Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Rõ ràng là muốn xin lỗi nhưng chỉ với hai câu ngắn ngủi đã khiến em trai òa khóc, Thời Thịnh lần đầu tiên cảm thấy lúng túng. Anh nhìn nhóc con mắt đỏ hoe đang cố kìm nén nước mắt trước mặt.
Lúc đầu Li Li chỉ muốn yên lặng một mình thôi, cậu cảm thấy như vậy là đã tốt lắm rồi.
Cậu không cần ai chăm sóc cả.
Li Li không khóc nhưng giọng nói nghẹn ngào vẫn tố cáo cảm xúc của cậu: “Li Li không muốn ở một mình đâu ạ.”
Cậu cúi đầu, không kìm được nữa, đưa tay quẹt đi giọt nước mắt vừa lăn xuống.
Cậu không nhận ra người anh trai trước mặt đang sững sờ. Phòng bệnh im lặng hồi lâu, một tờ khăn giấy được đưa đến trước mặt Li Li, giọng Thời Thịnh trầm xuống: “Anh biết rồi.”
Giọng điệu anh trịnh trọng như thể vừa đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.
Li Li không muốn nhận khăn giấy của anh cả, trong mắt cậu bây giờ anh cả là người xấu muốn chia rẽ cậu và mẹ.
Cậu hít hít cái mũi đỏ ửng.
Thời Thịnh nhắc nhở: “Đừng lấy tay dụi mắt.”
Một lúc sau, bàn tay nhỏ xíu chậm chạp vươn ra, nhận lấy tờ khăn giấy, lẳng lặng úp mặt vào lau, không nói lời nào.
“Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
Thời Thịnh ngồi xổm xuống, lấy giày của Li Li để dưới gầm giường ra.
Nhóc con im lặng nãy giờ cuối cùng cũng có phản ứng, ngẩng mặt lên khỏi khăn giấy, vội vàng nhảy xuống giường từ chối sự giúp đỡ của anh cả, dỗi hờn ngồi phịch xuống đất.
Thời Thịnh cau mày nhìn nhóc con ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo tự xỏ giày. Xỏ xong cậu còn ngẩng mặt lên nghiêm túc nói: “Anh xem này, Li Li tự đi giày được ạ!”
Cậu cố tình nhấn mạnh để chứng tỏ tầm quan trọng của việc này.
Rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con.
Thời Thịnh không hiểu lắm, anh vụng về tiếp cận thế giới đơn thuần của trẻ nhỏ, thử ậm ừ một tiếng: “Ừ.”
Và rồi anh thấy nhóc con đang ngồi dưới đất, vì được công nhận mà đôi mắt ngấn nước bỗng cong lên vui vẻ.
Vừa nãy còn khóc, giờ đã cười tươi rói rồi.
Thời Thịnh đưa tay ra: “Sàn nhà lạnh lắm.”
Li Li suy nghĩ một chút rồi mới đặt tay mình vào tay anh: “Mẹ có ở nhà đợi Li Li không ạ?”
Thời Thịnh đáp: “Giờ chắc mẹ ngủ rồi.”
Li Li thất vọng rũ mắt xuống nhưng cậu biết giờ đã muộn lắm rồi, chắc chắn mẹ đã đi ngủ.
Nhưng mà...
Cậu lén ngước lên nhìn người anh trai đang nắm tay dắt mình đi.
Anh không buồn ngủ sao?
Vừa nãy Li Li bị ốm, người ở lại bên cạnh cậu suốt là anh cả sao? Đầu óc còn mơ màng của Li Li không nhớ rõ lắm những chuyện trong mơ.
Chỉ lờ mờ nhớ hình như bên giường luôn có người ngồi.
Là anh cả ạ?
Li Li băn khoăn, ừm, hình như anh cả cũng không phải người xấu.
“Cảm ơn anh ạ.” Li Li đột nhiên nói: “Cảm ơn anh đã ở bên cạnh chăm sóc Li Li.”
Thời Thịnh vẫn câu nói cũ: “Đó là việc anh nên làm.”
Thời Thịnh đi không nhanh, anh để ý nhóc con đi lại khó khăn nên đi được một hai bước lại dừng lại một chút. Sau khi lấy thuốc ở quầy thuốc cùng tầng, hai anh em đi thang máy xuống hầm để xe.
Chiếc Mercedes đen bóng nổi bật giữa dàn xe, Thời Thịnh dắt Li Li đến bên cửa xe, mở khóa rồi mở cửa sau cho cậu.
Vừa mở cửa xe, Li Li đã ngẩn người.
Bởi vì ghế sau trống trơn, không có chiếc ghế trẻ em quen thuộc của cậu. Li Li mím môi, vẫn giơ tay định trèo lên.
“Đợi ở đây.”
Thời Thịnh ngăn Li Li lại, vòng ra sau xe mở cốp, lấy ra một chiếc ghế trẻ em hoàn toàn mới chưa bóc tem. Trước ánh mắt ngơ ngác của Li Li, anh xé bỏ lớp màng bọc, nhét rác vào cốp xe, không cần nhìn hướng dẫn sử dụng mà thành thạo lắp ghế vào băng ghế sau.
Dù đầu óc đang mụ mị vì ốm nhưng Li Li vẫn lờ mờ cảm thấy có gì đó khác thường.
Hình như trên xe của anh cả luôn có sẵn một chiếc ghế dành riêng cho cậu, hơn nữa, trông nó có vẻ được mua từ rất lâu rồi.
Lớp vỏ bọc bên ngoài đã phủ bụi, dù không ai dùng nhưng chủ nhân của nó vẫn cứ để đó chiếm chỗ chứ không vứt đi, cho đến tận hôm nay, nó mới được gỡ bỏ lớp bụi bặm để phát huy tác dụng.
Li Li tự mình trèo lên ghế, ngửa mặt lên chủ động gọi anh cả: “Anh ơi nhìn này, cái này Li Li cũng biết thắt đấy ạ!”
Thời Thịnh dừng lại, chăm chú quan sát.
Nhóc con cúi đầu, đôi tay ngắn ngủn cố gắng kéo hai đầu dây an toàn, sau khi duỗi thẳng chân, tiếng “tách” khe khẽ vang lên, dây an toàn đã được thắt xong.
“Anh thấy rồi.”
Thời Thịnh đóng cửa sau, đứng bên cửa xe một lúc rồi mới lên ghế lái, lùi xe ra khỏi chỗ đỗ, đạp ga lao vút vào màn đêm.
Về đến nhà họ Thời đã là nửa đêm.
Li Li ngủ một giấc trên xe nên đầu óc đã tỉnh táo hẳn. Ngủ cả ngày rồi nên giờ đến giờ ngủ cậu lại chẳng buồn ngủ nữa, hơn nữa, cậu xoa xoa cái bụng nhỏ.
Hậu quả của việc chỉ uống mỗi bát canh buổi tối giờ mới phát tác, Li Li đói bụng rồi nhưng không sao, nhịn đến sáng mai là được ăn cơm dì nấu rồi.
Li Li nuốt nước miếng.
Thời Thịnh đỗ xe xong xuống mở cửa cho Li Li, thấy nhóc con đang loay hoay tháo dây an toàn. Khi cậu vừa xuống xe, không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng bụng réo “ùng ục” rõ to.
Nhóc con luống cuống ôm bụng, giấu đầu hở đuôi: “Không phải bụng Li Li kêu đâu ạ.”
Thời Thịnh hỏi: “Đói à?”
Li Li lắp bắp: “Em, em không...” Cậu nhớ lại lời anh cả nói ở bệnh viện: “Vâng ạ, bụng em đói rồi.”
Thời Thịnh không nói nhiều: “Xuống xe trước đã.”
Xe đỗ ngay trước cửa chính, Thời Thịnh dắt Li Li vào nhà bằng vân tay. Tầng một không tối om như mọi khi mà đèn đóm sáng trưng, dường như biết trước họ sẽ về muộn nên đặc biệt để đèn chờ.
Thời Thịnh ra hiệu cho Li Li ngồi xuống sô pha:
“Đợi ở đây một lát.”
Rồi anh quay người vào bếp, bật đèn, lục lọi trong tủ lạnh một hồi lấy ra hai quả trứng gà, một gói mì sợi, tiện tay lấy thêm ít rau cải và hành lá.
Anh xắn tay áo lên đến khuỷu tay để lộ cánh tay rắn chắc, rửa nồi, đun nước, thả mì sau đó dùng một cái chảo khác rán hai quả trứng ốp la, động tác thành thạo đâu ra đấy.
Chẳng mấy chốc, hai bát mì nước trong veo rắc hành lá thơm phức được đặt trước mặt Li Li, trứng ốp la xèo xèo béo ngậy, rau cải chần xanh mướt mắt.
Vừa đẹp mắt lại vừa thơm ngon.
Thời Thịnh ngồi xuống ghế đơn: “Ăn đi.”
Anh duỗi đôi chân dài, cúi người bắt đầu ăn bát mì nước thanh đạm.
Bàn trà hơi thấp với người lớn nhưng lại vừa tầm với Li Li, có điều bàn trà xa sô pha quá nên Li Li phải chạy đi bê cái ghế đẩu nhỏ tới, chạy đi chạy lại rồi mới ngồi xuống, cầm thìa bắt đầu cắm cúi ăn.
Ánh đèn vàng ấm áp bao trùm phòng khách, bên ngoài tối đen như mực, chỉ có hai người lặng lẽ ăn mì. Li Li ăn ngon lành, chẳng mấy chốc đã vùi cả khuôn mặt nhỏ nhắn vào bát.
Ngon quá đi mất.
Không có thịt cũng ngon tuyệt vời.
Mì nóng hổi bốc khói nghi ngút làm mặt nhóc con đỏ bừng, ăn một lúc lấm tấm mồ hôi, cảm giác khó chịu trong người tan biến hết, cổ họng đau rát cũng được sưởi ấm dễ chịu.
Cái bụng rỗng tuếch cuối cùng cũng không còn cảm giác đầy nước nữa mà chắc bụng hẳn.
Ăn xong mì, Li Li còn bưng bát húp từng ngụm nước dùng thơm mùi dầu mè vừa miệng.
Nhưng ăn no rồi mà vẫn thừa lại nửa bát.
Thời Thịnh không biết sức ăn của Li Li nên lấy bát người lớn cho cậu lại muộn rồi nên anh cũng chẳng cầu kỳ, làm đại bát mì ăn tạm ở phòng khách chứ không vào phòng ăn.
Lần này Li Li không cố ăn hết nữa, cậu đứng dậy lấy khăn giấy lau miệng, lau xong mới bảo: “Anh ơi, Li Li no rồi ạ.” Rồi nói tiếp: “Chỗ còn lại Li Li ăn không nổi nữa.”
Vừa khéo Thời Thịnh cũng ăn xong bát của mình, anh thản nhiên cầm bát của Li Li lên, trước ánh mắt ngỡ ngàng của nhóc con và lùa vài miếng hết sạch chỗ mì thừa.
Thấy Li Li nhìn mình chằm chằm, Thời Thịnh mới nói: “Không được lãng phí.”
Li Li gật đầu cái rụp.
Thời Thịnh: “Lần sau anh sẽ không lấy nhiều thế nữa.”
Giải quyết xong chỗ mì thừa của em, Thời Thịnh vào bếp rửa bát đũa, vì ít đồ nên anh không dùng máy rửa bát.
Đợi nửa tiếng cho Li Li uống thuốc xong xuôi anh mới cho cậu về phòng.
Nhìn Li Li tự cởi giày, tự trèo lên giường cũi, trước khi đi anh hỏi: “Cần tắt đèn không?”
Li Li lắc đầu: “Li Li không buồn ngủ.”
Thời Thịnh đóng cửa lại.
Căn phòng trở lại yên tĩnh, Li Li tự đắp chăn, ôm búp bê bông nằm trên giường nhỏ, thả lỏng đầu óc. Dù miệng bảo không buồn ngủ nhưng dần dần cậu cũng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau Li Li cứ thế lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn: ngủ dậy, uống thuốc, buồn ngủ, đi ngủ lại uống thuốc lại buồn ngủ, ngủ li bì suốt một ngày trời.
Đến ngày thứ ba cậu mới đỡ hẳn, họng hết đau, đầu hết choáng, bụng cũng hết khó chịu lại nhảy nhót tưng bừng.
Ngày thứ ba cũng là thứ Bảy, đến giờ hẹn với đạo diễn. Sáng sớm tinh mơ Li Li đã bị gọi dậy, hôm qua ngủ cả ngày nên sáng nay cậu tỉnh táo lắm.
Cậu ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng.
Nhìn mẹ thu dọn hành lý cho mình, xe của chương trình đã đợi sẵn trước cửa. Hướng Hiểu Ảnh dắt tay Li Li, kéo vali ra xe.
Trước ống kính máy quay, Hướng Hiểu Ảnh cất vali của Li Li vào cốp xe. Cốp xe mở ra, Li Li nhìn thấy bên trong còn một chiếc vali màu đen nữa.
Hình như có gì đó sai sai, cậu nhớ vali của mẹ không phải màu này mà. Li Li chưa kịp nghĩ nhiều thì đã bị mẹ giục lên xe.
Cậu được đặt vào ghế an toàn, bị dây an toàn quấn chặt, muốn quay đầu lại cũng khó.
Mẹ đóng cửa xe, vẫy tay chào cậu qua cửa kính, chiếc xe lao vút đi, bỏ lại Li Li ngơ ngác trên xe.
“Đợi đã! Mẹ chưa lên xe mà!” Li Li cuống quýt khua tay, cố quay người nhìn ra cửa sau. Vừa quay lại, chưa kịp định thần thì cậu đã thấy bóng dáng quen thuộc, sững sờ ngay tại chỗ: “Anh cả?”
Thời Thịnh ngồi ở ghế sau ậm ừ một tiếng.