Alpha Nhỏ Đáng Thương Của Hào Môn Mang Bầu Rồi

Chương 60: Đồ Ngủ - Em quay người lại đi

Trước Tiếp

"Dì ấy là người có tính cách như thế nào vậy ạ?"

Thịnh Dương nghiêng đầu nhìn Bùi Xuyên hỏi.

"Mẹ à."

Bùi Xuyên cúi mắt, dường như nghĩ đến chuyện gì đó, khóe môi khẽ nhếch lên: "Một nữ cường nhân quyết đoán mạnh mẽ, hình như việc gì bà ấy cũng có thể làm được, mỗi ngày bận rộn đến mức đi bộ cũng như có gió vậy."

Thịnh Dương chú ý thấy Bùi Xuyên dường như còn muốn nói gì đó, nhưng hắn chỉ mím môi, không nói ra.

Bùi Xuyên chớp chớp mắt, giọng nói bình ổn nói với Thịnh Dương: "Nếu bà ấy còn ở đây, bà ấy nhất định sẽ rất thích em."

Thịnh Dương cảm nhận được tâm trạng Bùi Xuyên có chút trùng xuống, cậu nắm chặt tay Bùi Xuyên: "Anh ơi, anh đừng buồn."

"Sau này em cũng sẽ rất yêu anh, rất yêu anh."

Bùi Xuyên khẽ cười: "Anh biết."

"Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi."

Khang Hân gọi từ trong bếp, Bùi Xuyên lúc này đứng thẳng người, dắt Thịnh Dương ngồi vào chỗ rồi mới vào bếp giúp Khang Hân bưng mì.

Thịnh Dương cầm đũa, vẻ mặt mong đợi nhìn Bùi Xuyên bưng tô mì chua của mình đến.

Nguyên liệu mà Khang Hân dùng lần này còn cao cấp hơn cả lần trước, cứ như thể hận không thể cho hết tất cả sơn hào hải vị vào trong món ăn vậy.

Thịnh Dương ăn mì tỉ mỉ, hai bên má phồng lên, giống như một chú chuột hamster nhỏ.

Khang Hân nhìn ở bên cạnh không nhịn được cười: "Từ từ thôi con, không đủ ăn thì bà còn làm cho con nữa."

Thịnh Dương nhẹ nhàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, lông mày cong cong, cười rất ngọt ngào: "Cảm ơn bà ạ."

Một đứa trẻ ngoan như cậu không có người già nào lại không thích.

Khang Hân càng nhìn càng yêu thích, thấy Thịnh Dương khó khăn lắm mới ăn hết một góc, lập tức lại đứng dậy định thêm thức ăn cho cháu dâu bảo bối của mình, Bùi Xuyên kéo cổ tay cô ấy lại, giọng bất lực nói: "Bà, sau này còn nhiều cơ hội mà."

Thịnh Dương lúc này cũng rất ăn ý phụ họa: "Đúng vậy bà ơi, sau này cháu sẽ thường xuyên đến nhà bà chơi."

Khang Hân lúc này mới thôi, bà ấy dường như sợ Bùi Xuyên và Thịnh Dương quên mất, lại lặp lại một lần nữa: "Đừng quên đấy nhé."

Lúc này nồi phía sau phát ra tiếng động nhẹ, Khang Hân vội vàng đứng dậy, đổ nước hầm xương trắng đục bên trong ra, rồi lại cho mì sợi râu rồng vào nồi.

Một lát sau, bà ấy cầm găng tay cách nhiệt bưng một bát mì qua: "Tiểu Xuyên, lại đây."

Khang Hân tháo găng tay, cười nói: "Tiểu Xuyên trước đây đi học bận, có lúc đến chỗ bà ăn thì thích gọi mì sườn."

Động tác ăn của Thịnh Dương dừng lại, cậu cười: "Vậy sao ạ."

"Đúng vậy đó."

Khang Hân nói, "Ngày Tiểu Xuyên gặp chuyện cũng chạy đến chỗ bà mua một bát mì, nó nói là mang cho một đứa trẻ, bà hỏi nó cũng không nói, sau đó bà mới nhận được tin Tiểu Xuyên gặp chuyện."

Bà nói, giọng điệu bất giác trùng xuống, thầm mắng: "Bà phải nói rằng lão Bùi và nhà họ Bùi không có một ai tốt cả, Tiểu Xuyên lúc đó còn bé tí tẹo? Đáng tiếc bà cũng không có năng lực..."

Tốc độ ăn cơm của Thịnh Dương cũng chậm lại.

"Bà."

Bùi Xuyên lên tiếng ngăn cản bà ấy: "Cháu bây giờ không phải đã bình an trở về rồi sao?"

Khang Hân thở dài: "Thôi được rồi, không nói những chuyện đó nữa, bây giờ ước muốn của bà là hai đứa có thể khỏe mạnh, thế là đủ rồi."

Bà ấy nói rồi lại nói với Bùi Xuyên: "Đặc biệt là con, bình thường dù công việc có bận rộn đến mấy cũng phải dành nhiều thời gian hơn cho Dương Dương, biết không?"

Thịnh Dương còn chưa kịp biện hộ cho Bùi Xuyên, đã nghe thấy Bùi Xuyên rất bình tĩnh nói: "Cháu biết mà bà ơi."

"Sau này sẽ dành nhiều thời gian hơn cho cậu ấy."

Khang Hân khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Thế mới đúng chứ, bà đây không phải là sợ --"

Bà đột nhiên ngừng lại, bắt đầu chuyển chủ đề: "Được rồi, mau ăn mì đi, tối nay đừng về nữa, ở lại chỗ bà mà ở."

Đối với đề nghị này của bà ấy, Thịnh Dương và Bùi Xuyên đều không có ý kiến gì.

Ăn cơm xong vừa hay trời cũng đã tối, Bùi Xuyên đỡ Thịnh Dương ngồi xuống ghế sofa, còn hắn và Khang Hân ra ngoài mua một ít đồ dùng hàng ngày.

Thịnh Dương trong tay còn cầm khoai lang nướng mà Khang Hân vừa mới đặc biệt làm cho cậu, vui vẻ đến mức đung đưa chân.

Cậu chỉ cảm thấy mình bây giờ thật hạnh phúc.

Vài năm trước, Thịnh Dương tuyệt đối không dám tưởng tượng, trong tương lai mình có thể ở bên người mình yêu, có con của mình, lại còn có người lớn quan tâm đến cậu đến vậy.

Lúc này, bụng cậu đột nhiên nhô ra một khối nhỏ, Thịnh Dương rất kinh ngạc nhìn kỹ, xác định không phải mình hoa mắt, mà là em bé thật sự đang cựa quậy trong bụng.

Bây giờ chỉ còn hơn hai tháng nữa là đến ngày sinh, hai tháng sau cậu sẽ được gặp con của mình và Bùi Xuyên rồi.

Thịnh Dương lúc này mới phản ứng lại, hình như cậu chưa đặt tên cho con.

Thôi được rồi, đợi tối Bùi Xuyên về, cùng anh ấy nghĩ vậy.

Bùi Xuyên và Khang Hân mua đồ rất nhanh, không lâu sau đã xách theo bao lớn bao nhỏ trở về.

Khi về đến nhà, Thịnh Dương bị Khang Hân kéo lại hỏi có thích ăn gì không, còn Bùi Xuyên thì vào phòng dọn dẹp ga trải giường và gối.

Đợi mọi việc xong xuôi ra ngoài, hắn nhìn thấy Thịnh Dương đang ngồi cùng Khang Hân nặn bánh bao hình chú thỏ nhỏ.

Khang Hân khéo tay, hồi trẻ cũng làm đủ thứ việc, nên những thứ bà ấy biết không ít, còn Thịnh Dương vừa hay cũng rất hứng thú với những thứ này, liền học hỏi một cách nghiêm túc.

Bùi Xuyên dựa vào cửa, đột nhiên có chút ngẩn ngơ, đợi đến khi Thịnh Dương trên mặt còn dính bột mì, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì nóng, khoe thành quả của mình với hắn: "Anh ơi, anh xem cái này, đáng yêu không?"

Khoảnh khắc này Bùi Xuyên mới hoàn hồn lại, hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Thịnh Dương, khẽ cười nói: "Đẹp lắm."
(Ẻm khoe bánh mà anh lại nhìn mặt bé khen zị =)))))))

Bữa tối, vì khẩu vị người già thanh đạm, Bùi Xuyên tự tay xào 5 món, mọi người vừa ăn bánh bao hấp vừa trò chuyện vui vẻ ăn bữa tối.

Thịnh Dương buổi tối vốn dĩ còn muốn cố gắng thức, nhưng chưa đến 8 giờ cậu đã buồn ngủ không chịu nổi.

"Ngoan, buồn ngủ thì về phòng ngủ đi con."

Khang Hân nói, "Sáng mai bà làm cho con món canh hồ lạp uống nhé."

胡辣汤 (canh hồ lạp) - súp cay đặc trưng của vùng Hà Nam (và các khu vực lân cận) ở Trung Quốc:

 

"Vâng."

Giọng Thịnh Dương đã có chút mơ màng rồi.

Cậu ấy dụi dụi mắt, vẫy vẫy tay: "Bà ngủ ngon ạ."

"Ừ."

Khang Hân bị giọng điệu của cậu làm cho đáng yêu không chịu nổi, trong lòng càng thêm yêu thích Thịnh Dương.

Bùi Xuyên đặt công việc trong tay xuống, theo Thịnh Dương vào phòng, tiện thể khóa cửa lại.

Thịnh Dương đang cầm bộ đồ ngủ, cậu quay người lại, lưng quay về phía Bùi Xuyên, mặt có chút đỏ: "Anh ơi, em muốn thay đồ ngủ."

Bùi Xuyên dựa vào tường, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thịnh Dương: "Ừm, em thay đi."

Thịnh Dương: "......"

Cậu khẽ lên tiếng tố cáo: "Anh quay người lại đi."

Bùi Xuyên chớp chớp mắt: "Tại sao?"

Thịnh Dương biết chắc hắn cố ý, cậu cầm bộ đồ ngủ định vào nhà vệ sinh thay nhưng bị Bùi Xuyên ôm eo ngăn lại, Bùi Xuyên môi kề vào tai cậu hỏi: "Sao lại còn ngại ngùng vậy?"

Thịnh Dương nói: "Đây là cho em một chút không gian riêng tư."

Bây giờ còn biết mặc cả đòi không gian riêng tư nữa cơ.

Bùi Xuyên thầm cười, hắn cố ý giở trò lưu manh: "Không được, anh muốn ở bên em."

Thịnh Dương phát hiện Bùi Xuyên bây giờ càng ngày càng trẻ con.

Giọng cậu rất nhỏ: "Em thay quần áo có gì hay mà xem chứ?"

"Sao lại không hay chứ."

Bùi Xuyên rất khẳng định nói: "Em thế nào cũng đẹp."

Hắn đã không còn quanh co như trước nữa, nói một câu thật lòng có thể đi đường vòng mười tám khúc, nhưng như vậy Thịnh Dương lại khó chịu nhất.

Thấy sắp bắt nạt người ta đến mức khóc rồi, Bùi Xuyên thấy tốt thì dừng.

Hắn hỏi: "Ngực còn đau không?"

Tai Thịnh Dương đỏ đến mức có thể chảy máu: "Không đau mấy nữa rồi."

"Thật không?"

Bùi Xuyên rất bình tĩnh hỏi.

Thịnh Dương nhịn sự xấu hổ gật đầu.

Giây tiếp theo, tay Bùi Xuyên đã luồn vào trong vạt áo cậu, mở miệng khẽ cắn tai Thịnh Dương, giọng nói vẫn rất nghiêm túc: "Để anh kiểm tra xem."

Hô hấp của Thịnh Dương lập tức trở nên gấp gáp, cậu đưa tay ngăn cản động tác của Bùi Xuyên: "Không được!"

Nhưng đã không kịp nữa rồi, Bùi Xuyên lúc này đã vén áo cậu ấy lên, hắn cúi mắt yên lặng nhìn chỗ đó của Thịnh Dương, quả nhiên giống như hắn nghĩ.

Chỉ cần vài ngày không thông, lại sẽ tràn ngập thành tai họa.

Nhóc ngốc Thịnh Dương này còn không cho xem.

Thấy không giấu được nữa, Thịnh Dương quay đầu đi, trong lòng dự cảm được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, cậu ấy run rẩy nói: "Anh ơi, tắt đèn."

Mặc dù họ đã làm chuyện đó rất nhiều lần, Thịnh Dương vẫn không quen xuất hiện với hình ảnh như vậy trước mặt Bùi Xuyên.

Bùi Xuyên đưa tay tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, nhưng những âm thanh khác lại trở nên rõ ràng hơn.

Thịnh Dương bị Bùi Xuyên đè lên giường, chỉ có thể bất đắc dĩ mặc cho Bùi Xuyên làm những chuyện đó, ngay cả khi thật sự chạm vào một số nơi đặc biệt nhạy cảm cậu ấy cũng không có chỗ nào để trốn, cơ thể run rẩy khẽ khàng.

Đồng thời, Thịnh Dương cũng cảm nhận được những thay đổi rõ rệt ở những nơi khác trên cơ thể mình.

Hình như kể từ khi mang thai, cậu và Bùi Xuyên mỗi ngày chỉ ôm hôn, rất ít khi tiếp xúc thân mật.

Không biết là kỳ nhạy cảm sắp đến hay bị Bùi Xuyên khơi gợi, Thịnh Dương phát hiện mình đáng xấu hổ mà có phản ứng.

Cảm giác này khiến cậu ấy rất lúng túng.

Thời gian, địa điểm đều không đúng.

Cậu còn có thể nghe thấy tiếng bà Khang xem TV ở bên ngoài, nhưng cậu ấy và Bùi Xuyên lại đang làm chuyện này trong phòng.

Bắt nạt đủ rồi, Bùi Xuyên v**t v* g*** h** ch*n Thịnh Dương, Thịnh Dương lập tức nắm chặt tay hắn, hoảng loạn nói: "Đừng mà."

Bùi Xuyên nhẹ nhàng hôn lên môi cậu, để Thịnh Dương dựa vào lòng hắn, một bên cúi đầu hôn Thịnh Dương một bên thăm dò g*** h** ch*n cậu.

Tất cả những tiếng nức nở của Thịnh Dương đều bị hắn chặn lại giữa môi, chỉ có thể mặc cho bàn tay Bùi Xuyên với bao cao su mỏng di chuyển.

Có lẽ là quá k*ch th*ch, Thịnh Dương không lâu sau đã đầu hàng thảm hại.

Cậu th* d*c, hai má đầy mồ hôi, đã như vậy rồi còn ngoan ngoãn mở miệng để Bùi Xuyên cắn lưỡi.

"Tắm..."

Cậu mở đôi mắt ướt át nhìn Bùi Xuyên khẽ nói.

Bùi Xuyên cũng không tiếp tục bắt nạt cậu nữa: "Được, anh tắm cho em."

Nhưng khi tắm, Thịnh Dương lại bị hắn hành hạ thêm một phen.

Tắm xong, đánh răng xong, Thịnh Dương gần như vừa chạm giường đã ngủ.

Bùi Xuyên bật đèn ngủ ấm áp ở đầu giường, cúi đầu nhìn Thịnh Dương rất lâu, rồi lại không nhịn được cúi đầu hôn nhẹ khóe môi cậu.

Khi hắn ra ngoài, Khang Hân vẫn chưa ngủ, bà ấy đang ngồi thẳng lưng, xem quảng cáo trên TV.

Khang Hân nhìn hắn một cái, hỏi: "Dương Dương ngủ rồi sao?"

Bùi Xuyên ngồi xuống bên cạnh bà, giọng điệu thoải mái: "Vâng."

Hắn điều chỉnh tư thế thoải mái: "Bà ơi, bà muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi ạ."

Thịnh Dương không hiểu Khang Hân, không có nghĩa là hắn không hiểu.

Khang Hân nghe vậy cũng không giả vờ nữa.

Bà đặt điều khiển từ xa dùng để ngụy trang xuống, giọng điệu rất nghiêm túc: "Tiểu Xuyên, con nói thật với bà, rốt cuộc con và Dương Dương là chuyện gì?"

Bà ấy trải qua mấy chục năm phong sương, ánh mắt sắc bén đến lạ thường.

Bụng của Thịnh Dương không giấu được, thời gian này hoàn toàn không khớp.

Trừ khi Bùi Xuyên và Thịnh Dương là tình một đêm, hồ đồ mới có đứa bé này.

Phẩm chất của Bùi Xuyên, bà hiểu rất rõ-gặp chuyện gì cũng luôn tự mình gánh vác trách nhiệm.

Khang Hân không lo Bùi Xuyên hay Thịnh Dương sẽ làm điều gì có lỗi với đối phương, chỉ là... tình cảm vốn đã cần thận trọng, thì lại càng phải thận trọng hơn nữa.

Bùi Xuyên biết Khang Hân đang lo lắng điều này.

Chuyện này hắn muốn giấu cũng không giấu được, im lặng một lát, hắn nói: "Cháu và Dương Dương đúng là vô tình có con."

"Ngày cháu về nước..."

Khang Hân cau mày chặt, sau khi nghe Bùi Xuyên thuật lại mọi chuyện mới bớt nghiêm túc hơn một chút.

Bùi Xuyên bình thường cũng không có cơ hội kể lại quá trình tâm lý của mình cho người khác nghe, nói xong hắn cũng nhẹ nhõm không ít.

Hắn nói xong nhìn Khang Hân nói: "Cho nên bà đừng lo lắng nữa, cháu và Dương Dương rất tốt mà."

"Hơn nữa," hắn dừng lại nói, "Thật ra cháu bị tổn thương trí nhớ một chút."

Nghe vậy, Khang Hân lập tức căng thẳng: "Sao vậy, sao con chưa từng kể với bà?"

Bùi Xuyên vỗ vỗ tay bà ấy: "Không có gì to tát đâu, không nghiêm trọng. Chỉ là đoạn ký ức bị mất đó... có liên quan đến Dương Dương."

Hắn quay đầu nhìn Khang Hân: "Hôm nay bà không phải nói ngày cháu gặp chuyện còn tới mua một bát mì sao?"

Nói đến điều này Khang Hân lại có ấn tượng sâu sắc: "Đúng vậy, bà nhớ rất rõ."

Hắn cười cười nói: "Chắc là để cho Dương Dương đó."

Nhưng cuối cùng cũng không thể gửi đi.

Khang Hân nghe xong cũng hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện.

"Cho nên bà cứ yên tâm đi ạ." Bùi Xuyên nhìn cô ấy nói, "Cháu và Dương Dương đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy, sau này cháu sẽ đối xử tốt với cậu ấy."

Thịnh Dương nhìn thì mềm yếu, thực ra nội tâm cố chấp hơn ai hết.

Khang Hân nhìn hắn, khẽ lẩm bẩm: "Bây giờ thì đã thông suốt rồi nhỉ."

Bùi Xuyên cười cười: "Đều là cậu ấy dạy cháu đó."

Nếu không phải Thịnh Dương, Bùi Xuyên bây giờ có lẽ vẫn là một kẻ cứng đầu nói một đằng làm một nẻo.

Khang Hân rất xúc động nói: "Thời gian trôi qua nhanh thật, thoáng cái con cũng đã trưởng thành rồi."

Bà ấy nhìn Bùi Xuyên, mắt có chút đỏ: "Ước gì họ có thể nhìn thấy thì tốt biết mấy."

Bùi Xuyên biết "họ" là ai.

Trước đây khi Bùi Xuyên đang sống trong cõi hỗn loạn, bẩn thỉu, với đầy vết sẹo trên người nhìn lên mặt trăng, lúc đó hắn cũng nghĩ đi nghĩ lại, nếu mẹ còn sống, mọi thứ có khác không.

Khi ấy, hắn đã bị lòng hận thù che mờ lý trí, hoàn toàn không nghĩ đến nơi quê nhà xa xôi, có một người cũng đang ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn lên mặt trăng, lặng lẽ chờ đợi mình.

Lại càng không thể ngờ, một kẻ như hắn-số phận tưởng như đã định sẵn sẽ cô độc cả đời-rồi sẽ có một ngày thật sự có được một gia đình thuộc về mình.

Nhưng bây giờ Bùi Xuyên chỉ khẽ cười, rút khăn giấy ra lau nước mắt cho Khang Hân: "Bà đừng khóc nữa."

Bây giờ hắn rất hạnh phúc.

Thật sự.

Trước Tiếp