Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cây hướng dương bông được đặt trang trọng trên kệ đồ chơi trong phòng Li Li. Tất nhiên là để ở vị trí khá cao, sợ nhóc con lỡ tay chạm vào lại bị dọa khóc.
Đến giờ cơm tối.
Cả ngày không gặp dì Lưu, Li Li đón lấy bình sữa dì pha cho trước bữa ăn, lễ phép nói “cảm ơn dì” rồi nhấm nháp từng ngụm nhỏ, háo hức chờ bữa tối.
Trên lầu, Hướng Hiểu Ảnh vừa đi đến cửa phòng Thời Trình thì nghe thấy tiếng đánh nhau trong game vọng ra. Cô khựng lại một chút rồi gõ cửa: “Thời Trình?”
Thời Trình trong phòng mắt không rời màn hình: “Mẹ đợi con tí.”
Tiếng hiệu ứng kỹ năng game vẫn vang lên không ngớt, Hướng Hiểu Ảnh cau mày: “Mẹ có chuyện muốn bàn với con.”
Thời Trình bất lực nói vọng ra: “Mẹ để con đánh nốt con quái này đã.”
“Ra đây.”
Vài giây sau mới có tiếng dép lê loẹt quẹt, lát sau cửa phòng mở ra. Thời Trình vẫn mặc đồng phục trường nhưng vì nóng nên thay quần dài bằng quần thể thao lửng đến đầu gối, cổ đeo tai nghe bluetooth chụp tai màu đen, dựa người vào cửa, đầu không ngẩng lên hỏi:
“Bàn chuyện gì thế mẹ?”
Nhìn con trai cúi đầu bấm điện thoại lia lịa không thèm nhìn mình, Hướng Hiểu Ảnh nhíu mày nhưng vẫn cố nén giận:
“Tuần trước mẹ đã hẹn bác sĩ Trần ở phòng khám tâm lý là ngày mai đưa Li Li đến khám nhưng mai mẹ phải đến đoàn phim quay bù cho kịp tiến độ, con thay mẹ đưa em đi nhé.”
Thời Trình khựng lại, buột miệng hỏi:
“Bác sĩ Trần nào?”
Nhưng ngay sau đó cậu sực nhớ ra, con quái trong game cũng vừa bị hạ gục, cậu hiếm khi nghiêm túc ngẩng đầu lên trước khi mẹ kịp nổi giận:
“Bác sĩ Trần chữa bệnh cho Li Li ấy ạ?”
Thời Trình cất điện thoại, lông mày đang nhíu chặt của Hướng Hiểu Ảnh mới giãn ra đôi chút. Cô đưa cho cậu một tấm danh thiếp:
“Đây là địa chỉ phòng khám và số điện thoại của bác sĩ Trần, video cần cho bác sĩ xem mẹ gửi qua máy con rồi đấy.”
Thời Trình nhận lấy, liếc qua vài lần rồi ghi nhớ trong đầu: “Mấy giờ ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh: “Mười giờ sáng.”
Thời Trình dứt khoát nhận lời: “Được.”
Hướng Hiểu Ảnh nhắc nhở: “Sắp ăn cơm rồi, đừng chơi lâu quá.”
“Cũng đừng ru rú trong phòng chơi game suốt ngày, chịu khó ra ngoài đi dạo đi.”
Thời Trình đáp qua loa: “Biết rồi biết rồi.”
Hướng Hiểu Ảnh quay người đi được vài bước lại quay lại: “Nếu bác sĩ Trần kê thuốc cho Li Li thì thôi nhé.”
Bước chân định quay về phòng của Thời Trình khựng lại, cậu quay người nhìn mẹ: “Mẹ?”
Nhưng Hướng Hiểu Ảnh đã đi xuống cầu thang. Nghe tiếng gọi của cậu, bước chân cô khựng lại một chút nhưng rõ ràng là đang lảng tránh chủ đề này, cứ thế đi thẳng.
Thời Trình khó hiểu khóa cửa lại, ngồi xuống ghế gaming, đeo tai nghe lên.
Trong tai nghe lập tức vang lên tiếng bạn chơi game cùng: “Sao không đánh tiếp?”
Thời Trình bật mic lên: “Vừa có việc, à đúng rồi, hẹn hôm khác nhé.”
Cậu bạn kia hét lên: “Thế sao được? Chẳng phải hẹn mai đi cùng nhau rồi à?”
Thời Trình xin lỗi: “Có việc thật mà, thế này đi, hai hôm nữa đi, tao mời mày ăn bữa lớn được chưa?”
Lát sau, Thời Trình tắt mic, thoát game, mở máy tính tìm kiếm tên phòng khám, xem một lúc rồi lại tìm tên đầy đủ của bác sĩ Trần, đọc thông tin cá nhân.
Đây cũng là lần đầu tiên Hướng Hiểu Ảnh cho phép Thời Trình tiếp cận với bệnh tình của Li Li.
Đến khi dì Lưu lên gõ cửa, Thời Trình mới đứng dậy xuống lầu.
Sáng sớm hôm sau, Hướng Hiểu Ảnh đã ra khỏi nhà. Anh hai nhà họ Thời ngáp ngắn ngáp dài mở cửa phòng cậu em út.
Mới nhìn qua không thấy người đâu cậu còn nhướng mày ngạc nhiên, nhìn kỹ lại mới phát hiện một chú gấu trúc nhỏ đang nằm sấp trên cũi.
Mái tóc đen mềm rũ xuống mặt nhóc con hơi rối, vì nằm sấp nên hơi khó thở, cái miệng nhỏ hé mở để thở, hai má ửng hồng.
Mông cậu nhóc có một cục bông tròn màu đen xù xù, bộ đồ ngủ gấu trúc trông thật ấm áp.
Mấy hôm nay trời nóng, không bật điều hòa thì sợ nhóc con nóng tỉnh giấc, bật thì sợ Li Li cảm lạnh, Hướng Hiểu Ảnh đành phải thay phiên cho con mặc mấy bộ pijama hình thú dày cộp.
Thời Trình không kìm được đi tới, bóp bóp cái đuôi tròn của chú gấu trúc nhỏ lại ngứa tay vò rối mái tóc đen của em, ngáp một cái nữa rồi nói giọng uể oải: “Dậy đi.”
Gấu trúc nhỏ lật người, chuyển từ nằm sấp sang nằm ngửa, cái đuôi tròn bị đè bẹp dí, có vẻ khó chịu nên cậu nhóc lại cựa quậy chuyển sang nằm nghiêng.
Thời Trình chống tay lên thành cũi cúi xuống, nhéo má em trai: “Nhóc con còn ngủ nữa hả?”
Li Li bị nhéo tỉnh, ngơ ngác mở mắt, đôi mắt đen láy còn vương hơi nước long lanh, chớp chớp nhẹ: “Anh... anh hai?”
Vì buồn ngủ quá nên cậu nói chậm rì rì.
“Trong mơ của Li Li hổng có gì vui đâu ạ.”
Li Li vừa tỉnh ngủ còn đang mơ màng, không hiểu sao anh lại chui vào giấc mơ của mình.
Thời Trình chẳng khách khí chút nào: “Mặt trời chiếu đến mông rồi còn mơ với mộng?” Cậu dùng một tay túm lấy áo sau lưng gấu trúc nhỏ nhấc bổng lên: “Nhanh lên nhanh lên sắp muộn rồi.”
Gấu trúc nhỏ bị treo lơ lửng giữa không trung, tay chân ngắn cũn quơ quào loạn xạ: “Thả, thả Li Li xuống.”
“Li Li mau tỉnh lại đi.”
Ác mộng này đáng sợ quá, cậu muốn mẹ đến gọi dậy cơ.
Thời Trình vác ngược nhóc con lên vai: “Đánh răng rửa mặt, đừng nháo.”
Li Li ngơ ngác nhìn anh hai, ngắm nghía sườn mặt anh một lúc lâu mới ngẩn người gọi thêm tiếng nữa: “Anh hai?”
Như để xác nhận.
Thời Trình “ừ” một tiếng.
Cậu bế nhóc con vào nhà vệ sinh, thấy chiếc ghế đẩu nhỏ dưới bồn rửa mặt liền thuận tay đặt gấu trúc nhỏ lên đó.
Li Li chóng mặt, lờ mờ nhận ra đây không phải là mơ.
Thời Trình cầm bàn chải và kem đánh răng trẻ em lên, ngửi thử thấy mùi cam.
Sau đó cậu rót nước súc miệng, bóp kem đánh răng, quay sang: “Há miệng.”
Li Li ngơ ngác nhìn anh hai, vươn tay ngắn định lấy bàn chải trên tay Thời Trình: “Em biết đánh răng, rửa mặt thơm tho mà.”
Thời Trình nghi ngờ nhìn xuống cục bột nhỏ chưa cao đến chân mình, quyết định đánh nhanh thắng nhanh: “Anh giúp em.”
Li Li đành “a...” một tiếng.
Nhóc con thấp quá, Thời Trình phải khom lưng đánh răng cho Li Li. Cậu sợ mạnh tay làm chảy máu lợi yếu ớt của em nên rón rén chà bàn chải lên răng cả buổi.
Miệng Li Li đầy bọt kem đánh răng sắp trào ra ngoài, cậu ấp úng nói: “Anh ơi, nhổ bọt.”
Thời Trình đứng thẳng dậy đỡ lấy cái eo mỏi nhừ, thở hắt ra một hơi, cảm thấy mình đúng là không hợp với việc hầu hạ trẻ con.
Li Li nhổ bọt “phù phù” vào bồn rửa, với tay lấy cốc súc miệng rồi lại nhổ “phù phù” tiếp.
Bên cạnh, Thời Trình rửa sạch bàn chải, nhìn mấy chiếc khăn mặt nhỏ đã được sấy khô treo trong phòng tắm, do dự một chút rồi chọn chiếc màu xanh lam, nhúng nước định lau mặt cho nhóc con.
Li Li trợn tròn mắt, dùng đôi tay ngắn ngủn che kín mặt, giọng nói bị nén lại nghe ồm ồm nhưng vẫn rõ sự phản đối kịch liệt: “Cái đó để Li Li lau chân mà.”
Thời Trình cứng người, im lặng: “Rắc rối thế?”
Chẳng phải mua một cái khăn mặt là đủ dùng rồi sao?
Li Li gật đầu lia lịa: “Đúng rồi ạ, cái màu hồng mẹ mua để Li Li rửa mặt thơm tho ạ.”
Tức là rửa mặt.
“Cái màu trắng để lau tóc, cái kia mới là để rửa mặt thơm tho.”
Thời Trình lầm bầm: “Dùng một cái lau từ đầu đến chân không được à?”
Li Li mở to mắt: “Đương nhiên là không được rồi ạ!”
Omega sao có thể làm chuyện thô thiển thế được, kiếp trước Thời Li rửa mặt đều dùng khăn rửa mặt chuyên dụng cả đấy.
Không biết tại sao Thời Trình cứ cảm thấy ánh mắt nhóc con nhìn mình là lạ, cứ như đang nhìn thứ gì đó bẩn thỉu lắm vậy.
Cậu đành quay sang lấy khăn rửa mặt, nhúng nước. Li Li cũng lặng lẽ vươn tay chỉnh vòi nước lạnh sang chế độ nước ấm.
Thời Trình: “...”
Cậu cam chịu kiếp vú em, lau mặt cho Li Li. Vì tay nghề còn non nên cái đầu gấu trúc nhỏ cứ lắc lư qua lại.
Cuối cùng cũng xong.
Thời Trình thở phào nhẹ nhõm, định bế nhóc con đi thay quần áo.
Li Li lại từ chối: “Anh hai chưa bôi kem thơm tho cho Li Li.”
Thời Trình: “Sao còn nữa?”
Li Li nhảy tưng tưng với lấy chiếc hộp nhỏ màu xanh lá cây trong tủ gương: “Cái này ạ, mẹ mới mua đấy.”
Thời Trình nheo mắt cúi xuống đọc từng chữ một: “Hoàng... Tử... Ếch?” Cậu ngơ ngác hỏi: “Cái này bôi vào đâu?”
Li Li ngửa mặt lên, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Thời Trình vặn cái đầu ếch ra, chấm ít kem dưỡng da em bé bôi lên mặt Li Li, bôi xong vặn nắp cất về chỗ cũ: “Còn gì nữa không?”
Li Li lắc đầu: “Hết rồi ạ.”
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, thay quần áo lại là một vấn đề nan giải. Thời Trình mở tủ quần áo ra, chết đứng tại chỗ. Tại sao một đứa bé tí lại có nhiều quần áo thế này?
Trong khi cậu có thể mặc thay đổi hai bộ đồng phục cả tuần?!
Cùng lắm là lúc nghỉ hè, Thời Trình mới có nhã hứng bới trong tủ quần áo lộn xộn bị Hướng Hiểu Ảnh nhét đầy đồ ra hai cái áo phông trắng mặc tạm.
Việc phối đồ cho trẻ con đúng là quá sức với cậu.
Li Li đang nằm sấp trên cũi, hì hục gấp gọn cái chăn bị mình ngủ làm rối tung, đặt gối lên trên, cuối cùng đặt con búp bê bông lên trên cùng.
Đợi mãi không thấy anh hai đâu, cậu ngước nhìn sang rồi lại im lặng chờ đợi.
Đã gần chín giờ rồi.
Thời Trình nhìn chằm chằm điện thoại một lúc, tiếng “tinh tinh” vang lên, màn hình sáng, người có tên trong danh bạ là “Vương Mẫu Nương Nương” gửi đến mấy tin nhắn.
[Nếu con không biết chọn đồ.]
[Thì lấy trong tủ của Li Li cái áo sơ mi trắng, phối đại với cái quần yếm nào đó là được.]
[Nhớ mang theo cái ba lô con vịt vàng thằng bé thích nhất đấy.]
Thời Trình lập tức trả lời: “Đa tạ mẫu hậu đại nhân.”
Cậu làm theo lời Hướng Hiểu Ảnh, thay quần áo cho Li Li xong xuôi, xách cái ba lô nhỏ lên rồi bế thốc Li Li đi ra ngoài.
Ăn sáng xong, vội vội vàng vàng, cuối cùng cũng đến được phòng khám tâm lý trước mười giờ.