Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôm nay Lệ Phong mới coi như biết Tạ Diệc Thành vô liêm sỉ đến mức nào.
Có khả năng sao? Cậu ta là anh em của Triệu Dương, Lệ Phong thật sự có thể đánh phế cậu ta à? Lệ Phong túm cổ áo Tạ Diệc Thành kéo lại trước mặt mình: "Cậu biết tôi sẽ không ra tay quá nặng với cậu, không phải vì cậu có gì đặc biệt trong mắt tôi. Bớt lấy mấy cái si tâm vọng tưởng của cậu ra mà suy diễn tôi đi. Trước đây tôi chưa từng thích cậu, sau này cũng sẽ không thích cậu. Nghe hiểu không?"
Tạ Diệc Thành nhìn thẳng vào anh. Tuy bộ dạng có phần chật vật, khóe miệng đã bầm tím, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh: "Lệ Phong, anh về bình tĩnh lại rồi nghĩ cho kỹ xem, thật sự là vì Triệu Dương sao? Cả anh và em đều rất rõ, nếu thật sự phải chọn một trong hai, trong lòng Triệu Dương anh quan trọng hơn em. Nếu anh thật sự ghét em đến vậy, vì Triệu Dương mà anh có thể nhẫn nhịn đến mức này sao?"
Giọng Lệ Phong trầm xuống: "Đừng lấy mấy cái đạo lý vớ vẩn của cậu ra bóp méo ý tôi. Nghĩ thế nào tôi cũng không thể thích một thằng nhóc không biết sống chết."
Tạ Diệc Thành "xì" một tiếng: "Anh, lần này anh mắng em là thật lòng đấy, đúng là khá sướng."
Lệ Phong không nhịn nổi nữa, buông tay, không quay đầu lại mà bỏ đi.
Đêm đó Lệ Phong không ngủ được.
Càng nghĩ càng bực, nửa đêm bật dậy hút thuốc.
Bực vì Tạ Diệc Thành nói trúng rồi, anh rất rõ Triệu Dương trong chuyện này thật ra không có tác dụng gì lớn. Ban đầu có lẽ đúng là vì nể mặt Triệu Dương, nhưng đến chuyện hôm nay thì mặt mũi đã không còn tác dụng nữa. Nếu anh đánh Tạ Diệc Thành vào viện, Triệu Dương cũng sẽ không nói gì, nếu quan hệ của hai người họ đủ thân, chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình bạn của họ.
Lệ Phong đã lâu không yêu đương. Mối tình lần trước chính là cái thằng đã lừa tiền anh, còn ôm cả công thức kỹ thuật đi mở quán bar riêng. Lãng ca vẫn luôn tức chuyện anh không báo cảnh sát, không truy cứu, còn trêu anh là tình thánh, nhưng Lệ Phong rất rõ, anh không phải đồ ngu. Không truy cứu không phải vì còn thích người đó, chỉ là lười không muốn lại đặt tâm tư vào bất cứ chuyện tình cảm nào nữa. Một khi truy cứu, tất sẽ dính líu đến quá khứ, kéo theo ký ức, thật sự chẳng có ý nghĩa gì.
Còn một chuyện nữa Lệ Phong cũng rất rõ, Tạ Diệc Thành nhất định nói được làm được, sẽ càng được đà lấn tới. Nghĩ đến đây, Lệ Phong thấy tay mình lại ngứa.
Mấy ngày sau đó, không ngờ Tạ Diệc Thành lại rất ngoan.
Thỉnh thoảng cậu mặt dày đến nhà Lệ Phong, nhưng không nói một câu quá giới hạn, cũng không làm một việc quá giới hạn, thường là đến đưa chút đồ ăn cho anh. Biết Lệ Phong sinh hoạt không điều độ, quanh năm lăn lộn ở bar nên khẩu vị nặng, dạ dày lại không tốt, đồ ăn Tạ Diệc Thành mang tới đều thanh đạm dưỡng sinh, Lệ Phong không thích ăn.
Không thích ăn cũng không ép, nói ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.
Đưa xong là đi.
Đưa cơm suốt một tháng, Lệ Phong đã quen rồi. Có lúc tự gọi đồ ăn đêm cũng thấy quá mặn quá cay, chẳng còn thú vị. Lệ Phong rất khó chịu với sự thay đổi này của mình, nhận ra đây cũng là mưu kế của Tạ Diệc Thành. Anh đã quá lâu không yêu đương, cũng quá lâu không cho phép người khác can thiệp vào cuộc sống của mình, nên trở nên không nhanh nhạy với kiểu mưu kế này.
Đến hôm sau Tạ Diệc Thành lại mang cơm đến, Lệ Phong không nhịn được mà mỉa mấy câu, nói rất khó nghe: "Nghiện làm chó l**m à? Ngày mai nếu tôi tìm đại một thằng bạn trai, cậu vẫn mang suất đôi tới à?"
Tạ Diệc Thành nghe xong bật cười: "Em lại chọc gì anh nữa rồi? Mấy ngày nay em còn chưa chạm vào anh một cái."
Nghe cậu nói vậy, Lệ Phong càng bực: "Cút đi."
Tạ Diệc Thành ngồi rất vững: "Em ngoan quá anh cũng không vừa lòng à?"
Lệ Phong lười để ý: "Không tiễn."
Tạ Diệc Thành nhìn anh: "Đừng đánh mặt, được không?"
Lệ Phong còn chưa kịp phản ứng câu này, Tạ Diệc Thành đã hôn tới. Lần này không có mùi rượu cũng không có mùi khói, mà là mùi kẹo bạc hà. Lệ Phong nheo mắt, tay ngứa ngáy, lần này phát thiện tâm thật sự không đánh vào mặt, giơ tay bóp cổ Tạ Diệc Thành. Tạ Diệc Thành được đà lấn tới, đầu gối quỳ g*** h** ch*n anh, ép sát vào trước người anh. Không ai ngờ, tay Lệ Phong đang bóp cổ cậu lại dần dần trượt ra sau, cuối cùng biến thành ấn cổ cậu xuống.
Nhưng miệng thì vẫn rất hung, cắn môi Tạ Diệc Thành đến đau nhức.
Lệ Phong trút xong trên môi cậu, một tay đẩy người xuống khỏi sofa, trong lòng lại bắt đầu chửi, lần này là chửi chính mình. Anh không nhìn cậu: "Được rồi, biến đi."
Tạ Diệc Thành l**m môi: "Anh, phần thưởng của anh đau quá đấy, sau này lần nào cũng đau vậy à?"
Lệ Phong nhắm mắt, hai chữ nói cực nặng: "Cút. Đi."
Sắp đến Tết, Lệ Phong không có nơi nào để đi.
Mấy năm trước Tết đều là Triệu Dương ở bên anh, năm nay Triệu Dương sống cùng Hà Viện và Trác Thanh Nguyên. Tuy Triệu Dương đã nhiều lần gọi anh qua, nhưng Lệ Phong không muốn làm phiền họ. Thực ra anh đã quen với cô độc, bất kể là ngày đoàn viên nào, khi một mình anh cũng chưa từng cảm thấy mình đáng thương.
Buổi tối Tạ Diệc Thành nhắn tin, nói ở nhà gói sủi cảo hẹ tôm, hỏi anh có thích ăn không.
Lệ Phong trả lời: "Không ăn."
Tạ Diệc Thành hỏi vậy chắc chắn là muốn qua, Lệ Phong thấy không cần thiết. Anh có chút không biết nên đối xử với Tạ Diệc Thành thế nào, lần trước hôn nhau là do anh không khống chế được mình. Anh không muốn đào sâu nguyên nhân vì sao mình không khống chế được, chẳng qua cũng chỉ là bị Tạ Diệc Thành mềm mỏng dai dẳng mà làm lùi đi chút giới hạn. Nhưng Lệ Phong vẫn không muốn yêu đương với cậu. Yêu đương rất phiền, mà anh cũng đã quên cảm giác thích một người là thế nào, cũng không muốn nhớ lại. Việc hôn Tạ Diệc Thành, trong lòng anh cũng không có gánh nặng gì, dù sao Tạ Diệc Thành cũng từng hôn anh một lần, coi như huề.
Tạ Diệc Thành cũng không nhắn thêm. Tết ai cũng bận, bận ăn uống bận giao thiệp.
Đến giờ ăn, Lệ Phong định gọi đồ ăn ngoài, nhưng còn mở cửa hầu như đều là mấy nhà hàng lớn, quán nhỏ thì đóng gần hết, mà mấy ngày này cũng không mở lại. Lướt một vòng thấy chán, đến sủi cảo anh cũng lười ăn. Khu cấm đốt pháo vốn nên yên tĩnh, nhưng dưới lầu có mấy đứa nhỏ đốt pháo hoa mini, rất ồn. Lệ Phong ở tầng hai, thấp quá nên nghe rất rõ, cũng không biết có vi phạm không, dù sao chắc cũng chẳng ai quản.
Sự náo nhiệt không thuộc về anh khiến Lệ Phong có chút bực.
Mà chính cảm giác bực bội này lại khiến anh càng khó chịu hơn, bởi vì đã rất lâu rồi anh không còn vì sự náo nhiệt của người khác mà thấy phiền. Lệ Phong châm một điếu thuốc, mở cửa ban công bước ra, gió lạnh lập tức quấn lấy toàn thân. Anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, ban công thì đâu có máy sưởi.
Nhìn xuống dưới, lại thấy một bóng người quen thuộc.
Tạ Diệc Thành đang ngồi xổm cạnh mấy đứa nhỏ, không biết nói gì, rồi lấy điện thoại ra. Mấy đứa nhỏ xắn tay áo lên, lộ đồng hồ, Tạ Diệc Thành quét mã từng đứa, mấy đứa nhỏ liền đưa hết một đống pháo hoa nhỏ cho cậu.
Lệ Phong tựa vào lan can ban công nhìn một lúc lâu, Tạ Diệc Thành ôm pháo hoa bỗng ngẩng đầu lên.
Lệ Phong nhướng mày.
Tạ Diệc Thành vẫy tay với anh, đứng dưới gọi lớn: "Anh, đốt pháo hoa không?"
Lệ Phong cúi xuống nói: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
Tạ Diệc Thành: "Qua Tết tính tuổi mụ là hai mươi bảy."
Lệ Phong lại nói: "Nói tuổi mụ với tôi? Lại bị cậu nói già thêm một tuổi rồi."
Tạ Diệc Thành cười: "Xuống đi."
Lệ Phong nhìn từ trên xuống: "Còn chỉ huy tôi nữa."
Tạ Diệc Thành: "Mặc ấm vào."
Lệ Phong vẫn nhìn cậu.
Tạ Diệc Thành cũng ngẩng đầu nhìn anh.
Lệ Phong hỏi tiếp: "Trong túi dưới chân là gì?"
Tạ Diệc Thành cúi xuống nhìn một cái: "Đem sủi cảo cho anh, còn nóng. Anh muốn ăn trước hay đốt pháo hoa trước?"
Lệ Phong đã lâu không yêu đương. Anh luôn ở trong những nơi náo nhiệt, lại càng ngày càng cảm thấy những náo nhiệt đó chẳng liên quan gì đến mình. Có lẽ thật sự là lớn tuổi rồi, người càng lớn càng hy vọng trên thế giới này vẫn có người thuộc về mình, họ có thể mãi đứng ở một nơi nào đó chờ mình.
Lệ Phong vẫn đứng đó, thậm chí lại châm thêm một điếu thuốc.
Tạ Diệc Thành cũng không thúc.
Lệ Phong hút một hơi, gọi: "Tạ Diệc Thành."
Tạ Diệc Thành đáp: "Dạ."
Lệ Phong cười: "Yêu không?"
Tạ Diệc Thành vẫy cây pháo bông trong tay: "Yêu chứ."