Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 59

Trước Tiếp

Chương 59

"Mọi người vất vả rồi!"

"Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé, thưa Quá trưởng!"

Ngày giờ đã ngắn lại rõ rệt. Chẳng mấy chốc bầu không khí trong văn phòng đã nhuốm màu hoàng hôn và trở nên se lạnh. Yoo Young cùng Joo Yeon cần mẫn đóng các cửa sổ lại.

Nhìn các đồng nghiệp chào hỏi rôm rả rồi lần lượt rời khỏi văn phòng, Yoo Young cố ý chậm rãi dọn dẹp bàn làm việc. Khác với cậu, Joo Yeon đã thu xếp túi xách xong xuôi chỉ trong nháy mắt, cô lên tiếng thúc giục:

"Yoo Young à, cậu làm gì thế! Mau về thôi! Những ngày không phải tăng ca thế này là phải tranh thủ về sớm chứ."

"A ha ha.... Chắc tôi ở lại dùng internet một lát rồi mới về. Máy tính ở nhà đang bị hỏng..."

"Thế à? Trời ạ, tôi thì chẳng muốn ở lại công ty thêm một giây nào đâu. Vậy tôi về trước nhé! Mai gặp lại, Yoo Young!"

"Vâng! Mai gặp lại, Joo Yeon."

Đó chỉ là một lời nói dối vụng về, nhưng Joo Yeon dường như chẳng mấy bận tâm, cô nhanh chóng bước ra khỏi phòng.

Cậu cứ cảm thấy có chút trống trải, nghĩ lại mới nhớ ra bên cạnh cô thường ngày luôn có Yoon Seok bám theo như hình với bóng. Đúng là vắng cô thì chợ cũng đông, có cô thì chợ cũng không thêm người, nhưng khi thiếu đi cậu em út lúc nào cũng cười nói xởi lởi khuấy động bầu không khí, lòng cậu bỗng dấy lên cảm giác hiu quạnh.

'Mà thôi.... Nghỉ ngơi vài ngày quay lại là ổn thôi mà.'

Hồi trưa khi cậu hỏi Do Won về tình hình của Yoon Seok, anh đã bảo cậu đừng quá lo lắng. Đúng như dự đoán, cậu ta đang phát tác thành Alpha, vì được tiêm thuốc ức chế và điều hòa pheromone kịp thời nên chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là sẽ ổn định.

Nhắc mới nhớ, Yoon Seok thuộc diện phát tác khá muộn. Thông thường mọi người đều phát tác quanh độ tuổi hai mươi, tính ra cậu ta đã muộn mất vài năm. Tuy hiếm gặp nhưng cậu cũng từng nghe nói về những trường hợp phát tác muộn màng như thế này.

'Ổn là tốt rồi. Ôi.... Cuối cùng cũng xong việc ngày hôm nay.'

Vì vắng Yoon Seok nên cậu phải kiêm luôn cả phần việc của em út, cảm giác một ngày trôi qua bận rộn hơn hẳn. Nếu lúc nãy Do Won không can thiệp, chắc cậu lại phải mải miết thu dọn tàn cuộc cho gã Phó phòng Kim đến tận tối muộn. Nghĩ lại thì trước khi có Do Won, đó vốn là chuyện thường nhật, chẳng hiểu sao bấy lâu nay cậu có thể nhẫn nhục mà sống như vậy được. Dù sao thì nhờ anh mà cậu đã thoát được cảnh tăng ca.

"Công việc xong xuôi hết chưa?"

"A, Trưởng phòng."

Tiếng của Do Won vang lên phía sau khi anh vừa bước ra khỏi phòng và đóng cửa lại. Yoo Young vừa xếp đồ vào túi vừa gật đầu:

"Vâng, tôi xong rồi ạ."

"Vậy đi thôi."

"Cái đó, chúng ta đi đâu vậy ạ?"

"Tôi có đặt chỗ trước rồi. Cậu có thích món Pháp không?"

"À, vâng. Tôi thích ạ."

"Vậy thì tốt quá. Đi thôi."

Món Pháp...? Yoo Young tròn mắt ngạc nhiên, cậu vốn chỉ nghĩ cùng lắm là đi ăn ở tiệm sushi trước cổng công ty thôi. Trong lúc cậu còn đang lúng túng khoác áo khoác đi theo anh ra khỏi văn phòng, Do Won bất chợt lên tiếng:

"Nghĩ lại thì đang giờ tan tầm, hay là chúng ta đi chung một xe nhé?"

"À.... Vâng. Tôi hiểu rồi."

"Vậy đi xe của tôi đi. Dù sao nhà cũng gần nhau, sáng mai đi làm cùng luôn cũng tiện."

"Chuyện đó... Nếu sáng mai còn đi nhờ xe anh nữa... tôi e là sẽ làm phiền anh quá."

"Nếu trợ lý Han không thấy ngại thì tôi không vấn đề gì."

Trước lời nói thản nhiên của Do Won, Yoo Young vô thức gật đầu đồng ý. Trong lúc đó, thang máy đã xuống đến bãi đỗ xe tầng hầm.

Đã ngồi vài lần nên giờ cũng thấy quen thuộc, Yoo Young đứng trước xe của Do Won và tự nhiên bước vào ghế phụ khi anh mở cửa cho. Chỉ đến khi đã yên vị, cậu mới sực nhận ra và gương mặt bỗng trở nên nóng bừng.

'Không... Han Yoo Young, mày điên rồi sao? Đi nhờ xe sếp mà lại để người ta mở cửa cho mình thế này...!'

Mặc kệ Yoo Young đang bồn chồn không yên, Do Won bước vào xe với gương mặt không chút biểu cảm, anh thắt dây an toàn rồi liếc mắt kiểm tra ghế phụ. Thế nhưng Yoo Young vì mải mê với những suy nghĩ riêng mà vẫn chưa nhớ ra việc thắt dây.

Do Won khẽ thở dài thúc giục:

"Trợ lý Han, dây an toàn."

"Dạ?"

"Phải thắt dây thì tôi mới khởi hành được."

Do Won nói ngắn gọn rồi đưa mắt ra hiệu về phía dây đeo. Yoo Young luống cuống kéo dây lại, tiếng cạch vang lên khi khóa được cài, và đúng như lời anh nói, chiếc xe lúc này mới bắt đầu chuyển bánh. Chẳng mấy chốc, xe đã hòa vào dòng phương tiện đông đúc của giờ tan tầm.

"Trưởng phòng, đi mất bao lâu ạ?"

"Khoảng 20 phút."

Đúng như câu trả lời ngắn gọn của anh, chiếc xe sớm đã rẽ vào khu Cheongdam-dong. Nhà hàng nằm phía trên một con đường dốc nhỏ hẹp.

Nhà hàng cao cấp nằm trên đồi cao được xây bằng gạch đỏ, trông như một biệt thự nhỏ trong truyện cổ tích. Ánh đèn vàng thắp sáng bầu trời chiều đã bắt đầu sập tối, cực kỳ hài hòa với phong cảnh đêm mùa thu.

"Xuống xe thôi."

Sau khi giao xe cho nhân viên đỗ, Do Won và Yoo Young bước vào bên trong. Nội thất nhà hàng không quá lớn nhưng được bài trí tinh tế và ấm cúng. Một nhân viên tiến lại gần, mỉm cười lịch thiệp cúi chào:

"Chào mừng quý khách. Xin hỏi quý khách đặt bàn dưới tên ai ạ?"

"Choi Do Won."

"Vâng, tôi đã xác nhận. Mời quý khách đi lối này."

Đi theo nhân viên vào sâu bên trong, Yoo Young khẽ thốt lên kinh ngạc trước khung cảnh trước mắt. Cậu đã đoán là điểm nhìn sẽ đẹp vì nhà hàng nằm trên đồi cao, nhưng không ngờ lại tuyệt vời đến mức này. Hơn nữa, bàn ăn lại nằm trong một phòng riêng biệt. Nơi đây chỉ có hai người họ hoàn toàn tận hưởng cảnh sắc cùng bầu không khí lãng mạn.

'Cái gì thế này.... Sao lại đưa mình đến nơi có không khí tốt thế này cơ chứ. Định cầu hôn hay gì...!'

Dù mắt vẫn cười nhưng Yoo Young lại thầm nuốt nước miếng. Đi ăn một bữa với sếp mà đến nơi lãng mạn quá mức thế này quả thực có chút không ổn.

"Ngồi đi."

"À, vâng.... Vâng."

Trong khi đó, nhân vật chính đưa cậu đến đây lại mang vẻ mặt như thể chuẩn bị thuyết trình PPT trong phòng họp. Thầm oán trách gương mặt chẳng bao giờ để lộ cảm xúc của anh, Yoo Young đành phải ngồi xuống trước bàn ăn được trang trí lộng lẫy.

Nhân viên mỉm cười chuẩn bị khăn ướt cho họ, Do Won ngồi bên cạnh hỏi bằng tông giọng thản nhiên:

"Cậu có món nào đặc biệt thích không?"

"À, không ạ. Cứ... cho tôi dùng giống Trưởng phòng là được."

"Vậy cho chúng tôi hai suất menu B."

"Vâng, tôi đã rõ."

Khi nhân viên rời đi, Yoo Young nuốt một ngụm nước bọt rồi lên tiếng:

"Cái đó... Trưởng phòng? Sao anh lại đưa tôi đến nơi này..."

"Chẳng phải lần trước cậu đã nói sao. Nếu tôi mời cậu ăn món gì ngon thì cậu sẽ vui vẻ quên hết mọi chuyện."

Đăm đăm nhìn Do Won với vẻ mặt ngơ ngác, Yoo Young bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa câu nói của anh trong những ký ức đang xáo trộn.

À, đúng rồi, là cái ngày họ từ nhà bố mẹ Do Won trở về, mẹ anh đã nói những lời nặng nề với cậu... và Do Won đã thay mặt bà xin lỗi. Không hiểu sao lúc ấy cậu lại không thích việc Do Won mang vẻ mặt phức tạp xin lỗi mình như thế. Vậy nên cậu đã cố ý nói đùa rằng nếu anh mời cậu một bữa sushi đặc biệt thì cậu sẽ vui vẻ bỏ qua.

"À... vì chuyện đó mà anh đưa tôi đến đây sao..."

"Không phải sushi nên cậu thất vọng à?"

Do Won mỉm cười nhẹ hỏi. Yoo Young vội vàng lắc đầu:

"Không đâu ạ, không phải thế đâu."

"Sushi thì lần tới tôi sẽ mời cậu ở một nơi tốt khác. Còn hôm nay vì có chuyện cần nói nên tôi đã chọn một nơi yên tĩnh."

"Vâng. ...Không phải sushi cũng tốt mà. Tôi cũng thích món Pháp lắm."

Trong lúc hai người đang trò chuyện, nhân viên phục vụ bước vào phòng.

"Tôi xin phép được phục vụ rượu sâm banh và món khai vị Amuse-bouche ạ."

Một chiếc khay được trang trí đẹp mắt đặt lên bàn. Cách bày trí rực rỡ và tinh xảo lập tức thu hút ánh nhìn. Sau khi nhân viên chuẩn bị xong đồ ăn nhẹ và sâm banh rồi rời đi, Yoo Young cúi đầu chào lịch sự:

"...Tôi xin phép dùng bữa ạ."

"Cậu ăn nhiều vào."

Nhìn những món ăn trước mắt, lúc này cơn thèm ăn mới thực sự trỗi dậy mãnh liệt. Những cuốn bò tơ Tartare và ngô nấu cùng phô mai trông cực kỳ hấp dẫn. Yoo Young cẩn thận gắp một miếng đưa vào miệng, đôi mắt cậu lập tức mở to.

'Chết tiệt... ngon kinh khủng.'

Không biết đã bao lâu rồi cậu mới lại có cảm giác này. Nhìn Yoo Young với gương mặt hưng phấn đang nhai nhồm nhoàm thức ăn rồi nhấp một ngụm sâm banh, Do Won khẽ bật cười:

"Có vẻ ngon lắm nhỉ."

"Vâng, thực sự... ngon lắm ạ, Trưởng phòng."

"Cậu có biết không? Trợ lý Han có một biểu cảm rất riêng mỗi khi được ăn món gì ngon đấy."

Đúng lúc cậu định gắp món khác đưa vào miệng, lời nói hoàn toàn ngoài dự tính của Do Won khiến Yoo Young đứng hình ngay tại chỗ với miếng ăn đang cầm trên tay. Cậu thậm chí còn hơi há miệng ra. Chứng kiến cảnh đó, Do Won lại một lần nữa nở một nụ cười mỉm:

"Cứ ăn xong đi đã."

"...À, vâng."

Thật là bàng hoàng hết sức. Trong suốt những lần đi ăn cùng nhau bấy lâu nay, rốt cuộc anh đã quan sát gương mặt cậu từ lúc nào cơ chứ? Nghĩ lại thì lúc nào cậu cũng chỉ mải mê ăn uống, chẳng hề hay biết Do Won mang vẻ mặt thế nào khi dùng bữa cả.

'Thì từ hôm nay mình từ từ quan sát là đượ.... Không, tại sao mình phải biết chuyện đó chứ? Điên thật rồi.'

Dù sao thì cũng thật nực cười. Ngay từ đầu việc sếp mình mang biểu cảm gì khi ăn thì liên quan quái gì đến cậu chứ? Dù nghĩ vậy nhưng Yoo Young vẫn thỉnh thoảng lén lén ngước mắt lên trộm nhìn gương mặt Do Won đang dùng bữa. Lúc không biết thì thôi, chứ một khi đã nghe anh nói vậy, cậu lại thấy bồn chồn lạ lùng.

Phải nói là phép tắc ăn uống của anh cực kỳ tốt, anh dùng bữa với tư thế ngay ngắn và thái độ vô cùng thanh lịch. Từ cách sử dụng bộ đồ ăn cho đến từng cử chỉ gọn gàng, không một chút sơ hở. Nói một cách tích cực thì anh như một cuốn sách giáo khoa di động, còn nói tiêu cực thì đúng là hoàn hảo đến nghẹt thở.

Đúng lúc đó, nhân viên lại bước vào phòng.

"Tôi xin phép phục vụ rượu vang trắng và món chính tiếp theo. Đây là món tôm và sò điệp dùng kèm củ cải đỏ và sốt mận ạ."

Món ăn tiếp theo được dọn ra trông cũng hấp dẫn không kém. Không biết đã bao lâu rồi cậu mới lại được dùng một bữa tối chuẩn trình tự và trang trọng thế này. Yoo Young hài lòng dùng nĩa đưa thức ăn vào miệng.

Lúc ấy, Do Won sau khi nhấp một ngụm rượu vang mới trầm giọng nói:

"Trợ lý Han."

"Vâng, Trưởng phòng."

"Như tôi đã nói ngày hôm qua, có một vấn đề tôi muốn bàn bạc với trợ lý Han."

"À, vâng. Anh cứ thoải mái nói đi ạ."

Yoo Young vừa nhai sò điệp và tôm vừa che miệng trả lời. Cậu thầm nghĩ món hải sản chua ngọt này cực kỳ hợp với rượu vang trắng.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo phát ra từ miệng anh đã đủ khiến mọi động tác của Yoo Young dừng bặt ngay lập tức.

"Cậu thấy thế nào về việc kết hôn hợp đồng với tôi?"

Trước Tiếp