Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không biết có phải Li Li nghe nhầm không nhưng hình như sau khi cậu nói xong, chị gái đứng sau máy quay đã bật cười.
Cố Tiểu Trạch chạy theo sau nhìn bó hoa chỉ còn trơ cọng trên tay Li Li sau đó lại nhìn nhóc con mắt đỏ hoe, mếu máo sắp khóc, luống cuống nói: “Để anh đi hái lại cho em.”
Nói chưa dứt lời, cậu đã quay đầu chạy biến đi.
Đường Danh ở phía sau vội vàng cầm loa hét: “Cố Tiểu Trạch! Hết giờ rồi! Không được đi!”
Cố Tiểu Trạch chẳng thèm quay đầu lại.
Đường Danh: “...”
Giờ cô đã hiểu tại sao cô bạn làm giáo viên mầm non của mình mới đi làm chưa đầy một năm mà trông già đi đến ba tuổi. Mệt tim, thực sự quá mệt tim.
Li Li nhìn dì Đường đang nổi giận, cố nín khóc nhưng giọng vẫn còn nức nở: “Con đi gọi anh về, dì Đường chị đừng mắng anh nhé.”
Đường Danh đang tức điên người lại bị sự dễ thương này làm mềm lòng, đành mắt nhắm mắt mở nhìn Li Li chạy theo, quay sang bảo nhân viên: “Cậu đi gọi mấy đứa nhóc kia về tập hợp đi.”
Cố Tiểu Trạch lờ mờ nhớ hình dáng loài hoa em trai vừa hái, nhìn quanh quất một hồi tìm thấy một đám hoa nhỏ trên bãi cỏ, thân xanh, đầu là những cục bông trắng tròn vo.
Cậu ngồi xuống hái vài bông.
Thời Li chạy đến sau lưng Cố Tiểu Trạch: “Anh ơi, mình về thôi ạ.”
Chạy mệt quá nên cậu nói không ra hơi, chữ được chữ mất.
Cố Tiểu Trạch vặt một nắm hoa nhỏ, đứng dậy đưa cho em trai: “Này.”
Lúc cậu đứng dậy mới để lộ tấm biển gỗ nhỏ phía sau.
Li Li chú ý đến tấm biển, vòng qua người anh tò mò nhìn sau đó khẽ “a” một tiếng, vỡ lẽ: “Anh ơi, hoa này biết tự chạy mất đấy ạ.”
Cố Tiểu Trạch không tin: “Nó có chân đâu mà chạy.”
Li Li quả quyết: “Thật đó anh, vừa nãy hoa của Li Li tự chạy mất tiêu luôn!”
Cố Tiểu Trạch nhìn nắm hoa trên tay với vẻ nghi ngờ.
Li Li bước đến trước mặt anh, hít một hơi thật sâu, kiễng chân thổi phù vào nắm hoa trên tay anh: “Phù...”
Những cục bông trắng lập tức bị gió thổi bay tứ tung, bay lơ lửng trong không trung, dính đầy lên mặt Cố Tiểu Trạch.
Li Li không ngờ lại xảy ra tình huống này, ngượng ngùng lùi lại: “Em xin lỗi.”
“Nhưng mà Li Li không nói dối đâu, anh xem, có phải nó tự bay đi mất rồi không?”
Cố Tiểu Trạch lắc lắc đầu cho mấy cục bông trên mặt rơi xuống, tò mò nhìn nắm cọng hoa trơ trọi trên tay.
Cảm thấy hơi kỳ diệu.
Li Li chỉ vào tấm biển gỗ trên bãi cỏ: “Trên biển ghi tên nó là Bồ Công Anh đấy ạ.”
Lúc nãy vội quá nên Thời Li không để ý.
“Hai đứa kia mau quay lại đây.”
Đường Danh dùng loa gọi.
Li Li quay lại mới phát hiện chỉ còn mình và anh là chưa tập hợp: “Anh ơi, dì Đường chị gọi mình kìa.”
Cố Tiểu Trạch chẳng thèm để ý: “Em có muốn hái hoa này nữa không?”
Li Li lắc đầu: “Để lần sau Li Li hái hoa khác tặng các anh chị và các dì ạ.”
Lúc này Cố Tiểu Trạch mới thôi bướng bỉnh, dắt tay Li Li đi về.
Tổ hợp “Ngữ Văn” và Tiểu Dục vẫy tay gọi họ. Các bé đều đã chọn xong quà. Đợi hai đứa trẻ về đội, Đường Danh mới cho xếp hàng ngay ngắn, dẫn cả đoàn đi tìm bố mẹ ở khu bên kia.
Li Li đứng đầu hàng. Cố Tiểu Trạch vốn định đi cùng em nhưng sau khi bị Li Li nghiêm túc khuyên bảo thì mới miễn cưỡng chịu đứng cuối hàng.
Bên phía các phụ huynh, ai nấy đều đói mèm, ngồi ủ rũ trên ghế. Nghe thấy tiếng líu lo của lũ trẻ từ bên ngoài vọng vào, mọi người mới tỉnh táo lại đôi chút.
“Em trai ơi, em tìm được quà gì thế?”
Tiểu Ngữ đứng sau Li Li hỏi. Cô bé rất nhiệt tình bắt chuyện với em, khoe món quà mình tìm được:
“Đây là quà chị tặng bố chị đấy, bố chị lúc nào cũng đeo kính, cầm quyển sách lắc lư thế này này.”
Tiểu Ngữ cuộn quyển sách lại, bắt chước dáng vẻ lắc lư cái đầu của bố cho Li Li xem.
Li Li không nhịn được cười rộ lên để lộ lúm đồng tiền nhỏ xinh sau đó lặng lẽ giơ giỏ hoa của mình cho chị Tiểu Ngữ xem.
Tiểu Văn đứng sau cũng thò đầu lên nhìn: “Đây là quà chị tìm cho bố chị nè.”
“Bố chị ở nhà toàn thế này thôi.” Tiểu Văn cũng bắt chước Tiểu Ngữ, mô phỏng lại cảnh bố cô bé cầm đũa chỉ huy múa may quay cuồng ở nhà, miệng còn ngân nga theo điệu nhạc: “Đà đa ~ đà đa đa...”
Mấy đứa trẻ đi đầu cực kỳ sôi nổi.
Tiểu Dục đứng thứ tư vì cách Li Li quá xa nên không nói chuyện được với bạn cùng đội, bèn quay sang nhìn Cố Tiểu Trạch im thin thít đứng sau: “Em Tiểu Trạch, em tìm được gì thế?”
Bé nào trên tay cũng cầm quà, chỉ có Cố Tiểu Trạch hai tay trống trơn, đi dạo nửa tiếng đồng hồ mà chẳng lấy gì.
Cố Tiểu Trạch mặt cau có, nhìn ba đứa trẻ vui vẻ phía trước, không thèm trả lời.
Tiểu Dục thấy em Tiểu Trạch rõ ràng là đang không vui nên cũng biết ý ngậm miệng lại.
Em Tiểu Trạch khó gần quá đi.
Các phụ huynh ngồi trong nghe tiếng con trẻ, không kìm được bật cười.
Năm đứa trẻ vừa bước vào, nhìn thấy bố mẹ ngồi bên bàn dài liền ùa chạy về phía họ.
Li Li chạy chậm nhất, giấu giỏ hoa nhỏ sau lưng, chậm chạp đi đến bên chân Hướng Hiểu Ảnh. Cậu hoàn toàn không biết rằng vì mình quá thấp nên Hướng Hiểu Ảnh chỉ cần cúi đầu xuống là nhìn thấy hết trơn. Cô ý tứ không nói gì:
“Li Li chọn quà gì cho mẹ thế?”
Li Li mím môi, tay cầm giỏ hoa sau lưng siết chặt hơn: “Li Li không biết mẹ thích gì ạ.”
Cậu sợ mẹ không thích.
Hướng Hiểu Ảnh xoa đầu con: “Không sao đâu con, chỉ cần Li Li nghiêm túc chọn quà cho mẹ là mẹ vui rồi.”
Li Li ngẩn người, ngước nhìn mẹ: “Li Li tặng gì cũng không sao ạ?”
Hướng Hiểu Ảnh đáp: “Vẫn có sao đấy, mẹ không muốn bị đói đâu.” Cô trêu con trai một chút, thấy Li Li chớp mắt lo lắng mới mở tờ giấy của mình ra: “Nhưng mà mẹ và Li Li tâm đầu ý hợp lắm nhé.”
Li Li nhìn thấy chữ trên tờ giấy, mắt sáng rực lên: “Là hoa ạ!” Cậu lấy giỏ hoa từ sau lưng ra, giơ cao lên: “Li Li cũng tặng hoa cho mẹ ạ.”
Hướng Hiểu Ảnh đón lấy giỏ hoa từ tay con: “Xem ra mẹ không phải nhịn đói rồi.”
Cô cười với ống kính, trước mặt các phụ huynh khác, thong thả chọn một bát cháo thập cẩm thơm phức.
Quách Mạn khóc ròng: “Chị Ảnh, đó là món em muốn ăn nhất mà.”
Hướng Hiểu Ảnh vờ như không nghe thấy, chọn thêm mấy món nữa mới chịu dừng tay.
“Đạo diễn, đến lượt tôi rồi nhỉ.” Phụ huynh của bé số 2, bố của Tiểu Ngữ - Lâm Du lên tiếng.
Tiểu Ngữ đặt quyển sách lên bàn, ánh mắt đầy mong đợi: “Cho con xem tờ giấy của bố đi ạ.” Cô bé tò mò mở ra: “Là sách nè!”
Lúc thấy Tiểu Ngữ trong thư phòng qua camera, Lâm Du đã tự tin viết xuống chữ “Sách”.
Anh cũng nói với ống kính: “Vậy tôi không khách sáo nhé.”
Đồ ăn sáng trên bàn lại vơi đi mấy phần.
Tiếp theo đến lượt bé số 3.
Đúng như dự đoán của Mục Đàm, Tiểu Văn lấy quyển nhạc phổ trên đàn piano.
Ba bé liên tiếp đều ghép cặp thành công, Đường Danh làm vẻ mặt như gặp chuyện lạ đời, sợ tập này không có gì để xem.
May quá, Tiểu Dục chọn một quả bóng rổ trong phòng đồ chơi, khác hoàn toàn với “chó bong bóng” mà Quách Mạn viết.
Lúc cô xem camera thì thấy Tiểu Dục đang cầm con chó bong bóng chơi trong sân.
Đường Danh thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có một đội thất bại, giờ chỉ còn Cố Tiểu Trạch thôi.
Cố phu nhân không tin vào mắt mình, hỏi đi hỏi lại: “Cố Tiểu Trạch, quà của con đâu?”
Cố Tiểu Trạch hai tay trống trơn nhưng vẫn hùng hồn đáp: “Con chọn rồi mà.”
Cố phu nhân chống tay lên trán nhìn quanh quất: “Đâu?”
Cố Tiểu Trạch: “Mom, wait.” (Mẹ đợi chút.)
Trước hàng chục ống kính, tổ đạo diễn và các phụ huynh, Cố Tiểu Trạch đi vòng qua chỗ ghế số 1, nắm tay Li Li dắt cậu bé đang ngơ ngác đến trước mặt Cố phu nhân.
Nhóc con tóc đen vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chớp chớp đôi mắt trong veo như ngọc, ngước khuôn mặt trắng ngần lên: “Con chào dì Cố ạ.”
Cố Tiểu Trạch hất hàm: “Đây.”
Cố phu nhân: “?”