Aquarium – Người Đẹp Lạnh Lùng Và Tia Pháo Rực Rỡ

Chương 38

Trước Tiếp

Trong số tất cả những người còn đang ngơ ngác tại bàn thì chỉ có mình Amy là vẫn giữ dáng vẻ thanh nhã nhất. Nhìn cách thím uống bát canh tàu hủ ky cuốn nhân miến mà tưởng đâu như đang thưởng thức Lobster Bisque cơ đấy.

Amy nói, “Bị chuột rút à? Tối nay con còn ra ngoài đánh bóng nữa, có sao không?”

Edwin chỉnh lại cái bát vừa bị mình va lệch, đáp: “Không sao ạ.” Rồi lại thêm một câu, “Gia Lạc đi cùng con.”

Lục Gia Lạc vẫn còn chìm trong lời đánh giá “ngốc xíu” của anh, vẻ buồn bực hiện rõ trên khuôn mặt. Amy nghe anh nói vậy thì hơi sững lại. Thím chưa bao giờ ép Edwin làm chuyện trái ý mình nên cũng không sửa cách anh thường gọi thẳng cả họ lẫn tên của Lục Gia Lạc, hoặc dùng đại từ ngôi thứ ba để chỉ cô.

Con đường gần nhất đến sân bóng là lối đi xuyên giữa hai dãy nhà dân, sâu hun hút như là đào ra vậy. Xung quanh tối đen, mấy chiếc xe đạp dựa vào nhau như đang chống đỡ, ở cuối lối có treo một chiếc đèn đường vàng vọt, tiếng người nói chuyện xen lẫn âm thanh bản tin thời sự phát trên tivi vọng ra từ bao căn nhà. Có lẽ Lục Gia Lạc bẩm sinh đã không sợ bóng tối, cũng không sợ ma nên cô im lặng khác thường, chỉ chăm chú bước về phía trước, coi như anh không tồn tại. Cảm giác ấy giống như quay lại những năm tháng thiếu thời của họ, không chỉ là ngôn ngữ không thông, mà còn là bầu không khí chẳng buồn nói với nhau lấy vài câu.

Cuối cùng, vẫn là Lục Gia Lạc không nhịn được nên hỏi: “Anh thật sự thấy em rất ngốc à?”

Edwin khựng lại, chẳng biết phải trả lời thế nào.

Cô nhìn xuống đất, nhưng cằm hơi hất lên: “Em không thích người em thích lại dùng từ mang nghĩa xấu để nói về em.”

Không nghe thấy Edwin đáp, cô nhíu mày, nhìn lên khuôn mặt anh: “Em biết anh không giỏi dỗ con gái, nhưng anh có thể nói vài câu dễ nghe được không?”

Cô đi đôi sandal gót thấp. Edwin nghiêng đầu, ánh mắt hơi hạ xuống, đuôi mày khẽ nhướng như chẳng bận tâm: “Nói gì?”

Lục Gia Lạc quay đầu về phía trước, bắt chước giọng điệu khiến người ta tức mà không biết trút vào đâu của anh, “Thôi bỏ đi.”

Rồi cô tăng tốc bước ra khỏi lối đi trước, ánh đèn rọi phủ lên người cô. Edwin đuổi theo, rõ ràng không vui: “Hồi trước em còn chỉ trích thẳng mặt anh cơ mà, giờ anh nói em nửa câu cũng không được à?”

Cô dứt khoát gật đầu, “Đúng vậy.”

Edwin chẳng chú ý nên cứ thế dẫm phải một hòn đá, suýt nữa thì ngã. Song nhờ giữ thăng bằng tốt nên anh chỉ loạng choạng vài bước rồi tự cứu được mình. Lục Gia Lạc thấy thế thì giật mình dừng bước, biết anh không sao rồi mới tiếp tục bước, và giờ nói nhanh hơn: “Ai bảo anh thích em trước chứ, em có ép anh thích em đâu, em cũng chẳng cầm dao đe dọa anh phải thích em bao giờ. Như thế đã định sẵn mối quan hệ của chúng ta ngay từ đầu là không công bằng rồi. Nếu trước kia anh đừng tệ đến thế, đừng nói xấu sau lưng em, đối xử với em tốt hơn chút thì biết đâu bọn mình đã ở bên nhau từ lâu rồi. Chung quy lại là lỗi của anh hết.”

Edwin hít sâu một hơi, cuối cùng bắt chước giọng điệu của cô và nói: “Thần kinh.”

Ba chiếc đèn đường canh giữ sân bóng vừa được thay bóng mới, sáng hơn hẳn mọi năm. Doãn Húc ngồi trên quả bóng rổ, thấy họ sắp đến nơi thì lắc đầu: “Quá đáng thật đấy…”

Đợi đến khi họ thật sự đứng trước mặt, anh ta như sắp rơi nước mắt tới nơi: “Hai người quá đáng thế, tức chết đi được.”

Lục Gia Lạc nói, “Liên quan gì đến em, em làm gì chứ?”

Doãn Húc run run chỉ tay về phía Edwin, mắt nhìn cô, đau đớn nói: “Em làm bạn gái của nó rồi.”

“Bị Parkinson à? Ai là bạn gái của em ấy chứ, anh đừng có nói linh tinh.” Vừa nói, Lục Gia Lạc vừa đi về phía khán đài dựng bằng ghế sắt.

Doãn Húc ngơ ngác xoay đầu theo bóng lưng cô rồi quay lại. Anh ta rũ sạch vẻ u ám, nhướng mày hỏi:  “Nói vậy là anh vẫn còn hy vọng à?”

“Cút.” Edwin vẫn đáp lại anh ta như thế.

Lục Gia Lạc ngồi xuống rồi sờ gót chân. Cô không dám chạm vào chỗ bị quai sandal cọ xát, sợ đụng phải vết phồng đã vỡ, ướt nhẹp. Lúc nãy đã hơi đau rồi, thế mà cô còn mải giận dỗi với anh.

Sau khi ném vào một cú ba điểm, Edwin nhìn về phía cô. Lục Gia Lạc mặc chiếc áo thun rộng thùng thình phối cùng quần bò dài, chống cằm ngồi đó. Mỗi lần gội đầu xong là cô luôn sấy khô nửa rồi buông xõa để tóc tự khô hẳn. Từ buổi chiều đến giờ cô không buộc lại, lúc này mắt dán chặt vào điện thoại, chẳng chia cho anh lấy một ánh nhìn.

Ít nhất năm nay tình hình đã khá hơn, cô đang giận anh chứ không phải đang chờ tin nhắn của ai khác.

Kết thúc một trận bóng đã là hơn mười giờ đêm. Trên đường quay về theo lối cũ, họ lại bước vào con hẻm tĩnh lặng như tờ ấy.

“Anh có mang tiền lẻ không?”

Câu này khá ngắn, cô nói xong vừa đủ để Edwin quay người lại nhìn mình. Làn da cô hòa vào bóng đêm, trong tầm mắt anh giờ chỉ còn là mái tóc xoăn dài buông rối trên vai của cô.

Một giọt nước từ cục điều hòa rỉ xuống, rơi bộp lên mái che mưa.

Khi đôi mắt dần thích nghi với bóng tối thì anh mới thấy rõ vẻ mặt cố tình lạnh nhạt của cô: “Em mua hai miếng băng cá nhân.”

Edwin bước về phía cô, “Em sao thế?”

Lục Gia Lạc nhìn xuống, “Giày cọ chân, không đi nổi nữa.”

Anh cúi đầu liếc chân cô rồi chẳng nghĩ ngợi đã bước lên một bước, nói: “Anh cõng em…”

Nhưng cô lại lùi lại một bước, “Anh đưa tiền cho em, em đi mua băng cá nhân.”

“Con đường này đi xuống không có tiệm tạp hóa, mà có thì cũng đóng cửa rồi.” Edwin vừa nói vừa nắm cổ tay cô kéo lên vai mình, tay ôm lấy đùi cô và cõng cô lên lưng.

Bờ vai anh rộng lớn, mang lại cảm giác rất an tâm.

Dưới ánh đèn đường, ngẫm thấy đang gần tai anh thế này, vậy là Lục Gia Lạc nói khẽ: “Theo cách anh nói thì nếu xuất hiện một người còn ngốc hơn em, há chẳng phải anh sẽ thích người đó hơn à?”

“Sao có thể chứ.”

“Không thể thích người khác hơn, hay là không thể có người còn ngốc hơn em?”

“Logic của em đúng là… đỉnh nóc luôn ấy.” Edwin thật lòng khâm phục nói.

Cô lập tức hỏi lại, “Thế mà anh còn bảo em ngốc?”

“Bố anh hỏi anh thích kiểu con gái thế nào, anh không biết trả lời sao nên nói bừa vậy thôi.”

Lục Gia Lạc cảnh cáo, “Sau này anh không được nói em như thế nữa.”

“Không nói nữa.”

“Trong lòng cũng không được!”

Edwin bày ra vẻ mệt não lẫn tiếc nuối, “À…”

Lục Gia Lạc đập vào vai anh một cái, “À cái gì?”

“Không có gì, không có gì.”

Cô vùi nửa khuôn mặt xuống, ôm chặt vai anh. Không ai nói gì nữa. Cô ngửi thấy mùi sữa tắm chiều nay của anh và cả mùi mồ hôi hơi mằn mặn.

Lục Gia Lạc lên tiếng, “Em thật sự…”

Edwin nghe không rõ nên cố ý dừng bước, rồi khi định hỏi lại thì cô lại nói: “Thật sự, thật sự, thật sự, thật sự rất thích anh.”

Anh khẽ sững người, mí mắt giật giật, rồi chớp thêm mấy cái.

“Nhưng tính em rất tệ, tính cách lại xấu, anh nhường em nhiều chút được không?”

Lục Gia Lạc còn chưa kịp đợi câu trả lời thì anh đã xốc cô lên, tiếp tục bước đi. Song lúc này cô cũng nghe thấy giọng anh: “Ừ.”

Đi được một lúc, cô nói: “Thả em xuống đi, đất cũng đâu bẩn lắm, em tự đi được. Về nhà cũng phải tắm mà.”

“Không sao, cõng em đến con dốc trước cửa nhà đã…”

Lúc ấy Lục Gia Lạc mới nhận ra, trong những từ anh hay dùng thì còn có chữ “không sao”. “Không sao” vừa khiến người khác chẳng cần lo lắng, lại vừa giấu đi sự dịu dàng của một chàng thiếu niên.

Edwin lại nói thêm một câu tranh phần đúng với kiểu ở bên nhau của họ: “Về đến phòng tắm thì để anh dùng trước.”

Cô đáp, “Anh mơ đi.”

Edwin cõng cô thẳng đến trước cổng biệt thự. Lục Gia Lạc xỏ sandal như dép lê, lết từng bước vào nhà.

Cô về phòng thu dọn quần áo chuẩn bị đi tắm, còn anh vào nhà vệ sinh trước. Khi bước ra, anh thấy cô đang ôm quần áo đứng đợi bên ngoài.

Edwin vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh thì lại bị cô kéo vào. Lục Gia Lạc lôi anh vào, ép sát để lưng anh đẩy cánh cửa khép lại. Một tay cô ôm đồ ngủ và khăn tắm, tay kia vòng lên cổ Edwin, nhón chân hôn anh.

Giống như cô vừa học được chiêu hôn để xóa bỏ ân oán vậy.

Cơ mà cả hai đều nhận ra đối phương ngày càng nôn nóng. Từ cảm giác ngọt ngào tràn đầy khắp con tim của nụ hôn ban đầu dần chuyển thành khao khát cần phải kìm nén.

Kết thúc nụ hôn, Lục Gia Lạc đẩy anh ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Khi cô tắm xong bước ra thì thấy Edwin đã đứng chờ sẵn ngoài cửa chẳng khác nào ôm cây đợi thỏ. Cô định trốn về phòng mình nhưng không thành, cứ thế bị Edwin kéo vào phòng anh.

Edwin vớ chiếc khăn tắm trên giường, nói với cô: “Đợi anh ở đây.”

“Không, em muốn đi ngủ rồi.”

Cô vừa nói xong là anh đã đóng cửa lại.

Ngoài miệng nói thế đấy, song Lục Gia Lạc cũng không rời đi mà ngồi trên giường anh, chán chường nhìn quanh rồi nằm xuống. Cô tháo mái tóc dài đang búi trên đầu, chưa nằm được bao lâu đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy trong phòng anh, Lục Gia Lạc ngơ ngác không biết mình đang ở đâu mất một lúc. Chiếc chăn đã bị vén sang một bên, chắc anh đi rửa mặt rồi.

Lục Gia Lạc xuống lầu, cà phê trong bình vẫn chưa được rót ra, trên bàn có hai phần sandwich trứng kẹp thịt nguội. Cô lấy nước chanh trong tủ lạnh, quay người nhìn ra khu vườn ngoài cửa kính sát đất. Bức tường chia ngăn vườn nhà họ và vườn nhà hàng xóm, nhưng bước tường ấy có tới một nửa là hàng rào thép mạ kẽm đen. Tần Úc Manh ở đó. Cô ấy đứng tựa lan can, nhìn Edwin cúi xuống nhặt rác, đồng thời nói gì đó với anh.

Lục Gia Lạc nhíu mày nhìn họ, vô thức uống một ngụm nước chanh. Chua quá.

Có lẽ là bị lây thật, bởi giờ cô bỗng hiểu vì sao Edwin lại không thích vị chanh rồi.

Trước Tiếp