Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 126

Trước Tiếp

Thời Vân Kinh thay người yêu như thay áo, cả nhà chẳng ai buồn quản, vì cô chưa bao giờ chủ động nhắc đến hay đưa ai về nhà.

Thời Thịnh thì nghĩ xa hơn. Biết chuyện từ Thời Trình, anh định nói với bố và dì Hướng một tiếng rằng Thời Li đang yêu đương, dù sao em trai cũng còn nhỏ.

Nhưng chỉ thế thôi, chuyện đối phương là Cố Trạch, anh không định để họ biết qua lời mình.

Như thế là vượt quá phận sự.

Nhưng Thời Thịnh tạm thời chưa nói gì, chỉ im lặng quan sát, chờ đợi.

Cố Trạch đã chủ động tìm đến cửa, chứng tỏ cậu ta muốn công khai mối quan hệ này với hai bên gia đình, chuyện này không đơn giản chỉ là Thời Li có bạn trai nữa rồi.

“Em sẽ đợi em ấy hai năm.” Cố Trạch ngập ngừng: “Không phải đợi là cho em ấy thời gian, sau đó sẽ cùng em ấy sang California đăng ký kết hôn.”

“Sẽ làm công chứng bên đó.”

“Không làm thỏa thuận tài sản trước hôn nhân, tất nhiên, em ấy có thể làm theo ý nhà họ Thời, em sẵn sàng ký.”

Thời Thịnh gật đầu: “Li Li đúng là chưa trưởng thành, có thể cần em chăm sóc nhiều hơn.”

Cố Trạch cười: “Nên sau này bọn em chắc không định nhận con nuôi nhưng anh yên tâm, bố mẹ em đều rất cởi mở.”

Thời Thịnh xem giờ, đứng dậy: “Xuống dưới ăn trưa cùng không?”

Cố Trạch sắc mặt không đổi từ chối khéo: “Em phải về nhà một chuyến, xin lỗi anh cả.”

Chưa đầy năm phút, thậm chí chỉ trong vòng hai phút, cuộc trò chuyện kết thúc. Cố Trạch đẩy cửa bước ra khỏi phòng họp, thư ký đợi bên ngoài vội vàng tiến lên tiễn anh xuống lầu.

Anh lắc đầu, bước vào thang máy.

Bóng lưng Cố Trạch cao ráo, nhìn từ phía sau toát lên vẻ quý phái bẩm sinh nhưng khi anh quay người vào thang máy, cúi đầu tùy ý xắn tay áo vest đen để lộ cánh tay rắn chắc, trông lại có nét ngang tàng, bất kham.

Cố Trạch bấm số điện thoại quen thuộc, đợi một lúc lâu mới có người nghe máy.

Thời Li đang giám sát anh hai xới đất trong vườn hoa nhỏ của mình. Vì hôm nay không phải đi làm nên Thời Trình mặc áo phông trắng rộng thùng thình, quần đen, ngồi xổm trên đất, cầm cái xẻng mini của em trai, đội nắng hì hục đào xới.

“Anh hai cố lên! Còn chậu cuối cùng thôi!” Thời Li ngồi trên ghế trong nhà kính râm mát gần đó, vừa quan sát vừa cổ vũ.

Nước ngọt ngon thật đấy.

Thời Li ôm lon nước ngọt mát lạnh Thời Trình mua để tủ lạnh, cắn ống hút uống một ngụm.

Thấy điện thoại trên bàn rung lên, cậu vội vàng lấy khăn giấy lau tay rồi mới vuốt màn hình: “Anh ơi?”

Đầu dây bên kia vang lên giọng trầm thấp của Cố Trạch: “Ừ.”

Thời Li buột miệng hỏi: “Anh xong việc rồi ạ? Sao tự nhiên gọi cho em thế?”

Cố Trạch: “Nhớ em.”

“Muốn nghe giọng em.”

Thời Li sững sờ, tai nóng bừng, liếc nhìn anh hai đang đào đất, che miệng thì thầm: “Sao anh dính người thế.”

Cố Trạch bật cười.

Hai người im lặng một lúc, Thời Li áp điện thoại vào tai nghe ngóng âm thanh bên phía Cố Trạch, có vẻ như đang đi trên đường, hơi ồn ào.

Nhưng một hai phút sau, cậu nghe thấy tiếng lên xe, tiếng cửa xe đóng lại, không gian bên kia trở nên yên tĩnh. Cố Trạch cười khẽ, nói nhỏ: “Hôm nay anh phải về nhà một chuyến, tối không đến gặp em được rồi.”

Thời Li thất vọng cụp mắt xuống nhưng không nói gì để Cố Trạch khỏi lo: “Thế anh gửi lời hỏi thăm của em đến cô chú nhé.”

Cố Trạch: “Tất nhiên rồi.”

Vừa dứt lời thì Thời Trình cũng xới đất xong, quay lại gọi: “Xong rồi, Li Li lại đây xem này.”

Thời Li nắm chặt điện thoại: “Em ra ngay đây.” Rồi thì thầm: “Anh hai gọi em rồi, em đi đây, cúp máy nhé.”

Ngập ngừng một chút, cậu thiếu niên nói nhanh “em cũng nhớ anh” rồi cúp máy cái rụp để lại tiếng tút dài và nụ cười trên môi Cố Trạch.

Thời Li cúp máy, một tay cầm khăn ướt, một tay cầm lon nước chưa mở: “Cảm ơn anh hai! Để em xem nào.”

Thời Trình thở dài thườn thượt: “Ngó qua cái là được rồi, nắng thế này cháy da bây giờ, vào nhà thôi.”

Cậu xách cổ Thời Li đang định phản kháng vào phòng khách, vừa vào cửa đã tót lên lầu đi tắm ngay: “Tự chơi đi nhé.”

Phòng khách chỉ có Lạc Lạc. Dù là cuối tuần nhưng sáng nay anh cả lại đến công ty, mẹ thì khỏi nói rồi, diễn viên chuyên nghiệp làm gì có ngày nghỉ, bố hôm nay được nghỉ thì lại đi thăm mẹ ở phim trường.

Chị cả cũng chưa về.

Thời Li ngồi khoanh chân trên thảm, chán nản nằm bò ra bàn trà lạnh ngắt. Mấy phút sau điện thoại lại rung, cậu nhìn màn hình là tin nhắn của anh cả.

Thời Li bỗng thấy hồi hộp, bấm vào xem.

Thời Thịnh mở đầu bằng câu: [Anh vừa gặp Cố Trạch xong.] Không để Thời Li kịp phản ứng, anh nhắn tiếp: [Anh đồng ý rồi.]

Thời Li ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn, cuống quýt gõ chữ: [Nhưng em có biết gì đâu.]

Cậu nhớ lại tối qua Cố Trạch bảo đi giải quyết công việc còn dặn cậu đừng lo, ai ngờ là việc này, thảo nào hôm nay anh cả đột ngột đến công ty.

Thời Thịnh: [Báo tin vui không báo tin buồn, dễ hiểu mà.]

Thời Li mím môi: [Là anh, hay là anh ấy?]

Thời Thịnh: [Cậu ta chủ động liên lạc.]

Một lúc lâu sau.

Thời Li mới trả lời: [Em biết rồi ạ, anh bận đến giờ này chắc đói rồi, mau đi ăn cơm đi ạ.]

Thấy anh cả nhắn [Ừ], Thời Li tắt điện thoại, cúi đầu ngồi thừ người ra, cảm thấy khó thở, trong lòng nhưng nhức.

Không phải không vui,

Mà là hơi tự trách.

Cũng không giận Cố Trạch giấu mình, chỉ thấy xót xa, lồng ngực bí bách. Hình như ngoài chị cả tư tưởng thoáng ra thì Cố Trạch đều tự mình đi nói chuyện với anh cả và anh hai.

Rõ ràng là chuyện của hai người mà.

Nhưng cậu chẳng làm được gì cả, toàn để mọi chuyện xong xuôi rồi mới biết.

Vừa nãy Cố Trạch gọi điện bảo về nhà, có phải là để nói chuyện của hai đứa với cô chú không?

Thế mà đến giờ cậu còn chưa nghĩ ra nên chọn thời điểm nào, địa điểm nào để nói với bố mẹ.

Không thể thế này mãi được.

Thời Li hít sâu một hơi, tìm số điện thoại của Hướng Hiểu Ảnh trong danh bạ, bấm gọi. Một lúc sau đầu dây bên kia mới bắt máy.

Giọng mẹ thì thầm: “Alo? Li Li à, sao thế con?” Hướng Hiểu Ảnh cười: “Bố con đang ngủ trưa trên xe, đợi chút mẹ xuống xe đã.”

Dũng khí vừa gom góp được của Thời Li tụt xuống: “... Vâng ạ.”

Tiếng mở cửa xe, đóng cửa xe vang lên, Hướng Hiểu Ảnh đi vào góc râm mát, ngồi xuống ghế: “Rồi, cần mẹ đoán không?”

Chắc mẹ không đoán được đâu.

Thời Li thầm nghĩ, ậm ừ một tiếng.

Hướng Hiểu Ảnh cười: “Chuyện con yêu đương chứ gì?”

Thời Li mở to mắt, lắp bắp: “Mẹ... sao mẹ biết ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh: “Con trai mẹ trước giờ ngoan ngoãn ru rú trong nhà, giờ ngày nào cũng đi sớm về khuya, tưởng mẹ không nhìn ra chắc?”

Thời Li ngượng ngùng gọi “mẹ”, hít sâu một hơi: “Mẹ không muốn biết con yêu ai ạ?”

Hướng Hiểu Ảnh im lặng như để dành thời gian cho Thời Li lấy hết can đảm.

Thời Li nhắm mắt, thú nhận: “Là anh Tiểu Trạch ạ.”

“Mẹ ơi, mẹ khoan hãy nói gì nhé? Con... con muốn nói hết đã.” Mi mắt cậu run rẩy, hồi tưởng lại chuyện cũ: “Lúc đi du lịch châu Âu con mới nhận lời yêu anh ấy.”

“Con không biết mọi người trong nhà có đồng ý không, sợ mọi người có định kiến với anh ấy vì giới tính, với lại... hai tháng nữa con mới thành niên.”

“Con muốn đợi thêm chút nữa.”

“Thôi được rồi, con nói dối đấy, thực ra là con sợ.” Thời Li lí nhí, nghe tiếng mẹ cười khẽ bên kia đầu dây, biết mẹ đang lắng nghe nên đỏ mặt nói tiếp: “Nhưng anh Tiểu Trạch chẳng sợ chút nào.”

Đôi mắt nâu nhạt của Thời Li sáng lên, cong cong: “Biết chị cả biết chuyện, hôm sau anh ấy dám gọi chị Vân Kinh là chị cả luôn, anh hai cũng thế.” Cậu ngừng một chút: “Anh hai còn đặc biệt dành thời gian đi làm bánh với bọn con nữa.”

“Chắc anh ấy thấy anh hai đối xử tốt với con nên mới yên tâm nhưng bình thường Cố Trạch cũng đối xử với con như thế mà.”

“Sáng nay anh ấy chẳng bảo con tiếng nào đã đến công ty tìm anh cả rồi, anh cả nói con mới biết.”

Hướng Hiểu Ảnh cười híp mắt: “Thế nên?”

Lúm đồng tiền bên khóe môi Thời Li hiện rõ: “Con nghĩ mình cũng phải chủ động hơn chút, anh ấy đã nói với cô chú rồi, con cũng muốn nói với bố mẹ.”

“Con thực sự, thực sự rất thích anh Tiểu Trạch.”

“Mong bố mẹ đồng ý cho chúng con ở bên nhau ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh khựng lại. Thực ra cô rất bất ngờ khi Thời Li chủ động nói chuyện này với mình, cô cứ đoán già đoán non xem mình tự phát hiện hay là các anh chị trong nhà mách lẻo.

Nghe Thời Li nói vậy, phản ứng đầu tiên của cô là vui mừng vì con trai không giấu giếm mình.

Còn Cố Trạch, đó là đứa trẻ tốt.

Hai nhà nhìn nhau lớn lên, cô và Cố phu nhân lại là bạn thân, thân càng thêm thân, chẳng có lý do gì để phản đối cả.

Nhưng Hướng Hiểu Ảnh lại nói: “Mẹ thì... chưa đồng ý ngay được.”

Thời Li chớp mắt, chưa hiểu ý mẹ.

“Vì bố con chưa biết để mẹ vào gọi bố dậy đã.”

Trước Tiếp