Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vương Sơ Nguyệt vốn cho rằng Trương Đắc Thông sẽ mắng cô một trận.
Không ngờ Trương Đắc Thông lại chẳng nói gì, chỉ dẫn cô đi qua hành lang xuyên sảnh, rồi mới buông một câu rằng sau này tuyệt đối không được gặp người của Thập Nhất Vương phủ nữa. Nói xong, ông giúp cô vén rèm Tam Hy Đường, ra hiệu cho cô vào trong.
Bên trong đã thắp đèn.
Nhưng Hoàng đế không có ở đó, chỉ có Hà Khánh đang thay Hoàng đế chỉnh sửa mấy bức chữ trên án. Thấy cô bước vào, hắn liền tươi cười rạng rỡ.
“Vương cô nương về rồi.”
Vừa nói, thấy cô ôm sách trong tay, hắn vội vòng ra sau án thư: “Để nô tài cầm cho. Cô nương hôm nay vất vả rồi.”
Vương Sơ Nguyệt đưa mắt nhìn mấy bức chữ trên án thư.
Hoàng đế là người dường như có một niềm chấp niệm đặc biệt với thư pháp thời Ngụy – Tấn trở về sau. Trong Tam Hy Đường cất giữ Khoái Tuyết Thời Tình Thiếp của Vương Hi Chi, Trung Thu Thiếp của Vương Hiến Chi và Bá Viễn Thiếp của Vương Tuân. Đó đều là những bảo vật trong lòng ngài. Ngoài ra còn có tác phẩm của một trăm ba mươi bốn danh gia các triều đại sau thời Tấn, gồm ba trăm bốn mươi bản bút tích cùng bốn trăm chín mươi lăm loại bản khắc. Có không ít bản khắc, ngay cả khi ở Ngọa Vân Tinh Xá, Vương Sơ Nguyệt cũng chưa từng được thấy.
Theo Vương Sơ Nguyệt, chữ Hoàng đế viết đẹp nhất hẳn là hành thảo.
Cô từng thấy ngài viết trong Nam Thư Phòng, thu liễm rồi buông thả, chỉ trong khoảnh khắc đã thành, thực sự có dáng “ngay rồi lại xiêu, phấp phới như quạ lượn giữa gió”. Nhưng mấy bức chữ đang đặt trên án thư lúc này, lại là Xuân Nữ của Chúc Doãn Minh.
Mà đó cũng chính là bức chữ mà mẫu thân cô yêu thích nhất khi lâm theo.
Vương Sơ Nguyệt bước tới sau án thư, mở cuộn giấy ra. Hà Khánh đang sắp xếp sách, nghe thấy tiếng giấy sột soạt liền vội quay đầu: “Ôi, cô nương cẩn thận chút, chủ tử gia thích nhất bức chữ này, còn dặn nô tài mang đi bồi nữa đó.”
Vương Sơ Nguyệt thấy câu đầu viết rằng: “Có nữ hoài xuân, phong nghi tựa thần.”
Chỉ liếc mắt một cái, hốc mắt đã nóng lên, cô không dám nhìn tiếp.
Trong lòng vốn còn đang nghĩ đến những lời Phú Sát thị nói, như mắc nghẹn một hạt đậu hơi nóng, nhổ không ra mà nuốt cũng chẳng trôi. Nhưng vừa nhìn tám chữ này, mặt cô dần đỏ bừng, như thể mọi uất nghẹn trong lòng lập tức bị ép trở lại bụng.
Hoàng đế là người nghiêm cẩn, lúc nào cũng giữ mình chặt chẽ. Nhất là sau khi khỏi bệnh, lại càng như vậy. Nhưng Chúc Doãn Minh, người viết Xuân Nữ thực sự không phải là một văn nhân quá mực nghiêm trang. Trong văn đàn tiền Minh náo nhiệt năm xưa, ông giao du với Đường Dần, Văn Trưng Minh, hồng nhan nhập thơ nhập họa vốn là chuyện thường tình. Vương Sơ Nguyệt tuy ngưỡng mộ phong lưu của thời đại ấy, nhưng sau những vụ văn tự ngục, văn đàn trở nên lặng lẽ, dường như không thể còn được thấy cảnh thịnh vượng của văn đàn thời Đường Tống nữa.
Vậy mà lúc này, ngay trên án thư của một vị Hoàng đế nghiêm cẩn như thế lại xuất hiện một câu chữ như vậy. Cô tuy không khỏi thẹn thùng, nhưng cũng cảm thấy sinh động. Có lẽ, trong nội tâm Hoàng đế cũng vẫn còn chút nhiệt thành.
Hà Khánh đặt xong sách, cũng bước tới xem chữ cùng cô.
“Chữ của chủ tử gia nhà ta, đúng là đẹp.”
“Thế Hà công công cũng từng đi học sao?”
“Nô tài à? Nô tài học hành gì đâu, chỉ từng đứng ngoài học đường nghe bọn họ đọc mấy câu ‘quan quan thư cưu, tại hà… yểu điệu gì đó, quân tử cũng phải cầu’. Nhưng chữ ai viết đẹp hay không, nô tài vẫn phân biệt được. Thiên hạ này, chữ viết giống Vạn Tuế gia nhà ta thì nhất định đều là chữ tốt.”
Hắn nói đến đó, lại khiến Vương Sơ Nguyệt bật cười.
“Ấy, cô nương cười là tốt rồi. Vừa rồi thấy cô nương bước vào với vẻ mặt u sầu, nô tài còn tưởng cô nương lại bị ai làm cho tức giận chứ.”
Vương Sơ Nguyệt dần thu lại nụ cười: “Hà công công luôn biết cách khai giải cho Sơ Nguyệt. À phải rồi, chủ tử đâu ạ?”
“Ồ, Chu thái y tới thỉnh mạch, chủ tử gia đang ở gian tây. Giờ chắc cũng xong rồi. Hôm nay đến lượt cô nương trực đêm, ôi, cũng gần đến giờ cô nương vào ca trực rồi đấy.”
“Vâng.”
Cô đáp một tiếng, vừa định đi ra ngoài, chợt nhớ ra điều gì đó liền quay đầu hỏi: “Hà công công, bức chữ này là lúc nào chủ tử viết vậy?”
“Tối nay đó. Khi chủ tử gia viết bức chữ này, tâm tính rất tốt.” Có lẽ vì hình ảnh ấy in sâu trong đầu, nên hắn kể lại khá tỉ mỉ đầy đủ. “Chủ tử gia viết xong bức chữ này, còn sai người bưng gương tới chỉnh trang y quan, tự mình đứng trước gương nhìn hồi lâu.”
Cảnh tượng ấy vừa buồn cười, cách kể cũng buồn cười, chỉ thiếu mỗi việc nói thẳng ra rằng Hoàng đế sợ trên mặt mình để lại sẹo thì không đẹp.
“Ôi, nói chuyện với cô nương mà quên mất. Thôi không được rồi, cô nương mau đi đi. Lỡ chậm giờ trực thì lại thành tội của nô tài.”
Vương Sơ Nguyệt đáp một tiếng “vâng”, rời Tam Hy Đường, đi về gian tây.
Đèn trong gian tây lại không để sáng. Tiểu thái giám trực đêm bên ngoài nói: “Cô nương, tối nay chủ tử gia an trí sớm, Trương công công đích thân lên trực. Hôm nay cô nương không cần vào trong, chỉ cần cùng bọn nô tài trông giữ cửa sổ phía tây này là được.”
So với việc vào trong hầu trực cho Hoàng đế, như vậy lại nhẹ nhõm hơn.
Bên ngoài có thể thắp đèn nhỏ, lại có thảm lót, có thể ngồi cũng có thể nằm.
Vương Sơ Nguyệt dựa ngồi xuống dưới cửa sổ phía tây.
Phong thư trong tay áo lộ ra một góc. Cô đưa tay rút thư ra khỏi tay áo, đặt dưới ánh đèn nhỏ.
Thiếu nợ là thứ tất nhiên sinh ra sau khi con người có ràng buộc với nhau.
Dẫu rằng có lúc, thật khó nói rốt cuộc là ai thiếu ai. Nhưng phần lớn thời điểm, người ta luôn thương xót kẻ ở chỗ thấp, rồi quay sang chỉ trích người đứng ở chỗ cao. Đứng cao vốn là điều tốt, dù cao đến mức gió lạnh, trong mắt nhiều người, đó cũng chỉ là nỗi buồn do kẻ ở cao tự bịa ra mà thôi.
Vì thế, là Vương Sơ Nguyệt có lỗi với Thập Nhất gia đang ở Tam Khê Đình.
Bây giờ người ta nghĩ như vậy, sau này người ta vẫn sẽ nghĩ như vậy.
Vậy Hạ Lâm rốt cuộc đã nghĩ thế nào?
Đối với phong thư này, Vương Sơ Nguyệt vừa muốn mở ra, lại vừa không dám mở. Cô tự nhận tình nghĩa cần tận đã tận, việc cần làm đã làm xong, phần còn lại không còn nằm trong khả năng khống chế của cô nữa. Nhưng rốt cuộc, cô đã tận mắt nhìn thấy, cả một đời của vị hoàng tử trẻ tuổi kia bị hủy hoại ngay trước mắt mình.
Cảm giác bất lực, chính là mệt mỏi.
Cô nắm chặt phong thư ấy, cổ họng và sống mũi đều cay xè, chẳng biết từ lúc nào đã nặng nề khép mắt lại.
Đêm cuối xuân dịu dàng muôn phần.
Gió nhẹ mà ấm.
Trong mộng, Vương Sơ Nguyệt không ngừng nhớ tới câu nói của Phú Sát thị: ta dám cá, đời này cô sẽ không bao giờ có được sự thanh tĩnh mà cô mong muốn. Mẫu thân ngày trước cũng từng nói với cô: con gái nếu muốn thanh tĩnh thì cả đời cứ ở trong Ngọa Vân Tinh Xá. Hoặc giả có gả, cũng gả cho một kẻ phú quý nhàn tản. Khi ấy Vương Thụ Văn đã trợn mày đỏ mắt quở trách mẫu thân, nói rằng thiên hạ ai cũng mong con gái mình tìm được quý tế, chưa từng thấy ai lại muốn con gái gả cho kẻ nhàn nhân, gia nghiệp ăn được bao lâu, cả đời liền sụp đổ.
Mẫu thân chỉ nói: “Người ta nhắm mắt rồi, còn ai nhìn thấy được hậu đại con cháu nữa.”
Lời ấy, cuối cùng thật sự ứng vào chính mẫu thân Vương Sơ Nguyệt. Bà vừa đi, liền không còn ai để tâm đến cuộc đời của Vương Sơ Nguyệt nữa.
Giấc mộng này không hề tốt.
Cô cũng cố ý tỉnh lại, trong cơn mơ hồ lại cảm thấy có người đang đẩy mình. Vừa mở mắt ra, đã thấy Trương Đắc Thông.
Ông thấy Vương Sơ Nguyệt tỉnh lại, vội hất miệng ra hiệu về phía bên cạnh.
Vương Sơ Nguyệt ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy Hoàng đế đứng ngay trước mặt cô, dưới chân rơi vãi một đống tro giấy. Trông như vừa mới đốt xong, còn lác đác ánh lửa tàn. Vương Sơ Nguyệt kinh hãi, vội đi tìm phong thư Phú Sát thị đưa cho mình, lục khắp người nhưng không tìm thấy.
“Đi gọi người của Thận Hành Ty tới.”
Giọng ngài lạnh lẽo, như đang cố hết sức kìm nén điều gì đó.
Trương Đắc Thông vội quỳ sụp xuống: “Vạn Tuế gia, xin ngài khai ân…”
Vương Sơ Nguyệt liếc nhìn Trương Đắc Thông đang quỳ dưới đất, rồi lại ngẩng lên nhìn Hoàng đế trước mặt.
Ngài vẫn mặc áo ngủ lụa trắng ánh trăng, ánh mắt âm u lạnh lẽo.
Ngài nhấc chân, một cước đá thẳng vào vai Trương Đắc Thông: “Cút ra ngoài!”
Trương Đắc Thông tuổi đã cao, sao chịu nổi một cước ấy.
Hà Khánh cùng mấy người khác phải đỡ một lúc lâu ông mới đứng dậy được, không dám cầu xin thêm nữa, lảo đảo dìu nhau đi ra ngoài.
Hoàng đế tiến lại gần Vương Sơ Nguyệt mấy bước. Đế giày đá tung cả đống tro giấy dưới đất.
Ngài đi tới trước mặt Vương Sơ Nguyệt, rồi ngồi xổm xuống.
“Vương Sơ Nguyệt, cô đã phụ lòng tin của trẫm.”
“Lòng tin của chủ tử, nô tài xưa nay không dám nhận.”
Gần như ngài đã đoán trước được cô sẽ đáp lại bằng câu ấy.
Cô rất thông minh, cô hiểu rõ lòng tin của Hoàng đế mong manh đến nhường nào. Không được tin, ngược lại còn tốt; nhưng một khi đã có được lòng tin ấy, rồi lại vì vài dấu vết nhỏ nhặt mà đánh mất thì sẽ rơi vào hoàn cảnh như hiện giờ của cô.
“Được, cô không dám nhận, vậy trẫm không ép. Trẫm chỉ có một câu, cũng chỉ hỏi cô một lần. Cô trả lời thế nào, trẫm sẽ xử trí cô thế ấy.”
Vương Sơ Nguyệt nhìn tro giấy dưới đất bị gió thổi tản ra tứ phía.
“Chủ tử cứ hỏi. Nô tài nghĩ thế nào sẽ đáp chủ tử thế ấy.”
“Cô có chịu vì kẻ tội nhân ở Tam Khê Đình kia mà chết không?”
Vương Sơ Nguyệt sững người: “Chủ tử, trong thư của Thập Nhất gia viết những gì?”
“Trả lời câu hỏi của trẫm.”
Vương Sơ Nguyệt lại không đáp lời ngài, chỉ truy hỏi: “Ngài ấy thật sự muốn ép tôi chết sao?”
Cô thậm chí không còn để ý tới lễ số nữa. Còn đưa tay túm lấy ống tay áo Hoàng đế. Vì vết sẹo do đậu mùa, ngài vẫn luôn mặc áo lụa màu nguyệt bạch mềm nhẹ. Tay Vương Sơ Nguyệt lạnh hơn nữ tử bình thường đôi phần, vừa nắm lấy ống tay áo ngài, luồng lạnh ấy liền truyền sang da thịt.
Hoàng đế vốn định hất tay cô ra, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt cô dần đỏ lên, lại không nỡ.
Phong thư ấy đầy những lời đâm thẳng vào tim gan. Đến chính Hoàng đế cũng khó mà tưởng tượng được, Thập Nhất lại có thể viết cho một nữ nhân những lời như thế. Có lẽ, y đã trút toàn bộ nỗi hận dành cho ngài lên người Vương Sơ Nguyệt.
Hoàng đế chợt nhớ tới đêm tuyết rơi thứ ba sau khi Tiên Đế băng hà, cô vì mạng sống của Hạ Lâm mà không màng thân mình, chắn trước mặt ngài và Hạ Lâm. Nếu nói là không có tình, Hoàng đế không tin. Nhưng đồng thời, ngài cũng thấy thương xót Vương Sơ Nguyệt.
Giờ khắc này, ngài vừa giận dữ, lại vừa mâu thuẫn.
Hoàng đế sống tới hôm nay, ngay cả người gối chăn bên mình cũng chưa từng thực sự tin tưởng. Ngài khó khăn lắm mới đem chút tín nhiệm ít ỏi còn sót lại trong lòng trao cho cô, yên tâm tiếp nhận sự dịu dàng của cô, thậm chí mặc cho cô trói buộc. Thế nhưng người phụ nữ này lại nói, cô không dám nhận lòng tin của Hoàng đế.
Rốt cuộc là không dám nhận, hay là không muốn nhận, Hoàng đế nhìn không ra.
Vì thế, ngài ép cô, cũng chính là đang thử cô.
“Vương Sơ Nguyệt, y không ép chết được cô. Mạng của cô, kẻ làm nô tài này là của trẫm. Nhưng hôm nay trẫm cho cô tự chọn. Chỉ cần một câu của cô, trẫm có thể sai người đưa cô đi Phong Đài ngay trong đêm. Hoặc là, cô cầu trẫm ban cho cô một cái chết. Vương Thụ Văn, trẫm còn muốn giữ lại bên mình để hỏi việc, trẫm không muốn vì cô tự tận mà liên lụy đến cha anh cùng gia quyến nhà cô mang tội.”
Những lời này, nào khác gì lời tru tâm.
Trong lòng Vương Sơ Nguyệt đau đớn như có lưỡi dao đang xoáy.