Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Xe chạy chưa được bao lâu thì London đổ mưa, trời tối sầm lại, không khí cũng trở nên ẩm ướt dính dấp.
Ngoài cửa sổ dường như có gì đó rất hấp dẫn, Thời Li dán mắt nhìn ra ngoài không rời, chỉ để lại cái gáy cho Cố Trạch ngắm cũng chẳng nói năng gì.
Đến khi gặp đèn đỏ, Cố Trạch dừng xe, kiên nhẫn chờ đợi, liếc nhìn ghế phụ, hình ảnh Thời Li phản chiếu trên cửa kính xe.
Cau mày, vẻ mặt đăm chiêu như đang suy nghĩ vấn đề nan giải nào đó.
Chẳng biết đang nghĩ linh tinh gì.
Cố Trạch lặng lẽ quan sát cậu như quan sát một con thú nhỏ.
“Trong bình giữ nhiệt có nước nóng đấy, lạnh thì uống đi.” Anh nhìn cần gạt nước hoạt động liên tục, nói.
Mưa bụi lất phất rơi xuống kính chắn gió rồi bị gạt đi, cơn mưa làm nhiệt độ giảm xuống.
Thời Li ậm ừ một tiếng, không quay đầu lại, rút bàn tay ấm áp ra khỏi túi áo hoodie, định mò mẫm tìm cái bình giữ nhiệt Cố Trạch để ở khay đựng cốc.
Giây tiếp theo, đầu ngón tay không chạm vào lớp vỏ lông mềm mại của bình nước mà chạm phải đầu ngón tay lạnh ngắt vì cầm vô lăng của ai đó.
Là tay Cố Trạch.
Tay anh đang định lấy bình nước, mở nắp đưa cho cậu, Thời Li chẳng cần đoán cũng biết anh định làm gì tiếp theo.
Vô tình chạm phải thôi mà,
Bỏ ra là được.
Cửa kính lấm tấm nước mưa phản chiếu hình ảnh hai người, Thời Li cứng đờ tay không dám cử động, ngẩn ngơ nhìn Cố Trạch trong hình phản chiếu cũng đang nhìn mình.
Đôi mày sắc sảo của anh bị hơi nước làm mờ đi nhưng dù không nhìn thẳng vào mắt nhau, Thời Li vẫn cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của đối phương.
Tay anh lạnh quá.
Thời Li bỗng nghĩ vẩn vơ, có phải anh cũng nên uống chút nước nóng không?
Chỉ là hai bàn tay chạm nhẹ vào nhau nhưng chẳng ai chịu rụt lại, cứ giữ nguyên tư thế mờ ám như hình ảnh phản chiếu trên kính.
Cố Trạch từ từ dời mắt từ Thời Li xuống hai bàn tay đang chạm nhau sau đó thản nhiên quay lại nhìn đèn đỏ đang đếm ngược.
Vẻ mặt bình thản như thể người không kìm chế được cảm xúc khi kết thúc trò chơi tình nhân hôm qua không phải là anh.
Anh vừa đếm ngược trong lòng,
Vừa suy nghĩ điều gì đó.
Khi Thời Li không kìm được cử động ngón tay, bóp nhẹ đầu ngón tay lạnh giá của Cố Trạch, hơi ấm truyền qua da thịt, con mãnh thú đang rình mồi dường như đã hiểu ra, thấu suốt hành động thăm dò của con thú nhỏ đang hoảng sợ, luống cuống.
Dù chính Thời Li cũng chẳng biết hành động của mình có ý nghĩa gì.
Như chú cừu non lạc lối trên thảo nguyên, tiến thoái lưỡng nan, mỗi bước đi đều ngơ ngác, chậm chạp.
Đèn xanh bật sáng.
Cố Trạch rụt tay về, nắm chặt vô lăng: “Lát nữa xuống xe.”
Ba chữ ngắn gọn súc tích khiến tai Thời Li đỏ bừng, sao nghe như thể cậu muốn nắm tay Cố Trạch vậy?
Thời Li giả vờ như không có chuyện gì, lẩm bẩm: “Sao tay anh lạnh thế?” Rồi vội vàng nói tiếp: “Em rót nước nóng ra cho anh để nguội nhé, đèn đỏ sau anh uống.”
Cố Trạch khẽ “ừ” một tiếng.
Nhưng mấy cái đèn đỏ tiếp theo đều xanh thông suốt, Thời Li khát khô cổ họng đành bưng nắp cốc nước đã bớt nóng lên, thổi nhẹ.
Chiếc mũ len tai cừu rủ xuống, hành động uống nước từng ngụm nhỏ của cậu còn đáng yêu hơn cả Fufu l**m nước ở nhà.
Cố Trạch bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc thuê tài xế, không thể để Thời Li ngồi ghế phụ làm anh phân tâm được nữa.
Ở đường phố London xe cộ tấp nập, đèn xanh đèn đỏ chập chờn thế này thì nguy hiểm quá.
May mắn là khi đến thị trấn cổ tích thì trời tạnh mưa, mây đen chưa tan hết nhưng ít ra không phải che ô, không lo bị bắn bẩn quần.
Không khí sau mưa trong lành, dễ chịu.
Hôm nay Thời Li mang theo máy ảnh, thấy chậu hoa dại ven đường là ngồi xuống chụp.
Mắt cong lên vui vẻ.
Vừa mưa xong nên đường vắng, thỉnh thoảng mới có ô tô chạy qua, chủ yếu là xe máy.
Yên bình và tĩnh lặng.
Thỉnh thoảng gặp khách du lịch giống họ, thấy Thời Li cầm máy ảnh trông chuyên nghiệp liền nhờ cậu chụp ảnh hộ bằng điện thoại của họ.
Thời Li chẳng biết từ chối thế nào, họ nhiệt tình quá, lúc đi còn dúi cho cậu ít kẹo sô cô la dù chưa đến Halloween.
Quá đáng hơn là cặp đôi du khách người Hy Lạp, chàng trai đeo ba lô cười sảng khoái, cô gái ôm bó hoa hồng lớn hạnh phúc.
Chụp xong, cô gái rút một bông hồng trong bó hoa đưa cho Cố Trạch.
Thời Li thấy nụ cười của chàng trai tắt ngấm, ngơ ngác không hiểu gì, cho đến khi cô gái cười nói gì đó bằng tiếng Hy Lạp với Cố Trạch thì chàng trai mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu chưa học tiếng Hy Lạp nên không hiểu.
Tưởng Cố Trạch sẽ từ chối nhưng lạ thay, anh ngạc nhiên một chút rồi cảm ơn bằng tiếng Anh và nhận lấy bông hoa.
Chia tay họ xong, Thời Li không kìm được cứ liếc nhìn bông hồng trên tay Cố Trạch, mím môi im lặng cũng chẳng buồn chụp ảnh nữa.
Trông có vẻ không vui.
Mãi sau cậu mới không nhịn được hỏi: “Em không hiểu tiếng Hy Lạp.” Giọng điệu nghe hơi khó chịu: “Anh dịch nhanh lên.”
Cố Trạch cười khẽ, hỏi ngược lại: “Em chắc chứ?”
Thời Li gật đầu cái rụp.
“Cô ấy bảo anh tặng bông hồng này cho bạn trai đi cùng anh.” Cố Trạch ngừng lại, giọng trầm xuống: “Họ thích ảnh em chụp lắm.”
Thời Li sững sờ, tim lỡ một nhịp.
Không ai phát hiện ra,
Kể cả chủ nhân của nó.
“Hình như nhiều người hiểu lầm quan hệ của chúng ta quá.” Giọng Cố Trạch bình thản như đang trần thuật sự thật, anh cười: “Xin lỗi nhé, nếu em muốn anh giải thích rõ ràng thì anh sẽ làm.”
“Em...”
Thốt ra được một chữ thì nghẹn họng.
Không khí ẩm ướt như dính vào mũi làm Thời Li khó thở, dính cả vào môi lưỡi khiến cậu không nói nên lời.
Hơi thở cũng trở nên ẩm ướt.
Ngột ngạt quá.
“Em thấy...” Thời Li khó khăn thốt ra ba chữ: “kệ họ đi.”
Đầu óc trống rỗng.
Nói xong cậu mới cuống quýt chữa cháy: “Em, em không có ý đó, em thấy phiền phức quá thôi, đằng nào họ cũng có biết mình là ai đâu.” Cậu lắp bắp: “Không giải thích cũng không sao đâu, đỡ phiền anh.”
Cố Trạch nheo mắt, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu và buồn cười: “Thế à?”
Thời Li gật đầu lia lịa.
Cố Trạch làm ra vẻ thất vọng: “Thôi được rồi.”
Họ đi dạo trên con đường rực rỡ sắc màu, màu sắc lộn xộn nhưng lại hài hòa đến lạ.
Cố Trạch bỗng gọi giật lại: “Đợi đã.”
Thời Li ngơ ngác quay lại, bông hồng phấn được đưa ra trước mặt cậu, nghe Cố Trạch nói: “Hoa hồng của em này, anh chưa đưa.”
Giọng điệu anh nửa đùa nửa thật khiến dây thần kinh căng thẳng của Thời Li chùng xuống đôi chút nhưng ánh mắt anh lại chăm chú vô cùng.
Mắt Cố Trạch đen láy, nhìn cái gì cũng khiến người ta cảm thấy anh rất nghiêm túc dù thái độ có hờ hững đến đâu.
Thế nên Thời Li cũng chẳng đoán được bạn thân mình đang đùa hay thật.
Cứ coi là đùa đi.
Thời Li bị nhìn đến mụ mị đầu óc, vô thức nhận lấy bông hồng cô gái Hy Lạp gửi tặng “bạn trai Cố Trạch”.
“Đẹp đấy chứ để em chụp kiểu ảnh.” Thời Li tự trách mình sao lại thế này? Hư quá.
Cậu đang “thả thính” Cố Trạch sao?
Không được như thế.
Vừa nghĩ thế thì người bên cạnh hỏi: “Mắt anh dính gì à?”
Bị phát hiện rồi.
Thời Li mở to mắt lại bắt đầu lắp bắp: “Sao, sao anh hỏi thế?” Càng nói càng nhỏ.
Cố Trạch: “Tại em cứ nhìn chằm chằm vào nó.”
Mặt Thời Li nóng bừng: “Tại màu mắt anh đen quá... em, em...”
Cậu đang nói linh tinh cái gì thế này.
Chưa kịp phản ứng thì nghe Cố Trạch hỏi tiếp: “Thế à?”
“Hồi bé anh đi học ở nước ngoài, hay bị bắt nạt vì màu tóc và màu mắt.” Câu nói bình thản nhưng chứa đầy sự tủi thân: “Bọn nó tưởng anh không hiểu, nói anh Ugly ngay trước mặt anh.”
Thời Li xót xa, tức giận thay cho anh: “Sao bọn nó xấu tính thế sau đó sao nữa?”
“Anh có mách cô giáo hay ông bà không?”
Phải mách cho bọn nó một trận chứ.
Cố Trạch buông hai chữ: “Không có.”
Thời Li ngẩn người, chưa kịp nổi giận thì nghe Cố Trạch hỏi: “Em thấy mắt anh khác mọi người lắm à?” Giọng anh nhỏ xíu, nghe buồn thiu.
Có vẻ không vui lắm.
Con thú nhỏ ngây thơ không hề biết đây là cái bẫy đã giăng sẵn, tự đấu tranh tư tưởng một hồi rồi quyết định nói thật lòng, dù có thể khiến khoảng cách giữa hai người xa hơn.
“Khác một chút thật, mắt em màu nâu đen.” Vì viền mắt nâu nhạt nên mắt Thời Li trông sáng và trong hơn.
“Nhưng mắt anh thì khác, đen láy như mực tàu ấy, anh học thư pháp rồi đúng không?” Thời Li cong mắt cười: “Giống như mực nhỏ xuống giấy như tranh thủy mặc vậy.”
“Đẹp lắm.”
“Vì mắt anh đẹp quá nên em mới nhìn mãi đấy.”
Thời Li ngước mặt nhìn Cố Trạch, mím môi cười.
Họ nhìn nhau.
Trong giao tiếp bình thường, nhìn nhau quá 3 giây là cả hai bên đều thấy gượng gạo.
Nhưng Thời Li dường như không nhận ra cũng không biết ánh nhìn thẳng thắn và táo bạo của mình đã vượt quá giới hạn xã giao thông thường.
Ánh mắt Cố Trạch ngày càng thâm trầm, đến khi Thời Li nhận ra sự bất thường cũng không hề thu liễm.
Hơi thở Thời Li trở nên dính dấp, cậu hậu tri hậu giác nhận ra mặt mình nóng ran lan khắp toàn thân, tai đỏ lựng lan xuống tận cổ.
Cây xấu hổ vừa bị lừa xòe lá ra,
Dường như lại sắp khép lại.
Một lúc sau, Cố Trạch nói: “Anh đánh lại bọn nó rồi.”
“Đừng giận.”