Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 43

Trước Tiếp

Xe chạy hơn nửa tiếng thì đến chân núi ngoại ô. Từ chỗ đậu xe nhìn ra xa, một hồ nước mênh mông bát ngát hiện ra trước mắt.

Non xanh nước biếc, trời xanh mây trắng.

Dải lan can trắng trải dài tít tắp, thi thoảng mới có chiếc xe chạy qua. Gió hè thổi nhẹ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Phía bên kia là con đường rải sỏi uốn lượn lên núi, những đoạn dốc còn có bậc thang đá.

Cố phu nhân hất hàm: “Đó, đích đến của chúng ta.”

Hai bố con nhà họ Cố đồng loạt nhìn theo.

Đó là một ngôi đình nhỏ nằm lưng chừng núi, loáng thoáng thấy được mấy bộ bàn ghế gỗ dưới ô che nắng.

Li Li ngửa cổ hết cỡ mới thấy được một góc mái đình. Dù chỉ là lưng chừng núi nhưng với một đứa trẻ ba tuổi thì khoảng cách đó vẫn là một thử thách khổng lồ.

Cậu cụp mắt nhìn chú cún trắng đang ngồi dưới chân mình.

Chú cún con còn bé hơn cả Li Li.

Liệu họ có leo lên nổi không?

Bàn tay nhỏ bé của Li Li đột nhiên được nắm lấy.

Cố Tiểu Trạch nhắc: “Đừng ngẩn người nữa, đi theo anh.”

Cậu sợ em trai đi lạc.

Li Li gật đầu: “Li Li sẽ đi theo anh ạ.” Sực nhớ ra, cậu nắm chặt dây dắt chó: “Cả em cún cũng đi theo ạ.”

Cố tổng mở cốp xe, lấy ra một chiếc thùng lớn đựng đủ loại đồ ăn thức uống sau đó lấy thêm một chiếc ba lô leo núi màu đen to đùng.

Cố phu nhân đứng bên cạnh chỉ đạo.

Cố Tiểu Trạch thì thầm với Li Li: “Kia là cơm hộp cô giúp việc nhà anh làm đấy.” Cậu nói: “Cô ấy chỉ làm ba phần thôi.”

“Anh nhường phần của anh cho em.”

Li Li bối rối mím môi, lắc đầu: “Li Li không ăn cũng được mà, anh ăn đi ạ.” Nhóc con suy nghĩ một chút rồi nhìn chú cún: “Anh Tiểu Trạch ơi, anh cho em cún ăn một xíu được không ạ?”

Chú cún dường như hiểu được chữ “ăn”, chạy vòng quanh chân Li Li làm dây dắt xoắn cả vào nhau. Li Li luống cuống kéo chú cún ra sau lưng: “Em ấy ăn ít lắm ạ.”

“Gâu!”

Chú cún thò cái đầu xù lông trắng muốt ra từ sau lưng cậu chủ nhỏ, nghiêng đầu nhìn, đôi mắt long lanh.

Nhóc con tóc đen ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, hàng mi cong vút.

Tai Cố Tiểu Trạch bỗng đỏ ửng: “Em ăn phần của anh đi, anh lấy phần của bố cho chó của em ăn.”

Cố tổng đang bận rộn phía trước: “?”

Cố phu nhân bật cười: “Không để các con đói đâu, Cố Tiểu Trạch, dẫn em lại đây chọn đồ ăn vặt đi.”

Dắt chú cún lại gần, Li Li vẫn còn hơi rụt rè. Cậu nhìn chiếc thùng to đã được đặt xuống đất, nhặt một chai sữa thủy tinh.

Nhìn kỹ lại không thấy đồ ăn cho chó đâu, cậu đành lấy thêm một chai nước suối.

Cố tổng xem chương trình xong đã có ấn tượng Li Li là một đứa trẻ trầm tính, ít nói nhưng không ngờ cậu bé lại ngoan đến mức này.

Rồi ông thấy con trai mình ngồi xổm xuống, cầm gói bánh quy lên: “Cái này ăn không?”

Mắt Li Li sáng lên, đó là loại bánh quy soda rất ngon.

Nhưng cậu mím môi, lắc đầu.

Cố Tiểu Trạch vờ như không thấy cái lắc đầu đó, nhét gói bánh vào ba lô đen.

“Cái này thì sao?”

“Cái kia?”

Li Li chưa kịp nói mấy câu.

Chiếc ba lô đen đã chật ních thạch, sô cô la, bánh ngọt, bánh mì nhân sữa, kẹo m*t và nước ngọt.

Cố phu nhân tựa vào người chồng, cười ngặt nghẽo trước vẻ mặt ngơ ngác của Li Li vì độ nhiệt tình của Cố Tiểu Trạch.

Cố tổng nhìn cái ba lô căng phồng, thầm cảm ơn thói quen tập gym thường xuyên của mình, nếu không thì mất mặt với con trai quá.

Rất nhanh, đoàn người bốn người một chó bắt đầu xuất phát.

Cố tổng đeo ba lô đi sau cùng, Cố phu nhân đi bên cạnh. Bình thường bà toàn đi giày cao gót, hôm nay trước khi xuống xe đã đặc biệt thay đôi giày đế bằng.

Cố Tiểu Trạch dắt tay Li Li đang gặm nhấm từng miếng bánh quy nhỏ đi phía trước.

Đi đầu tiên lại là chú cún trắng mặc yếm xanh.

Li Li ăn hết một cái bánh quy để dành cho anh một cái, ăn xong lại uống sữa.

Cậu bé khó khăn ôm chai thủy tinh, cắn ống hút uống từng ngụm nhỏ.

Chú cún đang chạy thì dừng lại, quay về chỗ Li Li, thè lưỡi cào cào vào ba lô của cậu chủ.

Trong đó chỉ có một gói khăn giấy và chai nước suối nhỏ vừa bỏ vào.

Li Li hiểu ý chú cún, cậu ngồi xuống lấy chai nước ra, đổ một ít nước vào nắp chai cho cún l**m.

Một nắp không đủ, phải đổ mấy lần.

Cậu bé bận rộn ngẩng lên ngượng ngùng nói: “Mọi người đợi Li Li và em cún một tí nhé, nhanh thôi ạ.”

Nhờ được nạp năng lượng liên tục dọc đường nên Li Li không thấy mệt lắm. Đoạn đường cuối cùng, chú cún phải dùng đầu ủn vào chân Li Li, Cố Tiểu Trạch kéo tay phía trước, cả đoàn mới lên đến nơi.

Nhờ bóng cây che mát và chưa đến giữa trưa nên ngôi đình giữa sườn núi khá mát mẻ, lá vàng rơi lả tả trên nền đất. Bước ra sàn gỗ sơn đen nhô ra phía ngoài, phóng tầm mắt ra xa là phong cảnh tuyệt đẹp.

Bầu trời xanh nhạt hơn màu nước hồ, đường chân trời mờ ảo giao hòa giữa trời và nước.

Không khí trong lành, tiếng chim hót côn trùng kêu râm ran, tiếng lá cây xào xạc trong gió.

Nhóc con đứng trên sàn gỗ nhìn xuống chân núi, chỉ thấy những chấm đen li ti.

Chú cún nằm phục dưới chân cậu.

Li Li nín thở, không nỡ chớp mắt thì thầm: “Anh ơi, bên ngoài đẹp quá.”

Thật sự rất đẹp.

Đẹp hơn tất cả những gì cậu từng thấy.

Kể cả bầu trời xanh mây trắng nhìn qua cửa sổ máy bay, hay những tòa nhà cao tầng trải rộng trên mặt đất.

Hay cảnh vật ngay trước mắt lúc này.

Tất cả đều đẹp vô cùng.

Cố phu nhân gọi với từ phía sau: “Lại đây ăn trưa nào các con!”

Chú cún phản ứng nhanh nhất, cắn nhẹ ống quần Li Li: “ư ử” nhắc nhở cậu chủ đến giờ ăn rồi.

Li Li lúc này mới hoàn hồn, gọi Cố Tiểu Trạch: “Anh ơi, dì gọi mình kìa.”

Cố Tiểu Trạch: “Không ngắm nữa à?”

Li Li: “Ăn xong rồi ngắm tiếp ạ.”

Sau này cậu còn rất nhiều thời gian để ngắm mà.

Ba suất cơm hộp đầy ắp, Cố Tiểu Trạch ăn không hết, Li Li ăn ít, hai đứa cộng lại vừa vặn hết hai suất.

Chỉ còn chú cún nãy giờ uống nước cầm hơi.

Thấy Li Li cứ cho chó uống nước mãi, Cố phu nhân huých tay chồng: “Chẳng phải trước đây anh từng nuôi chó sao? Có gì nó ăn được không?”

“Suýt quên.” Cố tổng nhìn hộp cơm: “Nó ăn được hết mà.”

Đầu bếp nhà họ Cố sợ Cố Tiểu Trạch mới về nước chưa quen đồ ăn Hoa Quốc nên làm cơm hộp theo kiểu Tây.

Có ức gà luộc, súp lơ xanh luộc, nước sốt để riêng, cơm trắng không nêm gia vị.

Cố phu nhân đang giảm cân nên ăn rất ít, cơm hộp của bà còn thừa một nửa.

Cố tổng lấy nắp hộp cơm, xới một ít cơm trắng, súp lơ xanh và ức gà.

Xé nhỏ thịt gà, trộn đều với cơm và rau, đưa cho Li Li.

“Mấy cái này chó của cháu ăn được hết đấy.”

“Cháu cảm ơn chú ạ!” Mắt Li Li sáng rực, đặt nắp cơm xuống cạnh ghế chú cún đang nằm: “Cún con ơi, ăn cơm nào!”

“Gâu gâu...”

Chú cún đang ỉu xìu uống nước lập tức bật dậy như lò xo.

Ăn trưa xong, nghỉ ngơi một lúc lâu, đợi qua cơn nắng gắt buổi trưa, nhiệt độ hạ xuống, cả đoàn mới bắt đầu xuống núi.

Đường xuống núi nhẹ nhàng hơn nhiều nhưng Li Li đã mệt lử, vừa lên xe là dựa đầu vào ghế ngủ thiếp đi.

Chú cún chạy nhảy cả buổi sáng dường như cũng biết chân mình bẩn, cuộn tròn người nằm gọn dưới gầm ghế.

Về đến nhà thì trời đã xế chiều, mặt trời lặn dần, bầu trời nhuộm màu vàng úa.

Cố phu nhân xuống xe gọi điện cho Hướng Hiểu Ảnh, nói chuyện một lúc: “Chị vẫn ở đoàn phim à?”

“Ở nhà có người không? Có cần bọn em đưa Li Li vào tận nhà không?”

“Có người đón à? Thế thì tốt quá.”

“Hay là để bọn em đợi cùng Li Li nhé.”

“Không cần ạ? Nhưng Li Li ở một mình...”

Cố phu nhân bị ngắt lời, nghe một hồi với vẻ mặt khó hiểu, không rõ “bài kiểm tra” mà chị Ảnh nói là gì nhưng cuối cùng đành làm theo lời dặn, cho Li Li và chú cún xuống xe.

Bà lo lắng dặn dò: “Mẹ con bảo lát nữa người nhà sẽ ra đón, con đợi ở phòng bảo vệ nhé.”

“Có cần cô đợi cùng con không?”

Li Li lắc đầu: “Cảm ơn dì Cố, con tự đợi được mà.”

Cố phu nhân hạ giọng: “Thế Li Li cẩn thận nhé, đừng chạy lung tung biết chưa?”

Li Li gật đầu: “Dạ vâng ạ!”

Xe việt dã lăn bánh rồi đi xa dần.

Li Li đeo ba lô, dắt chú cún đi chậm chạp về phía phòng bảo vệ. Cậu vừa ngủ dậy nên đầu óc còn lơ mơ, không để ý chiếc xe phía sau đi được một đoạn thì dừng lại.

Cố phu nhân vẫn không yên tâm nên bảo chồng dừng xe quan sát từ xa, đợi Li Li được đón vào nhà rồi mới đi.

Cố Tiểu Trạch cũng nhoài người ra cửa sổ nhìn theo.

Nhóc con dắt chó trắng, đeo ba lô nói gì đó với ông bảo vệ, ông mở cửa phòng cho cậu vào.

Li Li lắc đầu: “Con đợi ở ngoài cũng được ạ.”

Nhóc con cúi đầu tìm một bậc thềm sạch sẽ, ngồi xuống bó gối, yên lặng chờ người nhà ra đón.

Vốn đã bé, giờ thu lu lại càng giống một cục bông nhỏ xíu.

Chú cún ngồi đợi bên cạnh, được một hai phút thì bắt đầu bồn chồn, đứng dậy đi qua đi lại quanh người cậu chủ.

Năm phút sau, nó bắt đầu chạy vòng tròn liên tục.

“Gâu!”

Chú cún sủa một tiếng.

Nó chồm lên người Li Li, dùng chân cào cào vào ba lô của cậu, làm dây đeo tuột xuống lỏng lẻo.

Rồi nó quay lại chạy vào phòng bảo vệ, cắn ống quần ông bảo vệ lôi đi.

Khu biệt thự rất rộng, ông bảo vệ đã chuẩn bị tinh thần ngồi đợi cùng bé con một lúc lâu, ai ngờ con chó của bé lại sốt sắng lôi ông ra ngoài.

Ông bảo vệ nói giọng địa phương đặc sệt: “Gì thế này? Từ từ từ từ, ông ra ngay đây, đừng kéo rách quần ông!”

Khi ông bảo vệ ra đến nơi, Li Li vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì chú cún đã cắn vào ba lô của cậu, giật mạnh xuống đất.

Nó kéo lê cái ba lô đến chân ông bảo vệ.

Đầu óc non nớt của Li Li phản ứng chậm chạp, cậu vẫn còn ngái ngủ, cứ ngồi im lặng, ngơ ngác nhìn mọi việc diễn ra.

Ông bảo vệ nheo mắt nhìn kỹ cái ba lô sau đó cúi xuống vỗ vai Li Li: “Bé con, xem cái này có phải của cháu không?”

Li Li khó hiểu ôm lấy ba lô, nhìn vào mặt sau mà ông bảo vệ chỉ. Ở đó có bốn dòng chữ nhỏ được thêu bằng chỉ.

[Cháu tên là Li Li.]

[Năm nay cháu 3 tuổi.]

[Cháu có thể bị lạc, xin hãy gọi điện cho người nhà cháu theo số này giúp cháu với ạ.]

Dưới cùng là một dãy số điện thoại.

Dưới chữ “3” còn lờ mờ thấy vết chỉ cũ, hình như là số “2” và số “1”.

Chúng được thêu lên khi Li Li một tuổi, hai tuổi và được tháo ra khi cậu lên ba.

Có thể do Li Li không có ký ức trước năm ba tuổi của kiếp này, có thể do dòng chữ này luôn nằm sau lưng, có thể do ba lô của Li Li luôn do mẹ quản lý.

Mỗi lần Li Li ra ngoài, mẹ đều bỏ vào đó khăn giấy thơm, đồ ăn vặt để cậu không bị đói khát sau đó bảo cậu ngoan ngoãn đeo vào.

Cũng có thể do chú cún tưởng cậu chủ nhỏ đang ngồi cô đơn ở cổng là bị lạc thật, bị người lớn bỏ quên.

Tóm lại, đến tận bây giờ Li Li mới phát hiện ra dòng chữ này.

Thấy bé con gật đầu ngơ ngác, ông bảo vệ mới bấm số gọi đi. Vừa có chuông thì đầu bên kia đã tắt máy.

Vì cuộc gọi này dường như không cần thiết nữa.

“Làm phiền bác rồi, tôi là phụ huynh của bé.” Người đàn ông vội vã đi tới nói nhỏ với ông bảo vệ sau đó cúi xuống bế thốc nhóc con đang ngồi dưới đất lên, cho cậu ngồi vững trên cánh tay mình: “Bố đến muộn rồi.”

“Sao không nói gì thế?”

“Đợi lâu quá phải không con?”

Trước Tiếp