Bão Mặt Trời - Lạc Hồi

Chương 83: Ngoại truyện - Couple phụ (1)

Trước Tiếp

Lệ Phong phát hiện Tạ Diệc Thành hình như là thích anh.

Thật ra chuyện này không khó nhận ra, nếu Tạ Diệc Thành không phải là bạn của Triệu Dương, anh hẳn đã sớm phát hiện rồi, chỉ là vì thân phận của Tạ Diệc Thành, Triệu Dương trước giờ chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Lệ Phong đương nhiên rất đau đầu, thứ nhất, anh không thích Tạ Diệc Thành, thứ hai, anh không thể ở bên bạn của em trai, cuối cùng, cũng là điều khiến Lệ Phong đau đầu nhất, anh rất khó từ chối mà từ chối Tạ Diệc Thành giống như từ chối những người theo đuổi khác .

Bởi vì khoảng cách củachừng mực Tạ Diệc Thành cực kỳ tốt, cậu chưa từng quấn lấy bên cạnh anh, chưa từng nhắn tin làm phiền anh, thậm chí cũng không tỏ tình. Cậu chỉ là mỗi lần đều vừa đúng lúc xuất hiện khi Lệ Phong cần giúp đỡ, dù Lệ Phong chưa bao giờ cảm thấy mình thật sự cần người khác giúp ở những thời điểm đó. Hơn nữa, Tạ Diệc Thành là bạn của Triệu Dương, Lệ Phong lo lắng việc từ chối của mình sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của bọn họ.

Nhưng Lệ Phong cũng rất rõ, không từ chối chính là dung túng.

Thế là ngày hôm đó, đường ống nước máy nhà Lệ Phong bị vỡ, khi Tạ Diệc Thành quả nhiên xuất hiện trong nhà anh, Lệ Phong nhìn Tạ Diệc Thành xắn ống quần làm việc, anh đứng xa ở cửa, châm một điếu thuốc, hút được nửa điếu mới lên tiếng: "Tạ Diệc Thành"

Tạ Diệc Thành không quay đầu: "Sao thế anh"

Lệ Phong thầm chửi một câu, nói: "Sau này chuyện của tôi không cần cậu lo nữa, đừng phiền quá"

Tạ Diệc Thành nói:"Em không cảm thấy phiền"

Lệ Phong nói: "Mà tôi thấy phiền, tôi không thích có người cứ luôn loanh quanh bên cạnh tôi. Chưa có ai tới nhà tôi thường xuyên như vậy cả, nếu không phải cậu là bạn của Triệu Dương, tôi sẽ không cho cậu vào"

Tạ Diệc Thành đang lau nhà, dưới ghế sofa có rất nhiều nước đọng, cậu vòng qua ghế trước, vẫn không ngẩng đầu: "Được, em biết rồi, anh."

Lệ Phong nhíu mày: "Cậu nghe không hiểu ý tôi à?"

Tạ Diệc Thành cười cười: "Em hiểu mà"

Lệ Phong gật đầu: "Vậy thì tốt, lần này cám ơn cậu"

Lệ Phong cho rằng Tạ Diệc Thành thật sự đã hiểu rồi, bởi vì... thật ra nói cũng khá rõ ràng rồi nhỉ? Kết quả mới qua hơn một tuần, tuần trước một người bạn cũ của Lệ Phong mở công ty tổ chức sự kiện, nhận thầu các loại yến tiệc cao cấp, khai trương thì Lệ Phong đến ủng hộ, không ngờ lại rước về một đóa hoa đào.

Là một cậu trai nhìn có vẻ rất ngoan, cháu trai của người bạn kia, tuổi tác cũng xấp xỉ Tạ Diệc Thành. Lệ Phong thấy đầu mình hơi tê, trước đây sao anh không biết mình lại được mấy cậu trai nhỏ thích đến vậy? Trai trẻ vốn đã khó đối phó, trai trẻ không biết chừng mực lại càng khó đối phó hơn, Lệ Phong không dám đến Bến Đò nữa, chỉ đành trốn sang chỗ Ngựa Hoang. Triệu Dương đã biết chuyện này từ chỗ Lãng ca rồi, trêu chọc anh mấy câu, trước kia Lệ Phong không để ý mấy lời trêu này, lần này lại vô thức liếc nhìn biểu cảm của Tạ Diệc Thành.

Nhìn qua thì không có gì thay đổi, Lệ Phong thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra anh là sợ Tạ Diệc Thành học hư, cũng chơi trò theo dõi, bám riết không buông này nọ, cái kiểu đó thật sự rất khiến người ta thấy phiền. Nếu Tạ Diệc Thành cũng như vậy, Lệ Phong thật sự rất khó tiếp tục nể mặt Triệu Dương nữa.

Trốn ở Ngựa Hoang một buổi tối, Lệ Phong suy nghĩ hồi lâu, bên kia cũng là phiền phức, dù sao cũng là cháu của bạn, ít nhiều phải nể mặt chứ? Không ngờ buổi tối về nhà lại thấy vị tổ tông này đứng trước cửa, đúng là lợi hại, đến cả nhà anh ở đâu cũng tìm ra được.

Lệ Phong phiền muốn chết, lần này không nể mặt nữa, mắng xối xả một trận, nói lần sau còn để tôi thấy cậu ở nhà tôi thì tôi báo cảnh sát, cút.

Người kia quả nhiên cút, không còn xuất hiện trong cuộc sống của Lệ Phong nữa.

Lệ Phong lại thoải mái trở lại, lúc đến Ngựa Hoang tâm trạng cũng tốt hơn, Triệu Dương hỏi anh giải quyết chưa, Lệ Phong nói giải quyết rồi, còn theo tới tận cửa nhà, vậy còn không dễ giải quyết à? Mắng mấy câu là đi, trẻ con bây giờ không chịu nổi bị mắng. Lúc nói lời này anh thật sự không nghĩ nhiều, nói xong ngẩng đầu lên mới đối diện ánh mắt của Tạ Diệc Thành, Lệ Phong khựng lại một chút, Tạ Diệc Thành nhướng mày, dời tầm mắt.

Ánh mắt gì vậy?

Lệ Phong bị ánh nhìn đó khiến khó chịu, luôn cảm thấy thằng nhóc này lại đang ấp ủ chuyện xấu gì đó. Quả nhiên chờ đến khi người ở quầy bar gần như đã vãn hết, Tạ Diệc Thành đưa cho Lệ Phong một ly Pink Blue Lover, nói: "Anh, lúc anh đuổi em hình như không có dữ như vậy nhỉ."

Nói xong câu đó hắn quay người bỏ đi, để lại Lệ Phong một mình nhìn ly rượu vừa hồng vừa xanh kia mà ngứa răng. Thằng nhóc này, cho nó chút mặt mũi là nó leo lên đầu luôn à?

Cũng may, Tạ Diệc Thành xưa nay luôn biết chừng mực.

Suốt một tháng Lệ Phong không quay lại Ngựa Hoang. Không chọc nổi thì còn không tránh nổi sao? Anh không muốn làm căng với Tạ Diệc Thành, nên chỉ có thể né đi. Mà một tháng này Tạ Diệc Thành cũng không tìm đến nhà, cũng không nhắn tin cho anh. Lệ Phong rất hài lòng về chuyện đó.

Đến Trung thu, Lệ Phong kiếm được một lô cua, con nào con nấy to, đầy gạch. Mẻ cua này không dễ kiếm chút nào, loại chất lượng như vậy muốn gom được nhiều không phải chỉ có tiền là xong, còn phải nhờ quan hệ mới đặt được. Anh đặt một phần cho Bến Đò, một phần cho Ngựa Hoang. Bên Bến Đò thì anh tự mình mang qua, còn bên Ngựa Hoang thì có hơi do dự, nghĩ mãi vẫn quyết định gọi người mang qua cho xong.

Buổi tối người giao hàng nói đã giao tới nơi, không lâu sau anh nhận được tin nhắn của Tạ Diệc Thành.

[Sau này anh không đến Ngựa Hoang nữa à?]

[?]

[Nghe nói bên Bến Đò là anh tự mình mang qua.]

[...]

[Nghe ai nói?]

[Lãng ca làm gián điệp thương mại trong group Ngựa Hoang, anh ta nói Dương Tử ở trong group Bến Đò mà anh ta lại không có trong group Ngựa Hoang, không công bằng, nên kéo anh ta vào.]

Lệ Phong hoa mắt với chữ, lại không thích gõ, thấy Tạ Diệc Thành nhắn nhiều chữ là không muốn trả lời nữa.

Kết quả Tạ Diệc Thành lại nhắn: "[Tối nay anh ăn Trung thu một mình à?]

Lệ Phong vẫn không trả lời.

[Em mà không thấy anh trả lời thì em qua nhà anh đấy.]

Lệ Phong hết cách, bấm ghi âm gửi giọng nói: "Cậu đừng có được voi đòi tiên. Bên Bến Đò tôi tự mang qua rồi nên lười đi nữa thôi, không phải tránh cậu. Có tí chuyện vậy mà tôi phải trốn cậu à? Nghĩ nhiều rồi."

Tạ Diệc Thành cũng gửi giọng nói: "Trung thu là ngày đoàn viên, hoặc là anh đến Ngựa Hoang, hoặc là em qua tìm anh."

Lệ Phong nghe mà bật cười: "Từ bao giờ đến lượt cậu chỉ huy tôi vậy?"

Giọng Tạ Diệc Thành không chút dao động: "Anh không nghe thì em cũng không có cách nào. Nếu em qua nhà anh, anh có mắng em không?"

"Cậu thử xem."

Lần này Tạ Diệc Thành nhắn chữ, mà tin nhắn này khiến Lệ Phong ngứa răng, cũng chẳng trách cậu ta không dám nói thành lời: [Vậy thì thử xem. Nếu muốn mắng em thì đừng giữ chừng mực, anh, biết đâu em lại thấy rất sướng.]

Lệ Phong đã nghĩ sẵn cả đống lời mắng Tạ Diệc Thành. Anh thật không ngờ, trước đây còn thấy Tạ Diệc Thành biết điều, trước kia rõ ràng không hề bám người như vậy, cũng không tự ý như vậy, càng không nói những lời trơ trẽn như vậy. Giờ thì hay rồi, leo thang còn nhanh hơn người khác. Không phải chỉ dựa vào tầng quan hệ với Triệu Dương, biết anh kiêng dè nên mới làm vậy sao?

Kết quả vừa mở cửa, nhìn thấy gương mặt Tạ Diệc Thành, anh lại không mắng nổi.

Không phải vì gì khác, chỉ là vì... Lệ Phong coi như nhìn Tạ Diệc Thành lớn lên. Từ hồi cấp ba đến giờ, bao nhiêu năm rồi? Anh sao có thể nói lời nặng nề với cậu ta.

Tạ Diệc Thành mang theo mấy túi đồ ăn ngoài, ngồi trên sofa mở hộp.

Lệ Phong nhìn cậu: "Cậu là bạn của Dương Tử. Tạ Diệc Thành, tôi có thể nói là nhìn cậu lớn lên, cậu hiểu không?"

Tạ Diệc Thành hiểu rất nhanh: "Rồi sao?"

"Đừng làm tôi khó xử. Tôi không muốn mọi chuyện quá khó coi. Tôi hơn cậu nhiều tuổi, cậu nên nhìn sang người khác thì thực tế hơn, đừng lãng phí thời gian."

"Em trẻ hơn anh nhiều, em có rất nhiều thời gian để lãng phí."

Lệ Phong lại ngứa răng: "Thằng nhóc cậu đúng là ưng bị chửi phải không?"

Tạ Diệc Thành nhìn anh: "Nói thật à? Lúc mở cửa không nghe anh mắng em, em còn thấy hơi tiếc."

Sắc mặt Lệ Phong lạnh xuống: "Tôi nể cậu, một là vì Dương Tử, cậu là anh em của nó, hai là vì mấy năm nay coi như nhìn cậu trưởng thành. Tôi xem cậu như nửa đứa em, cho cậu mặt mũi không phải để cậu leo lên đầu tôi. Hôm nay là lần cuối, tôi đã nói tôi không thích bị làm phiền, kiểu không mời mà đến như cậu là phiền nhất. Mang đồ ăn của cậu đi ngay."

Tạ Diệc Thành vẫn nhìn anh.

Lệ Phong nhíu mày: "Không phải muốn nghe sao? Nghe rồi còn không đi?"

Tạ Diệc Thành dời ánh mắt, tiếp tục mở hộp đồ ăn.

Lệ Phong tức đến bật cười: "Không hiểu à?"

"Chính vì hiểu rồi. Anh cũng đâu phải thật lòng mắng em, em việc gì phải đi?"

Lệ Phong sững lại: "Cái gì?"

Tạ Diệc Thành nói: "Anh rất rõ em không giống những người khác. Em là bạn của em trai anh, cũng là nửa đứa em của anh. Bao nhiêu năm rồi, em hiểu anh hơn họ, biết anh hơn họ, nên anh mới luôn dung túng em, không phải sao? Không phải vì những mối quan hệ đó mà anh không làm gì được em à, anh, là vì anh cảm thấy tình cảm của em nặng hơn. Em thấy rất vui."

Lệ Phong im lặng hồi lâu, châm một điếu thuốc: "Cậu thích tôi ở điểm nào?"

Tạ Diệc Thành nghĩ một lúc: "Không nói rõ được, thích anh lâu rồi."

"Cậu biết tôi sẽ không ở bên cậu chứ."

"Biết, không thì em đã theo đuổi anh từ lâu rồi."

Lệ Phong không nhìn cậu: "Vậy thì sớm buông đi."

Tạ Diệc Thành lại sửa lời: "Thật ra cũng không hẳn. Trước đây em nghĩ anh tuyệt đối không thể ở bên em, nhưng đột nhiên em phát hiện anh... đối với em không giống người khác. Dù cái giới hạn anh lùi lại là vì lý do gì đi nữa... nhưng lỡ như có khả năng thì sao?"

Lệ Phong cắt đứt đường lui: "Không có khả năng."

Tạ Diệc Thành cũng không tỏ ra nản lòng: "Vậy được rồi, ăn không?"

Không lâu sau, Lệ Phong chắc chắn sẽ hối hận vì hôm nay không một hơi dìm tình cảm của Tạ Diệc Thành xuống bùn, triệt để đuổi cậu ra khỏi nhà.

Bởi vì giới hạn là thứ sẽ lùi hết lần này đến lần khác.

Ngày Tết Dương lịch, Ngựa Hoang có hoạt động marketing, rất náo nhiệt. Triệu Dương gọi Lệ Phong qua chơi, bảo anh đừng cứ trốn ở nhà, còn trẻ thế mà đã thích yên tĩnh rồi. Gần đây Tạ Diệc Thành cũng không làm loạn nữa, Lệ Phong nhất thời thả lỏng cảnh giác, tối đó liền đến Ngựa Hoang.

Tạ Diệc Thành uống chút rượu. Trước kia tửu lượng rất kém, ở Ngựa Hoang rèn luyện nửa năm thì khá hơn, nhưng vẫn không đáng kể. Hai người gặp nhau trước cửa nhà vệ sinh của Ngựa Hoang, đúng là trùng hợp, Tạ Diệc Thành đi ra, Lệ Phong thì chuẩn bị đi vào.

Tạ Diệc Thành nói chuyện mang theo hơi rượu, ngoan ngoãn gọi: "Anh."

Lệ Phong nhìn cậu một cái: "Ừ." Thuận miệng đáp một tiếng rồi đi vào nhà vệ sinh. Lúc đi ra thấy Tạ Diệc Thành dựa tường cạnh cửa hút thuốc. Trước kia anh không thấy Tạ Diệc Thành cao, chỗ trước cửa vệ sinh không lớn, chen chúc lại càng thấy rõ cậu thật sự rất cao.

Cậu chắn cửa, Lệ Phong rửa tay xong quay lại: "Tránh ra."

Tạ Diệc Thành lấy điếu thuốc khỏi miệng, thở ra một làn khói: "Lâu rồi không gặp, không có gì muốn nói sao?"

Lệ Phong lạnh lùng: "Tôi sống rất tốt, tốt nhất cậu cứ yên ổn như vậy."

Vai Tạ Diệc Thành run run, bật cười.

Giây tiếp theo, Lệ Phong đột nhiên mở to mắt. Trước mặt tràn đầy mùi rượu và khói thuốc, anh còn chưa kịp phản ứng thì eo đã bị Tạ Diệc Thành bóp chặt, lưỡi cậu không biết sợ chết là gì muốn chui vào miệng anh. Lệ Phong không nghĩ ngợi, giơ tay đấm một cú.

Một cú đấm thật sự.

Đánh đến mức Tạ Diệc Thành ôm khóe miệng, ngồi xổm ngay cửa nhà vệ sinh.

Lệ Phong đè cơn giận khó tin xuống, hận không thể đá thêm một cái, nhưng nhìn cậu ôm miệng ngồi đó lại thấy đáng thương, đành nhịn, nói: "Cậu muốn chết à? Không muốn sống nữa à? Gan to thật đấy."

Một lúc sau, Tạ Diệc Thành xoa miệng, vừa hé ra đã đau, vẫn nhịn đau ngẩng đầu nhìn anh: "Chỉ vậy thôi?"

Lệ Phong không hiểu nổi đầu óc cậu làm bằng gì: "Cậu còn thấy chưa đủ?"

Tạ Diệc Thành vẫn cười được: "Nếu là người khác thì sao?"

Lệ Phong theo bản năng nghĩ theo câu hỏi đó, nếu là người khác, anh chắc chắn sẽ đánh gãy một cánh tay, tống thẳng vào viện. Nghĩ đến đây, anh chợt dừng lại, anh không nên thuận theo lời cậu mà nghĩ. Lệ Phong nhíu mày, trong lòng chửi Tạ Diệc Thành cái đồ không biết sống chết này mấy lần.

Tạ Diệc Thành ôm miệng đứng lên, thả tay xuống, l**m khóe môi, đau thật. Nhưng tâm trạng lại rất tốt. Cậu cười có chút đắc ý, cái đắc ý đó quá chói mắt khiến Lệ Phong bực bội: "Lệ Phong, nếu là người khác anh có thể đã đánh hắn tàn phế rồi. Em đứng ngay đây, hôm nay nếu anh không nỡ phế em, sau này em nhất định sẽ càng được đà lấn tới. Anh nghĩ cho kỹ đi. Tay, chân, xương sườn, chỉ đừng đánh mặt, em còn muốn dựa vào cái mặt này để dụ dỗ anh. Những chỗ khác chỗ nào cũng được, thế nào?"

Trước Tiếp