Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân

Chương 15

Trước Tiếp

Chương 15

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Ôn Tụng suốt cả quãng đường cứ giày vò cái balo của mình.

Cậu không dám tưởng tượng chiếc balo là Tiên sinh, chỉ có thể tưởng tượng nó là chính mình, không kìm được lại đấm mạnh hai phát.

“Ôi chao,” Thầy Hoàng nhìn cậu cười, “Cái balo này phạm lỗi gì rồi, bị cậu đấm tám trăm lần suốt cả đoạn đường, tội nghiệp thật đấy.”

“Không có.” Ôn Tụng lầm bầm nói.

“Cãi nhau với Tiên sinh à?”

“Không phải,” Ôn Tụng lắc đầu, “…Là do cháu quá phiền phức.”

“Có rắc rối, tìm Chu Tổng, Chu Tổng nhất định giải quyết được.”

Ôn Tụng thở dài trong lòng.

“Cái balo này đẹp đấy, cậu tự mua à?” Thầy Hoàng đột nhiên hỏi.

Ôn Tụng ngây người, vừa cúi đầu đã tối sầm mặt mày, cậu lại làm tổn thương chiếc balo yêu thích nhất của mình! Thật là tội lỗi tày trời!

“Là quà tốt nghiệp cấp ba Tiên sinh tặng cháu.” Cậu ôm chặt chiếc balo, trân trọng xoa xoa.

“Suýt nữa thì quên, cậu và Chu Tổng quen nhau đã lâu rồi,” Thầy Hoàng cười cười, “Hai người khách sáo với nhau quá, tôi cứ tưởng hai đứa người quen nhau hai tháng trước.”

Lời này có chút đau lòng, Ôn Tụng không cười nổi.

Thầy Hoàng nhìn vẻ cậu cẩn thận v**t v* chiếc balo, cảm thấy lạ, “Tốt nghiệp cấp ba… cũng gần bốn năm rồi nhỉ, Chu Tổng chỉ tặng cậu một cái balo? Ít nhất cũng phải mỗi năm một món chứ.”

Ôn Tụng sững người, “Không phải, sinh nhật năm nay, Tiên sinh còn tặng cháu một cái laptop mới.”

“Thế còn những sinh nhật trước?”

Ôn Tụng câm nín.

Thực ra sau khi vào đại học, mỗi năm đến sinh nhật, Tiên sinh đều nhờ Trợ lý Tống gọi điện cho cậu, nói một câu “Chúc mừng sinh nhật”, Ôn Tụng không hề xa xỉ mong đợi quà, Tiên sinh nhớ đến, đối với cậu đã là món quà lớn nhất rồi.

“Không phải chứ.” Thầy Hoàng càng thêm nghi hoặc.

Ông còn nhớ rõ hồi cuối tháng 11 của hai năm trước, cũng là sinh nhật Ôn Tụng, hôm đó mưa lạnh rả rích, Chu Yến Chi đã đặc biệt bảo ông lái xe chở trợ lý Tống đến trường của Ôn Tụng, chỉ để tặng quà sinh nhật.

“À phải rồi, sinh nhật Tiên sinh là ngày 20 tháng 1!”

Lời nói đột ngột của Ôn Tụng cắt ngang suy nghĩ của thầy Hoàng, ông gật đầu: “Đúng, là tháng sau.”

“Cháu phải bắt đầu chuẩn bị quà rồi,” Ôn Tụng có chút kích động, “Thầy Hoàng, chú biết Tiên sinh thích quà gì không ạ?”

“Cậu chưa tặng bao giờ à?”

Ôn Tụng ngượng ngùng gãi đầu, “Năm nào cũng tặng, nhưng hình như Tiên sinh không thích lắm.”

Mỗi năm cậu đều tằn tiện, dành riêng một quỹ tiết kiệm nhỏ để mua quà cho Chu Yến Chi. Năm nhất đại học tặng một chiếc bút máy, kèm theo một lá thư viết tay, giao cho trợ lý Tống.

Đáng tiếc, món quà gửi đi như đá chìm đáy biển, cậu đợi mãi vẫn không thấy hồi âm, ngay cả một tin nhắn cũng không nhận được.

Hai năm sau đó, câu chuyện phát triển cũng tương tự.

Vì vậy cậu hoàn toàn không biết Tiên sinh thích gì, bút máy, cà vạt, đồng hồ, kính râm… những thứ này Tiên sinh đều không thiếu.

Thật đau đầu.

Gần đến công ty cậu mới nhận ra mình bất lực đến mức nào, một mặt giận dỗi, một mặt vẫn nghĩ cách mua quà.

Tình yêu quả thực khiến người ta mất đi lòng tự trọng.

Thầy Hoàng nhìn cậu thẫn thờ bước xuống xe, cất cao giọng gọi: “Cậu Tiểu Ôn, đừng suy nghĩ lung tung, cậu mua gì, Chu Tổng cũng sẽ vui vẻ thôi.”

Ôn Tụng cười, nói cảm ơn Thầy Hoàng.

Công việc hôm nay trở nên phức tạp hơn, Dư Chính Phàm đã kết thúc giai đoạn triển khai đầu tiên, chính thức bước vào giai đoạn phát triển tập lệnh di chuyển, nhiệm vụ của Ôn Tụng là kiểm tra dữ liệu môi trường thử nghiệm.

Mặc dù Vân Đồ mới thành lập không lâu, chỉ có năm năm dữ liệu lịch sử, nhưng nghiệp vụ kinh doanh chính lại là phát triển hệ thống thẻ điện tử, dữ liệu bao gồm người dùng trên toàn thành phố và thậm chí toàn quốc, lượng dữ liệu đột ngột phình to lên đến mức khổng lồ, độ phức tạp của việc di chuyển cũng tăng gấp bội. Chỉ cần xảy ra một chút sai sót trong quá trình di chuyển, đều có thể dẫn đến rò rỉ dữ liệu cá nhân.

Tạ Bách Vũ vốn luộm thuộm nay cũng hiếm khi nghiêm túc, mắt dán chặt vào màn hình không nhúc nhích.

Ôn Tụng càng thận trọng hơn, kiểm tra đi kiểm tra lại vẫn thấy chưa đủ, vừa chuẩn bị viết một công cụ so sánh dữ liệu đơn giản, thì nhận được tin nhắn từ Chu Yến Chi: [Lên lầu uống nước.]

Mặt Ôn Tụng đỏ bừng lên.

Xấu hổ xong, là đau đầu.

Mười giờ hai mươi, chưa đến giờ ăn trưa, khu văn phòng bên ngoài người qua lại đông đúc, cậu phải làm sao để lên lầu một cách kín đáo?

Tạ Bách Vũ liếc thấy cậu bồn chồn ngồi không yên, “Sao thế?”

Ôn Tụng gãi đầu, “Không có gì ạ.”

“Trưa nay… đi ăn cá nấu dưa chua không?” Tạ Bách Vũ bổ sung: “Có cả anh Dư nữa, ba người chúng ta.”

Bây giờ Ôn Tụng vừa nghe thấy chữ “chua”, dạ dày đã bắt đầu trào nước chua, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, nói: “Được, cảm ơn đàn anh.”

Hai ngày nay Tạ Bách Vũ ít nói, trên mặt không có biểu cảm gì, cũng không nói đùa trêu chọc cậu nữa, Ôn Tụng có chút không quen, nhìn chằm chằm anh ta một lúc. Tạ Bách Vũ cảm nhận được, cười với cậu.

Ôn Tụng cũng cười theo, rồi ghé sát nói nhỏ: “Đàn anh, em… em không giỏi ăn nói, nếu có nói gì làm anh không vui, anh nhất định phải nói cho em biết nhé.”

Cậu vẻ mặt thành thật, đôi mắt trong veo rạng rỡ.

Dù chỉ mới quen nhau nửa tháng, Tạ Bách Vũ nghĩ, nếu Ôn Tụng không ngốc, hẳn phải nhìn ra thiện cảm của anh ta dành cho cậu, câu “không độc thân” lần trước, là một lời từ chối hiển nhiên, hai người nên có chút xấu hổ nhỏ.

Nhưng Ôn Tụng dường như hoàn toàn không nhận thấy, còn đứng đắn nói: “Em rất biết ơn anh đã coi mình là bạn.”

Tạ Bách Vũ chững lại một lát, bó tay hoàn toàn với cậu.

Đã năm phút trôi qua kể từ khi Tiên sinh gửi tin nhắn, không thể chần chừ nữa, Ôn Tụng lấy lệ sắp xếp đồ đạc trên bàn, đứng dậy đi ra ngoài.

Có lẽ vì có tật giật mình như ăn trộm, suốt quãng đường đi đến thang máy, cậu luôn cảm thấy vẻ khép nép lén lút của mình thu hút sự chú ý của người khác, vì vậy cúi đầu thấp hơn.

Vừa bước vào thang máy, còn chưa kịp bấm nút “25”, oái oăm thay, Quản lý Tiêu bước vào, bấm nút “23”.

Quản lý Tiêu nhìn thấy cậu, khóe miệng xị xuống, Ôn Tụng vẫn còn sợ vụ bị chỉ trích công khai và trừ lương, lập tức sợ hãi như chim cút.

“Đi tầng mấy?”

Ôn Tụng chậm hơn nửa nhịp mới phản ứng lại, Quản lý Tiêu đang nói chuyện với mình, vội vàng bước tới bấm nút “20”.

Cửa thang máy vừa mở, cậu lao ra như tên lửa.

Thở phào nhẹ nhõm, cậu thở ra một hơi dài.

Từ tầng mười sáu đến tầng hai mươi đều là Bộ phận Dịch vụ Vận hành, một nơi vô cùng xa lạ, Ôn Tụng quay một vòng tại chỗ, tìm thấy lối thoát hiểm, lập tức đi qua, chuẩn bị leo cầu thang lên tầng thượng.

Trước đây ký túc xá của cậu ở tầng bốn, leo cầu thang cũng quen rồi, nhưng hai tháng gần đây sống ở nhà Tiên sinh, nhà Tiên sinh bốn tầng, có thang máy có cầu thang, dì Tống luôn nói sàn trơn, kéo cậu đi thang máy. Đúng là từ sang xuống hèn khó khăn, Ôn Tụng đã quen với hai tháng sung sướng, hôm nay đột ngột leo ba tầng lầu mà đã bắt đầu hoa mắt chóng mặt, tựa vào tay vịn thở hổn hển.

Mãi sau mới tiếp tục, cuối cùng cũng đến tầng hai mươi lăm.

Vượt qua góc cua, vừa ngẩng đầu lên liền sững người.

Chu Yến Chi đứng ở cầu thang, hình như không hề bất ngờ, đã sớm đợi cậu ở đó.

Ôn Tụng giật mình, “Tiên, tiên sinh.”

Chu Yến Chi mặc áo sơ mi lụa màu xanh khói, cổ tay được kéo lên hờ hững, tóc mái rủ xuống trán đều được chải ngược lên, để lộ một chút mỏm trán, khiến ngũ quan càng thêm thanh tú, tuấn tú.

Anh cong môi cười với Ôn Tụng, ánh mắt có chút bất lực.

Ôn Tụng không hiểu ý trong mắt Tiên sinh, ngẩng đầu ngây ngốc, cứ tưởng mình lại làm sai chuyện gì.

“Lên đây.” Chu Yến Chi chìa tay về phía cậu.

Ôn Tụng lập tức quên đi cơn đau nhức ở bắp chân, nhanh chân bước lên, nắm lấy tay Chu Yến Chi.

Tay Tiên sinh ấm áp và khô ráo, còn tay cậu nãy giờ bám vào tay vịn, ra chút mồ hôi, muốn rụt lại nhưng lại bị Tiên sinh nắm chặt.

“Lâu như vậy rồi, em còn chưa tham quan văn phòng tôi.”

Chu Yến Chi dắt cậu đi về phía văn phòng.

Tầng hai mươi lăm chỉ có văn phòng của Chu Yến Chi và vài phó tổng, tầm nhìn rộng rãi, nhìn qua, những cánh cửa kính xen kẽ màu bạc và nâu đen, trông sâu hun hút. Trên trần nhà gắn những đèn dải tuyến tính tối giản, không quá chói mắt cũng không tối tăm, trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa lan Nam Phi.

Ghế trợ lý trống không, Tống Dương không có ở đây.

Văn phòng của Chu Yến Chi phù hợp với khí chất của chính anh, tông màu lạnh, mảng lớn màu xám bạc kết hợp với trang trí tường màu trắng kem, ghế sofa da cổ điển màu cafe đậm và thảm dệt thủ công Ý hòa quyện vào nhau, toát lên một hơi lạnh nhàn nhạt. Ôn Tụng đang quan sát, chợt thấy một mùi thơm ngọt ngào quen thuộc cùng với hơi nước xộc vào mặt, nước mơ ngâm táo trong bình trà thủy tinh đã sôi ùng ục.

Trên bàn trà có các loại hạt và bánh quy.

Tay Chu Yến Chi đặt lên hông của Ôn Tụng, nhẹ nhàng đẩy cậu xuống ghế sofa, “Ngồi đi, thời gian nghỉ ngơi.”

Ôn Tụng làm sao mà ăn, mà uống được chứ?

Mắt cứ liếc về phía cửa văn phòng, Chu Yến Chi cảm nhận được, bước tới khóa trái cửa, “Yên tâm chưa?”

Ôn Tụng xấu hổ đỏ mặt, gật đầu liên tục, ôm cốc nước nhấp từng ngụm nhỏ.

Chu Yến Chi hỏi cậu sáng nay bận những gì, cậu ngoan ngoãn trả lời.

“Còn hai tháng rưỡi nữa, không cần vội.”

Ôn Tụng gật đầu, ăn nửa miếng bánh quy, đột nhiên hỏi: “Tiên sinh, tại sao ngài đột nhiên muốn di chuyển cơ sở dữ liệu vậy ạ?”

“Trong kiến trúc lưu trữ ban đầu, ngưỡng giới hạn số lượng người dùng là năm triệu, nhưng năm ngoái đã phát triển hệ thống thẻ nhân viên mới, lần lượt hợp tác với nhiều công ty và cơ quan chính phủ, số lượng người dùng tăng vọt, cơ sở dữ liệu ban đầu không đủ dùng nữa.”

Ôn Tụng nghĩ thầm: Bây giờ làm ăn khó khăn như vậy mà số lượng người dùng của Vân Đồ vẫn có thể tăng vọt, xem ra công ty phát triển rất tốt.

“Nghĩ gì thế?” Chu Yến Chi nhặt hạt mắc ca lên.

“Chỉ là cảm thấy, Tiên sinh thật giỏi.”

Chu Yến Chi đặt hạt mắc ca đã bóc vỏ vào tay Ôn Tụng, cười nhẹ: “Chỉ là thiên thời địa lợi thôi, chúng ta đổi chỗ cho nhau, Tiểu Tụng chưa chắc đã làm kém hơn tôi.”

“Sao có thể?” Ôn Tụng cảm thấy Tiên sinh đang nói đùa quốc tế, đặt cốc nước xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Cả đời này em cũng không thể nào xuất sắc như Tiên sinh được!”

“Tại sao?”

Ôn Tụng thấy Tiên sinh thật kỳ lạ, câu hỏi này có gì đáng để hỏi “tại sao”? Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?

Điện thoại đột nhiên rung, Ôn Tụng lấy ra xem, là tin nhắn của Tạ Bách Vũ gửi tập lệnh phát triển di chuyển.

Cậu trả lời: [Đã nhận.]

Gửi xong mới ngẩng đầu nhìn Chu Yến Chi, trả lời: “Tin nhắn công việc của đàn anh ạ,” Ôn Tụng nhớ ra, “À đúng rồi, Tiên sinh, đàn anh hẹn em trưa nay đi ăn canh cá dưa chua.”

Vẻ mặt Chu Yến Chi không hề thay đổi, chỉ khẽ nghiêng người ra phía sau, tựa vào ghế sofa, lát sau mới nói: “Cuối cùng cũng ăn được.”

Ôn Tụng ngại ngùng gãi trán, “Em không giỏi giao tiếp với mọi người, may mà đàn anh không để ý, còn sẵn lòng giao tiếp với em.”

Ngón tay Chu Yến Chi vô tình gõ lên tay vịn, “Nếu cậu ấy không đến, em có cảm thấy khó thích nghi với công việc ở đây không?”

“Đương nhiên rồi.” Ôn Tụng nghĩ thôi cũng đã thấy sợ hãi.

Chu Yến Chi không nói gì thêm.

Ôn Tụng ngoan ngoãn uống hết một cốc nước đầy, bụng căng tròn, đặt cốc xuống cười xấu hổ với Chu Yến Chi, “Em đi rửa cốc.”

“Không cần, cứ để đó.”

Ôn Tụng đành phải đặt xuống, rồi ăn hết các loại hạt.

Khóe mắt liếc thấy bên cạnh còn có bánh quy Chu Yến Chi đã chuẩn bị kỹ lưỡng, vừa định cầm lên, nghe thấy Chu Yến Chi nói: “Ăn nữa là không ăn nổi canh cá dưa chua đâu.”

Ôn Tụng giật mình rụt tay lại.

Tự ý lấy đồ ăn, chắc chắn Tiên sinh sẽ nghĩ cậu không có giáo dục. Cậu xấu hổ cúi đầu, hai tay chọc vào đầu gối.

“Tiên sinh, em… em về đây.” Giọng c** nh* như tiếng muỗi kêu.

“Ừm.”

Chu Yến Chi đứng dậy theo Ôn Tụng, rồi gọi cậu lại, thấy cậu ngây ngốc quay đầu lại, cuối cùng vẫn mềm lòng. Anh lấy hộp bánh quy, nhét vào tay Ôn Tụng, nhỏ giọng dặn dò: “Mang về văn phòng, chia cho đồng nghiệp ăn chung.”

Hộp bánh quy rất tinh xảo, khắc chữ Pháp mà Ôn Tụng không hiểu, nhìn là biết giá không hề rẻ, cậu xua tay từ chối.

“Cảm ơn Tiên sinh, không cần đâu ạ, em về đây.”

Cậu vừa từ chối vừa lùi về phía sau, vạch rõ ranh giới với Chu Yến Chi, rồi vội vàng rời khỏi văn phòng.

Chu Yến Chi đứng yên tại chỗ rất lâu.

Nước mơ táo vẫn sôi trong bình thủy tinh, hơi nước bay lên không trung rồi tan biến.

Ôn Tụng nhanh chóng trở về văn phòng, ôm bụng, lấy cớ giải thích với Tạ Bách Vũ và Dư Chính Phàm: “Bụng không được khỏe cho lắm.”

May mắn là họ đều không để ý, Tạ Bách Vũ còn hỏi: “Có cần sưởi ấm hơn không?”

Ôn Tụng vội vàng nói không cần.

Đến giờ ăn trưa, ba người lưu lại chương trình máy tính, đồng loạt đứng dậy.

Hôm qua Tạ Bách Vũ bỏ đội ăn trưa không lý do, Ôn Tụng còn thấy khó chịu, như thể bị bạn bè bỏ rơi, hôm nay ba người không thiếu một ai, cậu lập tức cảm thấy yên tâm. Theo Tạ Bách Vũ chen vào thang máy, Tạ Bách Vũ quay đầu lại, cậu cười ngây ngô.

Vẻ lạnh lùng của Tạ Bách Vũ không giữ được vài giây, thấy cậu cười, anh ta cũng cười theo, “Ăn canh cá dưa chua mà vui đến thế cơ à?”

Ôn Tụng mím môi cười, lắc đầu.

Vừa bước ra khỏi thang máy, đã nghe thấy tiếng người từ xa nói: “Gió to quá, lạnh thật đấy.”

Tạ Bách Vũ quay lại dặn dò Ôn Tụng: “Ngoài trời gió lớn, cậu cài cúc áo cổ cho kỹ vào.”

Ôn Tụng nghe lời cài lại, Tạ Bách Vũ lại ngứa tay trêu chọc cậu, lật mũ áo khoác bông của cậu lên, trùm kín cả khuôn mặt cậu.

“Đàn anh!” Ôn Tụng chê anh ta trẻ con, hai tay gỡ mũ xuống, vừa quay người lại không thấy Tạ Bách Vũ, mà thấy Chu Yến Chi.

Cậu đứng sững tại chỗ.

Chu Yến Chi bước ra từ thang máy chuyên dụng, bên cạnh là Phó Tổng đang nhỏ giọng báo cáo. Các nhân viên xung quanh tinh mắt nhìn thấy anh, đồng loạt giảm tốc độ, tiếng ồn ào trên hành lang giảm đi một nửa ngay lập tức.

Chu Yến Chi ở nơi công cộng khác hẳn “Tiên sinh” trong văn phòng một giờ trước, bộ vest cắt may tinh xảo ôm sát thân hình cao ráo, toàn thân toát ra khí chất lạnh lùng và cao quý, khiến người xung quanh mờ nhạt như một phông nền.

Ánh mắt anh dừng lại một thoáng trên bàn tay chưa kịp rụt về của Tạ Bách Vũ, rồi lướt qua mái tóc hơi rối của Ôn Tụng. Khi đi ngang qua, Ôn Tụng chợt thấy sống lưng mình tê dại, sau gáy bỗng dưng cảm thấy lạnh buốt.

Hết chương 15

Trước Tiếp