Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 52

Trước Tiếp

Chương trình thuê một khoảng sân nhỏ trong thị trấn cổ làm nơi nghỉ chân tạm thời và để trang phục cho mọi người thay.

Phụ huynh và các bé lần lượt vào trong, có hai anh chị người địa phương giúp đỡ cách mặc đồ.

Các bé xếp hàng trật tự theo thứ tự.

Mỗi bé ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ, chỉ có Cố Tiểu Trạch đứng cạnh bố, nhìn chằm chằm vào dàn máy quay bên ngoài sân.

Tất cả ống kính đen ngòm đều chĩa vào hành lang, nơi mọi người sẽ bước ra sau khi thay đồ xong.

Chương trình định quay cảnh các bé “biến hình” thật ngầu. Đường Danh cầm loa thông báo: “Lát nữa chúng ta sẽ chụp ảnh quảng bá cho tập này nhé, tổ hậu cần đang dựng phông nền rồi.”

Câu này rõ ràng là nói cho các phụ huynh nghe.

Nói xong, cô liếc nhìn Cố tổng đầy ẩn ý rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt, không muốn quá lộ liễu: “Li Li vào trước đi con.”

Li Li gật đầu: “Vâng ạ!”

Nhóc con háo hức bước lên hai bước, sực nhớ ra bố liền quay lại kéo áo Thời Phục Xuyên: “Bố ơi.”

Thời Phục Xuyên đáp: “Bố đây. Đi cùng nhau nào.”

Rất nhanh, Li Li thay xong đồ, được nhân viên dẫn từ phòng trong ra sảnh chính, nơi hậu cần vừa dựng xong cảnh.

Khung cảnh khá đơn sơ: tấm phông xanh, vài tấm hắt sáng, hai cái quạt công nghiệp. Ngoài dàn máy quay xịn xò ra thì mọi thứ trông khá nghiệp dư.

Nếu chụp trong studio ở Bắc Kinh thì ảnh sẽ đẹp hơn nhiều, tóm lại ở đây ảnh đẹp hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào “nhan sắc” của mẫu.

Anh quay phim ngồi xổm ôm máy, thấy nhóc con bước ra liền sáng mắt lên.

Nhưng thấy cậu bé rụt rè nép sau lưng bố, anh ta lại chau mày.

Bé con có vẻ hơi nhút nhát, sợ lát nữa chụp ảnh không tự nhiên, ảnh sẽ không đẹp.

Li Li thò đầu ra hỏi: “Bố ơi, Li Li chụp một mình ạ?”

Cậu thấy hồi hộp quá.

Mọi người vây quanh một khoảng sân nhỏ, ai cũng nhìn cậu, máy quay chĩa thẳng vào cậu.

Bục chụp ảnh màu trắng được chiếu sáng trưng, cảm giác như chỉ cần bước lên đó là trở thành tâm điểm của vũ trụ.

Với một người ít giao tiếp như Li Li, chỉ việc bước lên đó thôi đã là thử thách lớn rồi.

Cậu chợt nghĩ đến anh Tiểu Trạch lát nữa cũng phải chụp, lo lắng không biết anh có chịu chụp không.

Thời Phục Xuyên không thay đồ dân tộc, vẫn mặc bộ đồ của mình. Ảnh quảng bá chủ yếu là các bé, phụ huynh có thể tùy chọn chụp cùng hay không.

Thời Phục Xuyên không quen chụp ảnh, anh ngập ngừng trao đổi nhỏ với nhân viên, thấy họ gật đầu vội vã chạy đi mới quay lại nói với con: “Bố chụp cùng Li Li nhé.”

Li Li lập tức reo lên: “Dạ!”

So với Hướng Hiểu Ảnh dạn dày kinh nghiệm trước ống kính, Thời Phục Xuyên rõ ràng lóng ngóng hơn nhiều. Ông chỉ ngồi xổm xuống, đặt tay lên vai con, mặt nghiêm nghị nhìn thẳng vào ống kính.

Li Li cũng đứng cứng đờ nhưng đôi mắt đen láy cong lên, khóe miệng chúm chím cười.

Chụp ảnh là phải cười mới đẹp chứ.

Nhiếp ảnh gia không ngờ vấn đề lớn nhất lại nằm ở phụ huynh chứ không phải em bé, anh ta nhắc: “Bố cười lên chút nào.”

Li Li ngơ ngác quay sang nhìn bố: “Bố ơi, cười đi ạ.”

Thời Phục Xuyên thở dài bất lực, đôi mắt sau cặp kính nheo lại, khóe mắt hằn lên những nếp nhăn.

Ông già rồi, cứ nghiêm mặt trông còn trẻ hơn.

Đợi Li Li quay đầu lại.

“Tách...”

Khoảnh khắc được lưu giữ.

Thời Phục Xuyên đứng dậy dắt Li Li xuống.

Nhiếp ảnh gia mới chụp được một tấm, ngơ ngác gọi với theo: “Chưa xong mà anh ơi, đợi đã!”

Thời Phục Xuyên lắc đầu: “Một tấm là đủ rồi.” Giọng ông ôn hòa nhưng kiên quyết: “Phiền cậu cho tôi xem ảnh được không?”

Nhiếp ảnh gia khó hiểu chuyển ảnh sang máy tính. Bức ảnh gia đình này rất có hồn, ánh đèn làm mờ đi những nếp nhăn nơi khóe mắt Thời Phục Xuyên.

Khoảnh khắc bấm máy, ông đang cúi xuống nhìn con trai đầy âu yếm còn Li Li mở to đôi mắt tròn xoe, nheo mắt cười rạng rỡ.

“Li Li, về nhà mình rủ mọi người chụp ảnh chung nhé.”

Chụp một bức ảnh gia đình đầy đủ các thành viên, không thiếu một ai.

Li Li gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.” Cậu sực nhớ ra: “Bố ơi, cả Lạc Lạc nữa ạ!”

Vừa dứt lời, tiếng “gâu” vang lên đâu đó thu hút sự chú ý của Li Li.

Nhân viên vừa chạy đi lúc nãy giờ bế chú chó trắng quay lại, thở hổn hển: “Đến rồi đến rồi, chụp được rồi ạ!”

Li Li ngơ ngác bị bố đẩy nhẹ: “Li Li tự đi lên được mà, bố tin con.”

Lạc Lạc được thả xuống đất, cắn ống quần cậu chủ, ư ử giục giã.

Li Li nắm lấy dây dắt chó, quay lại nhìn bố rồi lấy hết can đảm bước lên bục chụp ảnh.

Lạc Lạc lon ton chạy theo sau.

Li Li vừa đứng lại, quay người thì chú cún xa cách chủ lâu ngày không kìm được chồm lên người cậu.

Hai chân trước bám vào người Li Li, hai chân sau đứng thẳng, cái đầu xù lông dụi vào mặt cậu chủ, cọ vào má phúng phính của cậu. Li Li rụt người lại né tránh, bật cười khanh khách, đôi mắt cong tít: “Lạc Lạc, em nặng quá đi.”

Lạc Lạc thè lưỡi, nghiêng đầu ngây ngô không hiểu.

Tiếng máy ảnh tách tách liên hồi. Nhiếp ảnh gia thở phào nhẹ nhõm: “Xong rồi.” Anh ta hào hứng cúi xuống xem ảnh trên máy tính.

Nhóc con mặc áo choàng xanh lam thêu hoa văn cầu kỳ trông như cục bột tròn vo, đầu đội chiếc mũ vuông vức cùng màu.

Trên tay ôm chú chó trắng đáng yêu.

Nhìn vào là không muốn rời mắt. Chị chỉnh ảnh tấm tắc khen: “Thế này thì cần gì tôi nữa.” Chị cười: “Không hiểu sao nhìn ảnh này cứ thấy vui vui, muốn cười theo ấy.”

“Không khí ấm áp quá.”

Nhiếp ảnh gia gật đầu: “Tiếp theo, tiếp theo.”

Tiếp theo là hai chị em Tiểu Ngữ và Tiểu Văn, hai cô bé nắm tay nhau chụp chung, một đỏ một trắng, váy múa thướt tha.

Hai bé dạn dĩ trước ống kính hơn nhiều, cùng xoay vòng làm váy xòe rộng, trông rất có không khí lễ hội.

Thứ tư là Tiểu Dục.

Cậu bé chọn bộ áo choàng màu vàng nâu, mẹ Quách Mạn mặc váy tím ngồi xổm bên cạnh, hai mẹ con cười tươi rói khoe hàm răng trắng bóc.

Họ tuy không nổi tiếng bằng Hướng Hiểu Ảnh nhưng kinh nghiệm trước ống kính cũng không vừa.

Ngoại trừ Cố Tiểu Trạch - người khiến nhiếp ảnh gia phải nhờ nhân viên giục mãi mới chịu thay đồ xong, giờ đang lề mề đi tới.

Cố tổng đi bên cạnh cũng chậm rì rì theo tốc độ rùa bò của con trai.

Lần đầu chụp ảnh quảng bá, Cố Tiểu Trạch cứ tưởng cũng như quay livestream thôi, cho đến khi cậu len qua đám đông, nhìn thấy cái bục trắng lóa đèn và máy quay.

Cố Tiểu Trạch đứng khựng lại, chân như đeo đá.

Cố tổng cúi xuống hỏi: “Sao thế con?”

Cố Tiểu Trạch lí nhí: “Daddy, I don't want to do this.” (Bố, con không muốn làm thế này nữa.) Cậu lặp lại: “Can I stop shooting?” (Con không chụp nữa được không ạ?)

Đường Danh đi sau cùng, cô cũng đến xem ảnh, thấy hai bố con đứng lại liền đi tới hỏi nhỏ: “Bố Tiểu Trạch, hay là...”

Biết tình trạng đặc biệt của Cố Tiểu Trạch nên cô luôn quan tâm nhưng chủ đề lần này rất đặc biệt, ảnh quảng bá không thể thiếu, cùng lắm thì cắt đại một tấm hình trong video hôm nay ra chỉnh sửa lại dùng tạm.

Nhưng chắc chắn hiệu quả sẽ không bằng ảnh chụp chuyên nghiệp.

Cố tổng nhìn Đường Danh: “Mọi người cứ làm việc trước đi.”

Ông nhìn về phía ê-kíp đang chụp ảnh chỉnh ảnh đằng kia một lúc lâu rồi quay lại an ủi con trai.

Đường Danh đành đi xem ảnh trước. Vừa ngồi xuống chưa lướt được mấy tấm, đang xuýt xoa khen ngợi thì nghe tiếng một người phụ nữ vang lên phía sau: “Đạo diễn Đường, tôi thấy mấy tấm này vẫn cần chỉnh sửa thêm, hay là để tôi thử xem?”

“Góc chụp có thể đẹp hơn nữa.”

“Ví dụ như thế này...”

Bên kia, Cố tổng ngồi xổm xuống vò rối tóc con trai, thấy con cáu mới rụt tay về: “Được rồi được rồi, bố không làm rối tóc con nữa.”

“Bố cũng không ép con phải chụp ảnh, nếu con thực sự không muốn thì mình không chụp nữa.”

Cố Tiểu Trạch mở to mắt, không tin vào tai mình: “Bố?”

Cố tổng: “Con muốn thế nào cũng được, bố sẽ luôn ở bên con.”

Cố Tiểu Trạch do dự: “Em trai chụp chưa ạ?”

Cố tổng cười: “Tất nhiên rồi, em trai con chụp đầu tiên mà.”

Cố Tiểu Trạch mím môi, suy nghĩ một lúc lâu rồi quyết định: “Thế con cũng chụp.”

Cố tổng đứng dậy, giọng nhẹ nhõm hẳn: “Đi thôi.”

Cậu bé từng bước đi lên giữa bục, lấy hết can đảm quay người lại. Cố tổng đứng sau, đặt tay lên vai con trấn an.

Áo choàng đen trắng với những hoa văn dệt đặc trưng, chiếc mũ nỉ rộng vành vuông vức che đi mái tóc rối.

Cậu bé mặt lạnh tanh, môi mím chặt, trông rất dữ dằn.

Chụp được một tấm, nhiếp ảnh gia nhìn cậu bé mặt lạnh như tiền và ông bố cười tươi rói mà đau đầu.

Tất nhiên mặt lạnh cũng có nét đẹp riêng nhưng mà không khí này... sai quá sai.

“Để tôi thử xem nhé?”

Một người phụ nữ đội mũ lưỡi trai ngồi xổm xuống bên cạnh nhiếp ảnh gia, mỉm cười đề nghị.

Nhiếp ảnh gia nhìn sang Đường Danh.

Đường Danh, người đã bị kỹ thuật của đối phương chinh phục hoàn toàn, gật đầu lia lịa.

Máy ảnh được trao tay, người phụ nữ ngồi xổm xuống, vác chiếc máy ảnh nặng trịch lên vai sau đó nghiêng đầu, ngước lên gọi: “Cố Tiểu Trạch, cười lên nào.”

Cố Tiểu Trạch sững sờ mở to mắt, đôi mắt đen láy ánh lên niềm vui sướng không giấu được, quên cả sự gượng gạo trước ống kính, khóe miệng mím chặt bất giác cong lên một nụ cười mà chính cậu cũng không nhận ra.

Cố tổng ngồi xổm xuống sau lưng con thì thầm: “Thế nào? Tin tưởng tay nghề của mẹ con chưa, mẹ con là nhà giám tuyển nghệ thuật nổi tiếng đấy, ngày xưa bố muốn mời còn khó.”

“Cười lên đi con trai.”

Trước Tiếp