Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mặc cho những nỗi băn khoăn ấy, thời gian vẫn cứ thế lững lờ trôi qua. Thời tiết đã hoàn toàn vào đông, cái lạnh ùa về nhanh chóng khiến chiếc áo khoác dạ Yoo Young vẫn mặc đi làm mỗi ngày sớm được thay thế bằng chiếc áo phao dày sụ.
Vốn dĩ cậu rất thích áo khoác dạ nên dù giữa mùa đông giá rét vẫn thường hay diện chúng, nhưng cuộc sống chung với Do Won đã thay đổi cả thói quen đó. Mỗi sáng cùng nhau đi làm, hễ thấy Yoo Young đứng trước huyền quan với lớp áo hơi mỏng, Do Won lại vào trong lấy một chiếc áo khoác dày hơn ra rồi tự tay mặc vào cho cậu.
'Hôm nay trời lạnh hơn hôm qua đấy. Em phải mặc cho ấm vào.'
Yoo Young chẳng thể coi sự quan tâm ấy của Do Won là lời cằn nhằn hay sự can thiệp phiền phức. Vì biết ơn tấm lòng luôn nghĩ cho mình của anh, cậu luôn ngoan ngoãn thay áo theo ý anh muốn.
Giữa những ngày tháng dịu dàng ấy, Yoo Young vẫn không thể cất lời hỏi Do Won. Rằng tại sao anh lại đối xử với cậu tốt đến thế. Tại sao anh lại đối đãi với cậu như một người bạn đời thực thụ chứ không phải một người vợ hờ. Rõ ràng là không có ba mẹ ở đó quan sát, anh đâu cần phải diễn vai người chồng mẫu mực đến mức này.
Nếu muốn hỏi, cậu có thể hỏi bất cứ lúc nào. Bản thân cậu không phải hạng người hay do dự, vả lại đây vốn là một bản hợp đồng được ký kết dựa trên quan hệ bình đẳng. Cậu hoàn toàn có quyền chất vấn rằng tại sao anh lại làm vậy khi chính anh là người bảo đừng yêu nhau, hoặc có thể đưa ra lời cảnh cáo anh đừng quá trớn.
Thế nhưng, cậu đã không làm vậy. Không, đúng hơn là cậu không muốn làm vậy. Đơn giản vì cậu quá đỗi yêu thích hơi ấm từ đôi bàn tay chăm sóc cho mình mỗi sáng, yêu cảm giác được nắm tay Do Won cùng đi làm. Cậu thấy vui vẻ khi cả hai ngồi sát bên nhau dùng bữa ở căng tin, thấy hạnh phúc và bình yên biết bao trong những lúc cùng nhau tan làm, chuẩn bị bữa tối cho anh hay ngồi lật giở những cuốn sách ảnh chờ anh trở về.
Cậu không muốn chính mình là người đứng ra phá vỡ tất cả những điều quý giá thường nhật ấy chỉ để rạch ròi lại mối quan hệ. Dù có gọi đó là sự trốn tránh cũng chẳng sao. Cậu chỉ không muốn mối quan hệ giữa mình và Do Won trở nên gượng gạo đến mức không thể cứu vãn.
Vì thế, cậu cứ khất lần từ ngày này sang ngày khác. Thêm một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi.
"Trợ lý Han! Em đang nghĩ gì mà thẫn thờ ra thế?"
"À, chị Joo Yeon. Không có gì đâu ạ."
"Tan làm thôi, tan làm, tan làm nào! Nghe nói hôm nay chỉ có Trưởng phòng Yoo, Phó phòng và Trưởng phòng Choi ở lại trực thôi. Trưởng phòng bảo những người còn lại về hết đi đấy."
"À, vậy sao ạ? …Vậy thì em phải về thôi."
Chắc hẳn trong lúc cậu sang bộ phận khác có việc thì mọi người đã nhận được thông báo này. Nhìn sang Phó phòng Kim đang trưng ra bộ mặt phụng phịu lầm bầm vì không muốn tăng ca, Yoo Young cũng bắt đầu thu dọn túi xách cùng Joo Yeon.
"Em về cẩn thận nhé, Yoo Young!"
"Chị cũng về cẩn thận nhé, chị Joo Yeon!"
"Em chào anh ạ, anh vất vả rồi!"
Sau khi chào tạm biệt các đồng nghiệp ở hầm gửi xe, Yoo Young bước lên xe và khởi động máy. Ngay khoảnh khắc định đạp ga thì điện thoại của cậu rung lên.
[Hôm nay em cứ về trước đi. Có lẽ tôi sẽ ăn tối luôn ở đây rồi làm nốt việc. Đừng đợi mà hãy ăn trước đi nhé.]
Đó là tin nhắn từ Do Won mà cậu vốn thầm mong đợi. Yoo Young vô thức mỉm cười, lướt nhanh ngón tay trên màn hình để gửi lời hồi đáp.
[Vâng, Trưởng phòng. Anh đừng làm việc quá sức nhé. Nhớ phải ăn tối đầy đủ đấy ạ.]
[Được rồi. Nếu được thì lát nữa gặp nhé.]
'Không phải là "nếu được" đâu, nhất định em sẽ gặp anh. Bởi vì em sẽ ở nhà chơi dài ra chờ anh về cho bằng được...' Nghĩ thầm những lời chẳng thể nói ra, Yoo Young khẽ cười một mình. Ngay khi vừa đặt điện thoại xuống định cầm vô lăng, điện thoại lại rung lên lần nữa.
'Là Trưởng phòng sao?' Vừa nghĩ cậu vừa cầm điện thoại lên, rồi bỗng chốc mở to mắt kinh ngạc.
[Trợ lý Han. Tôi là Lee Sun Hyung đây. Liệu chúng ta có thể gặp nhau một lát không? Dù sao thì hình như Do Won cũng đang phải tăng ca mà.]
"Hà, cái tên này điên rồi sao."
Thật là nực cười hết chỗ nói. Chẳng lẽ lần trước hùa cùng phu nhân Lee bày ra cái trò gặp mặt vô lý đó để hành hạ cậu vẫn chưa đủ sao? Vừa mới đây thôi mà hắn đã biết rành rọt chuyện chồng người ta tăng ca như có ma xui quỷ khiến vậy?
Dù sao thì có gặp hắn, những chuyện sắp nói ra cũng chỉ quanh đi quẩn lại có bấy nhiêu thôi. Chắc chắn lại là mấy lời mỉa mai châm chọc để chọc tức cậu. Có lẽ hắn muốn làm cậu phát điên rồi gây ra một trận cãi vã ầm ĩ cho Do Won xem đây mà, nhưng còn lâu mới có chuyện đó nhé. Yoo Young lạnh lùng cười khẩy rồi nhắn tin trả lời.
[Tại sao tôi phải gặp anh? Tôi không có thời gian dành cho anh đâu.]
Đồ dở hơi. Thay vì gặp Lee Sun Hyung để cãi vã tay đôi, về nhà tự nấu bữa tối, đi tắm rồi ngồi xem sách ảnh còn tốt hơn gấp hai ngàn lần. Hay là đi tập gym cũng được. Không, thà ngồi không ở nhà thở thôi cũng còn tốt hơn là phải gặp cái tên đó.
Đang hằm hằm định cầm lấy vô lăng thì thông báo điện thoại lại vang lên. Cậu định mặc kệ mà lái xe đi nhưng thực sự lại tò mò không biết hắn nhắn cái gì. Yoo Young cầm điện thoại lên với đôi mắt sắc lẹm, nhưng ngay giây tiếp theo, cậu sững sờ kinh ngạc.
[Vậy sao? Vậy thì chuyện quan hệ của hai người, tôi có nói với ba mẹ Do Won chắc cũng chẳng sao nhỉ?]
…Rốt cuộc lời này là có ý gì?
Trong khoảnh khắc, đầu ngón tay cậu lạnh buốt. Trái tim bắt đầu đập liên hồi dữ dội. Yoo Young liên tục nắm chặt rồi lại buông bàn tay đang dần trở nên giá lạnh, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí.
'Phải bình tĩnh đã.' Dù có tự nhủ bao nhiêu lần đi chăng nữa, lồng ngực đang phập phồng vì kinh hãi vẫn chẳng có dấu hiệu dịu lại. Chuyện quan hệ của chúng tôi... thì có gì để hắn phải nói với ba mẹ anh ấy chứ? Nghe cái giọng điệu đe dọa này, chẳng lẽ Lee Sun Hyung đã….
'…Không thể nào.'
Làm sao Sun Hyung có thể nhận ra mối quan hệ giữa cậu và Do Won được cơ chứ? Bản hợp đồng cậu ký với Do Won được cất giữ cẩn thận ở ngăn kéo sâu nhất trong bàn làm việc của cậu và một bản trong phòng làm việc của Do Won. Trừ khi Do Won tự nói ra, nếu không đời nào Sun Hyung có thể biết được đây là một cuộc hôn nhân hợp đồng.
Vậy thì, rốt cuộc là bằng cách nào?
Không màng đến chuyện gì khác, Yoo Young lập tức gọi điện thoại. Đầu dây bên kia nhấc máy ngay tức khắc.
Có vẻ như bây giờ Trợ lý Han đã có chuyện muốn nói với tôi rồi nhỉ?
"Rốt cuộc anh đang nói cái quái gì thế hả? Quan hệ của chúng tôi thì làm sao?"
Dù rất muốn hỏi rằng hắn đang sủa cái gì vậy, nhưng nếu phản ứng gay gắt như thế chẳng khác nào thừa nhận lời hắn nói là đúng. Yoo Young cố gắng giữ bình tĩnh, giả vờ dùng tông giọng thản nhiên nhất có thể.
Tiếng cười vang lên từ đầu dây bên kia.
Cậu tò mò sao? Vậy thì gặp nhau rồi nói chuyện nhé.
"Tại sao tôi lại phải gặp anh Sun Hyung mới được chứ…."
Tôi sẽ nhắn địa chỉ, cậu hãy đến ngay đi. Nếu trong vòng một tiếng nữa mà cậu không xuất hiện, tôi sẽ xử lý đúng như những gì đã nói lúc nãy.
Cuộc gọi kết thúc sau một lời thông báo đơn phương. Nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đã tắt ngấm, Yoo Young thở hắt ra một hơi dài. Cậu vừa thấy sôi máu trước thái độ vô lễ của Sun Hyung, nhưng lúc này cảm giác bất an đang bủa vây còn lớn hơn gấp bội.
'Phải làm sao đây? Có nên báo cho Trưởng phòng không?'
Vốn dĩ vì muốn dành tặng món quà bất ngờ cho anh nên cậu mới giấu kín chuyện từng gặp Lee Sun Hyung, nhưng giờ đây đó không còn là vấn đề quan trọng nữa. Nếu sơ sẩy một chút, mọi chuyện giữa hai người có thể sẽ bị bại lộ sạch sành sanh.
Với tâm trạng bồn chồn, cậu gọi điện cho Do Won. Thế nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút... tút... tút... kéo dài vô tận. Có lẽ anh đang tạm rời khỏi chỗ ngồi.
Cúp máy trong sự sốt ruột, Yoo Young mở khung soạn tin nhắn định báo cho Do Won tình hình này. Đúng lúc đó, tin nhắn của Lee Sun Hyung lại gửi đến.
[Đừng nói bất cứ điều gì với Do Won mà hãy đến đây ngay. Ngay giây phút cậu hé răng, tôi sẽ nói thẳng với ba mẹ anh ấy.]
Nội dung đầy tính cưỡng ép này như một lời ám chỉ đen tối rõ ràng. Rằng bí mật quan trọng giữa hai người đã bị rò rỉ ra ngoài.
Yoo Young siết chặt lấy chiếc điện thoại. Đúng như lời Lee Sun Hyung nói, nếu bây giờ cậu báo cho Do Won, anh chắc chắn sẽ gọi điện cho hắn ngay khi kiểm tra tin nhắn. Khi đó, cái tên điên rồ kia rất có thể sẽ nói thật với phu nhân Lee.
Ưu tiên hàng đầu hiện giờ là phải gặp mặt Lee Sun Hyung cái đã.
Sau khi đưa ra kết luận, Yoo Young nhập địa chỉ trong tin nhắn của Sun Hyung vào bản đồ dẫn đường rồi bắt đầu lái xe hướng về phía đó. Địa điểm mà Lee Sun Hyung gửi là một quán rượu vang ở Gangnam.
"Điên mất…. Không đâu, chắc không phải thế đâu. Phù… phải bình tĩnh, bình tĩnh nào…."
Suốt chặng đường đi cậu cứ lẩm bẩm như vậy. Trái tim càng lúc càng đập nhanh hơn, đôi bàn tay không ngừng run rẩy. Những câu hỏi không có lời giải đáp cứ thế lấp đầy tâm trí cậu một cách hỗn độn.
'Nếu như Lee Sun Hyung thực sự biết mối quan hệ của chúng mình là một bản hợp đồng thì phải làm sao đây?'
Thật không may, khả năng đó là rất cao. Nếu đúng là vậy, cậu phải làm thế nào mới được? Ngay từ việc hắn bảo cậu đến mà không được báo cho Do Won đã cho thấy hắn chắc chắn đang âm mưu một trò bẩn thỉu nào đó. Vậy thì cậu phải đối phó ra sao?
Lần trước khi phải đối mặt với phu nhân Lee và Sun Hyung, Yoo Young vẫn đủ bản lĩnh và sự cứng cỏi để mỉm cười đáp trả lại những lời nhục mạ hướng về mình. Thế nhưng lần này, thay vì chỉ là sự khiêu khích đơn thuần, ý nghĩ về việc mối quan hệ với Do Won bị nghi ngờ khiến tay cậu không ngừng run rẩy.
Trong khi đầu óc vẫn chưa thể sắp xếp lại mớ hỗn độn này, chiếc xe đã dừng trước điểm hẹn. Vì không muốn xuống xe, cậu cứ ngồi im đó và trừng mắt nhìn tòa nhà quán rượu, nhưng một nhân viên phục vụ bãi xe đã tiến lại gần chào hỏi lịch thiệp khiến Yoo Young buộc phải bước ra ngoài.
Chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải đối mặt trực tiếp. Yoo Young hạ quyết tâm, nắm chặt đôi bàn tay.
'Phải, chắc chắn hắn chỉ đang thử lòng mình thôi. Hắn thấy mình có vẻ không hiểu rõ về Trưởng phòng nên mới dám nói càn như vậy. Hắn lấy đâu ra bằng chứng chính xác chứ?'
Ý nghĩ vừa nảy ra khiến cậu bỗng thấy can đảm hơn đôi chút. Làm gì có bằng chứng nào mà hắn dám truy vấn cậu cơ chứ? Dù Sun Hyung có nói gì đi chăng nữa, Yoo Young cũng định bụng sẽ chối phăng cho bằng được.
Và một khi hắn đã cất công gọi cậu đến tận đây, cậu sẽ mắng cho hắn một trận để hắn không bao giờ dám làm mấy cái trò vô bổ này nữa. Về nhà cậu cũng sẽ kể ngay cho Do Won nghe. Để hắn thực sự không bao giờ dám âm mưu chuyện gì tương tự thêm một lần nào nữa.
Nghĩ đoạn, Yoo Young bước vào quán. Cậu lập tức nhìn thấy bóng dáng Sun Hyung đang ngồi bên một chiếc bàn.
"À, Trợ lý Han. Ở đây này."
Vừa nói hắn vừa giơ tay ra hiệu, gương mặt nở một nụ cười đầy vẻ đắc thắng và thong dong.