Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tạ Giang lập tức đỏ bừng mặt, Tạ Uyển cũng đứng đơ tại chỗ.
“Mộc Oanh, em cũng không nên nói vậy chứ. Bình thường anh cũng tặng em không ít đồ, chỉ là cái túi thôi mà. Uyển Uyển thích, em là chị dâu thì nhường cô ấy một chút đi, so đo với con bé làm gì?”
Tôi ôm bụng cười sặc.
Không ai nói với hắn là càng cố vớt vát thể diện thì càng quê à?
“Ồ? Anh từng tặng tôi cái gì cơ? Tôi nhớ tiền thuê nhà mình còn chia đôi nhé, mà phần nhiều toàn tôi trả.”
Tôi không chút nể nang vạch trần hắn.
“Không phải vì em chiếm nhiều phòng hơn sao. Với cả sinh nhật em, lễ tình nhân này nọ anh cũng đều có tặng quà mà…”
Tạ Giang bắt đầu lắp bắp, mặt càng lúc càng đỏ.
Nếu bỏ qua mấy lời trơ trẽn kia thì ngoại hình hắn vẫn coi được.
Hừ.
Phải giữ lý trí.
Không thể để cái mặt đó cản đường tôi tát thẳng vào mặt hắn được.
Chuyện tôi chiếm nhiều phòng hơn thì tôi thừa nhận, vì tôi cần không gian vẽ tranh.
Căn hộ này vị trí rất tốt, gần studio của tôi, đường ra sân bay cũng tiện, rất phù hợp cho việc đi công tác.
Ban đầu tôi định mua luôn, nhưng hỏi mãi chỉ có một chủ nhà chịu cho thuê, nghĩ cũng không ở lâu nên thuê luôn một năm.
Còn vụ quà cáp thì phải nói cho rõ.
“Sinh nhật anh, rồi cả lễ tình nhân nữa, tôi không chuyển tiền cho anh chắc? Hơn nữa chuyển khoản toàn gấp đôi giá quà anh mua tặng tôi đấy.”
Tại sao lại chuyển khoản?
Vì tôi lười chọn quà cho hắn.
Tại sao lại chuyển gấp đôi?
Đương nhiên là để đến lúc chia tay còn có cơ sở mà nói cho ra trò.
Quà hắn tặng tôi toàn mấy món túi ví rẻ tiền vài trăm mua trên mấy app hàng xôn, còn tôi mấy dịp lễ thì gửi hẳn 520, thế là quá tử tế rồi.
Có thể giải quyết bằng chút tiền thì không cần đợi đến lúc chia tay mới ầm ĩ khó xử.
“Quà mà đem tiền ra đo đếm thì còn gì là ý nghĩa. Oanh Oanh, từ bao giờ em lại thực dụng vậy rồi?”
Tạ Giang vẫn chưa nhìn ra tình hình, tiếp tục lải nhải phản bác.
Tôi thực dụng?
Nhận tiền thì hí hửng, chưa thấy chê khi tôi sỉ nhục hắn bằng tiền đâu.
Thật sự làm tôi muốn bật cười.
Giờ mới lôi chuyện “đừng thực dụng” ra nói, thế trước đó làm gì rồi?
Sự thật chứng minh, có mấy người nhìn ngoài thì bảnh bao tử tế, chứ thực chất da mặt dày không khác gì Trư Bát Giới khoác áo lông.
Ban đầu tôi định tối nay ăn với hắn bữa cuối rồi nói lời chia tay.
Nhưng giờ thì khỏi cần ăn uống gì nữa.
Tối nay hắn phải dọn ra khỏi đây.
Với lại tôi còn phải kiểm tra xem có mất thứ gì không. Nhìn mấy món trên người Tạ Uyển, biết đâu cô ta có tiền án thì sao.
Mấy món đó với tôi cũng không đáng bao nhiêu. Nếu tôi và Tạ Giang có thể chia tay trong hòa bình, tôi cũng chẳng tiếc, coi như phí chia tay.
Nhưng với cái màn ngu ngốc hội tụ hôm nay mà còn muốn chiếm lợi từ tôi?
Không có cửa.
Lời chia tay vừa lên đến miệng thì đột nhiên nghe tiếng cửa mở.
Tạ Giang vội vàng đứng dậy: “Mẹ, mẹ về rồi ạ.”
Khoan đã.
Cái nhà này rốt cuộc có bao nhiêu cái chìa khóa vậy?
Tùy tiện đưa chìa cho người khác, coi tôi như không tồn tại à?
Có phải bình thường tôi quá hiền, nổi nóng chút xíu riết hắn tưởng tôi không bao giờ nổi điên thật?
Khoan đã.
Mẹ?
Mẹ Tạ Giang sao lại đột nhiên xuất hiện? Chẳng phải nói nhà bà ấy xa lắm, đi lại mất cả ngày sao?
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Trương Hiểu Vân, mẹ Tạ Giang, đã xách một đống túi rau quả bước vào.