Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 48

Trước Tiếp

Thời Phục Xuyên nhận lại tờ giấy chứng nhận.

Trước ánh mắt ngơ ngác của Li Li, ông gấp gọn gàng, cất vào túi xách.

Li Li cảm thấy có gì đó sai sai.

Mọi người đều hiểu anh Tiểu Trạch và cô tiếp viên nói gì, chỉ có cậu là không hiểu, không đọc được.

Li Li hơi buồn, cậu đã quên gần hết kiến thức kiếp trước rồi, cố nhớ lại cũng chỉ là những ký ức mơ hồ.

Cậu cũng muốn học nhiều ngoại ngữ.

Không muốn bị ra rìa như thế này nữa, nhóc con mím môi, âm thầm đặt ra một kế hoạch nhỏ cho bản thân.

Cậu vẫn chăm chỉ đọc truyện tranh ở nhà, dần dần nhớ lại những chữ khó.

Không thể chỉ đọc mỗi truyện tranh được.

Li Li ôm bình sữa, uống cạn chỗ sữa còn lại.

Cố Tiểu Trạch quay sang nhìn em trai.

Em trai rất hiểu chuyện.

Uống sữa xong biết tự cất bình vào ba lô, lấy khăn giấy lau miệng, giấy bẩn bỏ vào túi áo, không vứt lung tung.

Máy bay sắp dừng, em còn tự kiểm tra dây an toàn sau đó ôm ba lô ngoan ngoãn chờ đợi.

Nhưng mà hiểu chuyện quá mức.

Cố Tiểu Trạch nhớ lại hồi mình ba tuổi làm gì?

Đánh nhau với bạn ở nhà trẻ vì bị chê tóc đen như than, bị ông bà phạt đứng góc tường cả buổi chiều.

Chê cô giáo giảng bài chán, trong giờ học toàn làm việc riêng.

Trời mưa cũng lao ra đá bóng, lấm lem bùn đất từ đầu đến chân mới chịu về nhà.

Nhưng nhìn Li Li là biết ngay kiểu học sinh ngoan ngoãn, cô hỏi bài có thể không hăng hái giơ tay nhưng tuyệt đối không bao giờ ngủ gật, nói chuyện riêng hay mất tập trung trong giờ.

Cố Tiểu Trạch so sánh với bản thân mình rồi im lặng.

Cậu ôm Lạc Lạc hơi cứng nhắc, lúc nhân viên đến đón chó còn luyến tiếc rụt tay lại.

Nhưng sợ làm đau chú cún lại thấy em trai có vẻ không cần Lạc Lạc bên cạnh lúc này nên cậu mới trao trả.

Lạc Lạc cũng có chỗ ngồi riêng.

Chú cún bông bị dây an toàn giữ chặt trên ghế, nằm im thin thít, cái lưỡi hay thè ra giờ cũng thụt vào, trông buồn thiu.

Khó mà tin được khuôn mặt chó lại biểu cảm đa dạng đến thế.

Máy bay hạ cánh, Lạc Lạc mới được thả ra.

Li Li đeo ba lô, cầm dây dắt chó, chưa kịp phản ứng thì đã bị nhấc bổng lên không trung.

Dây dắt chó tuột khỏi tay cậu.

Thời Phục Xuyên đi trước: “Bố bế Li Li xuống nhé?”

Lạc Lạc kéo lê dây dắt, chạy lạch bạch theo chân ông.

Li Li ngẩn ra một lúc mới gật đầu: “Cảm ơn bố ạ.”

Cậu hơi căng thẳng.

Thời Phục Xuyên cười: “Với bố không cần nói cảm ơn.”

Li Li “dạ” một tiếng lạ lẫm.

Phía sau là bố con nhà họ Cố.

Cố Tiểu Trạch nhìn Li Li được bố bế, ngước lên nhìn bố mình, mím môi.

Vừa bước ra cửa máy bay, đến đầu cầu thang, giọng bố vang lên trên đầu: “Cố Tiểu Trạch, đứng im.”

Cậu ngơ ngác, giây tiếp theo cũng bị nhấc bổng lên.

Cố tổng xốc xốc con trai trên tay như tập tạ, thấy khá nhẹ: “Được đấy, bố mày vẫn còn phong độ chán.”

Cố Tiểu Trạch bị xốc đến cứng đờ người, nghe bố lầm bầm tự sướng.

Cố Tiểu Trạch: “...”

Cậu thầm nghĩ, được bố bế cũng thường thôi, ừm... nhưng mà cũng thoải mái hơn một tí tẹo.

Cố tổng một tay bế con, tay kia thuận đà tháo luôn kính râm của Cố Tiểu Trạch xuống.

Cố Tiểu Trạch trợn mắt, với tay đòi lại: “Daddy! They're going to shoot later!” (Bố! Lát nữa họ quay phim đấy!)

Cố tổng mặc kệ con trai giật lại kính, lắc đầu than thở: “Bố đã phải hủy bao nhiêu dự án để đi chơi với con nhỉ?”

“Già rồi trí nhớ kém quá, chỉ nhớ là chú trợ lý của con giận bố ba ngày nay không thèm nói chuyện rồi.”

“Về nhà chắc bố phải đi đường vòng tránh mặt chú ấy mất.”

Cố Tiểu Trạch chỉ hiểu là bố đùn đẩy công việc cho chú trợ lý làm chú ấy giận, chứ không hiểu chuyện đó liên quan gì đến việc cậu đòi lại kính râm.

Cố tổng tiếp tục ca thán: “Tối qua bố vui quá không ngủ được vì sắp được đi chơi với Tiểu Trạch, bố tìm bao nhiêu chỗ đẹp định cùng con ngắm.”

Ông liếc cái kính râm trên tay con trai, thở dài thườn thượt: “Không ngờ bố lại phải ngắm cảnh đẹp một mình rồi.”

Dù đeo kính râm vẫn nhìn thấy nhưng sao đẹp bằng nhìn bằng mắt thường dưới ánh nắng tự nhiên được.

Phía trước, Li Li tì cằm lên vai bố, tò mò nhìn anh Tiểu Trạch bị chú Cố bế đi sau.

Anh Tiểu Trạch mặt lạnh tanh, im thin thít nhìn đường.

Trông như chán đời lắm rồi, nghe bố nói mà muốn điếc cả tai.

Ngược lại, chú Cố cứ liến thoắng không ngừng, gió to quá Li Li chỉ nghe bập bõm được vài câu.

Nào là “Bố buồn lắm...”

Nào là “Tiểu Trạch không muốn đi chơi với bố...”

Nào là “Thôi hay là bố về luôn bây giờ...”

Cố tổng dừng lại, làm bộ định quay đầu về.

Cố Tiểu Trạch: “...”

“Trả bố này.”

Cậu luống cuống nhét cái kính vào người bố.

Cố tổng nén cười vì trêu được con trai: “Thế Tiểu Trạch hứa với bố là lát nữa quay phim cũng không được đeo nhé.”

Cố Tiểu Trạch ngập ngừng, miễn cưỡng mặc cả: “Một lần thôi đấy.”

Cố tổng: “Được được được.”

“Li Li?” Thời Phục Xuyên gọi.

“Li Li đây ạ!” Nhóc con đang hóng chuyện giật mình, chột dạ đáp.

Thời Phục Xuyên hỏi: “Muốn bố bế nữa không?”

Họ đã xuống hết cầu thang máy bay.

Nhóc con lắc đầu: “Li Li tự đi được ạ.” Gió to thổi bạt cả tiếng nói: “Con dắt Lạc Lạc giúp bố nhé.”

Thời Phục Xuyên thả con xuống.

Ông phải cúi đầu mới nhìn thấy cục bột nhỏ chưa cao đến chân mình, cảm giác như gió sân bay sắp thổi bay thằng bé đến nơi. Ông xoa ngón tay vào nhau.

Tự hỏi có phải lâu không bế trẻ con nên tay nghề xuống cấp không mà sao con trai cứ đòi xuống đi bộ thế này.

Li Li ngồi xổm xuống.

Lạc Lạc xoay một vòng, tìm thấy dây dắt bị rơi dưới đất, chủ động ngậm lên đưa cho cậu chủ.

Li Li xoa đầu khen ngợi chú cún sau đó dắt nó đi theo sau bố.

Như một cái đuôi nhỏ.

Sau cái đuôi nhỏ lại có thêm một cái đuôi bốn chân nữa.

Ra khỏi cửa, đến sảnh lấy hành lý, Thời Phục Xuyên và Cố tổng đều không mang trợ lý theo.

Mỗi người tự đẩy một cái vali.

“Bố Li Li ơi! Lại đây!” Cố tổng gọi, không dùng danh xưng “Thời tổng” khách sáo như ở công ty.

Quen biết rồi, sau này không hợp tác làm ăn thì cũng là bạn bè.

Cố tổng không ngờ vừa quay đầu lại thì thấy cậu con trai quý tử vừa nãy còn ở bên cạnh giờ đã lùi xa mấy bước. Ông hỏi: “Sao thế con?”

Cố Tiểu Trạch không nói gì, nhìn về phía nhân viên chương trình.

Họ vừa gặp nhân viên đón đoàn ở sân bay, nhìn sơ qua là thấy mấy anh quay phim vác máy to đùng.

Có người còn giơ cao tấm biển: [Đang livestream!!!]

Cố Tiểu Trạch biết ít chữ nhưng vẫn đọc được ba chữ này, lùi lại vài bước cảnh giác.

Livestream kênh 1 và 5 mở đột ngột không báo trước nhưng khán giả vẫn ùa vào nườm nượp, độ hot tăng vùn vụt, bình luận nhảy liên tục:

[Đến rồi đến rồi, chương trình có tâm ghê, hôm nay không live lúc 8 giờ sáng nữa!]

[Sinh viên đại học vừa ngủ dậy thấy thật sảng khoái.]

[Lầu trên, trưa rồi đấy.]

[Đây là đâu thế, tránh ra cho tui xem với!]

[Hình như là sân bay, nhìn quen quen, có ai biết ở đâu không?]

[Li Li của tui đâu!]

[Hình như là sân bay quốc tế duy nhất ở Tây Bắc, tui từng đến rồi.]

[Khoan! Thế là chương trình đến quê tui quay à!!!]

[Hình như tui nghe thấy ai gọi bố Li Li??]

Bình luận vừa trôi qua, tiếng bánh xe lăn vang lên, giọng nói chậm rãi của nhóc con cất lên: “Bố ơi, cần Li Li giúp không ạ?”

Rồi đến giọng nam trầm ấm: “Con dắt Lạc Lạc là được rồi.”

Ống kính chiếu vào chiếc vali bạc, ống tay áo khoác đen và bàn tay to lớn đang đẩy vali.

Thời Phục Xuyên ăn mặc rất phù hợp lứa tuổi.

Nghe nói ở đây gió to, chênh lệch nhiệt độ lớn nên ông mặc áo khoác mỏng dài đến đầu gối, bên trong là quần áo đen trắng đơn giản, đeo kính gọng bạc.

Nhưng nhìn ông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, chẳng ai nghĩ ông đã U50.

Bình luận:

[Khoan đã, đây là bố Li Li á??? Ý tui là bố ruột của Tiểu Thời tổng á?!]

[Cứu tui, nhìn như mới ngoài 30 thôi ấy.]

[Giờ tui hiểu sao Li Li bé tí mà đã đẹp như tranh rồi, gen cả đấy.]

[Mẹ của Tiểu Thời tổng chắc cũng đẹp lắm nhỉ.]

[Gia đình cực phẩm.]

Tiếp theo là chú chó trắng bông xù và cuối cùng là nhóc con tóc đen đi chậm rì rì phía sau.

Lạc Lạc đi một đoạn lại dừng chờ Li Li.

Khán giả ngó nghiêng hỏi: [Bé nóng tính đâu rồi?]

[Đúng rồi, kênh 5 cũng mở mà?]

[Hình như tui nghe thấy tiếng gì đó?]

[Ai đó đang gọi “Tiểu Trạch”?]

Cố tổng bất lực dừng vali lại giữa khoảng trống: “Tiểu Trạch? Chúng ta đã thỏa thuận rồi mà?”

Cố Tiểu Trạch dựa lưng vào vali, gật đầu miễn cưỡng.

Nhưng cậu muốn nuốt lời.

“Bố đã nói gì nào?”

“Đã hứa với người khác thì phải làm được.”

Cố Tiểu Trạch đành gật đầu với nhân viên.

Ống kính chuyển cảnh, đập vào mắt là chiếc vali trắng to đùng, bên cạnh là người đàn ông khoảng ngoài 30, ông nhìn ra sau vali gọi: “Tiểu Trạch?”

Lúc này khán giả mới để ý thấy chỏm tóc đen và nửa cái đầu lấp ló sau vali.

[Bé nóng tính trốn sau vali à? Hahaha]

Trước Tiếp