Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
“Bố đợi Li Li một lát được không ạ?”
Li Li ngó ra sau vài lần rồi ngồi xổm xuống, mở ba lô lấy ra một chiếc kính bảo hộ trong suốt.
Đây là cái mẹ bỏ vào ba lô tối qua còn đặc biệt dặn là nếu gió to quá thì đeo vào cho đỡ bụi.
Trong túi của bố cũng có một cái.
“Lạc Lạc?” Li Li gọi nhỏ.
Chú Bichon chạy lại như hiểu ý chủ nhân, nó ngoạm lấy chiếc kính, vẫy đuôi rối rít.
Li Li xoa đầu Lạc Lạc.
Chú cún lon ton chạy ra sau chiếc vali trắng to đùng.
Trên màn hình chỉ thấy nửa người sau và cái đuôi ngoe nguẩy của chú cún. Nó cúi đầu, thả chiếc kính xuống cạnh cậu bé đang ngồi xổm.
“Ư ử” một tiếng, nó dùng chân trước đẩy đẩy chiếc kính về phía chân cậu bé.
Lạc Lạc nghiêng đầu nhìn Cố Tiểu Trạch đang ngơ ngác, chớp chớp mắt sau đó lại lấy chân đẩy đẩy chiếc kính lần nữa.
“Cho tớ à?”
Cố Tiểu Trạch hỏi.
Lạc Lạc xoay một vòng, sủa “gâu” một tiếng.
Cố Tiểu Trạch rụt rè cầm chiếc kính lên, ngước nhìn bố mình nãy giờ vẫn đứng đợi.
Cố tổng gật đầu: “Bố thấy rồi là em Li Li tặng con đấy.”
Ông cũng ngồi xổm xuống nhưng người lớn to đùng làm sao nấp sau cái vali được. Ông hạ thấp giọng: “Cái này gọi là kính bảo hộ, ở đây gió to, đi dã ngoại đeo cái này chắn gió cát tốt lắm.”
“Tiểu Trạch muốn đeo không?”
Kính trong suốt thì che được gì, đeo vào chủ yếu để yên tâm thôi.
Nhưng mà...
Cố Tiểu Trạch mở gọng kính, đeo lên mặt.
Chiếc kính to bản nặng trịch đè lên sống mũi, cảm giác nặng nề quen thuộc mà lại khác lạ ấy khiến đôi chân tê cứng của cậu dần thả lỏng.
Cố tổng xòe bàn tay to lớn ra trước mặt con: “Tiểu Trạch không muốn nắm tay bố à?” Ông cười, giọng trầm xuống: “Không phải chứ?”
Cố Tiểu Trạch do dự một chút rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay bố.
Giây tiếp theo, cậu mượn sức bố đứng dậy. Lạc Lạc chạy vòng quanh cậu một vòng rồi lon ton chạy về chỗ cũ.
Vì lúc nãy ngồi quay lưng vào vali nên khi đứng lên, Cố Tiểu Trạch vẫn quay lưng về phía máy quay, chỉ thấy dáng đứng của cậu hơi gượng gạo.
Khán giả không biết rằng lý do “bé nóng tính” trốn sau vali không chịu ra mặt là vì vừa tháo kính râm ra, đang cười ha hả thì phát hiện các kênh livestream khác cũng đã mở. - - Truyện được chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---
Kênh 1 và 5 bị chia bớt một lượng người xem.
[Các bé khác cũng đến rồi à?]
[Hai bé gái đâu rồi?! Cho dì xem với!]
[Tui thấy rồi, hình như đi cùng nhau, Tiểu Dục còn đang đẩy hành lý giúp mẹ kìa.]
“Em Tiểu Trạch!”
“Em Li Li!”
“Anh Tiểu Trạch chào buổi sáng!”
Ba đứa trẻ từ xa vẫy tay gọi í ới.
Phía sau là bố mẹ các bé đang xách hành lý.
Li Li đang ngồi xổm kéo khóa ba lô nghe tiếng gọi liền quay lại cũng hồi hộp y như Cố Tiểu Trạch.
Cậu ôm ba lô đứng dậy, nắm chặt vạt áo bố lấy dũng khí rồi mới quay người lại chờ các anh chị chạy đến.
Dù đã quen thân với các anh chị rồi nhưng mỗi lần đối mặt với đám đông vây quanh, Li Li vẫn thấy hơi khớp.
Thời Phục Xuyên tinh ý nhận ra cảm xúc của con, ông nắm tay Li Li dắt đi: “Đi theo bố.”
Li Li ngước nhìn ông bố cao lớn, cánh tay ngắn ngủn bị kéo căng, một lúc sau mới phản ứng lại, bước thấp bước cao theo sát bố.
Ba đứa trẻ kia cũng chạy ào tới, dừng lại trước vali của Cố tổng, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Cố Tiểu Trạch đang quay lưng lại với máy quay, đứng im như phỗng.
Đây là lần đầu tiên chúng thấy anh Tiểu Trạch không đeo kính râm.
Đứa nào cũng ngạc nhiên.
Li Li vừa đi tới, thò đầu ra từ sau lưng bố, nhìn đám bạn đang há hốc mồm kinh ngạc sau đó nhìn sang anh Tiểu Trạch đang bị nhìn chằm chằm đến mức khó chịu.
Khó hiểu quá đi.
Cố Tiểu Trạch hỏi giọng nghèn nghẹt: “Sao lại nhìn tớ?”
Tiểu Dục nghe tiếng mới hoàn hồn: “Tiểu Trạch đấy à?” Cố Tiểu Trạch tháo kính ra cũng dễ nhận ra thôi nhưng cậu bé vẫn bất ngờ.
Tiểu Ngữ nhỏ tuổi hơn nhận xét: “Anh Tiểu Trạch đẹp trai giống hệt em Li Li.”
Tiểu Văn bẽn lẽn thì thầm với Tiểu Ngữ: “Tiểu Ngữ ơi, hay mình bảo bố mua cho cái kính giống anh Tiểu Trạch đi.”
Mắt Tiểu Ngữ sáng lên: “Được đấy được đấy.”
“Kính này ngầu ghê.”
“Anh Tiểu Trạch ngầu quá đi mất.”
“Đúng rồi, đẹp trai thật.”
Cố Tiểu Trạch lùi lại một bước, dựa vào vali, sự căng thẳng trước ống kính tan biến, tai đỏ ửng vì được khen.
Cậu ho khan một tiếng, giọng đầy tự hào: “Là em Li Li tặng tớ đấy.”
Li Li ngơ ngác, bắt gặp ba đôi mắt lấp lánh nhìn mình, tai cậu cũng đỏ bừng, mặt mũi nóng ran, ấp úng: “Em... em không có đâu ạ.”
Cậu luống cuống tháo ba lô xuống cho mọi người xem: “Ba lô của Li Li rỗng tuếch rồi ạ.” Nhóc con mím môi áy náy: “Li Li chỉ có một cái thôi, xin lỗi ạ.”
Tiểu Ngữ, Tiểu Văn xua tay: “Em không cần xin lỗi đâu, bọn chị bảo bố mua được mà.”
Tiểu Dục cũng hùa theo: “Mẹ anh cũng mua cho anh được, không cần em cho đâu.”
Li Li gật đầu lia lịa: “Vâng ạ!”
Cố tổng nhìn anh quay phim đã chuyển góc máy ra phía trước bọn trẻ từ lúc nào và đám trẻ đang trò chuyện rôm rả.
Ông lặng lẽ xoay bánh xe, kéo chiếc vali đang chắn sau lưng Cố Tiểu Trạch ra chỗ khác.
Tiếng bánh xe lăn làm Cố Tiểu Trạch giật mình quay lại nhìn nhưng ngay lập tức bị lôi kéo trở lại cuộc trò chuyện.
Lũ trẻ cứ tíu tít “Em Tiểu Trạch”: “Anh Tiểu Trạch” làm cậu thấy còn phiền hơn cả bố mình.
Cố Tiểu Trạch chỉ muốn bịt tai lại.
Bố Cố nhìn cậu con trai đã hoàn toàn bị phân tâm, nhướng mày cười.
Tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được trút bỏ.
Ba vị phụ huynh còn lại cũng xách hành lý đi tới, gật đầu chào Thời Phục Xuyên và Cố tổng.
Hôm nay không quay phim nên Đường Danh không ra đón, cô vẫn đang miệt mài dựng tập sau, chỉ dặn nhân viên đưa các khách mời về khách sạn cất hành lý và ăn trưa.
Mọi chuyện để mai tính.
Khi cả đoàn lên xe của chương trình về khách sạn thì đã một giờ chiều. Họ ăn trưa trên máy bay, Li Li cũng vừa uống sữa xong.
Chỉ có Lạc Lạc là đói meo.
Li Li bẻ ít xúc xích cho Lạc Lạc, chú cún ăn ngon lành.
Cố Tiểu Trạch ngồi bên cạnh nhìn với vẻ không quen mắt.
Nhưng cũng chỉ là không quen thôi.
Livestream vẫn tiếp tục, trên xe gắn đầy camera, cậu cố gắng kìm nén cảm xúc.
Hai đứa trẻ ngồi hàng ghế cuối, kẹp giữa là phụ huynh, ghế phụ có nhân viên ngồi.
“Anh ơi?” Li Li đưa một cây xúc xích cho Cố Tiểu Trạch: “Li Li mời anh ăn ạ.”
Nhóc con coi ông anh đang tâm trạng bất ổn này giống như chú cún con cần được chăm sóc vậy.
Cố Tiểu Trạch lắc đầu.
Nhìn chú cún nằm trên ghế, cái áo yếm xanh và tấm thẻ đã bị bố của em trai cất đi từ lúc xuống máy bay.
Bắt gặp ánh mắt lo lắng của Li Li, cậu lục túi lấy ra mấy viên kẹo: “Anh cũng cho em này.”
Li Li lễ phép: “Cảm ơn anh ạ.”
Hai đứa trẻ cùng bóc kẹo ăn.
Tiếng giấy gói kẹo sột soạt vang lên trong không gian yên tĩnh, kẹo vừa đẹp vừa ngon.
Vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Cố Tiểu Trạch nhai kẹo rau ráu, suy nghĩ một chút rồi cúi đầu tháo kính bảo hộ ra, ngẩng mặt lên trước ống kính.
Vẻ mặt vẫn hơi gượng gạo.
Nhưng cậu vẫn chăm chú nhìn Li Li bón đồ ăn cho chú cún.
Em ấy có biết “Lạc Lạc” là chó trị liệu không nhỉ?
Cậu nghĩ.
Chắc là không biết đâu.