BẬC THẦY THẺ SAO

Chương 295: Quay quảng cáo

Trước Tiếp

Lịch thi đấu năm nay rất khác so với mọi năm. Trước kia, nửa đầu năm là thi đấu đôi, nửa cuối năm mới đến đấu đơn và đấu đội. Nhưng năm nay thì ngược lại: nửa đầu năm đã diễn ra vòng loại của giải đấu đội và đấu đơn, còn nửa cuối năm sẽ là vòng chung kết đấu đôi, chung kết đấu đơn và chung kết đấu đội. Vì ba hạng mục diễn ra cùng lúc nên thời gian bắt đầu giải đấu cũng sớm hơn nửa tháng, chính thức khai mạc vào ngày 1 tháng 8.

Chỉ còn một tuần nữa là khai mạc.

Tối hôm đó Tạ Minh Triết đang ở trong nhóm huấn luyện hẹn các cao thủ lên đấu trường thì bất ngờ nhận được tin nhắn của Trì Oánh Oánh.

"A Triết, có một nhãn hàng quảng cáo liên hệ với chị muốn mời em làm đại diện sản phẩm. Thù lao rất cao, chị đã đàm phán xong giá cả rồi, em có muốn nhận không?" Cô gửi luôn thông tin chi tiết của nhà quảng cáo, sau đó nói tiếp: "Bên họ bảo sẽ mời 16 tuyển thủ từng tham gia All-Star năm nay cùng làm đại diện cho sản phẩm mới."

Đây là một thương hiệu sản xuất thiết bị điện tử rất nổi tiếng, mũ thông minh mà các tuyển thủ Niết Bàn đang dùng cũng là sản phẩm của họ, và là dòng bán chạy nhất hiện nay. Những năm trước, họ thường chọn hợp tác với câu lạc bộ có độ hot cao nhất. Không ngờ năm nay lại thay đổi chiến lược, mời hẳn 16 tuyển thủ All-Star cùng tham gia, đúng là nhà giàu chơi lớn.

"Các câu lạc bộ khác có nhận lời không ạ?" Tạ Minh Triết tò mò hỏi.

"Họ đồng ý cả rồi. Thù lao cao mà, với lại họ còn tài trợ chính cho vòng đấu nửa cuối năm. Quảng cáo quay xong sẽ được phát xen kẽ nhiều lần trong suốt giải đấu." Trì Oánh Oánh rất động lòng. Nếu Tạ Minh Triết và Trần Tiêu nhận lời, không chỉ có tiền thù lao béo bở, mà quảng cáo còn được phát liên tục trong mùa giải tới-cơ hội tuyệt vời để tăng độ phủ sóng.

Độ nổi tiếng của tuyển thủ tỷ lệ thuận với giá trị thương mại. Dạo gần đây fan của Tạ Minh Triết và Trần Tiêu vẫn tăng, nhưng vì cả hai suốt ngày ở lì trong câu lạc bộ không chịu lộ mặt nên đã bắt đầu chững lại. Nếu quảng cáo của họ được phát trong suốt mùa giải tới với ngoại hình như vậy, chắc chắn sẽ củng cố độ hot, còn có thể hút thêm nhiều fan mới.

Thành tích thi đấu tất nhiên là quan trọng nhất, nhưng Trì Oánh Oánh cảm thấy thành tích và độ nổi tiếng không hề mâu thuẫn. Nâng cao độ nhận diện cũng là việc người quản lý như cô nên làm. Trong thời gian nghỉ giữa mùa, nhiều nhãn hàng tìm đến, nhưng cô chỉ chọn lọc kỹ càng mới chốt được cái này. Gần đây mới đàm phán xong.

"Chị hỏi anh Trần nữa là được, em thì không có vấn đề gì đâu." Tạ Minh Triết sảng khoái đồng ý, "Chắc anh ấy cũng không phản đối đâu ạ."

Bên quảng cáo đã mời rất nhiều tuyển thủ nổi tiếng, cũng xem như là công nhận thực lực và sức hút của họ. Nếu họ không góp mặt trong quảng cáo có khi fan lại thất vọng.

Dù sao cũng chỉ mất một hai ngày quay quảng cáo Tạ Minh Triết không ngại, Trần Tiêu cũng gật đầu đồng ý ngay.

Thời gian quay được sắp xếp vào ngày hôm sau. Bên quảng cáo thiết kế kịch bản riêng cho từng tuyển thủ. Vì có tới 16 người nên họ chia thành nhiều nhóm quay riêng, nghe nói đã có nhiều người quay xong, hôm nay chỉ có sáu người.

Khi Tạ Minh Triết bước vào phòng nghỉ liền thấy Sơn Lam đang uống nước, bèn chủ động chào: "Lam Lam, anh cũng đến quay à?"

Sơn Lam gật đầu, tò mò hỏi: "Gần đây cậu làm thẻ nhiều lắm hả?"

Tạ Minh Triết cười híp mắt: "Không nhiều lắm, chắc tầm trăm cái thôi."

Sơn Lam sững người: "Trăm cái? Thật đấy hả?"

Thấy Tạ Minh Triết cười cười, cậu mới phản ứng kịp là mình bị trêu, gương mặt hơi đỏ lên: "Nói hươu nói vượn."

Tạ Minh Triết thấy Sơn Lam đỏ mặt trông rất thú vị, liền ghé lại trêu tiếp: "Bên Phán Quyết thì sao ạ? Có làm thẻ mới không?"

Sơn Lam lập tức trả đòn: "Cũng chỉ hơn một nghìn cái."

Tạ Minh Triết: "..."

Không phải nói Sơn Lam là người hiền nhất à? Sao lần nào gặp mình cũng đanh đá thế?

Đúng lúc đó Nhiếp Viễn Đạo bước vào, thấy đệ tử đang nói chuyện với Tạ Minh Triết, hắn lập tức tiến lại gần giơ tay kéo Sơn Lam về đứng sau mình một cách bảo vệ, nhướng mày nhìn Tạ Minh Triết: "Cậu cũng ở đây à?"

Tôi đâu phải mãnh thú mà anh phải đề phòng thế? Chẳng lẽ tôi ăn thịt đệ tử anh chắc?

Tạ Minh Triết tỏ vẻ bất mãn với thái độ của Nhiếp thần, nhưng ngay lúc đó lại nghe sau lưng vang lên một giọng nói trầm ấm dịu dàng: "Trùng hợp thật."

Là sư huynh! Tạ Minh Triết mừng rỡ quay người lại, thấy Đường Mục Châu đang đứng trước mặt, nụ cười sáng bừng: "Sư huynh, anh cũng quay hôm nay à? Em tưởng chỉ có em với anh Trần thôi chứ."

"Dạo này bận quá nên để cuối cùng mới quay." Đường Mục Châu dịu dàng nhìn sư đệ nhỏ, nhẹ nhàng khoác vai cậu dẫn ra ghế nghỉ bên cạnh ngồi xuống: "Không ngờ em cũng quay đợt này."

Hai người nhìn nhau đồng thời bật cười.

Ban đầu nghĩ quay quảng cáo sẽ rất nhàm chán, không ngờ lại gặp được nhau đúng là bất ngờ dễ chịu.

Một lúc sau Trần Tiêu cũng từ nhà vệ sinh quay lại phía sau còn có Thẩm An đi cùng.

Lúc này một cô gái cao ráo bước vào, nói: "Chào các đại thần, hôm nay chỉ có sáu người các anh quay ở studio này. Tôi sẽ phát kịch bản quay cho mọi người xem trước, hai người một tổ nhé."

Hai người một nhóm, chắc là chia theo câu lạc bộ nhỉ?

Nghĩ vậy Tạ Minh Triết cầm kịch bản lên xem thì phát hiện mình và Đường Mục Châu chung một kịch bản, không khỏi nghi hoặc: "Em với sư huynh quay chung một nhóm hả?"

Cô nàng phụ trách lập kế hoạch gật đầu dứt khoát: "Là chia nhóm theo cặp thẻ nhân vật All-Star đã thiết kế. Trần Tiêu với Thẩm An một nhóm, Nhiếp Viễn Đạo với Tiểu Lam một nhóm, hai sư huynh đệ các cậu một nhóm. Những thẻ bài nhân vật mà mọi người thiết kế cho đối phương cũng sẽ xuất hiện trong quảng cáo. Quảng cáo sẽ được cắt thành đoạn ngắn khoảng 15 giây, phát ngẫu nhiên trong suốt giai đoạn play-offs. Ngoài ra còn phải chụp một số ảnh tĩnh để làm poster nữa."

Tạ Minh Triết bừng tỉnh, cách làm này đúng là khá mới mẻ, chia nhóm theo cặp thẻ nhân vật All-Star đã làm sẵn, 16 tuyển thủ chia thành 8 nhóm, quay ra 8 đoạn quảng cáo mang phong cách khác nhau, phát đi phát lại suốt mùa giải, đúng là một chiêu hút fan khôn ngoan.

Được đứng chung khung hình với sư huynh Tạ Minh Triết cảm thấy rất vui, nhìn sang Đường Mục Châu thì vừa khéo bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh.

Hai người theo chân cô kế hoạch đi thay đồng phục do hãng tài trợ chuẩn bị, làm tóc và trang điểm, sau đó tới phim trường chụp ảnh tĩnh. Mỗi người chụp vài tấm đơn rồi chụp đôi.

Sản phẩm mà họ đại diện lần này là mẫu quang não thông minh mới nhất, hai sư huynh đệ đứng theo yêu cầu của nhiếp ảnh gia, mỗi người cầm một chiếc quang não mỏng như cánh ve. Chủ đề lần này không phải tình nhân, mà là "anh em tốt", nên cũng không cần đứng sát nhau. Thế nhưng tim Tạ Minh Triết vẫn đập thình thịch, vì cậu có thể ngửi thấy hương thơm quen thuộc trên người sư huynh. Khoảng cách lưng chừng như vậy thật dễ khiến người ta mất kiểm soát.

Nhiếp ảnh gia vừa bấm máy liên tục vừa khen ngợi: "Tốt lắm! Hai người đẹp trai quá, Đường thần cúi đầu thêm một chút, đúng rồi, A Triết cười tươi hơn nữa nào!"

Hai người trong ống kính đúng là đẹp không chê được, đứng cạnh nhau lại có một loại ăn ý kỳ lạ.

Nhiếp ảnh gia nói: "Có thể đứng gần nhau một chút, thân thiết hơn chút nữa, đừng xa cách quá!"

Đường Mục Châu mỉm cười, tiến lại gần Tạ Minh Triết, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, khoác vai theo kiểu bạn bè thân thiết. Cử chỉ này rất chừng mực, giống như anh em thân thiết đứng chụp ảnh, nhưng tim Tạ Minh Triết lại nhảy loạn không ngừng. Nếu không phải có nhiều người ở đây, cậu thật sự muốn xoay người lại ôm chặt lấy sư huynh một cái.

Cả hai đều đang cười, nụ cười của Tạ Minh Triết tươi rói, còn Đường Mục Châu thì dịu dàng đến mức khiến người khác say mê.

Bởi vì lúc này, trong đầu Đường Mục Châu đang nghĩ.

Cộng trừ nhân chia một hồi thì đây chính là ảnh cưới rồi.

Anh nghĩ tay nghề của nhiếp ảnh gia này khá ổn, góc chụp các bức ảnh đơn lúc nãy rất đẹp, cả anh lẫn A Triết đều được chụp rất điển trai. Nghe nói đây là người mà công ty bỏ tiền lớn mời về rất chuyên nghiệp.

Hay là lát nữa xin liên lạc của anh ta? Sau này chụp ảnh cưới với A Triết thì nhờ anh ta chụp cũng được lắm.

Nhiếp ảnh gia hoàn toàn không biết mình vừa được Đường thần âm thầm "chấm" làm nhiếp ảnh gia ảnh cưới, vẫn không ngừng tán thưởng ngoại hình hai người: "Đẹp trai đứng cạnh nhau đúng là quá đã mắt! Cười lên nào, đúng rồi, rất tuyệt! Đẹp trai quá!"

Đường Mục Châu và Tạ Minh Triết phối hợp vô cùng ăn ý, các động tác đều rất tự nhiên khiến quá trình chụp diễn ra suôn sẻ. Nhưng càng chụp, nhiếp ảnh gia lại càng có cảm giác... sao giống ảnh đôi của couple thế này?!

Đồng phục giống nhau, quang não giống nhau, đứng cạnh nhau nhìn quá hợp, sao lại thế được ta?

---

Cả ngày quay quảng cáo, Tạ Minh Triết vốn tưởng sẽ rất nhàm chán nhưng vì được quay chung với Đường Mục Châu, nên thời gian trôi qua nhanh đến không ngờ.

Chớp mắt đã xong cậu còn tranh thủ xem vài tấm ảnh trong máy ảnh của nhiếp ảnh gia, cảm thấy cực kỳ hài lòng, còn nhờ anh ta sửa xong ảnh thì gửi một bản cho mình lưu lại. Đường Mục Châu cũng nói: "Trông rất ổn, fan chắc chắn sẽ thích."

Tạ Minh Triết gật đầu, thầm nghĩ: Rất xứng đôi, vừa nhìn đã biết là bạn trai em.

Cả hai vào phòng thay đồ thay lại quần áo thường, chào tạm biệt nhiếp ảnh gia. Đường Mục Châu nói còn có việc phải đi mua đồ, Tạ Minh Triết liền viện cớ xin đi nhờ xe.

Thẩm An ngơ ngác hỏi: "Sư phụ, vậy còn em thì sao ạ?"

Trần Tiêu bất đắc dĩ đi đến, nhấc cổ áo cậu y như nhấc gà con: "Tôi chở cậu về."

Thẩm An tò mò: "Sư phụ với tiểu sư thúc đi đâu thế ạ?"

Trần Tiêu vỗ đầu cậu: "Con nít đừng hỏi nhiều."

Thẩm An chỉ còn cách đầy nghi hoặc đi theo Trần Tiêu.

Trong xe Tạ Minh Triết ngồi vào ghế phụ lái, cuối cùng không nhịn được lòng rối loạn, chủ động ghé tới hôn Đường Mục Châu một cái, cười tít mắt: "Hôm nay anh đẹp trai quá..." chưa nói dứt lời thì Đường Mục Châu đã thuận tay giữ sau gáy cậu, đưa lưỡi vào miệng cậu, nụ hôn lập tức trở nên sâu sắc hơn.

Tạ Minh Triết nhanh chóng bị hôn đến mức không thở nổi, chỉ có thể ngửa đầu dựa vào ghế, há miệng mặc anh muốn làm gì thì làm.

Nhiệt độ trong xe càng lúc càng cao, tiếng hôn ám muội vang vọng trong không gian kín, Tạ Minh Triết bị hôn đến đỏ bừng cả mặt vội vàng đẩy anh ra. Lúc này Đường Mục Châu mới chịu dừng lại, anh áp sát môi cậu thì thầm: "Em cũng rất đẹp trai."

Tạ Minh Triết như bị sét đánh "đùng" một tiếng trong đầu, vì cậu phát hiện khi sư huynh áp môi mình nói chuyện bằng chất giọng trầm trầm quyến rũ này thì đặc biệt gợi cảm.

Giọng đàn ông trưởng thành thật sự khác biệt hoàn toàn với giọng thiếu niên.

Tạ Minh Triết hít sâu một hơi điều chỉnh nhịp tim, sợ nếu còn tiếp tục sẽ lại không kiềm chế được mà nhào tới ôm ấp. Cậu dứt khoát chuyển chủ đề: "Lúc nãy Sơn Lam nói, Phán Quyết làm gần cả nghìn thẻ mới, rõ ràng là cố ý chọc em. Nhưng lời đó cũng có phần đúng, chắc chắn để chuẩn bị cho play-offs thì Phán Quyết cũng có làm thẻ bài mới đúng không? Mấy năm trước mấy câu lạc bộ khác cũng đều làm nhiều thẻ bài mới cho play-offs ạ?"

Đường Mục Châu khẽ cười, xoa đầu Tạ Minh Triết, nói khẽ: "Đổi chủ đề rõ ràng quá rồi đó."

Tạ Minh Triết: "..."

Đường Mục Châu nói tiếp: "Khó khăn lắm mới được gặp em, hôm nay không nói về thẻ bài, không nói về giải đấu, chỉ nói chuyện của hai ta."

Tạ Minh Triết quay đi né ánh mắt anh: "Anh muốn nói gì?"

Đường Mục Châu nghiêng người sát vào tai cậu, giọng nhẹ nhàng mà trầm ấm: "Kỳ nghỉ giữa mùa này, em phải làm rất nhiều thẻ bài mới chuẩn bị cho vòng play-offs, ở lại căn cứ Niết Bàn thì tiện hơn, anh cũng không có ý kiến. Trong thời gian thi đấu nửa cuối năm, em chắc chắn vẫn ở ký túc xá cùng đồng đội. Nhưng... sau giải đấu thì sao?"

Tim Tạ Minh Triết đập nhanh hơn, cậu đã lờ mờ đoán được sư huynh định nói gì rồi...

Quả nhiên, ngay sau đó Đường Mục Châu liền nói: "Thi đấu nốt nửa cuối năm xong sẽ có kỳ nghỉ dài, đến lúc đó em có thể chuyển tới ở cùng anh được không? Anh sẽ chăm sóc em thật tốt, đích thân nấu món ngon cho em ăn, như thế có được không em?"

Trong chuyến du lịch, họ chỉ ở cùng nhau đúng một tuần lại còn là ở khách sạn nên có rất nhiều điều không tiện. Nhưng nếu chuyển tới sống cùng sư huynh thì đó mới thật sự là "sống chung".

Hai người đều là người trưởng thành, sống chung rồi sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ cần nghĩ cũng biết.

Cho nên lời mời của Đường Mục Châu thực ra còn ẩn chứa ý muốn đưa mối quan hệ của cả hai tiến thêm một bước, thân mật hơn nữa.

Rốt cuộc có nên đồng ý không?

Tạ Minh Triết không nghĩ ngợi gì đã gật đầu đồng ý, bởi cậu cũng muốn thế: "Không vấn đề gì ạ. Nhưng mà em không phải là đứa ham ăn đâu, anh không cần lấy mấy món ngon tự tay nấu ra để dụ em đâu nhé, hì hì... Có anh là đủ rồi."

Đường Mục Châu nghe câu cuối mà lòng mềm nhũn, thật sự rất vừa tai.

"Có anh là đủ rồi" cách Tạ Minh Triết thể hiện tình cảm chính là như vậy, thẳng thắn và đơn giản.

Đường Mục Châu dang tay ôm Tạ Minh Triết vào lòng thật dịu dàng, thì thầm bên tai cậu: "Anh đợi em dọn vào."

Căn nhà đó anh mua từ đầu vốn là định dùng làm nhà tân hôn, rất rộng mà cũng rất trống trải. Nếu A Triết dọn vào.chắc chắn sẽ trở nên ấm cúng hơn nhiều. Có em ấy ở đây, kỳ nghỉ này khỏi lo buồn chán gì nữa rồi.

Trước Tiếp