Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng hôn trên sông Thames đẹp như lời hẹn ước.
Cả bầu trời được nhuộm vàng rực rỡ bởi ánh chiều tà, những tia nắng cuối cùng xuyên qua mây, dát vàng lên mặt nước lấp lánh.
Xa xa, cầu Tháp London sừng sững giữa ráng chiều, đẹp đến nao lòng như xuyên không từ thế kỷ trước.
Cho đến khi trời tối dần, ráng chiều chuyển từ vàng sang tím hồng, màn đêm buông xuống bao trùm tất cả.
Thời Li mới sực tỉnh, không biết mình đã đứng ở mép boong tàu bao lâu rồi.
Cậu rất dễ chìm đắm vào một thứ gì đó, dù là hồi bé ngồi một mình đọc sách trong góc, hay bây giờ ngắm nhìn mây trời biến đổi, thẩn thơ tận hưởng làn gió đêm mơn man trên mặt.
Nhưng giờ có chút khác biệt so với hồi bé.
Thời Li quay lại nhìn Cố Trạch vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh, mỉm cười: “Trời tối rồi.”
Cố Trạch ừ một tiếng: “Đi thôi, về nhà.”
Anh nói tự nhiên đến mức Thời Li cũng không phản ứng gì, mãi đến khi du thuyền cập bến, bị Cố Trạch kéo tay đi đến chỗ đỗ xe, cậu mới sực nhớ ra mình chỉ đang ở nhờ nhà Cố Trạch thôi.
Đó chưa phải là nhà cậu.
Cố Trạch vòng sang mở cửa cho cậu: “Tay lạnh ngắt rồi, lên xe đi.”
Ý nói Thời Li đứng hóng gió một hai tiếng đồng hồ trên boong tàu, tay lạnh thì chớ, tối về đau đầu cảm lạnh thì khổ.
Nên vừa lên xe anh đã bật sưởi.
Thời Li xoa xoa hai tay vào nhau, hà hơi cho ấm, giây tiếp theo Cố Trạch nói: “Đừng động đậy.”
Cậu ngẩng lên, ngẩn ngơ nhìn người ngồi ghế lái nhoài người tới gần, đôi mắt đen láy mở to phản chiếu khuôn mặt ngày càng gần của đối phương.
Thời Li theo phản xạ quay mặt đi.
Nhưng hành động tiếp theo của Cố Trạch chỉ đơn giản là với tay thắt dây an toàn cho cậu còn hỏi ngược lại: “Sao thế?”
Tai Thời Li đỏ bừng, xấu hổ vì suy nghĩ viển vông của mình, lắp bắp: “Không, không có gì.”
Cậu cứ tưởng, cứ tưởng...
Ôm xong Cố Trạch vẫn chưa thấy đủ.
Sao cậu lại có thể nghĩ thế được chứ?
Thời Li hoảng hốt nhìn ra cửa sổ, giả vờ ngắm cảnh.
Tối về đến căn hộ, vừa mở cửa, phòng khách sáng đèn ngủ vang lên tiếng “meo”, Thời Li đã quen có mèo trong nhà liền ngồi xuống gọi “Mimi”.
Cố Trạch: “Em đi tắm nước nóng trước đi để anh lo.” Anh ngập ngừng: “Lát nữa đừng vội vào phòng.”
Thời Li thấy lạ.
Nhưng vẫn bị Cố Trạch vừa dọn vệ sinh mèo vừa đẩy vào phòng tắm. Vừa c** đ* bẩn ra, quạt thông gió trên đầu thổi vù vù, nước nóng xối lên người, cậu không kìm được hắt hơi một cái.
Nóng lạnh đan xen, cậu hắt hơi liên tục.
Khi Thời Li bước ra khỏi phòng tắm mịt mù hơi nước, mũi đã đỏ ửng vì bị dụi. Chưa kịp về phòng khoác thêm áo, Cố Trạch đã cầm cốc thuốc cảm đi tới, nhíu mày: “Uống hết đi.”
Thời Li bưng cốc thuốc ấm nóng, đứng ngay cửa nhà tắm uống từng ngụm thuốc Cố Trạch pha.
Một cốc thuốc nóng hổi uống xong người toát mồ hôi, Thời Li theo thói quen hỏi: “Anh uống chưa?”
Cố Trạch: “Uống rồi.”
Thời Li: “Thế thì tốt, anh...” Cậu ngập ngừng rồi đổi giọng gượng gạo: “Anh cũng đi tắm nước nóng đi.”
Tay Cố Trạch định lấy lại cái cốc Thời Li vừa uống khựng lại, mặt lạnh tanh: “Được, em nhớ rửa cốc đấy.”
Thời Li ậm ừ.
Khi Cố Trạch tắm xong đi ra từ phòng ngủ chính, cái cốc sạch sẽ đã được lau khô đặt trong tủ khử trùng, đèn bếp đã tắt, đèn phòng khách cũng tắt, chỉ còn vài ngọn đèn hành lang.
Fufu nằm trong ổ, bên cạnh là con thú bông lúc nãy không có ở đó, chắc là Thời Li đặt vào.
Cố Trạch nhìn về phía phòng ngủ phụ.
Cửa phòng đóng chặt, khe cửa tối om, đèn đã tắt.
Cả căn nhà yên tĩnh như màn đêm.
Cố Trạch đứng ở cửa một lúc rồi quay người vào phòng ngủ chính, đóng cửa lại.
Bên này, phòng ngủ phụ.
Thời Li lăn qua lăn lại trên giường, không dám đạp chăn vì sợ mai ốm thật, lăn được hai vòng thì giường chiếu lộn xộn hết cả lên.
Cố Trạch cố ý...
Anh ấy không cố ý...
Hai luồng suy nghĩ đấu tranh trong đầu cậu, lúc thì cái này thắng thế, lúc thì cái kia chiếm ưu thế khiến Thời Li đau đầu nhức óc.
Kỳ lạ quá, sau khi chơi trò chơi đó xong, Cố Trạch như biến thành người khác, chủ động nắm tay cậu, ăn đồ thừa của cậu còn ôm cậu, lên xe thắt dây an toàn cho cậu...
Trước kia anh ấy đâu có thế.
Nhưng dù thấy lạ, mỗi việc xảy ra đều có lý do hợp lý, cậu nghĩ mãi không ra anh Tiểu Trạch có biết cậu cố tình làm thế trong trò chơi không.
Còn những chuyện sau đó...
Thời Li rúc vào chăn ấm, kệ đi, chỉ cần mai cậu không cho anh Tiểu Trạch làm những hành động thân mật nữa là được.
Cậu không thể biết rõ tình cảm của Cố Trạch mà giả vờ như không biết, thản nhiên đón nhận sự quan tâm chăm sóc của anh ấy.
Thế thì quá đáng lắm.
Thời Li âm thầm quyết tâm, ngày mai... ngày mai nhất định... Nghĩ đến nửa chừng thì tiếng thở đều đều vang lên, cục u trên giường bất động.
Thuốc cảm phát huy tác dụng, cậu thiếu niên không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, thiếp đi.
Ngủ sớm nên sáng hôm sau Thời Li dậy sớm, ra khỏi phòng thấy Cố Trạch đang ngồi ở quầy bar góc bếp, tay cầm cốc nước đá, xem tài liệu trên laptop.
“Em sẽ mách dì Cố là sáng ra anh lại uống nước đá.” Thời Li mím môi đi tới giật lấy cốc nước.
Cố Trạch hay đi lại giữa hai nước, đồng hồ sinh học đảo lộn lại còn ti tỉ thói quen xấu, lười ăn cơm, sáng uống nước đá, thích uống cà phê như anh cả để tỉnh táo...
Đến nhà họ Cố chơi, Thời Li hay nghe dì Cố cằn nhằn Cố Trạch.
Cố Trạch rời mắt khỏi màn hình, nhìn chằm chằm Thời Li: “Không cho uống à?”
Thời Li thấy khó hiểu: “Tất nhiên là không rồi.”
Cơn giận tối qua tan biến không dấu vết.
Cố Trạch nói “được”, hỏi ngược lại: “Đói chưa? Anh nướng bánh mì nhé?”
Thời Li nghĩ ngợi: “Em không muốn ăn mứt việt quất nữa.”
Thế là Cố Trạch kẹp phô mai vào bánh mì, cho vào lò vi sóng quay nóng sau đó pha thêm cốc yến mạch.
Bữa sáng giải quyết xong.
Lịch trình hôm nay là đi thăm một thị trấn du lịch nổi tiếng, kiến trúc ở đó toàn sơn màu sặc sỡ như trong truyện cổ tích là thánh địa sống ảo.
Bình thường Cố Trạch chẳng bao giờ đi mấy chỗ này một mình nhưng rõ ràng Thời Li rất thích.
Ra khỏi nhà, Cố Trạch khoác áo dạ đen, bên trong là áo len màu nhạt, quàng khăn nâu.
Họ xem dự báo thời tiết thấy hôm nay có mưa, gió thổi thì càng lạnh hơn.
Hôm qua gió biển làm đau tai nên hôm nay Thời Li đội mũ len màu kem có hai cái tai cừu rủ xuống, phối với áo hoodie xanh đậm nổi bật.
Trông cậu trắng trẻo và xinh xắn vô cùng.
Lên xe, Thời Li cảnh giác đề phòng Cố Trạch, quyết tâm hôm nay không để anh thắt dây an toàn cho nữa nhưng một câu nói của Cố Trạch đã đánh lạc hướng cậu.
“Là thị trấn này à?” Cố Trạch lướt màn hình trên bảng điều khiển xe tìm đường.
“Đợi đã.” Thời Li lấy điện thoại so sánh địa chỉ đã lưu với màn hình xe, gật đầu.
Cái tai cừu bằng len lắc lư theo động tác gật đầu, thu hút sự chú ý, Cố Trạch nhìn qua gương chiếu hậu không kìm được quay sang nhìn chằm chằm.
Thời Li bị nhìn thấy ngại: “Sao thế ạ?”
Có gì đẹp đâu mà nhìn?
Cậu vừa nghĩ vừa nhìn chiếc khăn quàng cổ màu nâu của Cố Trạch.
Cách ăn mặc này khiến anh trông già dặn hơn hẳn, rõ ràng chỉ hơn cậu có hai tuổi, mai cậu phải bảo anh Tiểu Trạch mặc trẻ trung hơn chút mới được.
Nhưng phong cách này lại rất hợp với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của Cố Trạch, tôn lên khí chất ngầu lòi của anh.
Nhất là đôi mắt sắc sảo kia.
Thời Li mải ngắm nên khi Cố Trạch nhoài người tới như hôm qua, cậu không kịp phản ứng, khác hẳn kế hoạch từ chối đã vạch sẵn trong đầu tối qua.
Đáng lẽ cậu phải dựa vào ghế, đẩy anh ra rồi bảo tự làm được, không cần giúp.
Nhưng thực tế, Thời Li nín thở, nhìn Cố Trạch lại gần, mùi hương bách tùng quen thuộc xộc vào mũi.
Thơm quá.
Không đúng.
Trọng điểm không phải cái này, cậu phải nói gì đó, làm gì đó chứ.
“Tách...”
Dây an toàn lại được thắt xong.
Khi Thời Li hoàn hồn thì Cố Trạch đã khởi động xe chạy đi rồi.
Thời Li ủ rũ cụp mắt, lí nhí: “Cảm ơn anh.”
Thất bại thảm hại.
Hình như cậu không biết cách từ chối Cố Trạch.
Hoặc nói đúng hơn là không thể từ chối.