Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 39

Trước Tiếp

Sáng nay Edwin mặc một chiếc áo thun trắng tinh, rộng rãi thoải mái, nom chẳng khác nào nỗi lòng trong trẻo kiểu như đàn anh khóa trên bị chụp trộm trong album điện thoại.

Lục Gia Lạc thay đôi dép đi ngoài vườn, vừa rời khỏi mái hiên đã vô thức nheo mắt. Côn trùng bay vút qua bãi cỏ xanh đến độ phát sáng.

Khi lại gần khu vực họ đang nói chuyện, cô nghe anh nói: “Em có thể mua một bể LPS, bể này thích hợp nuôi san hô mềm và san hô cứng polyp lớn, mà cũng… đẹp lắm.” Sặc sỡ xanh đỏ tím vàng, con gái chắc đều thích.

Edwin đang xoay nửa người trên để nói với người đứng bên kia hàng rào, rồi khi định quay lại thì anh khựng lại, nhìn người vừa từ trong nhà đi tới trước mặt.

Con ngươi Lục Gia Lạc đảo lên đảo xuống, “Gì đấy?”

Edwin nhìn thẳng vào cô, “Em làm gì thế?”

Cô không thích phơi mình dưới nắng, cứ như một ma cà rồng bảo thủ vậy. Ánh mặt trời có thù với cô, nên cô chưa bao giờ chủ động bước vào khu vườn bị nắng hè chói chang thống trị cả. Lục Gia Lạc chỉ muốn xen vào cuộc nói chuyện của họ, song cũng chưa biết nên mở lời sao, thành ra giờ bèn nói: “… Tắm nắng, bổ sung canxi.”

Khi gương mặt Edwin thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, Tần Úc Manh ở bên cạnh lên tiếng: “Buổi sáng còn đỡ, từ trưa đến chiều tia cực tím khá mạnh đấy, chị nên chú ý chống nắng xíu đi.”

“Đúng đó.” Tín đồ xịt chống nắng mang tên Lục Gia Lạc thuận miệng đáp.

May mà Edwin không quá nhiệt tình trả lời những câu hỏi liên tiếp của Tần Úc Manh, và cũng không để ý đến giọng điệu mềm mại khi cô ấy đặt câu hỏi, không thì chắc cô tức chết mất.

Lục Gia Lạc từng có một ảo tưởng đẹp đẽ là biến Edwin thành kiểu “sói con” đang thịnh hành gần đây. Nhưng ai ngờ, cuối cùng chính cô lại đang trên con đường biến thành kiểu “thờ trai” chứ.

Hai người trước sau bước vào nhà, đóng cửa kính sát đất, làn hơi nóng bị chặn lại bên ngoài. Lục Gia Lạc ngửa đầu uống cạn nước chanh rồi rót cho mình một ly nước trái cây, dòng nước cam trơn mượt tràn vào cốc thủy tinh. Cô ngước mắt nhìn Edwin đang cắn một miếng sandwich, rồi xách nửa túi bánh mì trên bàn quay người đi về phía quầy bếp.

Anh ném ba lát bánh mì vào lò nướng và kéo ngăn kéo ra, bên trong có một nửa là dao nĩa, chúng phát ra tiếng leng keng.

Edwin để một hộp bánh quy việt quất và vài miếng băng cá nhân lên trên bàn trước mặt cô. Hộp bánh ấy chính là loại cô đổ rơi vãi đầy trên giường anh trước đây. Lục Gia Lạc hơi sững lại, cầm miếng băng lên, xé ra rồi chỉ vào hộp bánh quy và hỏi anh: “Mua từ lúc nào thế?”

“Cũng một thời gian rồi, tối qua mới giao đến.”

Cô co đầu gối lên, đặt chân lên ghế, cúi đầu dán băng cá nhân vào gót chân: “… Tối qua em buồn ngủ quá.”

Nếu không nhớ nhầm thì đây là lần thứ hai cô dùng lý do này.

Edwin mím môi, gật đầu như đã đoán trước: “Ừ…”

Nhưng nghĩ lại một ngày dài hôm qua của họ, chỉ riêng việc trồng cây thôi cũng đủ khiến Lục Gia Lạc mệt rã rời, thế là cô cuộn tròn trong chăn của anh ngủ luôn. Edwin chỉ có thể khẽ lay cho cô tỉnh xíu, rồi vén một góc chăn để cô chui vào nằm. Đợi đắp chăn xong cho cô thì anh lại hối hận, lẽ ra anh nên bế Lục Gia Lạc về phòng của cô mới đúng, như thế nửa đêm cũng không đến nỗi bị cô ra sức chui vào lòng làm tỉnh giấc.

Anh xoay người né ra, nhưng cô lại ôm lấy eo anh từ phía sau. Anh bất đắc dĩ quay lại, luồn cánh tay xuống dưới chiếc cổ gần như lơ lửng của cô và ôm cô vào lòng.

Trong không khí lan tỏa mùi thơm của bánh mì nướng hơi cháy cạnh, “ting”, lát bánh mì bật lên, Amy xuất hiện trong tầm mắt họ. Thím bảo muốn Edwin rửa vài tấm ảnh chụp ở Myanmar thành kích cỡ khác nhau để thím treo trong nhà làm đồ trang trí.

Vì vậy, nhiệm vụ hôm nay là đến tiệm ảnh rửa ảnh.

Edwin ăn xong phần sandwich của mình, lại ăn nốt nửa cái còn lại của cô, rồi ăn thêm mấy lát bánh mì nướng phết bơ, uống kèm một cốc cà phê và hai ly nước cam lớn. Lục Gia Lạc đã quá quen với sức ăn kinh người của anh. Qua chốc lát, anh lau miệng đứng dậy, bảo cô đợi để anh lái xe tới.

Cô rất nghi hoặc, “Xe đạp à?”

Edwin làm động tác xoay vô lăng.

Lục Gia Lạc ngạc nhiên nói, “Anh có bằng lái hả?”

Edwin nhướng mày, nở nụ cười như có như không, vẻ mặt đương nhiên mà ung dung đắc ý.

Cô đưa mắt dõi theo anh cho đến khi bóng anh khuất khỏi tầm nhìn. Khoảng mười phút trôi qua, khi cô còn nửa tin nửa ngờ thì bên ngoài bỗng có tiếng còi ô tô. Lục Gia Lạc bật cười, chạy lên lầu lấy một chiếc áo chống nắng rồi vừa mặc vừa xuống cầu thang, lao vội ra cửa, thay giày qua loa và chạy ra ngoài.

Giữa khoảng xanh mướt kéo dài xung quanh, chiếc xe ấy mang gam màu xanh lam như màu Giáng Sinh. Đầu xe dài và thấp, hai đèn pha tròn màu bạc, trên nắp capo dán hình dán cổ điển. Chắc chắn đó là một chiếc xe cổ có tuổi đời kha khá, kiểu như một ông già có tuổi mà vẫn nhất quyết chơi rock ấy.

Edwin chui ra khỏi ghế lái, chống khuỷu tay lên nóc xe màu đen.

Cô cười hỏi, “Anh kiếm nó ở đâu đấy?”

“Dưới hẻm Bát Lý có một xưởng sửa xe, chiếc này bỏ đó mấy năm chẳng ai lấy.” Ngày Edwin đến đây sớm hơn cô thì đã vô tình phát hiện chiếc xe trong xưởng rồi, anh thấy rất thú vị.

Lục Gia Lạc nghi ngờ quan sát nó, “Anh chắc nó không chết máy giữa đường chứ?”

Lúc này, trên lầu bỗng có tiếng của một cậu bé chưa vỡ giọng: “Anh chị đi đâu đấy!”

Họ ngẩng đầu lên, bóng dáng nhóc mập Lục Chính Quân biến mất khỏi cửa sổ. Đúng vậy, là biến mất.

Lục Gia Lạc nhận ra điều gì đó, thế là lập tức kéo mở cửa xe, đồng thời thúc giục: “Má ơi, đi nhanh đi!”

Họ ngồi vào ghế da màu kem, thắt dây an toàn, liên tục thử khởi động nhưng động cơ mãi không nổ. Một thân hình nặng trịch ngồi vào xe, “rầm”, cánh cửa bị đóng lại, động cơ liền khởi động.

Họ không hẹn mà cùng đưa tay ôm trán.

Nhóc mập ngồi ghế sau bỗng phát tác bệnh trẻ trâu, nhóc tuyên bố: “Chết tâm đi, không có nguồn động lực của em thì hai người đừng hòng đi đâu!”

EQ chưa phát triển hoàn toàn của Lục Chính Quân vẫn chưa đủ để nhóc nghĩ xem vì sao Lục Gia Lạc lại muốn ra ngoài một mình với kẻ thù không đội trời chung là Edwin.

Thế là chiếc xe có một tài xế và hai hành khách chậm rãi lái xuống con dốc.

Tần Úc Manh đang loay hoay với chậu hoa trước cửa nhà, thấy chiếc xe chạy tới thì ánh mắt tức khắc sáng lên vẻ tò mò. Cô ấy vẫy tay về phía họ.

Edwin theo phản xạ đạp phanh. Lục Gia Lạc quay đầu trừng anh, “Em dừng xe làm gì, tài xế taxi à!”

Tần Úc Manh bước tới bên thân xe. Khi Lục Gia Lạc ở ghế phụ hạ cửa kính xuống, cô ấy vừa tò mò lại vừa mong chờ hỏi: “Hai người định đi đâu vậy?”

Và thế là, trong chiếc xe cổ ấy lại có thêm một hành khách.

Khu vực này phần lớn là biệt thự phong cách Toscana xen lẫn vài tòa nhà dân cư thấp tầng, tường phủ đầy dây leo xanh, dốc đứng và đường xe rải sỏi. Chạy một hồi lâu thì họ mới gặp được một đèn tín hiệu giao thông. Dừng trước đèn đỏ, Lục Gia Lạc cắn dây buộc tóc, lắc mái tóc xoăn rồi thuần thục buộc lại. Ánh nắng chiếu lên nửa khuôn mặt cô, xuyên qua chiếc áo chống nắng mỏng, để lộ cánh tay giơ cao và đường cong kéo dài từ sau gáy xuống tận lưng.

Edwin vô thức đưa tay ra giúp cô vén những sợi tóc lòa xòa ra sau tai.

Tần Úc Manh ngồi ghế sau, vô tình trông thấy cảnh đó.

Số lần gặp đèn giao thông và ngã tư dần nhiều hơn, cuối cùng cũng có xíu dáng dấp của thành phố hiện đại. Mặt đường hơi cũ, cây cối già nua to tướng.

Edwin đang trao đổi với ông chủ tiệm ảnh, còn Lục Gia Lạc thì chán chường nhìn từng bức ảnh trên tường. Cô bước tới trước tủ kính trưng bày, bỗng có ai đó đặt tay lên vai cô.

Cô thấy Tần Úc Manh ở phía sau thông qua tấm kính phản chiếu. Cô ấy chỉ vào cuốn album chụp ảnh kỷ niệm bạn thân trong tủ, vẻ mặt hào hứng lắm, “Bọn mình có thể đến đây chụp ảnh kỷ niệm đấy.”

Lục Gia Lạc cười lấy lệ.

Đến khi rửa ảnh xong trong ngày thì đã là hai giờ rưỡi chiều. Họ bước vào một nhà hàng ban ngày bán bít tết, mì Ý các kiểu, còn buổi tối lại biến thành quán bar. Ngồi xuống rồi thì tất cả mới để ý trong nhà hàng đang phát bài “Tối nay em có đến chăng”.

Bữa trưa này chắc chắn sẽ không yên tĩnh. Trong lúc tán gẫu, Lục Gia Lạc phát hiện Tần Úc Manh hiểu biết về phong thổ Myanmar còn nhiều hơn những gì cô từng nghe từ Edwin, hoặc cũng có thể là do cô không nhớ kỹ những điều anh đã nói.

Ví dụ như thành phố ven biển Mawlamyine, vùng đất mang đậm hơi thở lịch sử Mergui, hay Pa-an, một nơi rất ít người biết đến ở miền nam Myanmar.

Nói đến đây, Tần Úc Manh muốn Edwin gửi ảnh cho cô ấy để cô ấy có thể giả vờ từng đi du lịch Myanmar rồi đăng lên Wechat. Lời nói đó là một kiểu thẳng thắn đáng yêu, Lục Gia Lạc đoán, kiểu như vậy sẽ khiến người khác cảm thấy cô ấy rất dễ thương.

Muốn gửi ảnh thì phải kết bạn WeChat với nhau.

Lục Gia Lạc lặng lẽ tự khuyên mình nên làm một cô bạn gái rộng lượng.

Về đến nhà thì đã lỡ bữa tối. Cô không đói, nhưng Edwin tự nguyện gánh vác nhiệm vụ đổ hết cơm thừa canh cặn vào bụng mình, thế nên buổi tối vẫn là cô giành được phòng tắm trước.

Lục Gia Lạc nằm trên giường, ép phần đuôi tóc còn ướt sau khi tắm xuống gối, chăm chú nghe tiếng vòi sen ngừng lại rồi đến tiếng xả nước bồn cầu. Sau đó cô ngồi dậy, mở cửa và thò đầu ra ngoài. Hành lang nối với cầu thang mờ tối, Lục Gia Lạc khẽ chu môi, phát ra thứ tín hiệu nho nhỏ như tiếng chuột về phía anh.

Quả nhiên, Edwin bị triệu gọi tới. Cô chẳng khách sáo, cứ thế một tay kéo anh vào phòng.

Lục Gia Lạc khép cửa lại, chân thành nói: “Tối qua anh cho em ngủ ké nửa cái giường, có qua có lại, tối nay cho anh ngủ ở phòng em.”

Trước Tiếp