Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng

Chương 125

Trước Tiếp

“Anh cả.” Thời Trình chào hỏi cứng nhắc, ho khan một tiếng, gượng gạo hỏi: “Anh chuyển sang nhà bên rồi mà?”

Thời Thịnh cầm cốc cà phê, ngồi lên ghế quầy bar ở phòng khách, kiệm lời: “Ngồi.”

Ra chiều muốn nói chuyện lâu dài.

Thời Trình đành thở dài, thầm xin lỗi Thời Li trong lòng rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.

Địa vị trong nhà cậu xếp thứ ba từ dưới lên, Li Li thứ hai, Lạc Lạc bét bảng.

Khi bố mẹ vắng nhà, mọi việc lớn nhỏ đều do Thời Thịnh quyết định, Thời Vân Kinh hồi trẻ còn nghịch hơn Thời Trình mà cũng bị anh cả quản lý đâu ra đấy.

Thời Thịnh hỏi: “Tiểu Trình, anh lấy cho em cốc nước nhé?”

Thời Trình: “Khỏi cần đâu anh, em vừa uống hết lon coca rồi.”

Thời Thịnh: “Chắc còn phải nói chuyện lâu đấy.”

Thời Trình: “... Thế anh lấy đi ạ.”

Cậu vốn ghét mùi thuốc lá nhưng giờ đối mặt với áp lực từ anh cả, Thời Trình bỗng muốn châm một điếu giải tỏa.

Thời Thịnh bưng cốc nước ấm đặt trước mặt Thời Trình, tiếng “cạch” vang lên trong không gian mờ tối.

Thời Trình: “Anh cả, anh vẫn chưa nói sao anh lại ở đây.”

Thời Thịnh giải thích ngắn gọn: “Mai cuối tuần, bên này đông vui hơn.”

Thời Trình thắc mắc: “Anh chưa đón người ta về ạ?”

Nghe Thời Vân Kinh nói, cậu cứ tưởng anh cả chuyển ra ngoài để sống chung với người yêu.

Thời Thịnh khựng lại, vẻ mặt bình thản: “Chuẩn bị trước thôi.” Rõ ràng anh không muốn nói nhiều về chuyện này, gõ nhẹ ngón tay lên bàn kéo lại chủ đề chính, lạnh lùng hỏi: “Nói đi.”

Thời Trình giả ngu: “Nói gì ạ?”

Giọng Thời Thịnh trầm xuống: “Chuyện của hai đứa nó.”

Thời Trình làm bộ mặt đưa đám: “Anh cả tha cho em đi, em hứa với Li Li không nói rồi.”

Thời Thịnh: “Nhưng giờ anh biết rồi.”

Thời Trình uống ngụm nước, mặt như tro tàn.

Thời Thịnh làm bộ đứng dậy: “Chắc Li Li chưa ngủ đâu, em cũng mệt rồi lên nghỉ trước đi để anh sang hỏi nó.”

Thời Trình vội kéo tay anh lại: “Đừng đừng, anh đừng làm nó sợ.”

Thời Thịnh nói giọng thương lượng: “Chuyện không phải là không thể cứu vãn nhưng anh cần biết rõ đầu đuôi câu chuyện để cân nhắc.”

Thời Trình thở dài: “Em biết rồi.”

Thời Trình thật thà kể lại chuyện một tháng trước Thời Li trốn nhà đi đón Cố Trạch lúc nửa đêm, nhấn mạnh việc Cố Trạch vì một câu nói của em trai cậu mà bay từ châu Âu về, dừng lại một hai tiếng chỉ để gặp mặt rồi lại đi ngay.

Rồi thú nhận chuyện mình khuyên Thời Li đi du lịch cùng bạn sau khi tốt nghiệp.

Sau đó tỉnh bơ bán đứng Thời Vân Kinh.

“Chuyện này chị cả biết trước đấy, em cũng là tình cờ hôm nọ đi làm về thấy hai đứa đi cùng nhau mới đoán ra thôi.” Thời Trình nói: “Chị ấy bảo Li Li và Cố Trạch thích nhau lúc đi du lịch.”

Vì là lỗi của mình nên Thời Trình buộc phải nói đỡ cho thằng nhóc họ Cố, nhướng mày ném điện thoại qua: “Anh tự xem đi, Li Li lải nhải với em cả ngày nay rồi.”

Thời Thịnh nheo mắt, im lặng xem hết tin nhắn: “Anh biết rồi.” Anh không nói gì thêm, chỉ bảo: “Cũng muộn rồi, anh về thư phòng sửa nốt cái tài liệu, em đi nghỉ đi, đừng làm việc quá sức.”

Anh đẩy điện thoại trả lại cho Thời Trình rồi đứng dậy.

Thời Trình lại thở dài ngao ngán, không hỏi thêm nữa, anh cả có thói quen giấu kín mọi chuyện trong lòng, có hỏi cũng chẳng ra được gì.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không cam tâm: “Anh cả.”

Thời Thịnh dừng bước.

Thời Trình chân thành khuyên nhủ: “Em biết anh đang giận, bọn em giấu anh là không đúng, em cũng biết anh không quan trọng chuyện giới tính mà là vì Li Li còn nhỏ quá.” Cậu day trán: “Nhưng anh cũng phải cho chúng nó cơ hội phạm sai lầm của tuổi trẻ chứ.”

“Biết đâu...” Thời Trình nhấn mạnh từng chữ: “cũng chẳng phải sai lầm đâu.”

Thời Thịnh: “Anh biết, anh sẽ tôn trọng lựa chọn của Li Li.”

Thời Trình thở phào nhẹ nhõm, cậu chỉ giúp được đến thế thôi.

Đợi Thời Thịnh đi khuất, Thời Trình nhắn tin ngay cho Thời Li: [Anh cả biết rồi, anh hai xin lỗi em.]

Một hai phút sau, Thời Li vừa tắm xong mới trả lời: [Hả???]

Thời Trình: [Em thích gì anh hai mua cho.]

Thời Li: [Em không thích gì hết!!!] Cậu mím môi suy nghĩ: [Đúng lúc trời nóng quá em không muốn ra ngoài, anh hai xới đất vườn hoa cho em một tuần đi.]

Thời Trình: [??? Li Li!]

Hai phút sau.

Thời Trình: [Ba ngày.]

Thời Li: [Hừ.]

Trả lời Thời Trình xong, Thời Li thoát ra, bấm vào khung chat với Thời Thịnh. Anh cả bận rộn nên cậu ít nhắn tin, chủ yếu nói chuyện trực tiếp ở nhà.

Cậu ghim tin nhắn của người nhà lên đầu.

Thời Li: [Anh cả ngủ chưa ạ? Lạc Lạc lăn lộn.gif]

Thời Thịnh: [Sắp rồi, đừng nghịch điện thoại muộn quá.]

Thời Li: [Anh cả cũng đừng làm việc muộn quá nhé.]

Thời Thịnh: [Ừ, ngủ đi.]

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó. Thời Li lăn lộn trên giường y như cái meme Lạc Lạc vừa gửi, ngơ ngác ngẩng đầu lên khỏi gối, tóc tai rối bù, không hiểu ý anh cả là sao.

Cậu không kìm được gọi cho Cố Trạch: “Anh ơi?”

Đầu dây bên kia không có tiếng người, chỉ có tiếng ồn ào, hình như là tiếng nước chảy, sau đó là giọng nói trầm khàn đầy từ tính của Cố Trạch xen lẫn hơi nước ẩm ướt: “Sao thế?”

Thời Li dỏng tai nghe một lúc, giọng nhỏ dần: “Anh đang... tắm ạ?”

Cố Trạch ừ một tiếng.

Thời Li ngượng ngùng ấp úng mãi mới thốt ra được câu: “Em đợi anh tắm xong.”

Cố Trạch lại ừ một tiếng.

Thời Li nhìn chằm chằm nút đỏ tắt máy trên màn hình, do dự mãi vẫn không tắt, áp điện thoại vào tai, nằm sấp trên giường lặng lẽ nghe tiếng nước chảy bên kia.

Trong chốc lát, cả hai đều im lặng.

Vài phút sau, Cố Trạch mặc đồ ngủ cầm điện thoại lên: “Xong rồi.”

Thời Li mới hoàn hồn, buồn bã nói: “Em bảo anh chuyện này, anh đừng giận nhé.”

Cố Trạch ừ một tiếng.

Thực ra anh Tiểu Trạch chưa bao giờ giận cậu nhưng Thời Li luôn để ý đến cảm xúc của người khác, cậu nói nhỏ: “Anh hai lỡ miệng để lộ chuyện của mình cho anh cả biết rồi.”

“Chắc chắn anh hai không cố ý đâu, em biết mà, tính anh ấy hay lỡ mồm thôi.”

“Anh cả trông dữ thế thôi chứ tốt với em lắm, không làm khó người khác đâu.”

“Vừa nãy em hỏi anh cả rồi, anh ấy không nói là đã biết chuyện, em cũng không rõ anh ấy nghĩ gì nhưng anh đừng căng thẳng nhé.”

Đáy mắt Cố Trạch ánh lên nét cười.

Chẳng biết ai mới là người đang căng thẳng đây.

“Bố bảo anh cả hay suy nghĩ nhiều, làm gì cũng chu toàn.” Thời Li xót xa: “Chắc anh ấy lo cho em lắm nhưng không muốn làm em sợ nên mới không nói gì.”

Ai ngờ Thời Trình quay ra báo tin cho cậu ngay.

Cố Trạch: “Anh biết rồi, đừng lo.” Anh hạ giọng: “Tắt đèn chưa?”

Thời Li ngẩn ra: “Chưa ạ, em vừa tắm xong mới lên giường thôi.”

Cố Trạch: “Thế tắt đèn đi nhé? Anh cũng hơi buồn ngủ rồi.”

Thời Li ậm ừ: “Vâng ạ.” Cậu bò dậy tắt đèn ngủ.

Căn phòng chìm vào bóng tối yên tĩnh, chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại và vài tiếng động nhỏ, giọng Cố Trạch vang lên êm ái: “Mai anh có việc phải xử lý, không đến gặp em được.”

Thời Li ngơ ngác gật đầu: “Việc gì thế ạ?”

Cố Trạch cười khẽ: “Bí mật.”

Thời Li hờn dỗi: “Không nói thì thôi.”

Cố Trạch: “Nhớ em có được nhắn tin không?”

Thời Li giận lẫy: “Không được.”

Cố Trạch lại hỏi: “Thế gọi điện được không?”

Bên kia im lặng một lúc lâu mới vang lên giọng nói gượng gạo của thiếu niên: “... Được rồi, em đồng ý.”

Cố Trạch cười: “Thế ngủ đi nhé, anh ở đây với em.”

Thời Li do dự rồi rúc vào chăn: “Anh cũng ngủ à?”

Cố Trạch: “Còn chút việc.”

Thời Li im lặng, lát sau nghe tiếng gõ bàn phím lách cách nho nhỏ qua điện thoại, trong bóng tối nghe tiếng gõ đều đều cậu dần buồn ngủ.

Chẳng bao lâu sau hơi thở đã trở nên đều đều nhẹ nhàng.

Cố Trạch vừa xem xong các hoạt động kinh doanh chính gần đây của tập đoàn Cố thị trong nước, trong đó có một dự án hợp tác dài hạn với nhà họ Thời còn khoảng nửa năm nữa là hết hạn hợp đồng, cấp dưới đang chuẩn bị thủ tục gia hạn.

Anh gửi email cho người phụ trách dự án đó, đại ý là đẩy sớm ngày gia hạn hợp đồng lên ngày mai, hai bên chốt thời gian cụ thể, anh sẽ đích thân đến đàm phán và ký kết.

Sau đó copy email gửi cho tất cả những người liên quan, bao gồm cả Cố tổng.

Năm phút sau Cố Trạch nhận được điện thoại của bố, anh thì thầm chúc ngủ ngon với chiếc điện thoại vẫn đang kết nối cuộc gọi sau đó mới tắt máy nói chuyện với Thời Li, gạt sang nghe điện thoại bố.

Cố Trạch: “Bố? Sao thế ạ?”

Cố tổng không nói gì, thở dài quay sang bảo vợ: “Bà xem này, thằng con trai tôi vất vả nuôi lớn giờ không thèm nhận bố nó nữa rồi.”

Cố phu nhân: “...”

Cố Trạch nghe mẹ nói giọng bất lực: “Nói năng cho tử tế vào.”

Cố tổng: “Nó về nước mà không thèm báo một tiếng, con cái lớn rồi khó giữ, chắc trong lòng nó không có ông bố này nữa rồi.”

Cố phu nhân: “Ông lại dở chứng đấy à?”

Cố tổng xin tha: “Thôi thôi, tôi không nói nữa.”

Cố phu nhân: “Tiểu Trạch?”

Cố Trạch cười: “Mẹ.”

Cố phu nhân: “Nghe giọng là biết gầy đi rồi.”

Cố tổng: “... Nghe giọng mà cũng biết à?”

Cố phu nhân lờ ông đi:

“Sao tự nhiên về nước thế? Bên đó chẳng có gì ngon, xuống máy bay về nhà ngay đi, mẹ bảo dì giúp việc nấu món con thích. À mà đừng nghe bố con lải nhải, cứ chơi bời cho thỏa thích đi, việc công ty không cần con lo.”

“Vừa về đã lo chuyện công việc, có phải bố con ép không?”

Cố tổng: “Oan quá.”

Cố phu nhân không thèm nghe.

Cố Trạch: “Không ạ, con về mấy hôm rồi, đi chơi loanh quanh trong nước, giờ định giúp bố một tay.”

Cố tổng: “Không hổ danh là con tôi dạy dỗ.”

Cố phu nhân: “Im đi.”

Cố tổng: “...”

Cố Trạch nói chuyện với bố mẹ vài câu nữa cũng không nói mai có về nhà không nhưng bố mẹ anh cũng bận rộn nên không để ý lắm, chỉ hỏi có cần dì giúp việc mang đồ ăn đến không.

Cố Trạch từ chối khéo. Chốt xong việc, anh cúp máy ngủ một giấc đến sáng. Sáng sớm hôm sau người phụ trách đã trả lời email, bảo đã hẹn xong thời gian nhưng đích thân tổng giám đốc Thời hẹn gặp anh vào lúc 12 giờ trưa.

Người phụ trách cũng thấy lạ, 12 giờ rõ ràng là giờ nghỉ trưa, gia hạn hợp đồng giữa hai nhà lớn thế này sao lại chọn giờ nghỉ để bàn việc tư chứ.

Nhưng Cố Trạch không hỏi nhiều, chỉ bảo biết rồi, không cần đổi giờ.

Đúng 12 giờ trưa, Cố Trạch bước vào tòa nhà trụ sở tập đoàn Thời thị, gặp Thời Thịnh đã đợi sẵn trong phòng họp.

Trời nóng, Cố Trạch không mặc vest cũng không gile, chỉ mặc sơ mi đen, không thắt cà vạt nhưng cài cúc cổ chỉnh tề, nhờ đôi mắt sắc sảo nên khí thế không hề giảm sút.

Tư thế thoải mái nhưng vẫn giữ lễ nghi.

Anh chào hỏi đúng mực: “Anh cả.” Rồi nói tiếp: “Bàn hợp đồng trước hay chuyện riêng trước ạ?”

Thời Thịnh là người công tư phân minh, xem qua hợp đồng trước, thấy những điểm anh định sửa đổi do biến động thị trường đã được đối phương sửa xong hết.

Anh hơi bất ngờ trước sự nhạy bén của Cố Trạch, ánh mắt lóe lên sự tán thưởng.

Chuyện hợp đồng giải quyết nhanh chóng.

Thời Thịnh gấp tài liệu lại, chuyển sang chuyện riêng, ánh mắt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Hy vọng trong vòng 5 phút, cậu cho tôi một câu trả lời thỏa đáng.”

Trước Tiếp