Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lâu lắm mới xuống xe ở sảnh tầng trệt thay vì hầm gửi xe, Do Won sải bước thật rộng hướng về phía lối vào sảnh chung. Bước chân anh càng lúc càng nhanh dần như thể đang có việc gì đó cực kỳ gấp gáp.
Anh bước vào thang máy, nhấn nút. Dù tốc độ đi lên của thang máy nhanh đến mức khiến tai anh ù đi, nhưng trong lòng anh vẫn không khỏi bồn chồn.
Cuối cùng, một tiếng ting vang lên, thang máy dừng lại. Ngay khoảnh khắc khe cửa vừa hé mở, anh đã nhanh chóng lách mình ra ngoài. 0220. Những ngón tay nhấn mã số trên cánh cửa cũng vội vã không kém.
'Anh phải về sớm đấy nhé? Em chờ anh.'
Khuôn mặt ngước nhìn anh với tông giọng cao dần như muốn nhận được một lời hứa cứ thế hiện lên trong tâm trí suốt chặng đường anh trở về nhà.
"Trợ lý Han."
Do Won đẩy mạnh cánh cửa huyền quan, nhưng rồi bỗng khựng lại trước mùi thức ăn phảng phất bay ra từ bên trong.
Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hương pheromone xinh xắn chào đón anh, và cả ánh đèn ấm áp đang thắp sáng ngôi nhà vốn lẽ ra sẽ trống trải vô cùng.
Thứ lan tỏa từ sâu bên trong chính là hơi thở hoàn vẹn của một mái ấm gia đình. Từ bao giờ không hay, ngôi nhà của anh đã trở thành một tổ ấm ấm áp đến thế. Đó là điều mà trước đây anh chưa từng mong cầu dù chỉ một lần. Vậy mà giờ đây, một cảm xúc không thể diễn tả bằng lời đang từ từ dâng lên từ tận đáy lòng.
"Ơ, Trưởng phòng? Anh về rồi ạ. Anh về sớm thật đấy?"
Ngay sau đó, Yoo Young từ bên trong lạch bạch chạy ra. Có vẻ cậu đang nấu nướng dở tay nên vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, chỉ đeo thêm chiếc tạp dề bên ngoài.
Nụ cười dần lan tỏa trên gương mặt Do Won vốn đang đứng chôn chân tại chỗ. Chẳng biết vội vàng thế nào mà trên tay phải của Yoo Young khi chạy ra vẫn còn cầm khư khư cái cây cán bột trông như một chiếc dùi cui. Nhìn những vệt bột trắng xóa dính trên đó, chắc hẳn cậu đang cán bột dở. Dù đã hiểu rõ tình hình ngay từ cái nhìn đầu tiên, Do Won vẫn nở nụ cười trêu chọc:
"Em cầm cái đó chạy ra là định bắt cướp đấy à?"
"Dạ? …À, hộc."
Lúc này Yoo Young mới giật mình kinh ngạc nhìn xuống cây cán bột trên tay mình. Có vẻ vì cuống quýt chạy ra đón anh nên cậu đã cầm theo nó luôn.
"Được chào đón bằng một chiếc dùi cui thế này, cảm giác thật mới lạ quá đi."
"Tại anh về bất ngờ làm em giật mình mà. Với lại đây không phải dùi cui, là cây cán bột. Em đang chuẩn bị bữa tối để ăn cùng anh đấy chứ?"
Nhìn cái miệng chu ra đầy vẻ hờn dỗi của cậu, anh thấy yêu thương không sao nhịn nổi. Do Won tháo giày, sải bước tiến vào trong. Thấy anh tiến lại gần không chút do dự, Yoo Young hơi lùi lại vì bất ngờ, nhưng Do Won đã nhanh tay giữ chặt và ôm trọn cậu vào lòng.
"…Trưởng phòng?"
"Trợ lý Han."
Cảm nhận cơ thể nhỏ nhắn nằm gọn trong vòng tay đang lấp đầy cả thân xác lẫn tâm hồn mình, Do Won đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc Yoo Young.
"…Cảm ơn em."
Một lời nói hoàn toàn nằm ngoài dự tính thốt ra. Yoo Young cũng giật mình run nhẹ. Khi cậu khẽ cựa quậy như muốn thoát khỏi vòng tay để nhìn rõ mặt anh, Do Won lại càng ôm chặt hơn, khiến cả hai dính sát vào nhau, anh một lần nữa vùi mặt vào mái tóc cậu.
"Vì… vì chuyện gì ạ?"
Thất bại trong việc thoát ra, Yoo Young vùi mặt vào lồng ngực anh lầm bầm nhỏ xíu. Có lẽ cậu đang thấy hoang mang lắm khi cấp trên đột ngột ôm chầm lấy mình rồi nói những lời khó hiểu. Mà chính anh cũng ngạc nhiên về bản thân mình không kém.
Thế nhưng, đó là lời chân tình. Dù khó giải thích, anh cũng không có ý định rút lại lời nói. Bởi niềm cảm kích mà anh dành cho người đàn ông nhỏ bé đang đứng trước mặt này là vô cùng rõ rệt và chân thực.
Cảnh tượng về một gia đình ấm áp là điều anh chưa từng mơ tưởng trong đời, và anh từng nghĩ rằng dù cả đời này không có được nó cũng chẳng sao. Kể từ sau khi mẹ ruột qua đời, bản thân Do Won chưa bao giờ có được những ký ức tốt đẹp về hai chữ "gia đình".
Sự thiếu hụt mà anh còn chẳng biết là có tồn tại, giờ đây đã được lấp đầy trọn vẹn và hiện hữu rõ nét trong lòng anh. Có lẽ sâu thẳm trong tim, anh đã khao khát nó hơn bất cứ ai. Một mái ấm khiến anh phải vội vã trên đường về. Một ngôi nhà có ánh đèn ấm áp và giọng nói chào đón mỗi khi trở lại. Và hơn hết, là việc được ở bên thật lâu người thương yêu – người đã cầm theo cây cán bột dính đầy bột mì chạy thục mạng ra đón anh ngay khi anh vừa về đến cửa.
Do Won chậm rãi nhếch môi, vẫn giữ nguyên tư thế đó mà thong thả mở lời:
"Có những chuyện như vậy đấy."
"Gì chứ! Anh cũng phải nói cho em biết với chứ."
"Thơm quá. Tối nay ăn Sujebi (canh bột nặn) à?"
Anh khẽ hôn lên má và vành tai cậu lần nữa rồi khéo léo đánh trống lảng. Yoo Young vừa ưm một tiếng, vặn người vì nhột, vừa thành thật trả lời:
"Vâng. Anh có thích Sujebi không?"
"Dĩ nhiên rồi. Bất cứ món gì Trợ lý Han nấu, tôi đều thích."
Sau khi xoa nhẹ gáy Yoo Young đang rúc vào lòng mình vài cái, Do Won chậm rãi rời ra.
"Tôi đi thay quần áo và rửa tay đã nhé."
"Vâng. Sắp xong rồi nên anh nhanh lên nhé."
Sau khi rửa tay thật nhanh, Do Won lập tức vào bếp phụ giúp chuẩn bị bữa ăn. Anh thành thục ngắt từng miếng bột mà Yoo Young đã cán sẵn, thả vào nồi nước dùng rồi đợi bột chín.
Chẳng mấy chốc, món Sujebi nóng hổi thơm ngon đã hoàn thành. Hai bát sứ xinh xắn đựng đầy canh được đặt lên bàn ăn.
"Mời anh dùng bữa ạ."
"Mời em dùng bữa."
Món Sujebi nóng hổi thực sự rất ngon. Nước dùng có vài loại rau củ thái sợi và trứng đánh tan có sức mạnh xua tan đi mọi hơi lạnh mà anh mang về từ bên ngoài.
"Trưởng phòng."
"Ơi?"
"Có chuyện gì vui sao ạ? Trông mặt anh cứ hớn hở suốt từ nãy đến giờ."
Nghe Yoo Young hỏi, anh mới nhận ra mình vẫn luôn mỉm cười nãy giờ. So với ký ức về những bữa tiệc xa hoa với đủ loại sơn hào hải vị, khoảnh khắc hai người cùng ngồi kề vai sát cánh ăn một bát canh bột nặn giản đơn như thế này lại khiến anh thấy hạnh phúc và tuyệt vời hơn nhiều.
Han Yoo Young là người đầu tiên khiến Do Won cảm thấy ở bên một ai đó còn thoải mái hơn là ở một mình. Cậu là người duy nhất khiến anh cảm thấy nếu được chung sống cả đời cùng nhau thì cũng chẳng sao.
Bữa tối cùng người ấy đang lấp đầy trái tim anh bằng một sự ấm áp trào dâng. Nhìn gương mặt Yoo Young đang cười tinh nghịch đối diện, Do Won cảm thấy một sự thỏa nguyện chưa từng có.
❖ ❖ ❖
Sau bữa ăn, hai người cùng nhau đứng rửa bát. Do Won ngỏ ý muốn cậu cùng ngồi xem TV một lát, nhưng hôm nay Yoo Young không đủ tự tin để làm việc đó, nên cậu đã lấy cớ mệt mỏi rồi trốn biệt vào phòng.
Từ hôm qua đến giờ, đầu óc cậu cứ rối tung cả lên. Thực ra kể từ khi bắt đầu sống chung với Do Won, không, phải là từ khi người tên Choi Do Won ấy xuất hiện trong đời cậu, có lúc nào đầu óc cậu được yên ổn đâu, nhưng hôm qua và hôm nay thì thực sự là hỗn loạn đến mức nghiêm trọng.
'Những lúc thế này, đi tắm chẳng phải là cách giải quyết tốt nhất sao.' Yoo Young chạy thẳng vào phòng tắm trong phòng ngủ của mình, xả nước nóng vào bồn và chọn lấy một viên bom tắm. Viên bom tắm cậu mới mua lần này là sản phẩm giới hạn của mùa Giáng sinh, có hình cây thông cực kỳ xinh xắn.
'Sắp đến Giáng sinh rồi sao. Thời gian trôi nhanh thật đấy.'
Giữa lớp bọt xanh ngắt đang bông xốp lên, Yoo Young thẫn thờ suy nghĩ. Có lẽ Giáng sinh năm nay cậu sẽ trải qua cùng Do Won. Dù anh có bận rộn đến mấy, nếu cậu bảo anh hãy dành riêng ngày Giáng sinh cho mình, chắc anh cũng sẽ đồng ý thôi. Dù hơi ngại ngùng nhưng cậu thực sự muốn đón Giáng sinh cùng anh.
'Thường thì các cặp vợ chồng... họ sẽ làm gì vào ngày Giáng sinh nhỉ?'
Cùng nhau trang trí cây thông, nướng bánh kem Giáng sinh, làm bánh quy, xem phim... chắc là vậy rồi. Chỉ nghĩ thôi mà đầu ngón tay đã thấy ngứa ngáy. Mang theo trái tim đang đập rộn ràng đầy mong đợi, Yoo Young tiếp tục đắm chìm trong những ảo tưởng xa xăm dưới làn nước.
'Nếu ở nhà mãi cũng chán thì... mình đi đâu được nhỉ. Thường thì... đi xem phim hoặc đi ăn ngoài, rồi... còn gì nữa nhỉ...?'
Trong dòng suy nghĩ đứt quãng, Yoo Young tựa đầu ra sau, thư thái nhắm mắt lại.
'…Sau đó thì buổi tối sẽ... đến khách sạn chẳng hạn... Không, khoan đã, khoan đã nào!'
Nghĩ đến đó, Yoo Young giật mình ngồi bật dậy. Chắc cậu điên thật rồi. Những nhánh cây ảo tưởng không chỉ vươn xa mà còn đang đâm thẳng lên tận trời xanh rồi. Tiếng nước bắn tung tóe ùm một cái thật lớn như đang trách mạt, bảo cậu hãy tỉnh táo lại đi.
Không, dù bây giờ có đang nhập tâm vào trò chơi đóng vai vợ chồng đến mấy đi chăng nữa, sao cậu có thể thản nhiên tưởng tượng đến mức đó được chứ? Vừa oán trách trí tưởng tượng phong phú quá mức vô ích của mình, Yoo Young vừa dùng lòng bàn tay nóng hổi che lấy mặt.
'Nhưng mà chuyện này cũng có một phần lỗi của Choi Do Won... mà.'
Mũi tên oán trách không biết đặt vào đâu cuối cùng lại nhắm thẳng về phía Do Won. Tất cả là tại Choi Do Won hết. Bảo là đừng yêu nhau, bảo là chỉ vì lợi ích của cả hai bên, vậy mà ngày nào anh cũng hành xử dịu dàng đến mức làm đảo lộn và lung lay trái tim cậu, lại còn ban phát cho cậu những cử chỉ đụng chạm ngọt ngào đến tan chảy.
'Ơi, Yoo Young à.'
Giọng nói dịu dàng gọi tên cậu cứ văng vẳng bên tai. Ngay khoảnh khắc đó, những ngón chân cậu bất giác co rúm lại. Chỉ riêng giọng nói dịu dàng ấy thôi cũng đủ khiến một phần xương sống của cậu tê dại đi.
'Thật sự không thể tỉnh táo nổi mà...' Yoo Young nhắm nghiền mắt. Dòng suy nghĩ tự nhiên lại dẫn lối về sự việc xảy ra đêm qua.
Tại sao Do Won lại chạm vào cậu?
Dù anh có uống rượu trước khi về, nhưng anh không phải hạng người không kiềm chế nổi bản thân vì hơi men. Hơn nữa, so với Do Won thì cậu mới là người say hơn, còn anh trông có vẻ vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
Thế nhưng bầu không khí đêm qua chẳng còn từ nào khác để diễn tả ngoài hai chữ "nguy hiểm". Giữa làn pheromone cuộn trào và h*m m**n sục sôi, các giác quan phản ứng quá đỗi nhạy bén. Mỗi nơi tay Do Won chạm vào đều run rẩy như có luồng điện xẹt qua, tạo nên những cảm giác mà Yoo Young chưa từng nếm trải trong đời.
Những cái chạm của Do Won lên cơ thể cậu thực sự rất dịu dàng, nhưng cũng không kém phần rắn rỏi. Đôi tay v**t v* khuôn mặt, vùng cổ, m*n tr*n đôi vai... và rồi đã tự nhiên chạm đến tận nơi nhạy cảm nhất.
Cậu không thể phủ nhận sự hưng phấn và kh*** c*m mãnh liệt của đêm qua. Nơi lần đầu tiên trong đời có bàn tay ai đó chạm vào đã phản ứng một cách thành thật đến mức thảm hại trước những cử chỉ của Do Won. Cả đời này cậu chưa bao giờ cảm nhận được thứ cảm giác tuyệt vời đến thế. Mỗi khi những ngón tay thon dài xinh đẹp kia chạm vào mình, cậu thấy bụng dưới như nhũn ra và tan chảy.
Và cả những lời anh đã nói bằng giọng nói kìm nén sự hưng phấn trước khi chạm vào cậu nữa.
'Lần đầu tiên của chúng ta, hãy làm khi cả hai đều tỉnh táo nhé.'
"Chắc là mình điên thật rồi!"
Yoo Young hét lên một tiếng rồi lại vùi mặt vào đôi bàn tay đang ướt nước. Câu nói đó có nghĩa là, một lúc nào đó..., anh thực sự muốn cùng cậu làm... chuyện đó một lần nữa sao?
Bởi vậy nên cậu mới không tài nào giữ được bình tĩnh. Thật sự quá đỗi nguy hiểm mà. Chỉ cần bầu không khí đó được tạo ra thêm một lần nữa thôi, có lẽ cậu sẽ vứt bỏ hết hợp đồng này nọ mà gây ra chuyện tày đình mất. Lời hứa không đánh dấu, không mang thai dường như đang dần mất đi sự hiện diện trong trái tim cậu.
'…Điên thật rồi….'
Rốt cuộc Do Won đang nghĩ gì chứ? Cậu thừa hiểu anh không phải kiểu người đối xử với cậu như thế này chỉ để vui chơi qua đường theo cảm xúc. Vậy thì, tại sao anh lại chạm vào cậu như thế? Anh định làm gì mà lại đối xử dịu dàng với cậu đến nhường này?
Cậu ước gì Do Won đừng làm mình bối rối thêm nữa mà hãy nói ra tâm tư của anh đi. Hay là, mình nói trước nhỉ? Nhưng nếu làm vậy mà anh lại lùi bước thì biết làm sao.
ùm, Yoo Young lại một lần nữa trượt dài người xuống, đẩy mình chìm sâu vào làn nước nóng. Chỉ để lộ mỗi phần đầu, cậu nhìn lên trần nhà, lặp đi lặp lại việc hít vào thở ra những hơi thở nóng hổi. Dù đang ngâm mình trong làn nước ấm để rũ bỏ mọi lo âu, nhưng suy nghĩ trong cậu vẫn cứ mỗi lúc một sâu thêm.