Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 15

Trước Tiếp

Mùi kem béo ngậy thơm nức mũi như có ma lực khiến Li Li cứ hít hà mãi không thôi, ánh mắt dán chặt vào bát súp. Cậu nuốt nước miếng, không muốn làm phiền anh nhiều quá.

Bé Thời Li lắc đầu: “Li Li tự ăn được ạ.”

Cố Tiểu Trạch không nói không rằng, cứ thế dí thìa súp vào miệng Li Li. Vì cậu bé vội vàng quá nên súp sánh cả ra ngoài, rớt vài giọt lên cái yếm ăn.

Li Li lúc này mới chậm rãi nói: “Cảm ơn anh.”

Nhóc con ăn uống rất ngoan, há miệng thật to “a u” một cái là hết sạch cả thìa súp, sau đó nhả ra chiếc thìa sạch bóng.

Ăn xong một miếng, cậu ngồi im thin thít, hai tay ôm bình sữa, hàng mi cong vút hơi rũ xuống, ngoan ngoãn chờ đợi miếng tiếp theo.

Hệt như một con búp bê sống động.

Cố Tiểu Trạch nhịn đói để đút cho Li Li ăn hết bát súp, ăn xong lại còn định lấy thêm bát nữa.

Li Li ăn rất gọn gàng, hết cả bát súp mà yếm ăn cũng chỉ dính vài giọt lúc đầu. Thấy anh định lấy thêm, Li Li vội xoa xoa bụng: “Bụng Li Li no căng rồi ạ.”

Nhóc con đẩy bát súp về phía Cố Tiểu Trạch: “Anh ăn đi ạ.”

Cố Tiểu Trạch đành thôi, hơi thất vọng bắt đầu ăn phần sáng của mình.

Li Li nhoài người ra bàn ngó nghiêng, cố vươn tay với lấy hộp khăn giấy ở giữa bàn để lau miệng.

Nhưng tay ngắn quá, với mãi không tới.

Cuối cùng, Tiểu Ngữ ngồi bên cạnh đỏ bừng mặt, lấy khăn giấy đưa cho cậu em trai nhỏ.

Li Li ngập ngừng nhận lấy: “Em cảm ơn chị.”

Tiểu Ngữ nhìn Li Li lẳng lặng lau miệng mà trong lòng rộn ràng.

Cô bé cũng muốn đút cho em trai ăn quá đi mất.

Đợi các bé ăn sáng xong xuôi, Đường Danh mới bật loa lên: “Các bạn nhỏ ơi, nhìn vào đây nào...”

Phía trước bên phải chiếc bàn dài có một màn hình lớn, tổ đạo diễn bật công tắc, hình ảnh từ phim trường bên kia hiện lên.

Li Li tò mò nhìn sang, mắt sáng rực: “Li Li ở trong này nè.” Cậu giơ cao tay vẫy vẫy.

Trên màn hình chiếu cảnh các phụ huynh ở phim trường bên kia, năm vị phụ huynh cũng ngồi theo thứ tự bên chiếc bàn dài y hệt các con, trước mặt bày biện bữa sáng giống hệt.

Chỉ khác là các bé đã ăn no còn năm vị phụ huynh thì vẫn đang đói meo.

Đường Danh tất nhiên sẽ không để lũ trẻ đói bụng làm nhiệm vụ. Cô nói qua loa: “Bây giờ đến phần thử thách sự ăn ý. Các bạn nhỏ hãy vào ngôi nhà đồ chơi tìm một món quà để tặng cho bố mẹ của mình nhé.”

“Mỗi vị phụ huynh cũng sẽ viết ra giấy tên món quà mà con mình sẽ tặng. Nếu bố mẹ đoán đúng món quà các con chọn thì bố mẹ mới được ăn sáng.”

“Tất nhiên là chương trình không đến mức vô nhân đạo như vậy đâu. Các bố mẹ có một quyền trợ giúp là xem camera giám sát trong vòng một phút, thời điểm xem do bố mẹ tự quyết định.”

Đường Danh nói một lèo, cuối cùng chốt lại:

“Thời gian chọn quà là 30 phút, thời gian xem camera muộn nhất không được quá phút thứ 25.”

Nghĩa là trong 5 phút cuối cùng, các phụ huynh sẽ không được xem con mình đang làm gì nữa.

Năm đứa trẻ nghe xong ngơ ngác nhìn nhau, chưa hiểu gì cả. Ngược lại, các phụ huynh trong màn hình đã hiểu ngay luật chơi. Người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở ghế số 3 lập tức đứng dậy vẫy tay: “Tiểu Văn! Chọn cho bố...”

“Rẹt...”

Tiểu Văn còn chưa kịp phản ứng thì màn hình đã tắt phụt. Trong mắt lũ trẻ, Đường Danh lúc này chẳng khác nào đại ma vương đang cầm loa quát tháo: “Không được gian lận!”

Sau khi “dằn mặt” lũ trẻ và xả được cục tức với Cố Tiểu Trạch ban nãy, đạo diễn Đường hớn hở ngồi xuống: “Bắt đầu đếm ngược, 30 phút nhé~”

“Các bạn nhỏ mau đi thôi nào.”

“Tắt máy...”

Loa tắt “bụp” một cái, đèn báo hiệu cũng tắt ngúm.

Ở phim trường bên kia, màn hình trước mặt các phụ huynh cũng tối đen. Người đàn ông vừa lên tiếng là bố của Tiểu Văn - Mục Đàm, một chỉ huy dàn nhạc nổi tiếng. Anh vỗ trán đầy tiếc nuối.

Mục Đàm dang hai tay: “Biết thế nói sớm hơn một chút.”

Cố phu nhân chỉ có trong tay video quay các ngóc ngách trong ngôi nhà đồ chơi do chương trình cung cấp. Bà vừa quan sát video vừa nói: “Tôi hiểu thằng con tôi quá mà, nó chỉ thích quanh đi quẩn lại mấy thứ đó thôi.”

“Cái này đi.”

Bà nhìn thấy bộ lego robot trong góc phòng thì lập tức múa bút viết loằng ngoằng mấy chữ lớn lên giấy, dứt khoát vô cùng.

Quách Mạn ngồi ghế số 4 quay sang hỏi người bạn thân ngồi ghế số 1: “Chị Ảnh? Chị chọn cái gì?”

Hướng Hiểu Ảnh suy nghĩ một lát rồi chậm rãi viết xuống một chữ.

Bố của Tiểu Ngữ - Lâm Du tò mò ngó sang: “Chị Ảnh viết gì thế, cho em tham khảo với.”

Anh là giáo sư tiến sĩ ngôn ngữ học.

Trong lúc các con ăn sáng, các vị phụ huynh đã làm quen với nhau. Thật tình cờ, phụ huynh của các bé trai đều là mẹ còn phụ huynh của các bé gái lại đều là bố tham gia.

Hướng Hiểu Ảnh giơ tờ giấy của mình lên, trên đó chỉ vỏn vẹn một chữ: “Hoa”. Cô cười nói: “Tôi may mắn hơn chút, trước khi đưa Li Li vào đây có tình cờ nói với con là tôi thích hoa.”

Cô nhìn vào ống kính: “Chắc chương trình không bắt tôi phải ghi rõ là loài hoa gì đâu nhỉ?”

Tuy ít tham gia show giải trí nhưng Hướng Hiểu Ảnh cũng hiểu sơ sơ về hiệu ứng chương trình.

Mục Đàm thấy trong phòng kính của ngôi nhà đồ chơi có một cây đàn piano: “Tiểu Văn chắc chắn sẽ nghĩ đến sở thích của tôi, tôi chọn quyển nhạc phổ trên đàn piano vậy.”

Lâm Du cười ôn hòa: “Hay là chúng ta đợi xem camera xong rồi hãy quyết định?”

Cố phu nhân vỗ tay cái đét: “Vẫn là anh thông minh.”

Không hổ danh là giáo sư đại học.

Ở bên này, lũ trẻ đã bắt đầu túm tụm đi tìm quà. Tổ hợp “Ngữ Văn” nắm tay nhau đi trước, không quên rủ cả Tiểu Dục. Vốn dĩ họ định đợi cả Li Li và Cố Tiểu Trạch.

Nhưng Cố Tiểu Trạch lại phán một câu xanh rờn: “Tớ muốn tự tìm.”

Li Li cũng giơ tay phát biểu: “Li Li cũng đi một mình ạ.”

Cậu nghĩ rất lâu, làm gì cũng chậm chạp, Li Li không muốn làm chậm tiến độ của các anh chị.

Đợi ba anh chị kia đi khuất, Li Li cúi đầu, mân mê ngón tay, nghiêm túc suy nghĩ xem mẹ thích gì. Đã là quà tặng mẹ thì chắc chắn phải chọn thứ mẹ thích nhất rồi.

Ký ức của Thời Li về mẹ vẫn dừng lại ở kiếp trước. Dù đã trở lại hình hài trẻ con và sống cùng mẹ mấy ngày nay nhưng vì còn quá nhỏ nên cậu chẳng giúp gì được cho mẹ cả.

Kiếp trước, cậu rất ít khi được gặp mẹ.

Li Li chìm đắm trong thế giới riêng, hoàn toàn không để ý bên cạnh vẫn còn một người ngồi đó, cho đến khi Cố Tiểu Trạch bất ngờ lên tiếng: “Em nghĩ xong chưa?”

Li Li giật mình, ngơ ngác ngẩng đầu lên: “Anh đi tìm quà ạ?”

Ý cậu là sao Cố Tiểu Trạch không đi tìm quà đi.

Cố Tiểu Trạch nghiêm túc đáp: “Anh nghĩ xong tặng gì rồi.”

Li Li chớp mắt ngạc nhiên: “Anh nhanh quá, Li Li vẫn chưa nghĩ ra.” Cậu ngẫm nghĩ rồi chủ động bảo: “Anh đi lấy quà đi, không cần đợi Li Li đâu ạ.”

Cố Tiểu Trạch ngồi một chỗ cũng chán, ậm ừ “được rồi”. Cậu nhảy xuống ghế, sự tò mò của trẻ con thôi thúc cậu muốn vào khám phá ngôi nhà đồ chơi.

Nhưng đi được vài bước, cậu lại dừng lại, quay đầu nhìn cục bột nhỏ tóc đen đang lọt thỏm trên chiếc ghế to đùng.

Vì cúi đầu suy nghĩ chăm chú nên cả người cậu bé gần như bị cái bàn che khuất, im thin thít như thể không có ai ở đó vậy.

Cố Tiểu Trạch lại chạy lon ton quay lại, lí nhí nói: “Anh dẫn em đi tìm nhé, chịu không?”

Li Li ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Li Li tự đi được mà.”

Cố Tiểu Trạch không đồng ý, đưa tay ra: “Đi theo anh.”

Li Li nhìn bàn tay anh rất lâu sau đó rụt rè đặt bàn tay nhỏ xíu của mình vào tay anh Cố Tiểu Trạch, nắm hờ: “Em cảm ơn anh.”

Li Li trượt từ trên ghế xuống, giống như những lần trượt từ sô pha hay trèo khỏi cũi trước đây, cậu đã chuẩn bị tinh thần tiếp đất bằng mông. Nhưng chưa kịp ngã thì đã được Cố Tiểu Trạch giữ lại: “Dưới đất bẩn.”

Trong sân vườn làm gì có thảm trải sàn.

Li Li gật đầu: “Cảm ơn anh.”

Li Li cũng không nhớ rõ hôm nay mình đã nói cảm ơn bao nhiêu lần rồi.

Hai đứa trẻ một lớn một nhỏ nắm tay nhau đi vào ngôi nhà đồ chơi, đứa lớn đi trước, cục bột nhỏ lẽo đẽo theo sau.

Đi dạo trong nhà hơn mười phút mà Li Li vẫn chưa tìm được món đồ nào mẹ thích.

Không có quần áo đẹp cũng chẳng có túi xách xinh.

Li Li buồn bã, hình như cậu không biết mẹ thích gì cả.

Lúc Cố phu nhân sử dụng quyền xem camera thì thấy cảnh Cố Tiểu Trạch đang dắt em trai đi lung tung. Hai đứa trẻ dừng lại trước tủ đồ chơi trong phòng khách, trên đó tình cờ có bộ lego robot bà đã chọn.

Chắc chắn rồi.

Cố phu nhân tự tin nộp tờ giấy ghi đáp án.

Ngay sau khi camera tắt, Li Li ngước lên nói với Cố Tiểu Trạch: “Li Li muốn ra ngoài, anh cứ đi tìm quà trước đi ạ.”

Cố Tiểu Trạch quay đầu đi ra ngoài: “Anh tìm xong rồi.”

Li Li thắc mắc, anh tìm lúc nào nhỉ?

Ra đến bên ngoài ngôi nhà đồ chơi, quay lại khu vườn ban nãy, Li Li nhìn thấy những bụi hoa cỏ ven đường, mắt sáng rực lên: “Li Li nghĩ ra rồi.”

Vì vội vàng quá nên cậu lại nói ngọng.

Sợ không kịp giờ, Li Li buông tay anh ra, chạy lon ton về phía con đường nhỏ, tiếng bước chân “bạch bạch bạch” hòa cùng tiếng thở hổn hển “hè hục hè hục” của nhóc con.

“Li Li tặng hoa cho mẹ!”

Cố Tiểu Trạch cũng chạy theo, thấy nhóc con đứng trước bụi hoa cỏ trầm ngâm suy nghĩ gì đó: “Sao thế?”

Li Li băn khoăn: “Li Li không biết có được hái hoa không ạ.”

Đây là nhà người khác, không được tùy tiện làm hại hoa cỏ, phải chắc chắn là hái xong nó có mọc lại được không thì mới được hái.

Anh quay phim đi theo hai bé không nhịn được nhắc nhở: “Được hái đấy con.”

Mắt Li Li sáng lên, lễ phép nói “cảm ơn ạ”.

Li Li đi sâu vào con đường nhỏ, hái rất nhiều bông hoa xinh đẹp. Cậu cẩn thận không làm hỏng rễ cây, chỉ ngắt phần cành hoa.

Tổ chương trình còn chuẩn bị sẵn cho cậu một chiếc giỏ nhỏ, chẳng mấy chốc đã được Li Li trang trí thành một giỏ hoa rực rỡ.

Rất nhanh sau đó, tiếng loa lại vang lên.

Lần này Đường Danh dùng hệ thống loa phát thanh của ngôi nhà đồ chơi để đảm bảo bé nào cũng nghe thấy: “Đếm ngược một phút.”

Li Li kêu “a” một tiếng, sực nhớ ra điều gì đó, cậu chạy vội từ cuối con đường quay lại, tìm được một bông hoa mà cậu thấy rất đẹp, ngắt cả một bó.

Hoàn toàn không để ý tấm biển gỗ nhỏ bên cạnh ghi ba chữ to đùng “Bồ Công Anh”.

Nhóc con lại hì hục chạy về sân vườn.

Dù vẫn còn hơi sợ nhưng Li Li lấy hết dũng khí đi về phía tổ chương trình đang quay phim, đứng trước ống kính.

Cậu tưởng vẫn đang phát trực tiếp.

Li Li xách giỏ hoa nhỏ, giơ cao cánh tay ngắn ngủn, chìa bó hoa đó về phía ống kính: “Cái này là quà tặng các anh chị và các dì ạ.”

Trước Tiếp