Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 84
Cả Yoon Seok và Yoo Young đều giật bắn mình, đồng thời quay ngoắt ra sau. Thật không thể tin nổi, người đang đứng trước cửa quán bia lại chính là Do Won.
"Ơ? Trưởng phòng? Sao anh vẫn chưa về mà lại…?"
"Trưởng phòng…?"
Anh vẫn mặc bộ Âu phục chỉnh tề. Nhìn dáng vẻ y hệt lúc đang làm việc ở công ty, có vẻ anh đã ở lại tăng ca đến tận giờ này mới chịu về. Trước những tiếng gọi ngơ ngác của hai người đang nhìn mình trân trối, Do Won khẽ cau mày.
"Chỉ là trên đường đi làm về tôi vô tình nhìn thấy hai người nên mới dừng xe lại thôi."
Đúng như lời Do Won nói, ở góc phố, chiếc xe của anh đang dừng đỗ với đèn báo khẩn cấp nhấp nháy. 'Nói dối, anh có đi đường này để về nhà đâu…' Yoo Young nghĩ thầm như vậy nhưng tất nhiên cậu không thể nói ra điều đó trước mặt Yoon Seok.
"Lên xe đi, Trợ lý Han. Tôi sẽ đưa cậu về."
"Dạ? À, không…"
"Đằng nào hướng nhà cũng giống nhau mà. Lên đi."
Trong giọng nói của Do Won khi hất hàm chỉ về phía chiếc xe ẩn chứa một uy quyền khiến người ta khó lòng khước từ. Yoo Young vô thức khẽ gật đầu, rồi mới muộn màng liếc nhìn sắc mặt của Yoon Seok. Trước khi Yoo Young kịp mở lời, Do Won đã tiếp tục:
"Có cần tôi đưa cả nhân viên Lee Yoon Seok về luôn không?"
"Dạ, không ạ. Em không sao đâu ạ. Ngay phía trước là ga tàu điện ngầm rồi, em đi tàu về là được."
Yoon Seok với gương mặt đỏ bừng vội vã xua tay loạn xạ.
"Được rồi. Vậy hẹn gặp lại vào ngày mai."
Đối với một người vừa chủ động đề nghị đưa về, sự từ bỏ của anh thật quá đỗi gọn gàng. Hướng về phía Do Won đang gật đầu không chút luyến tiếc, Yoon Seok cúi gập người chào rồi vội vàng quay lưng bước đi.
"V-vậy em xin phép. Hẹn gặp lại các anh vào ngày mai ạ!"
"Yoon Seok…! Mai gặp nhé."
Cuộc trò chuyện của hai người cứ thế kết thúc trong ngỡ ngàng bởi sự xuất hiện của Do Won. Yoon Seok vừa đi về phía ga tàu điện ngầm vừa ngoái đầu nhìn Yoo Young với ánh mắt đầy luyến tiếc. Yoo Young đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Yoon Seok một lúc rồi mới quay sang phía Do Won.
"Trưởng phòng. Thật sự là có chuyện gì mà anh lại… ở đây…?"
"Tôi đến đón cậu."
"…Đón em ạ?"
"Chẳng lẽ tôi lại đến đón nhân viên Lee Yoon Seok sao? Lên xe đi. Có gì vừa đi vừa nói."
Theo chân Do Won đang dẫn lối bằng giọng điệu thản nhiên, Yoo Young tạm thời bước lên xe. Dù dạo gần đây cậu luôn ngồi xe anh với tâm thế thoải mái, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại thấy hơi ngượng ngùng. Tuy vậy, Yoo Young vẫn không quên thắt dây an toàn rồi lén nhìn sang Do Won khi anh bắt đầu nhấn ga.
"Sao lại nhìn tôi như thế."
"…Dạ… không có gì ạ. Chỉ là hơi…"
Trước câu hỏi đột ngột, Yoo Young ngập ngừng bỏ lửng câu trả lời. Ngay lập tức, Do Won tinh nghịch liếc nhìn cậu.
"Vì tôi đẹp trai quá à?"
Nghe câu trả lời cùng nụ cười thoáng qua của Do Won, Yoo Young lộ rõ vẻ mặt kinh ngạc. 'Người đàn ông này vốn dĩ mắc bệnh tự luyến nặng thế sao? Hồi đầu đâu có thấy vậy, sao càng ngày càng mặt dày thế nhỉ…?'
Nhắc mới nhớ, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ ùa về. Tối qua họ cũng đã có một cuộc đối thoại tương tự, và kết quả dẫn đến sau đó là… Hai vành tai Yoo Young nóng bừng lên trong tích tắc, cậu cố tình ngoảnh mặt đi chỗ khác rồi đáp trả:
"Dạ, không phải đâu ạ. Anh đừng có hiểu lầm. Trên đời này có đầy người đẹp trai như Trưởng phòng nhé."
"Hôm qua cậu bảo là không có mà."
"Có đầy mà! Trên TV cũng có này! Đám diễn viên ai nấy đều đẹp trai như Trưởng phòng…"
Càng nói cậu càng cảm thấy mình như đang lún sâu vào vũng bùn, Yoo Young hậm hực ngậm miệng lại. Cứ thế, nỗi tủi thân vì bị anh ngó lơ suốt cả ngày bỗng chốc trỗi dậy.
Cả chuyện sáng nay khi vừa mở mắt ra đã chỉ thấy mỗi chiếc sandwich còn sót lại, còn Do Won thì đã đi làm một mình cũng thế. Dù ngay từ đầu đã thỏa thuận là sẽ đi làm riêng, nhưng việc bị bỏ lại một mình như thế vẫn khiến tâm trạng cậu không mấy vui vẻ.
"Cả ngày hôm nay anh chẳng thèm nhìn em lấy một cái. Giờ lại bày đặt đến đón làm gì chứ?"
Yoo Young lườm Do Won với vẻ mặt hờn dỗi rồi lại hậm hực quay đi. Bởi lẽ mỗi khi nhìn thấy khóe môi hơi nhếch lên kể từ lúc cậu lên xe, hay những đường gân nổi trên bàn tay tuyệt đẹp đang cầm vô lăng, cùng sự hài hòa của những đường nét thanh tú mà nam tính trên gương mặt anh, lòng cậu lại cứ mềm nhũn ra.
"Vì thế nên cậu giận sao? Trợ lý Han."
Trước lời than vãn của Yoo Young, Do Won không giấu nổi nụ cười.
"Hửm? Nói tôi nghe xem nào. Có phải vì cả ngày tôi không nhìn cậu nên cậu giận không."
"D-đã bảo là không phải rồi mà!"
Khuôn miệng vốn đang giấu đi ý cười giờ giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ. Nhìn gương mặt đó, chẳng hiểu sao mặt cậu lại càng thêm nóng ran.
"Nói là giận thì… hơi quá, đúng hơn là em muốn hỏi cho ra nhẽ tại sao anh lại tránh mặt em."
"Tôi chưa từng tránh mặt cậu."
So với gương mặt đang mỉm cười, giọng điệu khẳng định của anh vẫn điềm tĩnh như mọi khi.
"Chỉ là, tôi nghĩ đôi bên cần chút thời gian để hạ hỏa thôi."
Nghe xong câu đó, Yoo Young cảm thấy trong lòng mình như càng bốc hỏa hơn. Lời Do Won vừa nói chẳng khác nào đang thừa nhận một cách thẳng thắn bầu không khí nồng nhiệt giữa hai người tối qua. Nghĩ đến những chuyện hôm qua đang tái hiện như một thước phim quay chậm, Yoo Young vội lấy hai tay ôm lấy đôi má mình.
'Oa….'
Tự mình gặm nhấm chuyện tối qua và việc nghe trực tiếp từ miệng Do Won mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt. Chỉ ngồi cạnh nhau nói chuyện thế này thôi mà mặt đã đỏ bừng lên rồi, nên cậu chỉ còn biết im lặng đồng tình với quan điểm giữ khoảng cách để hạ hỏa của Do Won.
Vả lại, chắc hẳn anh cũng thấy ngượng ngùng. Dù anh có là người lịch lãm, chuẩn mực và luôn quản lý bản thân tốt đến đâu, thì suy cho cùng anh vẫn là một Alpha. Chắc là do chính anh cũng bị cuốn vào cơn nóng hổi nhất thời đó, rồi giờ thấy xấu hổ nên mới làm vậy. Nghĩ như thế thì cũng không phải là không thể thấu hiểu.
Thế nhưng, nỗi ấm ức vì bị ngó lơ suốt cả ngày vẫn còn sót lại một chút, nên cậu thấy mình phải gây sự thêm một lần nữa thì mới hả dạ được.
"Thế bây giờ anh đã hạ hỏa hết chưa ạ?"
"Vẫn đang trong quá trình."
"Thế sao anh còn đến đón làm gì? Chẳng phải anh vẫn thấy không thoải mái khi gặp em sao."
Trước lời mỉa mai sắc sảo của Yoo Young, Do Won buông một câu trả lời bâng quơ:
"Vợ chồng với nhau mà chút chuyện này cũng không làm được sao?"
Đoàng. Giống như có ai đó vừa nhấc một tảng đá lớn trong lòng cậu lên rồi thả xuống. Cú va chạm ở thời điểm không ngờ tới đã gây ra tổn thương không nhỏ cho nội tâm của Yoo Young. Những lời trách móc anh tự nhiên thốt ra khỏi miệng:
"…Tại sao anh cứ…."
Cứ làm em rối bời như thế này.
Vế sau của câu nói, dù có đang mượn rượu hay đang hờn dỗi đến mức nào, cậu cũng không tài nào thốt ra nổi. Vì vậy, Yoo Young đành nuốt ngược những lời đó vào trong. Thay vào đó là một lời nói nghe như oán trách, dù cậu không hề cố ý:
"…Chúng ta đâu phải vợ chồng thật đâu."
"Dù là thật hay giả thì việc sống chung dưới một mái nhà chẳng phải vẫn như nhau sao?"
Ánh mắt của Do Won khi đang nắm vô lăng bỗng trở nên sắc lẹm một cách kỳ lạ.
"Ngăn cản không cho tôi làm đến mức này thì đúng là hơi quá đáng rồi đấy."
'Quá đáng là hành động này của Trưởng phòng mới đúng…' Yoo Young định nói như vậy nhưng rồi lại thôi. Để trấn tĩnh lồng ngực vẫn đang phập phồng dao động, cậu chỉ còn biết ôm lấy tim mình.
'Trấn tĩnh lại nào… bình tĩnh lại đi.'
Từ "vợ chồng" mà Choi Do Won vừa nói chỉ đơn thuần là vợ chồng trên hợp đồng mà thôi. Chẳng phải anh vốn là người chu đáo đến mức chuẩn bị cả giỏ hoa và đồ ăn khi cậu dọn vào nhà sao.
Vì vậy, Yoo Young tự nhủ đừng gán ghép ý nghĩa đặc biệt nào cho những lời Do Won nói, cậu cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng. Thế nhưng trái tim cứ thổn thức không yên dường như chẳng có dấu hiệu gì là sẽ ổn định lại. Để che giấu dáng vẻ đó, Yoo Young tựa đầu vào cửa kính xe.
"Dù sao thì cũng thật may mắn."
"May mắn chuyện gì ạ?"
"Vì cậu không bị say."
Nhìn gương mặt mỉm cười nhẹ nhàng của Do Won, Yoo Young nheo mắt đầy nghi hoặc.
"Sao ạ. Anh sợ em lại giống lần trước… văng tục với Trưởng phòng rồi gây phiền phức sao? Anh định nhỏ nhen lôi chuyện cũ ra nói đấy à?"
"Cậu cũng biết là mình gây phiền phức sao?"
Do Won giờ đây đã nở một nụ cười rạng rỡ đầy sảng khoái. Đối mặt với gương mặt thong dong của riêng mình anh, Yoo Young hậm hực thanh minh:
"C-cái đó! …Bình thường em không thế đâu! Đi làm bao nhiêu năm rồi đây mới là lần đầu tiên em say đến mức đó đấy!"
"Được rồi. Nếu Trợ lý Han đã nói vậy thì tôi sẽ tin."
"Không phải! Là thật mà!"
Anh vừa trêu chọc vừa cười, còn cậu thì cứ líu lo lườm nguýt anh. Trong hoàn cảnh quen thuộc đó, một bầu không khí ngứa ngáy ngọt ngào bỗng chốc dâng trào. Khác với sự ghét bỏ và độc địa trước đây, giờ đây cậu biết vị trí đó đã được lấp đầy bởi một cảm xúc nào đó mà chính mình cũng không thể giải thích được.
Có lẽ đó là sự kính trọng dành cho anh với tư cách là cấp trên, là sự thiện cảm và tin tưởng dành cho một đối tác hợp đồng, và… có lẽ là một thứ tình cảm nào đó vượt xa cả những từ ngữ ấy.
"Tôi đùa thôi. May mắn không phải vì lý do đó."
Do Won, người chẳng thể nào biết được tâm tư của cậu, chậm rãi nói rồi xoay vô lăng. Vừa lúc xe tiến vào bãi đỗ dưới hầm, Do Won dừng xe rồi vươn tay về phía Yoo Young. Một tiếng cạch vang lên, dây an toàn bật mở.
Ánh mắt cậu vô thức dán vào vùng cổ và xương quai xanh của anh đang tiến lại gần ngay trước mặt. Mùi hương đậm đặc thoang thoảng tỏa ra từ nơi đó chẳng hiểu sao hôm nay lại như đang mê hoặc lòng người. Nhịp tim vừa khó khăn lắm mới bình ổn lại giờ lại bắt đầu loạn nhịp. Ngay cả luồng pheromone vốn luôn khiến cậu dễ chịu giờ cũng mang lại cảm giác hơi đáng ghét.
Và câu nói tiếp theo của Do Won chẳng khác nào châm thêm một mồi lửa vào trái tim đang rối bời vì hỗn loạn của cậu.
"Nếu cậu ở cùng Lee Yoon Seok mà say khướt như vậy, chắc tôi sẽ thấy hơi tức giận đấy."