Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 16

Trước Tiếp

Chương 16

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Vừa rồi… là ai vậy?”

Cùng là Alpha, Tạ Bách Vũ cảm nhận được áp lực mạnh mẽ và rõ rệt khi Chu Yến Chi đi ngang qua, trong lòng chấn động, nắm lấy tay đàn chị Phỉ vừa đi ngang qua hỏi, đàn chị nói: “Tổng giám đốc chứ ai.”

“Chu Yến Chi?”

“Tất nhiên rồi, không thì ai lại đẹp trai thế?”

Tạ Bách Vũ nhìn bóng lưng Chu Yến Chi, “Thì ra đây là Chu Yến Chi à, tôi cứ tưởng bức ảnh trên tin tức tài chính là sản phẩm của photoshop cao cấp chứ.”

“Có phải là đẹp trai không góc chết không?” Đàn chị cười xấu xa.

“Trẻ thật đấy, anh ta bao nhiêu tuổi rồi?”

“Năm nay chắc khoảng ba mươi, Vân Đồ là do anh ấy sáng lập năm hai mươi lăm tuổi, ba năm đã mua cả một tòa nhà rồi, ghê gớm không?”

“Thực ra không cần thiết phải mua cả một tòa nhà đâu,” Tạ Bách Vũ đùa, “Có phải là đã đổ hết vốn liếng vào đó rồi không?”

“Đó mà là hết vốn liếng à?” Đàn chị lắc lắc ngón tay, bí ẩn nói: “Cha của anh ấy còn giàu hơn, biết Lãng Phàm không?”

Trước đây Tạ Bách Vũ chỉ biết Vân Đồ lợi hại, không hiểu rõ về bản thân Chu Yến Chi, hôm nay nghe xong, không kìm được nhận xét: “Chà, bất động sản cộng với Internet, bắt kịp hết mọi xu hướng rồi.”

“Không phải ai cũng bắt kịp xu hướng đâu, Chu Tổng không có gì để chê về năng lực làm việc, có cơ hội dự họp công ty sẽ cảm nhận được.”

“Tôi làm gì có cơ hội,” Tạ Bách Vũ chỉ vào thẻ nhân viên của mình, “Tôi là người gia công phần mềm cao quý.”

Đàn chị cười đẩy anh ta một cái.

Nói chuyện xong vừa lúc đi đến cửa, Tạ Bách Vũ quay lại tìm Ôn Tụng, nhưng lại thấy Ôn Tụng cau mày, ánh mắt nhìn thẳng, như đang theo dõi sát sao một ai đó. Anh ta nhìn theo, thấy Chu Yến Chi đang cúi người bước vào xe.

Tạ Bách Vũ chưa từng thấy Ôn Tụng lộ ra ánh mắt như vậy, nồng nhiệt, ngưỡng mộ, lại mang theo một chút uất ức khó nhận ra.

Một cơn gió bắc thổi đến, lạnh buốt chui vào cổ áo, Ôn Tụng hoàn hồn, thấy xe của Chu Yến Chi từ từ lăn bánh, nói với Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm: “Đi thôi.”

Tạ Bách Vũ trầm ngâm.

Có lẽ mọi người đã chán ngấy nhà ăn nhân viên, không ít người kéo nhau đến khu phố ẩm thực đối diện công ty ăn trưa, khi qua vạch sang đường trông như một đội quân hùng hậu, Ôn Tụng sợ đám đông chen lấn, một tay giữ cổ áo, một tay che bụng.

Quán canh cá dưa chua cũng chật ních người, may mà Tạ Bách Vũ đã đặt chỗ trước. Ngồi xuống, Ôn Tụng xoa xoa tay, lấy khăn giấy lau bàn trước.

Tạ Bách Vũ bảo cậu gọi món, cậu cười lắc đầu: “Đàn anh gọi đi, em không kén ăn đâu.”

Tạ Bách Vũ hỏi ý kiến Dư Chính Phàm, nhanh chóng gọi món, đặt điện thoại xuống, đột nhiên chuyển chủ đề sang Ôn Tụng, “Chưa hỏi, đàn em, cậu tốt nghiệp xong thì định làm gì?”

Ôn Tụng khựng lại.

Câu hỏi này hơi khó xử, vì khi cậu tốt nghiệp… có lẽ đang mang bụng bầu to đùng, ở nhà chờ sinh.

Tất nhiên cậu không thể nói ra, chỉ nói lấp lửng: “Thì nộp hồ sơ xin việc, tìm một công ty để làm thôi.”

“Chị Thấm nói GPA cậu đứng thứ ba chuyên ngành, sao cậu không bảo lưu?”

Sắc mặt Ôn Tụng tối sầm, “Em… em không muốn học lên cao.”

Điều này không liên quan đến việc mang thai, trong kế hoạch cuộc đời ban đầu của cậu cũng không có mục học lên cao.

Không có tiền, lại còn bất tiện.

Cậu cần phải chăm sóc Bằng Bằng và Tiểu Linh, đi làm sớm là lựa chọn tốt nhất.

Tạ Bách Vũ lại nói: “Cũng phải, bây giờ học thạc sĩ khá vất vả, vậy cậu định vào công ty nào? Với hồ sơ của cậu, không nói đến Bắc Kinh, Thượng Hải, ở Thành phố Phỉ rất dễ tìm việc.”

Ôn Tụng chưa từng nghĩ đến, ánh mắt cậu vô thức nhìn ra bên ngoài, vượt qua vạch sang đường, hướng đến tòa nhà Vân Đồ đối diện.

“Vân Đồ?” Tạ Bách Vũ kinh ngạc.

Ôn Tụng bị giọng điệu đột ngột cao lên của anh ta làm ngơ ngác, hai tay vò khăn giấy lau bàn, rụt rè hỏi: “Em không, không được sao?”

“Đương nhiên là được, vậy cậu đang cảm nhận trước rồi đấy,” Tạ Bách Vũ cười, “Cảm thấy thế nào?”

“Cũng tốt.”

Dư Chính Phàm đột nhiên lên tiếng: “Vân Đồ hai năm nay phát triển rất tốt, thị phần đã lên thứ tư trong ngành, nghe nói Chu Tổng rất coi trọng đầu tư công nghệ, chế độ đãi ngộ của nhân viên phòng nghiên cứu và phát triển rất hậu hĩnh. Tiểu Tụng chọn Vân Đồ, là một quyết định sáng suốt.”

Tạ Bách Vũ hỏi anh ta: “Tốt thế sao anh không vào?”

“Tôi?” Dư Chính Phàm rót một ly trà, từ tốn nhấp một ngụm, “Người đến tuổi trung niên, không đua nổi nữa, cậu có thể đi mà đua.”

Tạ Bách Vũ không đồng tình: “Em không đi, em quen thói lười biếng rồi, đừng thấy Vân Đồ mới thành lập năm năm, chế độ làm việc khá nghiêm ngặt, em không thích.”

“Môi trường làm việc vẫn tốt.”

Ôn Tụng nghe họ qua lại trò chuyện, im lặng như người ngoài cuộc, nhưng chỉ cần họ nhắc đến Chu Yến Chi, nhắc đến Vân Đồ, cậu liền dựng tai lên, dồn hết sự chú ý.

Nghe được những đánh giá về Chu Yến Chi từ miệng người khác, khiến cậu cảm thấy rất mới lạ.

Giống như… lại hé thấy một khía cạnh khác của Tiên sinh.

Một khía cạnh giỏi giang hơn.

“Vậy là chúng ta chỉ làm đồng nghiệp được ba tháng thôi.”

Giọng Tạ Bách Vũ đột nhiên vang lên gần đó, Ôn Tụng quay phắt đầu lại, đối diện với ánh mắt cười như không cười của Tạ Bách Vũ.

Cậu ăn nói vụng về, kém nhất là đối phó với những tình huống này, gãi đầu, rồi xoa xoa tay, cười ngây ngô: “Nhưng em sẽ luôn nhớ đàn anh, và cả anh Dư nữa, mọi người rất tốt với em.”

Cậu cười lên, đôi mắt tròn như hạt hạnh nhân cũng cười theo, khóe miệng cong lên, lộ ra một chút nướu răng, trông cực kỳ đáng yêu.

Vẻ ngoài tươi sáng, không chút phòng bị này của cậu, luôn khiến Tạ Bách Vũ mềm lòng, không khỏi nhớ đến lần đầu gặp mặt trong khuôn viên trường, Ôn Tụng ôm chiếc thùng quyên góp cao bằng nửa người màu đỏ tươi len lỏi giữa đám đông, nóng đến má đỏ bừng, tóc mái trước trán kết thành từng lọn, chỉ có đôi mắt vẫn trong veo tinh khiết, khiến người ta không thể từ chối.

Cười lên có má lúm đồng tiền, chóp mũi có một nốt ruồi nhỏ xinh.

Ôn Tụng chẳng thay đổi gì.

Lẽ ra phải làm quen với cậu ấy ở cổng thư viện năm đó, thêm thông tin liên lạc, thì giờ đã không tiếc nuối như vậy.

Anh ta không kiểm soát được muốn xoa đầu Ôn Tụng, nhưng tay đưa ra rồi, lại nhịn lại.

Canh cá dưa chua được mang lên bàn vẫn còn sôi sùng sục, dầu sóng sánh, vòng ớt xanh đỏ và miếng cá tươi mềm ngập nửa trong nước dùng, vị mặn, cay, tê cùng lúc xộc vào mũi.

Con ma thèm ăn của Ôn Tụng lập tức bị k*ch th*ch, không kìm được nuốt nước miếng. Quả nhiên lợn rừng không biết ăn cám mịn, món Tây bốn chữ số kém hẳn so với món canh cá dưa chua này, cậu nghĩ.

Cứ nghĩ đến con số hơn ba ngàn tệ kia, cậu lại thấy đau lòng và xót xa.

May mắn là tối qua tìm được một việc làm thêm tạm thời, làm một trang web Wechat, ba trang, bao gồm chức năng đặt hàng thanh toán và tra cứu đơn hàng, thời hạn là mười ngày. Ôn Tụng hét giá hai ngàn hai, đối phương trả giá xuống một ngàn tám, cuối cùng chốt như vậy.

Tối nay phải bắt tay vào làm rồi.

Việc riêng này hoàn toàn là bị hớ, tỉ suất lợi nhuận cực thấp, nhưng dù sao cũng gỡ lại được một nửa, Ôn Tụng đành phải chấp nhận số phận.

Ăn xong canh cá dưa chua trong sự vui vẻ, còn chưa về công ty, chỉ nhìn thấy tòa nhà Vân Đồ từ xa, Ôn Tụng đã bắt đầu lo lắng.

Buổi chiều còn phải đến văn phòng Tiên sinh một chuyến.

Bước chân trở lại công ty trở nên nặng nề.

May mắn là Chu Yến Chi không làm khó cậu, nước táo buổi chiều là do Tống Dương mang đến, hai người trao đổi chiếc cốc thủy tinh trong phòng trà, bí mật như điệp viên trao đổi thông tin.

Tống Dương thấy cậu lén lút định rời đi, gọi cậu lại, hỏi: “Cậu đã đến văn phòng Chu Tổng rồi à?”

“À vâng.” Ôn Tụng ú ớ.

“Xem ra Chu Tổng đã đặt cậu vào trong lòng rồi.”

Khi Tống Dương nói câu này, vừa lúc có tiếng bước chân đi qua hành lang, Ôn Tụng giật mình, mặt tái mét, “Không có.”

“Cũng tốt mà, chẳng phải đúng ý cậu rồi sao?”

Lời này khiến Ôn Tụng bối rối, hận không thể chui xuống đất.

Tống Dương là người biết rõ nhất tình cảm của cậu dành cho Chu Yến Chi.

Ôn Tụng luôn nghĩ mình giấu rất kỹ, nhưng vào năm tốt nghiệp cấp ba, Tống Dương thay Chu Yến Chi mang quà đến, thấy Ôn Tụng ôm hộp quà, khóe mắt rơm rớm nước mắt, yêu thích không rời, ngay cả một góc hộp bị va chạm cũng ân hận không thôi, Tống Dương buột miệng hỏi: “Cậu thích Chu Tổng đúng không?”

Ôn Tụng sững người, ngẩng đầu thấy Tống Dương khoanh tay cười.

Tống Dương không có ý cười nhạo cậu, nhưng nụ cười đó quá tự nhiên, như thể đang nói: Lại một người nữa, lại một người mơ mộng hão huyền.

Đó là lần đầu tiên Ôn Tụng đối diện trực tiếp với khoảng cách lớn giữa mình và Chu Yến Chi, rồi lún sâu hơn vào sự tự ti.

Sau này mỗi lần gặp mặt, Tống Dương đều mang đến tin tức không vui: Chu Tổng hôm nay nhận phỏng vấn của phóng viên tài chính đẹp nhất đài truyền hình Thành phố Phỉ, mẹ Chu Tổng gần đây liên tục giục kết hôn, Chu Tổng hôm nay đi xem mắt một omega…

Ôn Tụng lần nào cũng gãi mặt, giả vờ mạnh mẽ, cười nói “Xem ra Tiên sinh sắp kết hôn rồi”, thực ra lòng đau như cắt.

Sự giày vò qua năm tháng khiến cậu sinh ra một nỗi sợ đối với Tống Dương, như một phản ứng k*ch th*ch, cậu thậm chí sợ nghe thấy giọng Tống Dương, sợ bị Tống Dương cười nhạo — dù cho cậu và Chu Yến Chi đã kết hôn được hơn hai tháng.

“Phương tiên sinh đã mua một tòa nhà đối diện, cậu biết không?”

Giọng Tống Dương kéo Ôn Tụng về thực tại, cậu “À” một tiếng, vẻ mặt hoài nghi nhìn Tống Dương.

“Cậu không biết à?” Tống Dương chỉ ra ngoài cửa sổ, “Chính là bất động sản Tân Hạc đó, nhìn thấy không? hình như Phương tiên sinh đã mua đứt tòa nhà này rồi, ngay đối diện chúng ta.”

Ôn Tụng giả vờ không quan tâm, cười ngu ngơ: “Thật sao? Phương tiên sinh giàu quá.”

Tống Dương liếc cậu một cái.

Mãi sau, Ôn Tụng vẫn không kìm được hỏi: “Trợ lý Tống, tại sao Tiên sinh và Phương tiên sinh không ở bên nhau vậy?”

“Phương tiên sinh đã có người trong lòng.”

Hoàn toàn ngược lại với suy đoán của Ôn Tụng, nhưng cậu không vì thế mà vui mừng, ngược lại có chút buồn bã, cảm giác yêu mà không đạt được cậu quá rõ rồi.

Hóa ra người giỏi giang đến mấy cũng khó qua cửa ải tình duyên.

Làm xong công việc, còn chưa kịp ăn tối, Chu Yến Chi đã đến đón cậu đi bệnh viện mua thuốc ức chế loại nhẹ.

Thầy Hoàng lái xe, Chu Yến Chi và Ôn Tụng ngồi ở ghế sau, hộp đựng đồ ở giữa tách khoảng cách của họ ra rất xa.

Ôn Tụng suốt đường đi lén lút nhìn khuôn mặt nghiêng của Chu Yến Chi, đoán mối tình rắc rối giữa Chu Yến Chi và Phương Tư Kính. Alpha và Omega cấp cao, môn đăng hộ đối, thanh mai trúc mã nhưng người kia đã có ý trung nhân… Tiên sinh chắc chắn rất tiếc nuối, kết hôn với mình có phải là quyết định sau khi đã nản lòng không?

“Đang nghĩ gì vậy?” Chu Yến Chi đột nhiên lên tiếng.

Ôn Tụng giật mình, đầu óc còn chưa kịp tổ chức lời lẽ, miệng đã buột ra: “Phương tiên sinh…”

“Ai là Phương tiên sinh?” Chu Yến Chi cau mày.

Ôn Tụng nhỏ giọng trả lời: “Phương Tư Kính, Phương tiên sinh, Trợ lý Tống nói ngài ấy mua một tòa nhà đối diện Vân Đồ.”

“Đúng vậy,” Chu Yến Chi cúi đầu xoa xoa mi tâm, giọng nói trầm khàn vì mệt mỏi, “Sao lại quan tâm đến chuyện này?”

Ôn Tụng xoa xoa đầu gối, lấy hết can đảm thăm dò: “Phương tiên sinh… sao vẫn chưa kết hôn vậy ạ?”

“Cái đó em phải hỏi Lâm Luật Thăng rồi.”

Ôn Tụng há hốc mồm, mãi sau mới phản ứng lại, “Phương tiên sinh và Lâm tiên sinh…”

Chu Yến Chi im lặng đáp lại.

Anh nhìn đôi mắt Ôn Tụng từ từ mở to vì tò mò, thực sự không hiểu cậu nhóc này vô tư đến mức nào, hoàn toàn không nhận ra cảm xúc của anh?

Trước mặt anh thì rụt rè, giữ khoảng cách rõ ràng, quay lưng đi lại cười đùa vui vẻ với đàn anh nào đó. Giờ lại vô cớ nói về chuyện tán gẫu của người khác, cứ như chuyện ban ngày chưa từng xảy ra.

Lần đầu tiên trong đời Chu Yến Chi gặp phải vấn đề khó.

Điều anh không biết chính là, cùng lúc đó, sự im lặng của anh lại bị Ôn Tụng giải mã thành nỗi buồn.

Ôn Tụng thấy rõ mồn một, Tiên sinh cúi đầu không nói chuyện, ánh mắt tối sầm lại, đây chẳng phải là buồn bã sao?

Xem ra người càng ưu tú, cú sốc thất bại trong tình cảm càng mãnh liệt, Ôn Tụng thương xót nghĩ.

Cậu đưa tay ra, cẩn thận véo lấy cổ tay áo vest của Chu Yến Chi, nhẹ nhàng lắc lắc, “Tiên sinh.”

Chu Yến Chi quay đầu nhìn cậu.

Trong khoang xe tối mờ buổi tối, đôi mắt tròn nhỏ của Ôn Tụng sáng như viên ngọc, trước khi nói còn chớp chớp.

Chu Yến Chi nghĩ: Cứ thế mà tha thứ cho em ấy, có phải là quá thiếu nguyên tắc rồi không?

Anh nắm lấy tay Ôn Tụng, giây tiếp theo, anh nghe thấy Ôn Tụng nói: “Tiên sinh, nhiều người phải trải qua vài mối tình mới biết mình thực sự thích ai. Hay là, đợi khi em bé chào đời, chúng ta ly hôn—”

Ôn Tụng còn chưa nói hết câu, sắc mặt Chu Yến Chi đã thay đổi, buông tay cậu ra.

Thầy Hoàng kịp thời đạp phanh, cắt ngang cuộc đối thoại của họ, hắng giọng nói: “Chu Tổng, đến bệnh viện rồi.”

Có trời mới biết Ôn Tụng đã lấy hết can đảm để nói câu đó, và cố gắng kìm nén nỗi đau lòng vỡ vụn như thế nào, Tiên sinh không cảm kích thì thôi, lại còn xuống xe không nói một lời với vẻ mặt khó đè nén sự tức giận.

Cậu cũng không biết phải làm sao nữa.

Thật khó đối phó!

Cậu thất thần, ủ rũ, đi theo phía sau Chu Yến Chi như cái đuôi nhỏ, bước vào một bệnh viện tư nhân, rồi theo hướng dẫn của nhân viên lễ tân đi vào một phòng khám.

Một người đàn ông trạc tuổi Chu Yến Chi ngồi bên trong, nhìn thấy họ liền đứng dậy, cười nói: “Đường có kẹt xe lắm không?”

Chu Yến Chi hỏi thăm xã giao ngắn gọn, quay người giới thiệu Ôn Tụng: “Đây là người yêu của tôi, Ôn Tụng, đây là bạn học cấp ba của tôi, Bác sĩ Chung Nghĩa Văn, là chuyên gia về nội tiết tố pheromone.”

“Lại tâng bốc tôi rồi,” Chung Nghĩa Văn cười, nghiêng người bắt tay Ôn Tụng, “Tuổi còn trẻ quá, không nhìn ra đó Chu Tổng.”

Gương mặt Ôn Tụng nóng bừng, lúng túng không biết phải làm sao.

Chu Yến Chi không dài dòng, “Nghĩa Văn, tôi đã gửi tình hình của người yêu tôi cho cậu trước rồi, làm phiền cậu xem giúp em ấy có thuốc ức chế loại nhẹ nào phù hợp không?”

Chung Nghĩa Văn tháo miếng dán ức chế của Ôn Tụng ra, áp thiết bị kiểm tra chuyên dụng vào sau gáy Ôn Tụng, nhìn vào chỉ số: “Có phải kỳ ph*t t*nh sắp đến rồi không, nồng độ pheromone vượt quá giá trị bình thường gần gấp đôi.”

Ôn Tụng theo phản xạ nhìn Chu Yến Chi, Chu Yến Chi thay cậu trả lời: “Đúng vậy, sắp đến rồi.”

Chung Nghĩa Văn muốn nói lại thôi, nghĩ đến tin nhắn Chu Yến Chi gửi cho mình, ngừng lại một hồi lâu mới nói: “Thử An Nại Ninh xem, một loại thuốc ức chế phân cấp dành cho thai kỳ ra mắt hai năm trước, phản hồi của bệnh nhân khá tốt, có thêm protein mang vitamin B11 và thành phần hoa oải hương, vừa có thể làm dịu phản ứng không tốt, lại vừa bổ sung dưỡng chất, có hai dạng là miếng dán và bình xịt khí.”

“Được.” Chu Yến Chi nói.

“Thông thường dùng miếng dán là được, dán một miếng sau gáy và một miếng ở rốn, trường hợp khẩn cấp như… pheromone Alpha tràn ra gây ra phản ứng không tốt cho cậu bé, có thể sử dụng bình xịt.”

Ôn Tụng gật đầu.

Y tá dẫn Ôn Tụng đi lấy thuốc, Chu Yến Chi bị Chung Nghĩa Văn giữ lại trong phòng khám.

Chung Nghĩa Văn xoa xoa chuột vài cái, không kìm được mở lời: “Thực ra tôi vẫn khuyên hai người nên đánh dấu hoàn toàn.”

Lời Ôn Tụng nói trên xe vẫn còn văng vẳng bên tai, Chu Yến Chi cười tự giễu một tiếng, “Cứ để thế này đã.”

Chào tạm biệt Chung Nghĩa Văn, khi đi đến cổng bệnh viện, Ôn Tụng cũng xách theo cái túi nhỏ đi tới.

Cậu cúi đầu bước đi, đang nghiên cứu ống phun sương kín của bình xịt, thấy Chu Yến Chi, cậu dừng lại một lát, rất nhanh lại chủ động bước đến phá vỡ sự bế tắc.

Thấy vẻ mặt Chu Yến Chi bình thản, cậu muốn nói lại thôi, áp bình xịt lên mặt mình, ghé sát trước mắt Chu Yến Chi, phồng má lấy lòng: “Tiên sinh, hình như đang hít oxy vậy.”

Cậu cười một tiếng, mắt mày cong cong, rất đáng yêu.

Giống như một chú cún con mắc lỗi đang cố gắng tỏ vẻ ngoan ngoãn.

Chu Yến Chi lần thứ hai nghĩ: Cứ thế mà tha thứ cho em ấy, có phải là quá thiếu nguyên tắc rồi không?

**

Chan: Thế là mọi hiểu lầm là do thằng cha Tống Dương gây ra

Hết chương 16

Trước Tiếp