Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 19

Trước Tiếp

Chiếc kính râm lật nắp được trao tận tay Cố Tiểu Trạch. Khi nhóc con tóc đen định rời đi, Cố Tiểu Trạch đang ngồi trên giường bỗng nhảy phắt xuống, vội vàng với lấy thứ gì đó trên tủ đầu giường rồi nhét vào tay Li Li.

“Cho nè.”

Cậu nói cộc lốc một từ.

Đó là một chậu cây hướng dương bằng bông xù xì, mặt bông hoa là một khuôn mặt cười tươi rói, thân cây màu xanh rất dài, sờ vào mềm mại vô cùng.

Cố Tiểu Trạch để ý thấy Li Li rất thích ôm búp bê bông. Trong phòng đồ chơi có không ít thú nhồi bông nhưng chỉ có chậu hoa hướng dương này là có khuôn mặt cười rạng rỡ.

Trông rất hợp với Li Li trầm tính.

Li Li ôm chậu hoa hướng dương bông vào lòng: “Cảm ơn anh.” Cậu nâng niu ngắm nghía, sờ sờ cánh hoa, chọc chọc thân cây: “Li Li thích lắm ạ.”

Cố Tiểu Trạch không kìm được nhếch môi cười.

Đương nhiên rồi, cậu đã chọn rất lâu mà lị.

Tay Li Li vô tình chạm vào đâu đó, cây hướng dương bỗng uốn éo, cậu ngẩn người. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì tiếng nhạc sôi động vang lên khắp phòng.

Cây hướng dương trong tay cậu bắt đầu uốn éo điên cuồng theo điệu nhạc như một con sâu róm.

Cố phu nhân đứng sau cũng giật mình thon thót, hoảng hốt hỏi: “Sao thế sao thế?”

Cố Tiểu Trạch đờ người ra, luống cuống nói: “I don't know!” (Con không biết).

Cố phu nhân vội chạy ra cửa, thấy Li Li đang ôm chậu hoa hướng dương đứng trân trân một chỗ. Dần dần, đôi mắt đen láy trong veo của nhóc con đỏ hoe, chóp mũi cũng ửng hồng.

Bị dọa sợ rồi.

“Anh ơi, Li Li...” Cậu ngập ngừng: “Có thể trả lại quà cho anh được không ạ?”

Cố Tiểu Trạch như bị giẫm phải đuôi: “Không được!” Cậu giật lấy chậu hoa hướng dương đang uốn éo trên tay Li Li: “Anh tắt nó ngay đây!”

Li Li sụt sịt mũi: “Anh tắt đi ạ.”

Cố Tiểu Trạch nhìn thấy cái nút tròn dưới đáy chậu, vội vàng ấn vào để tắt. Ai ngờ tiếng nhạc đột ngột đổi sang bài... “Happy birthday to you~”

Cây hướng dương càng uốn éo dữ dội hơn.

Li Li ngẩn người, thắc mắc: “Hôm nay không phải sinh nhật Li Li mà.”

Cùng lúc đó, không biết Cố Tiểu Trạch bấm vào đâu mà tiếng nhạc tắt ngúm, cây hướng dương uốn éo thân mình lả lướt rồi nhại lại giọng Li Li: “Hôm nay không phải sinh nhật Li Li mà~”

Li Li mở to mắt, nước mắt chực trào ra, hai má phúng phính phồng lên tức giận: “Li Li không thèm chơi với anh nữa.”

Cây hướng dương tiếp tục nhại giọng: “Li Li không thèm chơi với anh nữa~”

Cố Tiểu Trạch...

Cố Tiểu Trạch toát mồ hôi hột.

Cố phu nhân bám vào cửa cười chảy cả nước mắt, trơ mắt nhìn nhóc con tóc đen càng thêm tức giận khi nghe cây hướng dương nhại lại mình, quay lưng chạy biến đi tìm mẹ.

Cố Tiểu Trạch vẫn chưa tắt được cây hướng dương, chán nản cúi đầu: “Mom, mẹ đừng cười nữa.”

Cố phu nhân lau nước mắt cười: “Mẹ tắt cho con đây.”

Cố Tiểu Trạch nhét mạnh chậu hoa hướng dương vào tay mẹ, đóng sầm cửa lại với vẻ ấm ức.

Hành lang trở lại yên tĩnh.

Ở phòng số 2 và 3, hai cô bé Tiểu Ngữ và Tiểu Văn tặng nhau búp bê Barbie tìm được trong phòng đồ chơi.

Đến lượt phòng số 4, Tiểu Dục gõ cửa phòng Li Li. Nghe tiếng dì Hướng bảo “vào đi”, cậu bé mới thò đầu vào, thấy dì Hướng đang lấy khăn giấy lau mắt cho Li Li. Mặt Li Li đỏ bừng như vừa khóc xong.

Tiểu Dục lúng túng nói: “Dì Hướng ơi, đây là quả bóng rổ cháu thích nhất, cháu tặng cho em ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh khẽ gọi: “Li Li?”

Li Li dụi mắt, đi ra cửa nhận lấy quả bóng:

“Em cảm ơn anh Tiểu Dục ạ.”

Cậu ôm quả bóng to hơn cả mặt mình, bước đi nặng nề, khó khăn lắm mới đặt được vào góc phòng. Sau đó cậu ôm một quả bóng đá chạy lại đưa cho Tiểu Dục:

“Cái này Li Li tặng anh Tiểu Dục ạ.”

Li Li nghĩ, anh Tiểu Dục và anh Tiểu Trạch đều tặng quà cho cậu, nếu cậu chỉ tặng lại một người thì người kia chắc chắn sẽ không nhận được quà gì cả.

Người đó sẽ buồn lắm.

Nên Li Li đã chọn quà cho cả hai anh.

Tiểu Dục lúc nãy nghe thấy tiếng nhạc ở phòng số 5 bên cạnh, cứ tưởng em trai tặng quà cho Tiểu Trạch rồi, không ngờ mình cũng có quà, nụ cười càng thêm rạng rỡ: “Cảm ơn em nhé!”

Đây là hoạt động cuối cùng trong ngày của chương trình, tặng quà xong là buổi ghi hình hôm nay kết thúc.

Đường Danh hài lòng nhìn lại thành quả hôm nay, cho nhân viên tiễn các phụ huynh và các bé về.

Cô định chia buổi ghi hình hôm nay thành hai tập, phát sóng trong hai tuần để có thời gian chuẩn bị cho đợt ghi hình tiếp theo.

Lần tới Đường Danh không định quay ở phim trường Bắc Kinh nữa. Cô không thiếu vốn đầu tư đã lên kế hoạch cho một show du lịch xuyên quốc gia từ lâu rồi.

Nhưng hiện tại cô vẫn chưa chốt được địa điểm tiếp theo, hơn nữa bên Hướng Hiểu Ảnh cũng cần sắp xếp thời gian đóng phim, lịch trình dày đặc, chắc chắn không thể rời khỏi Bắc Kinh được.

Đường Danh gọi biên kịch và tổ kế hoạch đến: “Đợt ghi hình sau có thể chị Ảnh sẽ không tham gia được, chia tập 1 làm hai phần phát sóng cũng giúp duy trì độ hot lâu hơn.”

Đổi phụ huynh giữa chừng cũng là một thử thách đối với kịch bản đã viết sẵn của biên kịch.

Biên kịch hỏi: “Vậy ai sẽ thay thế phụ huynh của Li Li?”

Tổ kế hoạch đoán: “Chắc là anh trai của bé?”

Đường Danh suy tư: “Tôi nghe nói Li Li còn có anh cả chị cả nữa cũng không rõ tính cách họ thế nào, cứ nói rõ với chị Ảnh trước đã rồi đợi tin.”

Biên kịch và tổ kế hoạch đành gật đầu.

Đường Danh xem lại video quay hôm nay, biểu hiện của Li Li rất bình thường, chỉ là ít nói hơn những đứa trẻ khác một chút.

Nhưng nếu không có Cố Tiểu Trạch cứ bám riết lấy cậu bé thì có lẽ Li Li sẽ không có nhiều đất diễn trong show như vậy, cứ nhìn cách bé Thời Li năm lần bảy lượt từ chối đi cùng mọi người hôm nay là biết.

Đường Danh lo lắng nghĩ, hy vọng lần quay tới, phụ huynh của Li Li cũng sẽ như chị Ảnh, biết quan tâm đến tình trạng của bé, nếu không xảy ra chuyện gì thì không biết show này có quay tiếp được không.

Trên xe về nhà, Li Li ngủ thiếp đi. Quay show từ sáng đến tối mịt, ngay cả Hướng Hiểu Ảnh cũng thấy mệt nhoài chứ đừng nói đến đứa trẻ ba tuổi.

Cô cầm con búp bê hướng dương mà Cố phu nhân nhét vội vào tay lúc ra về, lắc đầu cười khổ.

Vừa nãy Li Li bị cái này dọa sợ sao?

Cô nhẹ nhàng đặt con búp bê lên ghế ngồi ô tô của Li Li, cúi đầu xem tin nhắn Đường Danh gửi đến, trả lời một câu: [Tôi nhận được video rồi, làm phiền đạo diễn Đường quá.]

Hôm nay cô quay được ít cảnh quá, hai ngày tới phải chạy đua với thời gian để bù tiến độ, không dứt ra được. May mà Thời Trình thi xong đã được nghỉ rồi.

Xe chạy khoảng một tiếng thì về đến nhà họ Thời. Hướng Hiểu Ảnh gọi Li Li dậy.

Li Li mơ màng mở mắt, giây tiếp theo đã bị cây hướng dương trước mặt dọa cho tỉnh cả ngủ.

“Mẹ ơi, nó đi theo mình kìa.” Nhóc con tóc đen nép sát vào ghế, sợ hãi không dám cử động.

Hướng Hiểu Ảnh ngẩn ra một lúc mới hiểu ý con, cười nói: “Cái này là mẹ lấy từ chỗ dì Cố về đấy.”

Li Li thở phào nhẹ nhõm: “Dạ.”

Hướng Hiểu Ảnh hỏi: “Li Li không thích quà anh tặng hả con?”

Li Li do dự lắc đầu rồi lại gật đầu: “Li Li thích quà của anh nhưng mà nó biết cử động lại còn tự nhiên hát hò, nhại giọng Li Li, làm Li Li sợ.”

Với một đứa trẻ quen yên tĩnh như cậu thì món đồ chơi ồn ào kỳ quặc này quả thực hơi khó chấp nhận.

Hướng Hiểu Ảnh nói: “Ra là vậy nhưng lúc dì Cố đưa cho mẹ có bảo là anh Tiểu Trạch không cố ý đâu.” Cô nói thêm: “Mẹ xem video thấy anh chọn trong phòng đồ chơi lâu lắm đấy.”

“Dì Cố bảo với mẹ là anh Tiểu Trạch muốn Li Li vui vẻ như hoa mặt trời vậy.”

Hoa hướng dương còn có tên gọi khác là hoa mặt trời.

Li Li ngẩn người, mím môi: “Anh nói thế ạ?”

Trước Tiếp