Bạn Trai Và Gia Đình Rắc Rối

Chương 3

Trước Tiếp

Thấy tôi có mặt, bà lập tức tỏ vẻ niềm nở.

“Ôi chà, Oanh Oanh về rồi à, đúng lúc quá. Hôm qua dì thấy trong tủ lạnh nhà mấy đứa chẳng còn gì nên hôm nay qua siêu thị gần đây mua ít đồ. Tiểu Giang nói con là phụ nữ hiện đại, sống kiểu chia đôi mọi thứ, dì rất ủng hộ. Tối nay dì nấu cơm, con chỉ cần chuyển lại tiền mua đồ ăn cho Tiểu Giang là được.”

“Hay quá đi chị dâu, mẹ em nấu ăn ngon lắm, hôm nay chị có lộc ăn rồi đó.”

Nãy giờ còn im re, giờ Tạ Uyển như được sạc pin, nhảy nhót khắp phòng khách.

Tôi bật cười lạnh.

“Đã gọi là chia đôi thì bữa cơm bốn người, sao mấy người không cùng chia tiền?”

Tôi chẳng buồn giữ thể diện cho cái nhà ba người này nữa.

Bình thường tôi lười đôi co mấy chuyện nhỏ nhặt, nhưng bây giờ đã đến bước chia tay thì càng phải nói cho rõ.

Nghĩ tôi không nhìn ra mấy toan tính lặt vặt của bà ta chắc?

Còn nữa, Trương Hiểu Vân đến từ hôm qua?

Đây là căn hộ tôi thuê, đến ở mà không nói với tôi một tiếng?

Cả phòng khách lập tức im phăng phắc.

Rõ ràng không ai ngờ tôi lại phản ứng như vậy.

Trương Hiểu Vân phản ứng nhanh nhất, định đánh trống lảng.

“Dì thấy mình là người một nhà rồi, đừng tính toán mấy chuyện này nữa…”

“Một nhà? Ai với mấy người là một nhà vậy?”

Bà ta giả vờ không nghe thấy, tiến tới cầm tay tôi, tự nhiên nói tiếp.

“Oanh Oanh à, đừng vội, lần này dì đến là để bàn chuyện con với Tiểu Giang kết hôn…”

Tôi: “?”

“Dì tính hết rồi. Chuyện tiệc cưới để dì lo, tiền đặt cọc mua nhà hai đứa chia đôi. Tiểu Giang nói tụi con vẫn sinh hoạt kiểu đó, dì thấy mừng lắm. Dì nói rồi, con không giống mấy cô gái ngoài kia, chỉ biết tiêu tiền của bạn trai, không biết thông cảm đàn ông kiếm tiền vất vả. Nghe nói con kiếm được nhiều, nếu con mua được nhà luôn thì dì càng mừng cho hai đứa…”

“À mà chiếc xe tụi con đi dạo này cũ rồi. Giờ không phải bên gái thường tặng xe làm hồi môn à? Đến lúc đó bên con chỉ cần đưa một chiếc là được, kiểu dáng thì để Tiểu Giang chọn, nó rành hơn con mà…”

Tôi cứng họng.

Là sao?

Theo tôi biết, toàn bộ tiền tiết kiệm của Tạ Giang còn chưa đến 100 triệu.

Giờ lại muốn tôi mua nhà, còn tặng thêm một chiếc xe?

Trời ơi, ông trời hôm nay ném cho tôi cái bánh to tổ bố.

Cho tôi cắn một miếng với nào.

“Dù con kiếm nhiều hơn, nhưng Tiểu Giang là người làm nhà nước, công việc ổn định. Nếu sau này con có chuyện gì, nó vẫn có thể đỡ đần cho con…”

“Dì nói thế đều vì muốn tốt cho con thôi…”

Tôi cạn lời.

Giờ xã hội tiến hóa nhanh vậy luôn sao?

Lương tháng 5 triệu mà cũng đòi “che chở” cho người thu nhập vài trăm triệu một năm?

Chắc là do tôi không cập nhật kịp thời đại. Tối nay về phải đọc thêm vài quyển ngôn tình tổng tài bá đạo để xem người ta “gánh team” kiểu gì.

Giờ nghĩ lại, tôi với Tạ Giang quen nhau gần một năm rồi, vậy mà không nhận ra hắn lại mặt dày đến mức này.

Từ lúc em gái hắn xuất hiện là bao nhiêu chuyện phiền phức cũng lòi ra hết.

Nhưng nghĩ kỹ thì cũng may. Đúng lúc tôi đang cần một cái cớ để chia tay cho rõ ràng.

Tôi cắt ngang màn lảm nhảm của Trương Hiểu Vân, nói thẳng luôn.

“Dì à, không giấu gì dì, hôm nay tôi đến đây là để nói với Tạ Giang chuyện chia tay. Còn cái gọi là người một nhà, e là chúng ta không làm được rồi.”

Tạ Giang nghe xong lập tức bật dậy.

Trước Tiếp