Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bùi Xuyên đã chuẩn bị sẵn kế hoạch tìm người mua giúp Thịnh Dương những món đồ ngọt mà cậu đã làm cả đêm nhưng không bán được.
Ai ngờ chưa đầy một giờ, đủ loại đồ ngọt nhỏ đủ màu sắc và hình dạng trước mặt Thịnh Dương đã bán hết sạch.
Chỉ còn lại cái cuối cùng, Thịnh Dương chú ý thấy có một cậu bé cứ lén lút nhìn về phía này.
Quần áo của cậu bé kiểu dáng rất cũ, cũng rất rộng thùng thình, cả người nhìn không bẩn nhưng cũng có thể thấy là không được chăm sóc cẩn thận.
Cậu bé vừa giả vờ xem các bà các cô nhảy múa ở quảng trường, vừa lén dùng mắt nhìn về phía bánh dâu tây, còn lén nuốt nước bọt.
Cậu bé nhìn thấy quán đồ ngọt của anh trai dịu dàng, trắng trẻo, đẹp trai kia dần dần vơi đi, cuối cùng chỉ còn lại một cái.
Muốn ăn quá.
Cậu bé nghĩ, lại không tự giác đưa ánh mắt khao khát nhìn về phía cái bánh dâu tây cuối cùng, nhưng đúng lúc này lại đột nhiên không kịp phòng bị đối diện với ánh mắt mang theo ý cười của Thịnh Dương.
Mặt cậu bé đỏ bừng, vội vàng giả vờ đang nhìn chỗ khác.
Rất nhanh, cậu bé ngửi thấy một mùi đào rất thơm, trước mắt cũng xuất hiện cái bánh dâu tây mà cậu bé đã thích rất lâu.
Thịnh Dương ngồi xổm xuống, cười nói với cậu bé: "Cậu bạn nhỏ, anh trai phải tan làm rồi, cái này tặng cho em nhé."
Mặt cậu bé đỏ bừng, cậu bé bản năng muốn cầm lấy, nhưng lễ phép khiến cậu bé cố kìm nén d*c v*ng của mình.
Cậu bé nuốt nước bọt, rất không kiên định mà lắc đầu: "Cảm ơn anh trai, em không cần, em không thích ăn."
Thịnh Dương cười nói: "Vậy anh trai trong nhà có chút việc vội về, em có thể giúp anh trai ăn hết cái này được không?"
Cậu nói như vậy, cậu bé liền đỏ mặt nhận lấy, cậu bé còn hỏi: "Anh trai, anh về nhà có chuyện gì vậy?"
Nghe cậu bé hỏi vậy, Thịnh Dương hơi ngẩn người, sau đó mắt đào hoa hơi cong, ngữ điệu dịu dàng: "Vì anh trai phải về nhà để ở cạnh một anh trai khác."
———
Cậu bé cầm bánh vui vẻ đi rồi.
Thịnh Dương lúc này mới đứng dậy, đẩy xe của mình chầm chậm về nhà, đi ngang qua một cửa hàng hoa thì còn dùng cả tiền lương một đêm của mình mua một bó hoa, còn không quên dặn dò chủ tiệm hoa gói ghém đơn giản một chút.
Thịnh Dương một tay ôm hoa, một tay đẩy xe về đến cửa.
Lúc này cậu mới chú ý, đèn trong phòng hình như vẫn chưa bật.
Vậy có nghĩa là Bùi Xuyên vẫn chưa về.
"Hôm nay tăng ca muộn vậy sao?"
Thịnh Dương thấp giọng lẩm bẩm một câu.
Bùi Xuyên rõ ràng không lớn hơn cậu mấy tuổi, nhưng gánh vác lại nhiều hơn cậu rất nhiều, thật vất vả.
Thịnh Dương chuẩn bị mở cửa thì đột nhiên nhớ ra, cậu ấy hình như không biết mật khẩu nhà Bùi Xuyên.
Thịnh Dương còn đang do dự có nên gọi điện cho Bùi Xuyên không, đột nhiên cảm giác phía sau nóng lên.
"Xin lỗi."
Giọng Bùi Xuyên hơi trầm thấp: "Quên ghi vân tay cho cậu."
Nói như vậy, hắn liền nâng tay trái, giữ chặt ngón tay trắng nõn của Thịnh Dương, giúp cậu ghi vân tay.
Cả khuôn mặt Thịnh Dương đều muốn bốc cháy.
Cậu chưa từng nghĩ đến những chuyện này, cậu chỉ là một vị khách, sao có thể không biết xấu hổ mà ghi vân tay vào?
Chờ vân tay ghi xong, cậu còn quên không để Bùi Xuyên là chủ nhà vào trước, một mình ngây ngốc bước vào đại sảnh, bật đèn lên.
Lúc này Bùi Xuyên mới phát hiện cả khuôn mặt Thịnh Dương đều đỏ bừng.
Thịnh Dương nhìn hắn, hai tay run rẩy đưa bó hoa ra trước mặt Bùi Xuyên, đỏ mặt nói: "Cái này là em tặng anh."
Nói xong cậu còn không quên bổ sung: "Là... tiền hôm nay em tự kiếm được."
Bùi Xuyên rũ mắt nhìn cậu, trong đầu không khỏi hiện ra cảnh Thịnh Dương bị tiếp cận gần 18 lần trong vỏn vẹn một giờ.
Những người đó thuộc tính rất rõ ràng, đủ cả ABO, Omega chiếm đa số, tiếp đến là Alpha.
Cố tình người trước mắt này vẫn một bộ dạng ngây thơ mờ mịt, dường như hoàn toàn không biết ý đồ của những người đó khi cố ý thêm WeChat của cậu ấy.
Hắn liếc nhìn gáy trắng nõn mịn màng của Thịnh Dương, thầm nghĩ: Giờ không biết trên người đã dính bao nhiêu pheromone của người khác rồi, may mà hắn không ngửi thấy.
Bùi Xuyên thu lại suy nghĩ, rũ mắt nhìn Thịnh Dương, hỏi: "Vì sao muốn tặng ta hoa?"
Thịnh Dương kinh ngạc chớp chớp mắt, dường như hoàn toàn không nghĩ tới Bùi Xuyên lại hỏi câu này.
Cậu đã hiểu.
Đây nhất định là Bùi Xuyên đang khảo nghiệm cậu ấy.
Thịnh Dương chịu đựng ngượng ngùng, gương mặt đỏ bừng: "...Lấy lòng anh."
"Muốn theo đuổi anh trai."
Tâm trạng vốn ủ dột cả đêm, lại không hiểu sao nhẹ nhõm đi không ít khi nghe câu trả lời của Thịnh Dương.
Ánh mắt Bùi Xuyên trầm lắng: "Thật sao?"
Thịnh Dương chịu đựng sự bối rối, ngoan ngoãn gật đầu.
Bùi Xuyên nhắm mắt, yết hầu chuyển động một lát, hắn nhận lấy bó hoa từ tay Thịnh Dương.
Thịnh Dương sững sờ một chút, nhất thời không thể tin được.
Bùi Xuyên lại không cảm thấy hành vi của mình có ý nghĩa đặc biệt gì, hắn chỉ là để cậu nhóc yếu ớt không bị mỏi tay, nên mới nhận lấy.
Hơn nữa bó hoa này... cũng chỉ tạm được thôi.
Thịnh Dương khụ khụ, luôn cảm thấy cảnh này phải nói gì đó.
Cậu không có kinh nghiệm theo đuổi ai, nhưng luôn cảm thấy nếu Bùi Xuyên đã nhận hoa của mình, cậu nên làm gì đó.
Lúc này theo những bộ phim thần tượng cậu đã xem thì có phải đều nên...
Thịnh Dương nghĩ đến những cảnh đó, mặt cậu ấy nóng bừng.
Khi cậu khẽ cắn môi, chuẩn bị làm gì đó, lại nhìn thấy Bùi Xuyên đột nhiên xoay người tìm một chiếc bình hoa đơn giản cắm bó hoa đó vào, động tác rất tùy ý, nhưng lại như thể rất trịnh trọng.
Một tiếng trống thúc giục tinh thần, Thịnh Dương lại cạn kiệt.
Cậu thầm chỉ trích bản thân: Thịnh Dương à Thịnh Dương à, vừa nãy mày đang nghĩ cái gì vậy?
Khi Bùi Xuyên nghiêng đầu nhìn cậu, liền phát hiện tiểu Alpha không biết đang nghĩ gì mà cả người đỏ bừng.
Sau đó hắn lại đặt tầm mắt lên cánh tay sưng đỏ vì muỗi đốt của Thịnh Dương, lông mày không tự giác nhíu lại.
Thịnh Dương lại nhìn thấy Bùi Xuyên đi lên lầu hai, chờ hắn hoàn toàn rời đi xong, Thịnh Dương mới dụi dụi khuôn mặt nóng bừng của mình.
Không thể vội vàng, không thể làm chuyện như vậy khi Bùi Xuyên vừa mới có chút thiện cảm với mình.
Giang Thư đã từng nói với cậu ấy, hành vi như vậy là hành vi của Alpha tồi.
Thịnh Dương không muốn trở thành Alpha tồi, cậu chỉ muốn ở bên Bùi Xuyên thật tốt, dù chỉ như bây giờ, cậu đã rất mãn nguyện rồi.
Có thể cùng người mình thích sống dưới một mái nhà, mỗi ngày đều nhìn thấy hắn.
Thịnh Dương đã rất hạnh phúc.
"Cầm lấy."
Giọng Bùi Xuyên đột nhiên vang lên bên tai cậu ấy.
Thịnh Dương nhìn theo tiếng, chỉ thấy trong tay Bùi Xuyên có thêm một lọ nhỏ màu xanh lục.
"Thuốc chống ngứa."
Trong giọng Bùi Xuyên mang theo sự trào phúng chói tai, "Đừng để muỗi ăn thịt cũng không biết."
Thịnh Dương bị hắn nói rất ngượng ngùng, ngoan ngoãn cầm lấy lọ nhỏ: "Em biết rồi."
Ngón tay thiếu niên hơi lạnh, khiến Bùi Xuyên trong lòng như bị mèo con cào vậy.
Cảm giác này khiến hắn quá xa lạ, vì thế Bùi Xuyên lạnh mặt đi vào bếp.
Thịnh Dương vốn định đi giúp, nhưng lại bị Bùi Xuyên ngăn lại.
Giọng điệu của hắn rất lạnh: "Ra ngoài."
Thịnh Dương cứ thế uất ức rụt rè rút lại chân đã bước vào.
Cậu ngồi trên ghế sofa, nghiêng đầu nhìn cảnh tượng trong bếp.
Nhà bếp dùng cửa kéo trong suốt, Thịnh Dương có thể rất rõ ràng nhìn thấy Bùi Xuyên đang làm gì.
Giờ cậu mới phát hiện bộ đồ mà Bùi Xuyên hôm nay mặc không giống như vest, mà là kiểu trang phục thể thao giản dị.
Bùi Xuyên mặc vest sẽ có một vẻ lạnh lùng, khí chất khiến người khác không dám lại gần.
Nhưng hiện tại Bùi Xuyên mặc áo phông lại không hiểu sao toát ra một cảm giác hoàn toàn khác so với trước đây, không còn vẻ tinh anh của vest và giày da thường ngày, ngược lại có thêm vài phần khí chất thiếu niên hiếm thấy và khó thấy.
Lúc này hắn nhìn mới giống một người trẻ tuổi 23 tuổi.
Trong cuộc đời của người bình thường, 23 tuổi có thể vừa mới tốt nghiệp đại học, hoặc đang học thạc sĩ, hoặc mới bắt đầu đi làm, ngây thơ mờ mịt.
Là tuổi rất trẻ, nhưng Bùi Xuyên 23 tuổi thì sao?
Hắn rốt cuộc đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết và nỗ lực, mới từ một đứa con riêng bị mọi người ghét bỏ trở thành Bùi tổng kim tôn ngọc quý.
Bên ngoài đều nói Bùi Xuyên rất lợi hại, Bùi gia sinh ra đại nhân vật.
Nhưng những điều đó trong mắt Thịnh Dương đều chuyển hóa thành những khổ sở Bùi Xuyên đã từng trải qua.
Anh trai cậu không biết vì lý do gì, dần dần không yêu cười nữa, trở thành dáng vẻ lạnh lùng như hiện giờ.
Nhưng Thịnh Dương cũng không trách hắn, cậu rất rõ ràng nhớ rằng, Bùi Xuyên khi còn nhỏ ở Bùi gia cũng không được yêu thích, mỗi lần đến gặp cậu, trên người đều luôn có chút vết thương nhỏ.
Ngay cả một người thông tin lạc hậu như cậu, mỗi ngày ngoài đi học, đi làm thì chỉ ăn ngủ, cũng từng nghe nói những đứa con nhà Bùi gia kia để có thể kế thừa Bùi thị đã dùng mọi thủ đoạn, từ lâu đã ngầm gây ra sóng gió.
Thời trẻ cậu còn từng gặp hai anh trai lớn nhà Bùi gia, nhưng chưa đầy vài năm, họ đều lần lượt biến mất.
Kết cục cụ thể là thế nào, thực ra mỗi người đều biết rõ trong lòng.
Vậy Bùi Xuyên, đứa con riêng không được ưa thích, có thể ngồi vào vị trí hiện giờ, hắn rốt cuộc đã trải qua những gì?
Thịnh Dương không khỏi có chút đau khổ.
Năng lực hiện tại của cậu quá yếu, chỉ có thể mua cho Bùi Xuyên một bó hoa vô dụng.
Trong khi Thịnh Dương không ngừng tự trách mình, Bùi Xuyên cũng đã làm xong mấy món ăn đơn giản.
Hắn trong lòng rất kỳ lạ, tại sao rõ ràng lẽ ra Thịnh Dương phải làm để lấy lòng hắn, nhưng lại đều do chính hắn làm?
Khi đi ra, hắn còn nhìn thấy Thịnh Dương trong tay cầm lọ thuốc hắn đưa, vẫn còn ngây người nhìn về phía nhà bếp.
Ngay cả khi Bùi Xuyên đến trước mặt cậu cũng không cảm thấy.
"Sao vậy?"
Bùi Xuyên rũ mắt nhìn cậu ấy, "Sợ tôi cho cậu thuốc độc à?"
Thịnh Dương sững sờ một chút, lúc này mới nhận ra mình vừa nãy chỉ lo nghĩ chuyện mà quên bôi thuốc mỡ.
Da cậu trắng và non, muỗi mùa hè lại rất độc, một phát đốt liền sưng một cục to, đỏ một mảng.
Bùi Xuyên hiểu ra, cậu ấy muốn mình giúp bôi thuốc.
Hắn không khỏi cười lạnh trong lòng, quả nhiên là thủ đoạn hay, tặng hoa gì đó đều là cái cớ thôi, muốn nhân cơ hội đến gần mình mới là thật.
Hắn thì muốn xem tên lừa đảo này muốn làm gì.
Bùi Xuyên ngồi xuống, mở tay.
Thịnh Dương sững sờ một chút, ngoan ngoãn đặt lọ thuốc vào lòng bàn tay Bùi Xuyên.
Bùi Xuyên dùng lòng bàn tay dính một chút thuốc, nhẹ nhàng bôi lên da Thịnh Dương.
Thịnh Dương có chút không quen nói: "Em tự mình làm được mà."
Bùi Xuyên liếc nhìn cậu một cái, hoàn toàn không tin lời Thịnh Dương.
Vừa nãy rõ ràng có rất nhiều thời gian rảnh rỗi không bôi, cố tình đợi hắn đến mới 'nhớ ra', đây không phải là chiêu giật dây là gì?
Bùi Xuyên biết phương pháp tốt nhất của mình là trả lời một câu "ừ", nhưng hắn nhìn cái người khắp nơi đều là nốt đỏ, mặt cũng không thoát khỏi, nên không mở miệng.
Không phải hắn không muốn nói, cũng không phải hắn đau lòng, chỉ là Thịnh Dương lỡ khóc lên sẽ rất phiền.
Bùi Xuyên ngồi ở một bên, ngữ khí rất không kiên nhẫn nói: "Thôi, chờ cậu bôi xong tôi đều phải chết đói rồi."
Thịnh Dương bị hắn nói rất ngượng ngùng, cậu nhìn động tác của Bùi Xuyên, trong đầu hiện ra một ý nghĩ không mấy khả thi...
Cho đến khi Bùi Xuyên nắm lấy mắt cá chân cậu, một tay khác nhẹ nhàng bôi thuốc lên trên, Thịnh Dương mới có chút cảm giác chân thật.
Bùi Xuyên vậy mà đang bôi thuốc cho cậu.
Hắn nhìn vẻ mặt có chút thiếu kiên nhẫn, nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng.
Tên này sao mà bị đốt nhiều như vậy? Muỗi cũng đủ tinh mắt, bắt được đứa dễ bắt nạt là cắn.
"Gần đây trời nóng lắm."
Bùi Xuyên đột nhiên mở miệng, "Bị say nắng ngất xỉu đừng có ăn vạ tôi."
Thịnh Dương bị hắn nói rất ngượng ngùng, nhỏ giọng biện minh cho mình: "Sẽ không."
Bùi Xuyên không nói gì, tiếp tục bôi thuốc vào những chỗ sưng đỏ.
Hai người cứ thế lặng lẽ đợi, không ai nói chuyện.
Bùi Xuyên lạnh mặt bôi thuốc mỡ chống ngứa mát lạnh cho Thịnh Dương.
Thịnh Dương thì tự cho là mình rất kín đáo lén nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Bùi Xuyên.
Cho đến khi điện thoại của Thịnh Dương reo lên, phá vỡ sự im lặng này.
Thịnh Dương bắt máy, ngần ngại hỏi: "Alo?"
Chờ giọng nói đầu dây bên kia vang lên, Thịnh Dương mới phản ứng lại đối phương là Omega chủ động thêm WeChat của cậu tối nay.
Omega đó dùng giọng điệu vô cùng ngọt ngào hỏi cậu ấy: "Anh trai nhỏ, tuần này chúng ta có thể đi chơi cùng nhau không?"
Thịnh Dương sau khi nghe những lời này xong luôn cảm thấy nhiệt độ phòng dường như đột nhiên giảm xuống rất nhiều.
Nhưng Bùi Xuyên vẫn là vẻ mặt thờ ơ không liên quan đến mình, chỉ là lực tay không tự giác tăng thêm một chút.
Thịnh Dương nhìn nhìn Bùi Xuyên, lại nhìn nhìn điện thoại trong tay mình, rất không thuần thục nói dối: "Ngại quá, em, em ngày đó có thể có chút việc không đi được."
Tiểu Omega kia nói: "Nhưng em còn chưa nói là ngày nào mà."
Thịnh Dương xấu hổ đến mặt đều đỏ.
Tiểu Omega không chịu bỏ cuộc, nhất định phải có câu trả lời, nhưng Thịnh Dương đều lắp bắp, không trả lời được.
Cuối cùng cậu ta thở dài: "Anh đang từ chối tôi sao?"
Lời nói dối bị vạch trần khiến Thịnh Dương rất ngượng ngùng, cả khuôn mặt cậu ấy đỏ bừng, ấp úng không biết nên nói gì để giảm bớt sự xấu hổ.
Tiểu Omega thở dài một hơi nói: "Anh có phải đã có người mình thích rồi không?"
Một Alpha vừa đẹp trai lại ngây thơ như vậy, thực sự rất hiếm thấy.
Giọng cậu ta không lớn, nhưng đủ để Bùi Xuyên nghe rõ.
Thịnh Dương chỉ cảm thấy hơi thở nghẹn lại, động tác trên tay Bùi Xuyên cũng vô thức chậm lại rất nhiều.
Hắn thật sự rất tò mò, Thịnh Dương sẽ đưa ra câu trả lời như thế nào.
Một lúc lâu sau, hắn nghe thấy Thịnh Dương đỏ mặt, nói với Omega kia: "Ừm, tôi đã có người mình thích rồi, xin lỗi nhé."