Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 33

Trước Tiếp

Nhân viên chương trình không nghe rõ Cố Tiểu Trạch đã nói gì với cô lễ tân, chỉ thấy ngay sau đó cậu bé thản nhiên dắt tay Li Li vẫn đang ngơ ngác đi thẳng vào trong.

Anh quay phim ngập ngừng muốn nói gì đó nhưng vì hiệu ứng chương trình nên đành vác máy quay đi theo.

Li Li cũng chẳng hiểu anh Tiểu Trạch nói gì, thấy anh nói chuyện lưu loát với chị lễ tân thì mắt tròn mắt dẹt, miệng há hốc thán phục.

Anh giỏi quá đi mất.

Thế là Li Li bị dắt vào trong.

Nhà hàng không quá rộng nhưng được trang trí tinh tế và sáng sủa. Khách khứa phần lớn có màu da vàng nhưng nhìn ngũ quan là biết ngay không phải người bản địa.

Nhân viên phục vụ đi lại không nhiều.

Đây là một nhà hàng Bồ Đào Nha chính gốc.

Thấy hai đứa trẻ dắt tay nhau vào, nhân viên phục vụ hơi ngạc nhiên rồi cũng nhanh chóng bước tới đón tiếp.

Li Li rụt rè lùi lại hai bước, giật giật tay anh thì thầm: “Anh ơi, mình không có tiền đâu.”

Cô phục vụ đến gần, Li Li nắm chặt tay anh, lo lắng: “Ở đây đắt lắm, mình không ăn nổi đâu ạ.”

Cố Tiểu Trạch khó hiểu: “Có mà, tiền của anh cũng đưa em rồi còn gì.”

Cậu nhìn bàn tay nhỏ xíu của Li Li đang cầm phong bì.

Li Li siết chặt phong bì đựng hai tờ mười tệ, lắc đầu nguầy nguậy, giọng lắp bắp: “Nhưng... nhưng mà không đủ đâu ạ.”

Cậu kéo tay Cố Tiểu Trạch định đi ra nhưng sức yếu quá, kéo mãi chẳng được.

“Olá, pessoal.” (Xin chào các bạn).

Li Li nhìn cô phục vụ đã đứng ngay trước mặt, khẽ “a” một tiếng, chán nản cúi đầu thì thầm với Cố Tiểu Trạch: “Anh ơi, mình không chạy được rồi.”

Cố Tiểu Trạch ngơ ngác: “Tại sao phải chạy?” Rồi cậu chuyển sang tiếng Bồ Đào Nha trôi chảy: “Vamos sentar-nos ali.” (Chúng cháu muốn ngồi đằng kia).

Cậu chỉ vào một bàn trống cạnh cửa sổ.

Cô phục vụ định đồng ý thì ngước lên thấy mấy anh quay phim vác máy lỉnh kỉnh đi theo sau hai đứa trẻ, sững sờ một chút rồi mỉm cười: “Só um momento.” (Chờ một chút nhé).

Cô đi đến quầy lễ tân nói gì đó, chỉ tay về phía hai đứa trẻ. Lát sau, nhân viên lễ tân đi tới, nói bằng tiếng phổ thông chuẩn: “Xin chào, xin hỏi các bạn đang quay chương trình gì vậy?”

Trong khi Cố Tiểu Trạch dắt Li Li đến chỗ ngồi ưng ý, các anh quay phim vẫn tiếp tục tác nghiệp, chỉ để lại một nhân viên chương trình ở lại trao đổi với phía nhà hàng.

Không biết họ thương lượng thế nào.

Hai đứa trẻ ngồi ngay ngắn bên bàn.

Li Li đứng ngồi không yên, hai tay xoắn xuýt vào nhau cầm chặt phong bì tiền, trong lòng nơm nớp lo sợ. Nếu không trả nổi tiền, gây rắc rối thì dì Đường và anh cả có giận không nhỉ?

Nhưng mà anh Tiểu Trạch có vẻ muốn ăn lắm.

Thôi được rồi, Li Li cũng muốn ăn nữa.

Cố Tiểu Trạch mở thực đơn ra, đặt giữa hai người, nhoài người lên bàn xem: “Em muốn ăn gì, Li Li?”

Li Li vô thức chỉ tay: “Cái này ạ!”

Đó là món tráng miệng trông rất ngon lành, thực đơn có chú thích tiếng Trung là Serradura (Bánh quy kem Bồ Đào Nha).

Chỉ xong cậu mới sực nhớ ra, chậm chạp rụt tay về, nuốt nước miếng: “Anh ăn thôi ạ, Li Li không đói.”

Nhóc con sực nhớ ra, mở ba lô lấy lọ sữa bột mẹ chuẩn bị: “Anh xem này! Li Li có sữa uống rồi ạ.”

Cố Tiểu Trạch vờ như không nghe thấy, quay sang nói với nhân viên phục vụ vừa đến bàn sau khi trao đổi xong với đoàn phim: “Cho cháu một phần này.”

Cậu chỉ vào món tráng miệng Li Li vừa chọn.

Li Li mở to mắt, chưa kịp ngăn cản thì Cố Tiểu Trạch đã nói tiếp: “Thêm một phần này nữa ạ.”

Trên thực đơn là hình ảnh món cơm cà ri bò vô cùng hấp dẫn.

Nhân viên ghi món xong rồi rời đi.

Li Li nhìn giá tiền ghi sau món ăn, xòe hai bàn tay ra, lẩm nhẩm đếm ngón tay, càng đếm càng chậm.

Đếm xong cậu ngồi im thin thít, không dám nhúc nhích.

“Anh ơi, nhiều tiền lắm mà mình chỉ có 20 tệ thôi.” Li Li nói.

“Đúng rồi, 20 tệ.” Cố Tiểu Trạch thản nhiên đáp.

Nhóc con ôm ba lô, giơ mười ngón tay nhỏ xíu lên trước mặt anh: “Nhưng mà mình phải trả tận mười cái 20 tệ lận ạ.”

Mười cái 20 tệ.

Cố Tiểu Trạch ngẩn ra, im bặt.

Li Li nghiêm túc suy nghĩ đến khả năng bỏ lại Cố Tiểu Trạch chạy lấy người sau đó quay sang anh nói đầy nghiêm trọng: “Trên tivi bảo là thế này sẽ bị giữ lại rửa bát đấy ạ.”

Cố Tiểu Trạch nhìn tờ 20 tệ trong tay Li Li, suy nghĩ một lúc, cảm thấy rửa bát cũng không phải là không được.

Đã dẫn em vào đây rồi, gọi món rồi, chuyện đã lỡ rồi thì đừng hối hận nữa.

Bố bảo làm con trai phải có trách nhiệm.

Rửa bát thôi mà?

Cậu học được.

Cố Tiểu Trạch tuyên bố: “Không sao để anh rửa một mình là được.” Đôi mắt đen láy nhìn Li Li đầy quyết tâm: “Anh đi rửa bát, em ở lại đây ăn.”

Li Li phản đối ngay: “Không được! Sao có thể bỏ anh lại một mình được chứ?”

Cố Tiểu Trạch ngắt lời: “Nhưng chẳng phải em muốn ăn lắm sao?”

Li Li ngẩn người.

Từ lúc vào trung tâm thương mại, ánh mắt em cứ dán chặt vào xung quanh, rõ ràng là rất muốn xem nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo sau cậu, bị cậu dắt đi một quãng đường dài mà không hề hay biết.

Cố Tiểu Trạch không hiểu tại sao em trai không nói với cậu là: “Mình dừng lại đi, vào trong xem một tí được không?”.

Nhưng cậu có thể dẫn em đi một vòng lớn để em ngắm cho đã.

“Đã muốn ăn thì cứ ăn đi.”

Cố Tiểu Trạch thấy chuyện này chẳng có gì to tát, cậu nghiêm túc tìm giải pháp: “Anh có thể rửa bát, hoặc nhờ các anh chị quay phim trả tiền trước sau đó bảo bố mẹ anh trả lại sau.”

“Đừng lo.”

Món Serradura được mang lên. Vì chỉ có một phần nên nhân viên đặt giữa hai đứa trẻ.

Li Li thấy anh đẩy đĩa bánh ngọt chỉ to bằng lòng bàn tay về phía mình.

Chỉ có một miếng nhỏ xíu, anh nhường hết cho Li Li.

Thấy nhóc con ngồi im, Cố Tiểu Trạch lại giống như lần ăn sáng đầu tiên, cầm thìa xúc một miếng nhỏ, vụng về đưa đến miệng em: “Cái thìa này em cầm không chắc đâu.”

“Anh đút cho.” Cậu ra dáng anh lớn dỗ dành: “A nào...”

Li Li quay mặt đi: “Li Li không ăn đâu.” Cậu lắc đầu: “Anh ăn thì Li Li mới ăn.”

“Li Li sẽ cùng anh rửa bát rửa đĩa ạ.”

Cố Tiểu Trạch đành chịu thua: “Được rồi.”

Li Li lúc này mới há miệng ngậm lấy thìa, l**m trọn miếng bánh ngọt. Vị ngọt ngào tan chảy nơi đầu lưỡi như kem tươi, bên trên còn rắc vụn bánh quy thơm lừng.

Ngon tuyệt cú mèo.

Cố Tiểu Trạch lấy thìa mới nếm thử một miếng, cau mày: “Ngọt quá.”

Vị ngọt lừ này chỉ có trẻ con mới thích thôi, Cố Tiểu Trạch nghĩ thầm, mình đã là người lớn rồi, không tính là trẻ con nữa.

Li Li không thấy cái nhíu mày của anh sau lớp kính râm, cậu cười tít mắt, gật đầu lia lịa: “Vâng ạ! Li Li thích ăn ngọt lắm.”

Rất nhanh, món cơm cà ri cũng được bưng lên.

Nhân viên còn mang thêm hai cái bát nhỏ cho hai bé, biết thừa một phần này hai đứa ăn không hết.

Cố Tiểu Trạch trộn đều cà ri với cơm, chia ra hai bát nhỏ, gắp thật nhiều thịt bò giấu dưới lớp cơm trộn rồi đẩy bát sang cho em: “Ăn xong cái này mình đi rửa bát.”

Li Li gật đầu.

Cậu cầm chiếc thìa bạc nhỏ xíu xúc cơm ăn ngon lành, nhét đầy một miệng cơm, hai má phúng phính phồng lên nhai nhồm nhoàm, cái bụng đói meo được lấp đầy ấm áp.

Dù cơm không mềm như cơm nát dì nấu ở nhà nhưng Li Li vẫn ăn rất ngon miệng.

Ngon quá đi mất.

Kiếp trước không phải Li Li không được ăn ngon, dì giúp việc biết cậu thích ăn gì sẽ nấu cho cậu, hoặc gọi đồ ăn ngoài cũng rất tiện.

Nhưng là một Omega, Li Li khao khát được đường hoàng ngồi trong quán ăn ở trung tâm thương mại, giống như thế này, được ngồi cùng bạn tốt, ngắm nhìn dòng người qua lại ngoài cửa sổ và thưởng thức món ăn mình thích.

Chỉ thế thôi là đã vui lắm rồi.

Dù có phải rửa bát cũng vui.

Ăn xong, hai đứa trẻ đối mặt với tình cảnh éo le. Cố Tiểu Trạch chủ động dắt Li Li đến quầy thu ngân, nói với chị nhân viên biết tiếng phổ thông: “Chúng cháu chỉ có 20 tệ thôi ạ.”

Cậu bé đỏ bừng tai, đến khi thực sự phải ăn quỵt mới thấy xấu hổ.

Cậu cầm phong bì của Li Li, lấy ra hai tờ mười tệ, giọng lí nhí: “Chị xem này, 20 tệ.”

Vẫn còn nuôi chút hy vọng mong manh là 20 tệ đủ trả.

Cho đến khi chị nhân viên nói “Còn thiếu 186 tệ nữa”, Cố Tiểu Trạch mới vỡ mộng, đồng thời được phổ cập một bài học mới về giá trị đồng tiền.

Cố Tiểu Trạch nói: “Chúng cháu có thể rửa bát cho các cô chú ạ.”

Li Li thò đầu ra từ sau lưng anh: “Đúng rồi ạ, rửa bát, rửa đĩa ạ.”

Chị nhân viên mỉm cười: “Không cần đâu, không cần rửa bát đâu.”

Hai đứa trẻ ngẩn người.

Anh quay phim hào hứng chĩa máy quay vào hai bé. Họ đã liên hệ với đạo diễn Đường Danh, giải thích tình hình với phụ huynh hai bé và thống nhất với nhà hàng.

Chị nhân viên nói:

“Thế này nhé, nhà hàng đang thiếu hai vị trí. Thứ nhất là chị tiếp đón các cháu lúc nãy, chị ấy đứng ngoài cửa cả ngày mệt quá nên nghỉ rồi. Thứ hai là nhân viên phục vụ trong nhà hàng, buổi chiều khách đông quá, bọn cô không xuể.”

“Các cháu chọn việc nào cũng được.”

“Giúp bọn cô làm việc một tiếng đồng hồ thì bữa ăn này coi như cô mời nhé.”

Hai đứa trẻ im lặng một lúc.

Li Li hăng hái: “Được ạ!”

Vài phút sau: “cậu bé mở cửa” Cố Tiểu Trạch chính thức nhận việc. Đeo kính râm ngầu lòi nhưng mặt mày bí xị, cậu đứng ở cửa chào khách nước ngoài bằng tiếng Bồ Đào Nha:

“Olá, por favor entre. Eu acredito que você pode empurrar a porta aberta sozinho porque eu não posso empurrá-la aberta.”

(Xin chào, mời vào. Tôi tin là quý khách tự đẩy cửa được vì tôi không đẩy nổi đâu ạ).

Bên trong, Li Li đội chiếc mũ nhân viên màu đỏ vuông vức chạy đi chạy lại như con thoi, đôi chân ngắn thoăn thoắt.

Vì mũ là cỡ người lớn nên rộng thùng thình, Li Li chạy một lúc mũ lại tụt xuống che mắt, chỉnh lại chạy tiếp thì mũ lại tụt ra sau.

Trong nhà hàng vang lên tiếng trả lời ngọng nghịu nhưng nhiệt tình của nhóc con.

“Cô chú muốn ngồi đâu ạ? Chỗ kia ạ? Vâng ạ!”

“Li Li không hiểu cô chú nói gì ạ, xin lỗi ạ.”

“Ơ? Mũ của Li Li rơi rồi ạ?”

Một vị khách người địa phương biết tiếng phổ thông cười nhắc nhở cậu bé đáng yêu.

Cục bột nhỏ ngơ ngác quay một vòng mới thấy cái mũ dưới đất, vội nhặt lên đội lại.

Lại có khách đến, Li Li bận túi bụi.

“Đợi chút ạ! Li Li đến ngay đây ạ!”

Trước Tiếp