Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 83

Trước Tiếp

Chương 83

"A, cái gì thế này! Rõ ràng là có ai đó rồi mà!"

Giọng của Joo Yeon tự dưng cao vút lên. Dù chậm mất một nhịp mới ra sức phủ nhận, nhưng những lời nói thốt ra với gương mặt đỏ bừng như sắp nổ tung của Yoo Young dường như chẳng có chút sức thuyết phục nào với họ. Joo Yeon phấn khích đến đỏ cả mặt, còn sắc mặt của Yoon Seok không hiểu sao lại hơi trầm xuống.

"Là ai thế? Rốt cuộc là ai? Hả? Có phải người công ty mình không?!"

Chẳng kịp để cậu ngăn lại, Joo Yeon tuôn ra một tràng câu hỏi rồi nheo mắt chỉ tay về phía Yoo Young.

"À, không phải đâu. Cô bình tĩnh lại chút đi."

"Không phải cái gì mà không phải! Hèn chi dạo này tôi thấy nghi nghi rồi! Cái người mà trước đây hễ xong việc là tan làm cái vèo, thế mà dạo này cứ nấn ná mãi ở công ty! Trời đất ơi. Đỉnh thật đấy!"

"Tiền bối, có thật không ạ? Thật sự... anh đã có người thầm thương trộm nhớ rồi sao?"

Nhìn qua nhìn lại giữa một Joo Yeon đang làm quá lên và một Yoon Seok có vẻ hơi chùn xuống, Yoo Young vội vã xua tay.

Tất nhiên cậu không có ý định tiết lộ mối quan hệ với Do Won. Trước hết, Do Won đã bày tỏ ý muốn giữ bí mật ở công ty thông qua hợp đồng, và chính Yoo Young cũng đồng ý với ý kiến đó. Dù sao khi hết hạn hợp đồng cả hai cũng sẽ đường ai nấy đi, nên việc để lộ ở nơi làm việc là điều đặc biệt rắc rối.

"Ôi dào, cô nói cái gì thế! Tôi lấy đâu ra người nào mà hẹn hò cơ chứ."

"Thế nhưng tại sao lúc nãy anh lại lộ ra cái vẻ mặt khả nghi như thế hả?"

"À, tại dạo này tôi đang nghĩ đến một người nổi tiếng mà mình thích thôi. Được chưa?"

Trước câu trả lời đầy vẻ lém lỉnh của Yoo Young, Joo Yeon lộ rõ vẻ mặt cụt hứng.

"Hừm, không đúng. Rõ ràng ban nãy là vẻ mặt của người đang chìm đắm trong tình yêu mà..."

"Người nổi tiếng ạ? Tiền bối thích kiểu người như thế nào ạ?"

Khác với Joo Yeon có vẻ hơi thất vọng, Yoon Seok chẳng hiểu sao lại như tìm lại được sức sống, cậu nhóc hào hứng hỏi. Yoo Young vô thức trả lời theo những gì hiện ra trong đầu:

"Tôi ấy hả... thì chắc chắn phải là người quyết đoán, làm tốt việc của mình, cao ráo, dáng chuẩn, đẹp trai và lễ phép với người lớn nữa..."

"Chao ôi, anh Yoo Young ơi. Có phải vì bản thân anh đẹp trai quá nên giờ tiêu chuẩn của anh cao quá rồi không? Trên đời này làm gì có ai hoàn hảo như thế."

Trong khoảnh khắc, Yoo Young suýt chút nữa đã thốt ra câu 'Sao lại không, có Choi Do Won mà'. Cậu vội vàng ngậm miệng lại. Chẳng biết từ bao giờ mà cậu lại trở nên 'u mê' đến mức nực cười thế này nữa.

Đang lúc chuyện trò rôm rả thì đột nhiên chiếc điện thoại trong tay cậu rung lên bần bật. Theo phản xạ, Yoo Young lén kiểm tra màn hình dưới gầm bàn và đôi mắt cậu mở to kinh ngạc. Trên màn hình hiện dòng chữ [Trưởng phòng Choi Do Won].

'Ư, chết tiệt... Phải đổi tên danh bạ đi mới được.'

Vào giờ này mà Trưởng phòng gọi điện thì đúng là chuyện không bình thường chút nào. Trừ khi đó là mở đầu cho một vụ tai nạn hay sai sót kinh khủng nào đó. Vì chắc chắn Joo Yeon sẽ kinh ngạc nếu nhìn thấy, nên Yoo Young nắm chặt điện thoại rồi đứng dậy.

"Tôi đi nghe điện thoại chút."

"Vâng, anh đi đi."

"Vậy em cũng đi vệ sinh một chút ạ."

Để lại Joo Yeon đang vẫy tay rối rít, hai người họ cùng rời khỏi bàn. Yoon Seok hướng về phía nhà vệ sinh, còn Yoo Young cầm điện thoại đi ra phía cửa. Sau khi đảo mắt nhìn quanh một lượt để chắc chắn không có người quen, cậu mới hạ thấp giọng nghe máy.

"...Alo."

Cậu đang ở đâu.

Trước câu hỏi không đầu không đuôi hỏi thẳng vị trí của anh, Yoo Young khẽ nhíu mày. Câu hỏi mang đậm tính cách quyết liệt như xe ủi đất mỗi khi làm việc của anh.

'Hừ, sáng nay còn bỏ đi vì không muốn nhìn mặt mình, thế mà giờ lại bày đặt tò mò cái gì không biết.' Dù trong lòng thầm lầm bầm và bĩu môi, Yoo Young vẫn ngoan ngoãn trả lời:

"Ở đó ạ. Cái quán bia... mà dạo trước tôi có đi cùng mọi người trong công ty vài lần ấy."

Cái quán nằm kẹp giữa mấy quán thịt nướng đó sao?

"Vâng, đúng rồi ạ."

Tôi biết rồi.

Tút, cuộc gọi bị ngắt không một chút lưu luyến. Nhìn màn hình điện thoại đang tỏa sáng trống rỗng, Yoo Young lộ rõ vẻ mặt ngỡ ngàng thực sự.

'Ơ hay, mình là cái máy AI trả lời câu hỏi cho anh ta chắc? Giải tỏa xong nỗi tò mò của mình là cúp máy luôn.'

Nghĩ lại thì cậu vẫn chưa biết Do Won hiện đang ở công ty hay đã về nhà. Nếu anh còn ở công ty thì có nên bảo anh về cùng không nhỉ... dù sao lát nữa cậu cũng phải gọi lái xe hộ.

Nghĩ đến đó, Yoo Young bật cười khì. Cái người sáng nay vừa hớt hải chạy đi vì thấy ngượng khi ở cạnh cậu, ở công ty thì một cái liếc mắt cũng chẳng thèm nhìn, nếu cậu bảo về cùng chắc anh ta 'vui' lắm đấy.

Hơn nữa, anh là người vừa làm tăng ca xong, còn cậu là nhân viên cấp dưới vừa đi chơi bời lêu lổng về. Thật ngại nếu phải ngồi cùng xe với người đầy mùi bia rượu như thế này.

Cậu nghĩ cũng đã đến lúc nên giải tán. Tính ra cũng đã ở đây được tận ba tiếng đồng hồ rồi. Chuyện cũng đã nói thỏa thê... giờ về tắm rửa rồi nghỉ ngơi thôi. Đang định quay trở vào quán thì cậu thấy ai đó đang tiến về phía mình từ phía nhà vệ sinh. Là Yoon Seok.

"Ơ, Yoon Seok."

"...Tiền bối. Em... có chuyện này muốn nói với anh ạ."

Chẳng hiểu sao gương mặt Yoon Seok lại cực kỳ nghiêm trọng. Nhìn vẻ mặt như thể sắp đi vào chỗ chết của cậu nhóc, Yoo Young tròn mắt ngạc nhiên.

"Hả? ...Có chuyện gì sao?"

"Cái đó, là... tiền bối."

Cậu nhóc nắm chặt nắm đấm. Đôi bàn tay run rẩy nhẹ nhàng ấy trông thật đáng thương. Ngay khoảnh khắc cậu tiến lại gần hơn định hỏi có chuyện gì, thì sự run rẩy của Yoon Seok bỗng chốc biến mất khi cậu nhóc ngẩng đầu lên.

"Tiền bối... cái đó... chuyện anh có người đang gặp gỡ... thật sự là không có đúng không ạ?"

"...Hả?"

Nội dung thốt ra từ miệng Yoon Seok hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cậu. Nhìn gương mặt đầy vẻ kiên định của Yoon Seok, Yoo Young mất một lúc lâu không nói nên lời, chỉ biết chớp mắt liên tục.

"Chuyện đó là sao... tại sao lại hỏi thế...? Thì đúng là không có thật."

"...Không... chuyện là thế này ạ."

Đôi môi vừa khép lại của Yoon Seok dường như chẳng có ý định mở ra lần nữa. Biểu cảm của cậu nhóc trông vô cùng căng thẳng.

Đến nước này, dù là người vốn chẳng mấy nhạy cảm với những chuyện thế này như cậu cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Ngay khoảnh khắc cậu định hỏi lại lần nữa với vẻ mặt nghiêm trọng xem có chuyện gì, thì một giọng nói lanh lảnh vang lên từ phía sau.

"Hai người! Làm gì ở đó thế?"

"À. Joo Yeon."

"Bỏ mặc tôi một mình ở đó để làm gì hả. Tôi buồn chán lắm rồi đấy."

"À, xin lỗi nhé. Giờ... chúng ta cùng vào thôi."

Dù đã liếc mắt ra hiệu với Yoon Seok, người vừa bị ngắt lời, nhưng Yoon Seok với gương mặt đỏ bừng gắt gao lại cúi gầm mặt tránh né ánh mắt của Yoo Young.

Với tình trạng đó, có vẻ như việc hai người tiếp tục nói chuyện là điều khó khăn. Lại còn có cả Joo Yeon ở đây nữa. Nghĩ rằng để lúc khác nói chuyện sau, Yoo Young cùng cả nhóm quay trở lại bàn.

"Dù sao thì cũng đến lúc giải tán rồi nhỉ. Làm ly cuối nhé?"

"Được ạ."

Vừa hay trong ly bia chỉ còn lại chừng một ngụm, cả ba cùng cạn ly lần cuối rồi dốc ngược vào miệng. Tiếng lạch cạch thu dọn túi xách và quần áo vang lên rộn ràng.

"Oa, hôm nay chơi vui thật đấy. Anh Yoo Young, cảm ơn vì bữa ăn nhé."

"...Em cảm ơn tiền bối vì bữa ăn ạ."

"Nè nè. Tôi cũng nhờ mọi người mà chơi vui lắm."

Sau khi thanh toán tại quầy, cả ba cùng nhau bước ra trước cửa quán. Nhắc mới nhớ, luồng gió luồn qua vành tai lạnh buốt đến tê người. Có vẻ như mùa đông đã thật sự chạm ngõ rồi.

"Mọi người về bằng gì thế? Tôi thì để xe lại rồi đi xe buýt về đây."

Trước câu hỏi của Joo Yeon, ánh mắt của Yoo Young và Yoon Seok chạm nhau trong thoáng chốc, rồi nhanh chóng lảng tránh đầy ngượng ngùng.

"Ơ... tôi... chắc về công ty rồi gọi lái xe hộ ạ."

"Còn em thì đằng nào cũng đi tàu điện ngầm nên..."

"À, đúng rồi nhỉ. Ơ? Xe buýt kia rồi! May mắn ghê."

Vừa hay có một chiếc xe buýt màu xanh đang tiến vào trạm dừng ngay trước cửa quán. Joo Yeon vội vàng vẫy tay rồi xoay người chạy về phía chiếc xe đang dừng lại.

"Vậy hẹn gặp lại vào ngày mai nhé!"

"Chị về cẩn thận nhé tiền bối!"

"Hẹn gặp lại ngày mai, Joo Yeon!"

Sau khi Joo Yeon đi khỏi, giờ trước cửa quán chỉ còn lại hai người. Một sự ngượng ngùng mà từ trước đến nay cậu chưa từng cảm thấy khi ở bên cạnh Yoon Seok đang bao trùm lấy không gian.

Giờ phải làm sao đây. Có nên tiếp tục câu chuyện ban nãy không nhỉ. Hay là cứ để cậu nhóc về trước cho xong. Yoo Young chần chừ một lát rồi nhìn thẳng vào Yoon Seok. Nếu cậu nhóc muốn nói chuyện thì cậu sẽ lắng nghe, còn không thì sẽ để cậu nhóc về nhà. Dù sao người có lời muốn nói là Yoon Seok chứ không phải cậu.

"Yoon Seok."

"...Vâng, tiền bối."

"Lúc nãy hình như cậu có chuyện muốn nói. Là chuyện gì thế?"

Dù đã mở lời trước nhưng đôi môi của Yoon Seok vẫn không thể mở ra, cậu nhóc cứ bồn chồn đứng ngồi không yên. Đúng lúc đó, một mùi chanh nồng nặc xộc tới khiến Yoo Young nhíu mày.

Đây chắc chắn là pheromone của Yoon Seok, và dù cậu nhóc mới phát hiện mình là Alpha chưa lâu nên còn vụng về trong việc điều chỉnh pheromone, nhưng không hiểu sao nồng độ lại đậm đặc một cách bất thường vào đúng thời điểm này.

"...Chuyện là..."

"……."

"Chuyện là... tiền bối ạ.... Thật ra từ rất lâu rồi em đã..."

"Trợ lý Han."

Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Trước Tiếp