văn” đứng ở cổng thành chào khách, giới thiệu về hoạt động mặc thử trang phục miễn phí.
Tiểu Dục phụ trách dẫn khách từ xa đến chỗ hai cô bé.
Còn Cố Tiểu Trạch và Li Li sẽ dẫn những khách đồng ý mặc thử đến sân nhỏ.
Cục bột nhỏ đội mũ vuông bị các chị gái vỗ bẹp cả mũ. Lần trước làm lễ tân nhà hàng, Cố Tiểu Trạch không để ý em trai bị véo má, vỗ mũ thế này, có người quá đáng con bắt Li Li gọi “cô, dì, chị” liên tục.
Khách khứa thì vui vẻ ra mặt.
Chỉ có Cố Tiểu Trạch mặt mày cau có nhưng vì bữa tiệc lớn buổi tối của em trai mà phải nhịn.
Nhóc con mặc áo choàng xanh lam để lộ đôi tay và khuôn mặt trắng trẻo mềm mại, vì bị hỏi véo má suốt mà không biết từ chối nên hai má đỏ hây hây, tay cầm tấm thẻ của chương trình nghiêm túc giới thiệu:
“Trong sân có phòng thay đồ riêng ạ, các cô chú cứ yên tâm.”
Trông hệt như một MC nhí.
“Thay đồ xong, nghe giới thiệu về văn hóa dân tộc là có thể tham gia tiệc lửa trại tối nay rồi ạ nhưng mà phải đồng ý quay lên tivi cơ ạ.”
“Có ai ngại quay phim không...”
“Không ngại không ngại!” Một chị gái du khách vừa thì thầm với bạn “Trời ơi sờ sướng tay ghê, mềm ơi là mềm, lún cả vào trong, chơi con người ta vui thật đấy”, vừa ngồi xuống chọc chọc vào má Li Li: “Em tên gì thế?”
“Các em quay chương trình gì vậy?”
“Về chị sẽ follow ngay, làm fan của em luôn được không?”
“Em tên là Li Li ạ.” Li Li hoảng hốt nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Cảm ơn chị đã thích Li Li nhưng chị đợi Li Li nói xong rồi hẵng véo má được không ạ?”
Cố Tiểu Trạch lập tức chen vào: “Đúng đấy, đừng làm phiền chúng tôi làm việc.”
Li Li ngẩn người, kéo áo anh thì thầm: “Anh ơi, không được dữ thế đâu ạ.”
“Nhưng họ véo em bao nhiêu lần rồi.”
Cố Tiểu Trạch nghiến răng.