Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 58

Trước Tiếp

Chương 58

"Tiền bối, em... em... lạ lắm. Lạ lắm cơ..."

Bằng một giọng nói đáng thương như vậy, Yoon Seok bất chợt chộp lấy cổ tay Yoo Young thật chặt. Lực nắm mạnh đến kinh ngạc. Yoo Young hốt hoảng bước lùi lại, cố sức hất tay cậu ta ra nhưng cổ tay bị siết cứng không tài nào thoát ra nổi.

"A, đau, Yoon Seok à! Đau quá, em làm sao thế này!"

"Lạ lắm. Mùi của tiền bối.... Cứ... cái mùi ấy."

Yoon Seok mếu máo lầm bầm. Cứ như kẻ mộng du chỉ biết lập lại duy nhất một câu đó, Yoon Seok bất thình lình kéo mạnh người Yoo Young lại. Thân hình nhỏ nhắn của cậu bị đôi bàn tay tàn nhẫn ấy kéo phăng đi không chút kháng cự, rồi lọt thỏm vào lòng Yoon Seok.

"Mùi của tiền bối... em muốn ngửi quá. Làm ơn, chỉ một lần thôi..."

"Khoan, khoan đã Yoon Seok! Bình tĩnh lại đi!"

Đến nước này thì cậu bắt đầu thấy sợ hãi. Yoon Seok cưỡng ép ôm chặt lấy Yoo Young đang vùng vẫy, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu như phát điên, chúi mũi vào hõm cổ và vành tai cậu. Rồi cậu ta bắt đầu khịt mũi hít hà lấy hít hà để.

Yoo Young nổi da gà khắp người từ đầu đến chân. Cảm giác như bị một con thú dữ vồ lấy. Toàn thân cậu bắt đầu run cầm cập.

Không thể tin nổi. Thứ đang tỏa ra từ người cậu ta, rõ ràng là...

"Buông tôi ra, buông ra...!"

"Dừng lại!"

Ngay khoảnh khắc Yoo Young định hét lên, một tiếng quát lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Cùng lúc đó, cơ thể Yoon Seok bị hất văng ra. Cái xác đang lao vào Yoo Young như thú dữ ấy hốt hoảng quay đầu lại. Do Won đang mang vẻ mặt băng lãnh, túm chặt lấy gáy Yoon Seok. Dù bị khống chế như vậy, ánh mắt Yoon Seok vẫn bướng bỉnh hướng về phía Yoo Young.

"Trưởng... Trưởng... Trưởng phòng... em, hức... ực."

"Bình tĩnh đi, cậu Lee Yoon Seok."

"Làm ơn, em, cơ thể em... Tiền bối, chỉ một lần thôi..."

"Ngồi yên đấy."

Do Won khẽ gằn giọng, quẳng thân hình đang vùng vẫy của Yoon Seok xuống một chiếc ghế trống. Rồi anh dùng đầu gối tì mạnh lên đùi cậu ta, cúi người dùng sức ép ghì chặt lấy cơ thể đang loạn xạ của Yoon Seok để trấn áp.

Ngay sau đó, ánh mắt Do Won trở nên sắc lẹm. Pheromone đổ xuống như mưa rào, bao phủ lấy cơ thể Yoon Seok.

"Trưởng phòng!"

Yoo Young kêu lên, vô thức lùi lại vài bước. Làn pheromone mang tính công kích của anh – thứ mà từ trước đến nay cậu chưa từng cảm nhận thấy – khiến chân cậu bỗng chốc rụng rời.

"Ư, hộc...! Á! Ư... ực."

"Hà..."

Hứng trọn làn pheromone của một Alpha trội đang đổ ập xuống, Yoon Seok vừa thét vừa r*n r*, vùng vẫy loạn xạ. Cậu ta vật lộn đến mức chiếc ghế lung lay bần bật, rồi cuối cùng cũng trợn ngược mắt và ngất đi. Nhìn Yoon Seok nằm lịm đi, Yoo Young đưa hai tay bịt miệng.

"Trưởng... Trưởng phòng... Tại sao... sao lại như vậy ạ? Yoon Seok có sao không?"

Do Won khẽ thở dài. Trong khoảnh khắc, vẻ mặt anh trông vừa phức tạp, lại vừa có chút hung bạo khó tả.

"Cậu ta đang trong quá trình phát tác để trở thành Alpha."

"...Al... Alpha sao? Yoon Seok ấy ạ?"

Nghĩ lại thì... lúc cậu ta ôm chặt lấy cậu rồi vùng vẫy, có làn pheromone nồng đậm còn non nớt thoát ra lướt qua tâm trí cậu. Đến giờ thì nó vẫn chưa phải là làn pheromone mạnh đến mức làm rung chuyển không gian xung quanh, mà chỉ ở mức độ tiếp xúc gần mới cảm nhận được mập mờ.

"Chắc đến mai là sẽ phát tác hoàn toàn thôi."

"Hả, trời đất ơi! Chuyện này là sao, chuyện gì thế này?"

Joo Yeon chạy vào văn phòng với đôi mắt trợn tròn, kêu la thất thanh. Nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm của Do Won, cô liền hạ thấp giọng xuống.

"Cái... cái này rốt cuộc là sao ạ...?"

"Cậu ta đang chịu cơn đau phát tác thuộc tính. Sẽ phải nghỉ ốm vài ngày đấy. Trước mắt cứ nói với mọi người trong văn phòng là cậu ta bị cảm nặng đi. Tôi sẽ đưa Lee Yoon Seok đến bệnh viện."

"À, hay là... để tôi gọi cấp cứu nhé? Một mình anh chắc vất vả lắm..."

"Sắp đến giờ mọi người đi làm rồi. Lee Yoon Seok chắc cũng không muốn thế đâu."

Hiểu được thâm ý trong lời nói của anh, Yoo Young im lặng gật đầu. Nếu là cậu, sau khi tỉnh táo lại mà biết mình đã trải qua cơn đau phát tác một cách ồn ào ở công ty, thậm chí còn có cả xe cấp cứu đến, chắc cậu sẽ xấu hổ đến mức không thiết sống nữa mất.

Do Won xốc thân hình đang lịm đi của Yoon Seok lên lưng mình chỉ trong nháy mắt. Cậu chợt nhớ ra may mắn là gần công ty có một bệnh viện chuyên về tuyến pheromone. Anh cõng Yoon Seok trên lưng mà không hề lộ vẻ mệt mỏi, dù vậy Yoo Young vẫn giúp anh nhấn nút thang máy và tiễn anh xuống tận tầng một.

Khi quay lại văn phòng, đúng như lời Do Won nói, mọi người đã bắt đầu lục tục kéo đến. Joo Yeon hớt hải chạy tới, không ngừng xuýt xoa.

"Trời ạ, rốt cuộc là chuyện gì thế này không biết! Ôi chu choa..."

"...Tôi cũng không biết nữa."

Yoo Young thẫn thờ ngồi phịch xuống chỗ ngồi, Joo Yeon cũng đành quay về chỗ của mình. Với tâm trạng rối bời, Yoo Young bật máy tính lên. Trái tim vẫn đang đập thình thịch liên hồi mãi mà chẳng có dấu hiệu gì là sẽ bình ổn lại.

Cứ như thú dữ vậy. Yoon Seok lúc nãy ấy. Cậu ta hoàn toàn khác hẳn với một Yoon Seok ngày thường vẫn hay cười hì hì, bóp vai cổ vũ tiền bối, thỉnh thoảng lại mua cà phê hay nước mật ong cho cậu. Một sự đối lập đến mức rợn người.

Và cậu cũng nhớ lại dáng vẻ của Do Won khi hung hãn dùng pheromone đè bẹp cơ thể cậu ta.

Ngày thường, Do Won luôn ức chế pheromone đến mức khiến người ta phải tự hỏi liệu anh có ổn không. Thế nhưng làn pheromone mang tính công kích mà anh trút lên một Alpha khác lại mang một sắc thái mãnh liệt và áp chế đến mức khiến hơi thở cậu cũng phải nghẹn lại trong chốc lát.

Dù đối phương là một người thậm chí còn chưa phát tác thuộc tính hoàn toàn, nhưng sự thật là chỉ bằng pheromone thôi mà có thể đè bẹp một người ngay tức khắc và khiến họ ngất đi quả là điều không tưởng. Chắc vì khó lòng đưa một Yoon Seok đang lồng lộn đến bệnh viện nên anh mới buộc phải dùng biện pháp đó.

Nếu lúc ấy Do Won không xuất hiện, mình sẽ ra sao nhỉ. Nghĩ đến đó thôi cậu đã thấy rùng mình.

Nhưng rồi Yoo Young lập tức lắc đầu. Chẳng việc gì phải nghĩ đến những trường hợp chưa xảy ra. Chỉ cần cơn đau phát tác qua đi, uống thuốc ức chế xong là những chuyện như vậy sẽ không còn nữa. Lúc nãy chắc Yoon Seok cũng không còn tỉnh táo. Dù Yoon Seok là Alpha hay Omega thì cậu ta vẫn luôn là cậu em đồng nghiệp thân thiết và hiền lành của cậu, điều đó sẽ không thay đổi.

Mà thôi... không biết giờ Yoon Seok thế nào rồi.

Nhưng nỗi lo lắng nhanh chóng chuyển thành niềm tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Vì có Do Won ở đó. Thật kỳ lạ là cứ có Do Won ở bên cạnh là cậu lại thấy chẳng có gì phải lo lắng nữa.

Yoo Young dùng hai tay vò mặt rồi mở tệp tin ra, như thể muốn xua tan mọi ý nghĩ phức tạp ra khỏi đầu.

❖ ❖ ❖

Bất chấp sự kiện náo loạn lúc sáng, thời gian buổi sáng vẫn trôi qua thật nhanh.

'Cái trò này cũng lâu rồi mình mới phải làm lại đây.'

Yoo Young càm ràm trong khi đứng ngây ra trước máy photocopy. Cứ ngỡ dạo này tên Phó phòng đã biết điều hơn, ai dè giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

Hắn giả vờ bảo lâu rồi mới muốn uống cà phê do trợ lý Han pha rồi nhờ vả cậu, sau đó lại sai cậu đi chân sai vặt sang phòng ban khác, và lần này lại là đi sao chép tài liệu.

Nhờ ơn hắn mà từ sau giờ nghỉ trưa, Yoo Young chẳng được ngồi vào máy tính phút nào, cứ mải miết làm chân chạy cho tên Phó phòng. Hắn đang lợi dụng lúc Yoon Seok vắng mặt và Trưởng phòng đang bận rộn để âm thầm sai bảo cậu.

'Nhắc mới nhớ, mình cũng thấy buồn ngủ quá.... Xong chỗ này chắc phải làm ly cà phê mới được.'

Trong lúc máy photocopy không ngừng nhả giấy, cậu khép mắt tựa lưng vào tường nghỉ ngơi một lát. Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau.

"Cậu đang làm gì đấy. Thấy không khỏe à?"

"A, Trưởng phòng. À, không ạ. Tôi chỉ định chợp mắt..."

"Cái này là cái gì đây nữa."

Yoo Young giật mình chưa kịp trả lời hết câu thì Do Won đã cầm tờ giấy nóng hổi vừa ra khỏi máy photocopy lên xem.

"……."

Do Won khẽ nheo đôi mắt lạnh lùng, tự nhiên bước đến đứng trước máy photocopy. Bỗng dưng bị đẩy ra khỏi vị trí, Yoo Young chẳng hiểu anh định làm gì nên chỉ biết ngẩn người đứng nhìn.

Sau khi máy photocopy kết thúc chu kỳ hoạt động với tiếng động ồn ào, Do Won gom xấp giấy lại rồi bấm kim gọn gàng. Đoạn, anh sầm sập bước về phía tên Phó phòng.

"Ơ, Yoo Young à. Làm xong thì photo thêm cái này... Ái chà!"

Tên Phó phòng vốn đang lén lút xem bóng đá chuyên nghiệp với âm lượng tắt ngúm, vô thức quay đầu lại rồi suýt chút nữa thét lên kinh hãi lùi lại phía sau. Chiếc ghế bị đẩy phăng ra xa.

Do Won mang vẻ mặt vô cảm nhìn xuống, tự tay đưa xấp tài liệu ra. Tên Phó phòng đón lấy với gương mặt như vừa thấy tử thần hiện hồn.

"A, a, sao... sao Trưởng phòng lại...!"

"Trợ lý Han trông có vẻ vẫn còn mệt nên tôi làm thay."

Do Won nhìn xuống tên Phó phòng bằng ánh mắt sắc như dao rồi bồi thêm:

"Khi thành viên trong nhóm không khỏe thì bản thân hãy tự mình mà làm đi. Bớt sai vặt người khác lại."

"Vâng, vâng! Tôi xin lỗi ạ!"

Gương mặt tên Phó phòng tái mét, lắp bắp trả lời. Yoo Young để ý thấy Joo Yeon ngồi đối diện đang mím môi cố nhịn cười.

Thực ra bây giờ cơ thể cậu đã hoàn toàn bình phục, không đến mức không đi photocopy được... nhưng mà nhìn cảnh này cũng hả dạ thật. Nhờ vậy mà mình có thể quay lại làm việc của mình rồi. Cố gắng kìm nén nụ cười đang chực rộ ra nơi khóe môi, cậu quay về chỗ ngồi của mình, đúng lúc Do Won tiến lại gần bàn Yoo Young.

"Tối nay chúng ta gặp nhau được chứ?"

"Ơ, có chuyện gì...?"

Trước lời nói đường đột của anh, Yoo Young ngẩn người trong chốc lát rồi ồ lên một tiếng.

"Vâng, được ạ."

"Tình trạng cơ thể thế nào rồi."

"Tôi thật sự không sao mà. Lúc nãy thực ra... tôi chỉ hơi buồn ngủ thôi ạ."

"Tôi hiểu rồi. Vậy lát gặp nhé."

Do Won gật đầu rồi quay bước về phía phòng Trưởng phòng. Nhìn theo bóng lưng anh, Yoo Young chậm rãi nhớ lại những chuyện xảy ra ngày hôm qua.

Hôm qua anh bảo có chuyện muốn nói nên nhờ cậu dành chút thời gian. Khi cậu bảo cứ nói luôn đi thì anh lại bảo để sắp xếp lại rồi mới nói. Không giống với tính cách thường ngày, Do Won đã chần chừ rất lâu.

Trong bối cảnh chuyện với bố mẹ hai bên đã xong xuôi cả rồi, rốt cuộc anh còn chủ đề gì khó nói đến mức đó với cậu nhỉ? Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào cậu cũng chẳng đoán ra nổi.

Tự nhiên cậu lại nhớ đến chuyện xảy ra sau đó. Hai người đã cùng ngắm xấp tập ảnh chất đống và những khung hình treo trên tường, rồi bỗng nhiên Do Won lại...

'…Lại nữa. Lại bắt đầu rồi.'

Dùng tay quạt phành phạch vào gương mặt đang đỏ bừng một cách vô tội vạ, Yoo Young cúi gầm mặt xuống. Dù sao thì, có một điều chắc chắn là kể từ khi Do Won xuất hiện, cuộc sống công sở của cậu chẳng còn phút nào tẻ nhạt nữa.

Tối nay gặp mặt nói chuyện, chắc chắn không được để lộ vẻ mặt bối rối thế này. Để làm dịu cơn nóng, cậu đi lấy một ly nước lạnh nhấp một ngụm, cố gắng đưa mình trở về trạng thái bình tĩnh nhất có thể.

Trước Tiếp