Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Từ nhỏ, Bùi Xuyên đã gánh vác trách nhiệm của một con trưởng, anh cả, những lời hắn nghe nhiều nhất là:
"Con là con cả, không được ham chơi, phải cố gắng học tập, tương lai của Bùi gia đều dựa vào con."
"Con là anh cả, không được tranh giành đồ với em trai, phải học cách nhường nhịn em."
"Con là anh cả, phải học cách chuyên tâm vào sự nghiệp chính, sau này còn phải giúp đỡ em trai con."
"Con là anh cả, con không được..."
Dường như Bùi Xuyên bị ghim vào thân phận anh cả và con trưởng, trên vai hắn chỉ có trách nhiệm, không còn là chính hắn nữa.
Cho đến khi hắn về nước, đến Bùi thị, vẫn có không ít họ hàng đến nói với hắn: "Con cũng không còn nhỏ nữa, nên ổn định lại rồi, dì cảm thấy Omega có gia đình thì không tệ đâu..."
Đây vẫn là lần đầu tiên có người nói hắn mới 24 tuổi.
Lại còn là Thịnh Dương nhỏ hơn hắn nhiều như vậy.
Bùi Xuyên v**t v* gáy người trong lòng, im lặng an ủi cậu ấy, nhưng thanh niên vừa nãy còn đầy khí thế bây giờ lại như miếng bọt biển thấm nước, ướt sũng, dường như còn đau buồn hơn Bùi Xuyên gấp trăm lần.
Bùi Xuyên khẽ thở dài.
Hắn lại phát hiện Thịnh Dương hình như luôn vì mình mà rơi nước mắt.
Thấy dỗ dành không có tác dụng, Bùi Xuyên đột nhiên khẽ rên một tiếng, Thịnh Dương lập tức ngẩng đầu, mắt lệ nhòe nhoẹt nhìn khuôn mặt Bùi Xuyên: "Sao vậy?"
Ánh mắt cậu lập tức rơi vào trán Bùi Xuyên, cậu ấy vội vàng đưa tay chạm vào vết thương của Bùi Xuyên, cau mày chặt: "Có cần đi bệnh viện khám không?"
Đã sưng đến mức này, có thể thấy người phụ nữ vừa nãy ra tay mạnh đến mức nào.
Thịnh Dương đau lòng vô cùng.
Người đàn ông thời trẻ bị người truy đuổi đánh gãy xương còn cố chịu đau tự nắn xương, bây giờ lại đang dựa đầu vào vai Thịnh Dương với một vết thương trên trán mà không lâu nữa sẽ lành: "Đau đầu."
Thịnh Dương giọng rất sốt ruột: "Vậy chúng ta bây giờ mau đến bệnh viện đi."
Bùi Xuyên dựa vào gáy cậu: "Không cần."
"Còn có cách nhanh hơn."
Thịnh Dương hoàn toàn không biết mình đã rơi vào cái bẫy của hắn: "Cách gì?"
Bùi Xuyên nói: "Hôn anh một cái là hết đau ngay."
Thịnh Dương ngẩn người, cậu ấy cau mày, mặt rất đỏ: "Anh ơi, bây giờ không phải lúc để đùa."
"Anh biết."
Bùi Xuyên nói, "Anh không đùa với em."
"Thật mà, hôn anh một cái là hết đau ngay."
Thịnh Dương bất lực vô cùng, cậu suy nghĩ vài giây vẫn ngoan ngoãn cúi đầu đặt môi lên môi Bùi Xuyên.
Cậu ấy bây giờ cũng đã nắm được một số kỹ thuật hôn hít nhỏ, không còn bị động như trước nữa.
Bùi Xuyên như thể thật sự không còn chút sức lực nào, mặc cho Thịnh Dương tự do phát huy.
Nhưng hôn mãi, Thịnh Dương vẫn chỉ dám vòng quanh môi hắn.
Bùi Xuyên thầm cười, một tay véo gáy Thịnh Dương rồi hôn lên.
Tất cả những cảm xúc tồi tệ đều đột nhiên biến mất khi hôn Thịnh Dương.
Hắn chỉ muốn chuyên tâm hôn Alpha nhỏ của mình.
Bên ngoài tuyết rơi đầy trời, trong xe hơi ấm áp, hai người yên tĩnh hôn nhau rất lâu.
Một nụ hôn kết thúc, môi Thịnh Dương đỏ mọng bất thường.
Bùi Xuyên lau đi vết nước trên môi cậu, khẽ hỏi: "Tối nay muốn ăn gì?"
Thịnh Dương cũng biết hắn để chuyển chủ đề, nhìn xương lông mày đỏ ửng bất thường của Bùi Xuyên, ôn hòa nói: "Muốn ăn mì chua của bà làm."
Bệnh viện rất gần quán ăn của Khang Hân, Bùi Xuyên trước tiên đi mua một ít đồ bổ và hoa quả rồi mới lái xe đến quán.
Khi họ đến đúng vào giờ nghỉ trưa.
Quán không có nhiều khách, Khang Hân đang ngồi trong quán trò chuyện với nhóm chị em bạn dì của mình, chủ đề chính của cuộc trò chuyện chính là tin tức lớn về Hạ thị.
Bà ấy hắng giọng một cái: "Đúng vậy đó, cái thằng Hạ Kinh Niên đó có phải là cái gì tốt đẹp đâu? Loại người này đáng bị t·ử h·ình."
Nhóm chị em bạn dì nhao nhao phụ họa, Khang Hân trong lúc nhàn rỗi ngẩng đầu nhìn ra cửa, rồi bà ấy sững sờ.
"Ôi ôi ôi."
Bà ấy kinh ngạc đứng dậy, ánh mắt cứ dán chặt vào bụng Thịnh Dương.
Những chị em bạn dì xung quanh cũng đứng dậy, trong đó không ít người nhận ra Bùi Xuyên: "Đây không phải cháu trai lớn của bà sao?"
Lại có người nhìn Thịnh Dương, cười hỏi: "Vậy đây là cháu dâu rồi sao?"
Thịnh Dương chưa từng thấy cảnh tượng này, cậu có thể phân biệt được họ không có ác ý, nhưng vẫn dựa sát vào Bùi Xuyên.
Giây tiếp theo vai cậu đã bị Bùi Xuyên một tay ôm lấy, Bùi Xuyên nở nụ cười nhạt chào hỏi họ: "Chào các bà ạ."
Khang Hân lúc này mới hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc về việc Thịnh Dương mang thai, bà ấy tự hào nói: "Đúng vậy, thôi được rồi, hôm nay nói chuyện đến đây thôi nhé, các cháu khó khăn lắm mới đến, tôi phải tiếp đãi cho tốt."
Đuổi nhóm chị em bạn dì đi, Khang Hân nhìn xung quanh, xác định không có ai rồi mới đóng cánh cửa gỗ nhỏ của mình lại.
Bà ấy nhìn trái nhìn phải, trăm mối vẫn không giải thích được, thậm chí có lúc còn tưởng mình hoa mắt: "Dương Dương, con... mang thai rồi sao?"
Thịnh Dương có chút không biết phải trả lời thế nào, cậu gật đầu.
Bùi Xuyên chủ động giải vây cho cậu: "Cậu ấy thể chất tương đối đặc biệt."
Khang Hân tiêu hóa một lúc lâu mới miễn cưỡng tiêu hóa hết lượng thông tin khổng lồ này, bà ấy nắm lấy tay Thịnh Dương khẽ hỏi: "Dương Dương, vậy đến lúc đó sinh bằng cách nào?"
"Bà ơi."
Bùi Xuyên bất lực mở lời, hắn véo vai Khang Hân: "Bà đừng lo lắng nữa, bác sĩ cháu đã tìm sẵn rồi."
Khang Hân lúc này mới yên tâm, bà ấy cau mày nhìn Thịnh Dương rồi lại nhìn Bùi Xuyên, khẽ nói: "Sao cả hai đứa đều gầy đi thế này."
Bùi Xuyên khóe miệng cười cười: "Cháu khỏe lắm, ngược lại Dương Dương mang thai vất vả, gầy đi nhiều rồi."
Khang Hân nắm chặt tay Thịnh Dương, nâng cao giọng: "Bà sao có thể không nhìn ra Dương Dương gầy đi chứ? Con nhìn xem má nhỏ này sắp không còn thịt rồi kìa."
Thịnh Dương rất ít khi nhận được sự quan tâm như vậy từ người lớn, cậu mặc cho Khang Hân v**t v* má nhỏ của mình.
Loại ấm áp chỉ thuộc về người lớn này, cậu rất thích.
"Tiểu Xuyên, dạo này con có phải cũng không nghỉ ngơi tử tế đúng không?"
Khang Hân nhìn Bùi Xuyên, đôi mắt đó tràn đầy sự đau lòng: "Không giống mấy tháng trước đến đây chút nào."
Lúc này bà đột nhiên nheo mắt lại, mới chú ý đến vết thương trên trán Bùi Xuyên, giọng điệu lập tức sốt ruột: "Trán con sao vậy?"
Bùi Xuyên trong lòng thầm kêu không tốt, vừa nãy quên che lại rồi.
Hắn hắng giọng, rất chột dạ nói: "Không cẩn thận đập vào thôi ạ."
"Lớn rồi mà sao đập vào cũng không biết xử lý một chút vậy?"
Khang Hân vừa nói vừa đứng dậy, vẫy vẫy tay: "Đi đi, về nhà về nhà, bà đi lấy thuốc cho con thoa."
Bà ấy nói xong lại cúi người, khẽ nói với Thịnh Dương: "Dương Dương chậm thôi, cẩn thận cái bụng."
Thịnh Dương được Khang Hân và Bùi Xuyên đỡ dậy rồi đi ra ngoài.
Nhà của Khang Hân ở gần quán ăn, là một căn nhà phố hai tầng rất đơn giản.
Trước cửa còn nuôi hai chú chó lớn, đang vẫy đuôi về phía họ.
Thịnh Dương có chút tò mò nhìn xung quanh, Khang Hân mở cửa, bố cục bên trong rất sạch sẽ gọn gàng.
Bà ấy bảo Thịnh Dương và Bùi Xuyên ngồi xuống rồi đi lấy hộp y tế ra, bà muốn Bùi Xuyên hơi cúi đầu xuống, tự mình đưa tay thoa thuốc cho hắn.
"Một vết thương lớn như vậy mà cứ để lộ ra ngoài sao?"
Khang Hân lẩm bẩm nói, "Đã làm tổng tài rồi mà sao vẫn không biết tự chăm sóc bản thân vậy?"
Tai Bùi Xuyên đỏ bừng, hắn khẽ nói: "Bà, Dương Dương còn ở đây."
Ít nhất cũng để hắn giữ chút thể diện chứ.
Khang Hân hoàn toàn không để ý: "Dương Dương ở đây thì sao? Bây giờ mới biết ngại sao?"
Bùi Xuyên, người trên thương trường đấu võ mồm với quần hùng, khi đứng trước mặt Khang Hân chỉ có phần chịu thiệt thòi, hắn dứt khoát không nói gì nữa.
Thịnh Dương ở bên cạnh nhìn đột nhiên cũng có chút muốn cười.
Khang Hân miệng nói dữ dội, nhưng tay lại rất tỉ mỉ.
Đợi mọi thứ xong xuôi, bà mới lại nhìn Bùi Xuyên một lượt, xác định chỉ có vết thương này rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Bà đặt hộp lại chỗ cũ, ngồi xuống ghế sofa hỏi: "Hôm nay sao đột nhiên đến vậy? Bà còn tưởng hai đứa phải đến vào ngày 28 cơ."
Bùi Xuyên cười cười: "Dương Dương nói muốn ăn mì chua của bà làm."
Thịnh Dương đột nhiên có chút ngượng vì cái miệng tham ăn của mình.
Có làm phiền bà Khang quá không nhỉ?
Ai ngờ Khang Hân nghe xong rất vui vẻ, bà ấy lập tức đứng dậy: "Cái đó thì đơn giản thôi, Dương Dương, sau này khi nào muốn ăn thì cứ đến chỗ bà nội, bà sẽ làm cho con."
Bà nhìn khuôn mặt Thịnh Dương không có mấy lạng thịt, đau lòng nói: "Vốn dĩ mang thai đã không có khẩu vị rồi, nếu không ăn gì ngon nữa thì cơ thể sẽ suy nhược mất."
Bà đeo tạp dề nhỏ của mình vào: "Dương Dương con đợi chút, bà làm cho con nhé."
Bùi Xuyên lúc này cũng cởi áo khoác, xắn tay áo lên để lộ cánh tay với những đường cơ rất săn chắc: "Bà ơi, cháu giúp bà ạ."
Trước khi vào bếp, hắn rất thành thạo hâm nóng một ly sữa cho Thịnh Dương, hôn nhẹ vào môi cậu: "Uống một chút trước đi, bổ sung canxi."
Thịnh Dương theo bản năng nhìn sang Khang Hân một cái, xác nhận bà ấy không phát hiện rồi mới thầm thở phào nhẹ nhõm, cậu lại ngẩng đầu hôn Bùi Xuyên một cái, mắt cong cong.
Cậu ngồi trên ghế sofa nhìn Bùi Xuyên và Khang Hân bận rộn, Thịnh Dương cảm thấy mình cứ ngồi mãi như vậy cũng không hay.
Vì vậy cậu đứng dậy, định giúp Khang Hân dọn dẹp vệ sinh một chút.
Cậu ấy vừa đi được vài bước, đã thấy ở lối vào treo một bức ảnh.
Trong bức ảnh đó có bốn người, một người phụ nữ rất xinh đẹp đang ôm một cậu bé nhỏ, bên cạnh cô ấy là hai người phụ nữ trông khoảng ba mươi tuổi.
Thịnh Dương gần như ngay lập tức nhận ra cậu bé nhỏ đó là Bùi Xuyên hồi nhỏ.
Bùi Xuyên hồi nhỏ không khác bây giờ là mấy, hắn một tay ôm cổ người phụ nữ trẻ tuổi, quay đầu lại làm dấu V với ống kính.
Người phụ nữ đang ôm anh ấy...
Nếu Thịnh Dương không đoán sai, người này hẳn là mẹ của anh ấy.
Và hai người còn lại, một người là bà Khang, người kia chắc hẳn là bà ngoại thật sự của Bùi Xuyên.
Thịnh Dương nhìn bức ảnh gia đình này, đột nhiên sau này mới phản ứng lại, Bùi Xuyên hình như chưa bao giờ kể cho cậu ấy nghe về quá khứ của hắn.
Cậu chỉ biết những sóng gió của Bùi thị, Bùi Xuyên bị đuổi ra nước ngoài, nhưng về mọi thứ trong quá khứ của Bùi Xuyên thì cậu hoàn toàn không biết gì.
Trong khoảng thời gian Thịnh Dương trầm tư này, một đôi tay ấm nóng vòng qua bụng cậu, Bùi Xuyên đặt cằm vào hõm cổ cậu, giọng điệu lười nhác: "Sao lại đứng ngẩn người ở đây một mình vậy?"
Thịnh Dương không ngờ Bùi Xuyên lại ra nhanh như vậy: "Anh sao lại ra ngoài rồi?"
Bùi Xuyên giọng có chút bất lực: "Đầu bếp cảm thấy anh ảnh hưởng đến tài năng của bà ấy."
Thực ra là Bùi Xuyên khó khăn lắm mới đến một lần, Khang Hân căn bản không nỡ để hắn làm những việc này, mượn cớ ảnh hưởng đến tài năng để đuổi hắn ra ngoài thôi.
Thịnh Dương chỉ vào người trong ảnh, hỏi: "Anh ơi, đây là mẹ anh sao?"
Ánh mắt Bùi Xuyên rơi vào khuôn mặt xinh đẹp và trong sáng của người phụ nữ trong ảnh, khẽ "ừm" một tiếng, hắn thì thầm với Thịnh Dương: "Hôm khác anh đưa em đi gặp bà ấy."
Nói đến đây, Thịnh Dương có chút căng thẳng.
Cậu nói: "Vậy bà ấy có cảm thấy em rất kỳ lạ không?"
Thực ra Thịnh Dương vẫn luôn cảm thấy mình rất kỳ lạ, là một quái thai, nên mới mang thai em bé.
Bùi Xuyên xen kẽ ngón tay mình vào các ngón tay của cậu, nắm chặt tay cậu: "Không đâu."
Hắn nói với Thịnh Dương:
"Bà ấy rất thích những đứa trẻ ngoan ngoãn như em."
"Vậy nên mẹ chắc chắn sẽ thích em."