Tự Nguyện Sa Bẫy - Thời Tinh Thảo

Chương 69

Trước Tiếp

“…”

Nghe rõ lời Úc Đình Quân nói, Vân Sơ lặng đi một lúc: “Ai mà nhiều chuyện thế không biết?”

Úc Đình Quân: “Hửm?”

Anh nhìn thẳng vào Vân Sơ, khóe môi hơi nhếch lên, bật cười hỏi: “Đấy là trọng điểm à?”

Vân Sơ cố tình, cô cố ý nói: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Úc Đình Quân: “Không phải.”

Anh nắm lấy tay Vân Sơ, nhìn dáng vẻ tinh quái của cô, không nhịn được mà gãi gãi vào lòng bàn tay cô, giọng điệu đầy mùi giấm chua: “Vân tiểu thư hồi đi học cũng được săn đón quá nhỉ.”

“Cũng bình thường thôi,” điểm này Vân Sơ không phủ nhận: “Chẳng lẽ đến tận hôm nay anh mới biết sao?”

Cô nhìn Úc Đình Quân, ý tứ vô cùng rõ ràng: “Em cứ tưởng Úc tổng biết từ lâu rồi chứ.”

Dù Vân Sơ chưa từng hỏi Úc Đình Quân, nhưng cô có thể chắc chắn rằng, lúc anh để mắt đến cô, nhất định đã từng điều tra qua.

Dù anh không tra đến tận trước thời đại học, thì chuyện ở đại học chắc chắn anh nắm rõ như lòng bàn tay.

Hồi đại học Vân Sơ cũng rất nổi tiếng, người theo đuổi cô đếm không xuể. Chuyện này ai cũng biết.

Úc Đình Quân bị lời của Vân Sơ làm cho nghẹn lời, anh nhìn cô với vẻ hơi bất lực.

Anh quả thực có biết, nhưng biết là một chuyện, còn tận tai nghe hàng xóm láng giềng của cô bàn tán lại là chuyện khác.

Tất nhiên, Úc Đình Quân không thực sự định tính sổ gì với Vân Sơ, anh chỉ muốn hỏi bạn gái mình xem sao mà cô lại có thể được yêu thích đến thế.

Nghe vậy, Vân Sơ có chút tự luyến nói: “Vì em xinh đẹp mà.”

Cô cảm thán: “Mọi người đều khá là thiển cận.”

Úc Đình Quân phì cười, giơ tay búng nhẹ vào trán cô: “Bạn gái anh từ bao giờ lại tự luyến thế này?”

Vân Sơ: “Đó là sự thật mà, không phải sao?”

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, Úc Đình Quân thật khó lòng mà trả lời là không phải.

Anh nhìn cô đắm đuối, nén ý cười nơi đáy mắt: “Phải.”

Anh thừa nhận Vân Sơ nói đúng, vì cô thực sự rất xinh đẹp.

Vân Sơ bị câu trả lời của anh làm cho vui vẻ, khóe môi khẽ cong lên: “Hàng xóm còn nói với anh chuyện gì nữa?”

Úc Đình Quân: “Nhiều lắm.”

“Ví dụ như?” Vân Sơ truy hỏi.

Úc Đình Quân úp úp mở mở: “Không nói cho em đâu.”

Vân Sơ: “…”

Cô cạn lời, lườm Úc Đình Quân một cái đầy vẻ giận dỗi.

Úc Đình Quân cười khẽ, nắm tay cô chặt hơn một chút: “Vân Sơ.”

Giọng điệu anh bỗng trở nên nghiêm túc khiến Vân Sơ thắc mắc: “Sao thế anh?”

Úc Đình Quân nhìn cô, nghĩ đến những chuyện hồi nhỏ của Vân Sơ mà hàng xóm vừa chia sẻ, anh chậm rãi lắc đầu: “Không có gì, chỉ muốn gọi tên em thôi.”

Vân Sơ á khẩu, dở khóc dở cười: “Chỉ vậy thôi ạ?”

Úc Đình Quân gật đầu.

Vân Sơ nghi ngờ nhìn anh, luôn cảm thấy chuyện không đơn giản như thế.

Cô nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Có phải họ kể khổ thay cho em không?”

Úc Đình Quân: “Thế nào gọi là kể khổ thay cho em?”

Vân Sơ: “Đúng như nghĩa đen thôi.”

Cô quan sát Úc Đình Quân: “Không có sao?”

Úc Đình Quân nheo mắt: “Em thấy họ sẽ làm vậy à?”

“Xác suất cao là có,” Vân Sơ nói: “Họ đã nói những gì?”

Vân Sơ khá hiểu hàng xóm láng giềng của mình. Sau khi mẹ và ông ngoại cô qua đời, hàng xóm xung quanh đối xử với cô và bà ngoại rất tốt.

Thêm vào đó, bà ngoại cô chưa bao giờ cãi vã với ai, tính tình lại hiền lành lương thiện, nên mối quan hệ với mọi người đều rất tốt.

Đây là lần đầu tiên Vân Sơ dẫn bạn trai về, nếu Úc Đình Quân chung sống hòa hợp với mọi người thì chắc chắn sẽ có người kể khổ cho Vân Sơ.

Tất nhiên, cũng không hẳn là kể khổ.

Chỉ là mọi người sẽ nói quá lên một chút khi kể với Úc Đình Quân về những chuyện hồi nhỏ của cô.

Úc Đình Quân trầm ngâm vài giây rồi hỏi Vân Sơ: “Em nghĩ họ sẽ nói thế nào?”

Vân Sơ liếc anh một cái: “Em không biết.”

Vì không biết nên cô mới hỏi anh chứ.

Úc Đình Quân mỉm cười, dắt Vân Sơ đi về phía trước, thong thả tản bộ: “Thực ra cũng chẳng nói gì nhiều.”

Vân Sơ: “Hửm?”

“Đại khái là kể về việc em bị người ta bắt nạt.” Úc Đình Quân nghiêng đầu nhìn cô: “Hồi tiểu học ấy.”

Vân Sơ ngẩn người, nhất thời chưa phản ứng kịp chuyện mình bị bắt nạt là chuyện gì.

Một lát sau, cô mới hỏi lại: “Hồi tiểu học ạ?”

Úc Đình Quân gật đầu, thấp giọng hỏi: “Giờ nghĩ lại còn thấy buồn không?”

Vân Sơ ngẫm nghĩ: “Bây giờ thì không ạ.”

Ngày xưa thì có.

Vân Sơ đã lờ mờ đoán được chuyện mà hàng xóm kể với Úc Đình Quân là gì rồi. Nếu là hồi tiểu học thì chắc hẳn là chuyện cô bị trêu chọc vì không có bố.

Bố mẹ Vân Sơ ly hôn từ khi cô còn rất nhỏ, lúc cô chưa có ký ức gì sâu đậm.

Bố cô vốn là người ở rể nhà cô, nên sau khi ly hôn, ông ấy liền rời đi.

Ông ấy đi đâu, Vân Sơ cũng không rõ.

Cô chỉ biết mình chưa từng gặp lại ông ấy nữa. Cô luôn sống cùng ông bà ngoại và mẹ.

Thực ra Vân Sơ không cảm thấy cuộc sống như vậy có gì không tốt. Cô mang họ mẹ, mẹ dịu dàng và đối xử với cô cực kỳ tốt, ông bà ngoại lại càng cưng chiều cô hết mực, nâng niu cô trong lòng bàn tay như một nàng công chúa nhỏ.

Hồi ông ngoại cô còn sống, điều kiện gia đình cũng rất khá giả.

Ông ngoại cô là giáo viên, tuy không hẳn là đại phú đại quý nhưng những gì Vân Sơ thích, những gì cô muốn, ông bà ngoại đều đáp ứng đầy đủ.

Điều duy nhất khiến Vân Sơ thấy tủi thân là sau khi đi học, trong khi bạn bè đều có bố mẹ đưa đón thì cô chỉ có ông bà ngoại hoặc mẹ.

Lúc đầu Vân Sơ cũng chẳng thấy có gì không ổn, tình yêu thương của mẹ và ông bà ngoại đã là quá đủ. Dù không có bố, cô vẫn rất hạnh phúc.

Nhưng ở trường luôn có một vài người bạn không có giáo dục, thiếu lễ phép.

Họ sẽ bàn tán sau lưng cô, thậm chí còn thêu dệt nên những câu chuyện loạn thất bát tao, vô cùng vô lý.

Bố mẹ Vân Sơ ly hôn như thế nào, cô quả thực không rõ.

Nhưng cô tin chắc rằng đó không phải là lỗi của mẹ mình.

Cũng chính vì thế, khi nghe thấy bạn học sau lưng chế giễu mình không có bố, nói mẹ cô đã làm chuyện gì đó nên bố mới bỏ rơi hai mẹ con, Vân Sơ đã rất tức giận và vô cùng tủi thân.

Vì chuyện này mà cô còn đánh nhau với bạn.

Do thân cô thế cô, không ngoài dự đoán, cô đã thua.

Chuyện đánh nhau khiến Vân Sơ bị mời phụ huynh.

Lẽ tự nhiên, chuyện này cũng đồn thổi khắp nơi. Sau sự việc đó, các anh chị khóa trên cùng trường đều khá bảo vệ cô.

“…”

Hồi đầu khi bạn bè hay bàn tán sau lưng, Vân Sơ đúng là đã từng bế tắc, từng nghĩ tại sao bố lại không cần mình và mẹ.

Có phải vì hai người chưa đủ tốt hay không.

Nhưng rất nhanh sau đó, mẹ đã nói với cô rằng chuyện này không liên quan đến Vân Sơ.

Họ ly hôn vì tình cảm nảy sinh vấn đề, giữa họ có những bất đồng, quan niệm khác nhau nên chọn cách chia tay.

Vân Sơ nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng cô hiểu rõ đó không phải lỗi của mình và mẹ.

Bố mẹ cô ly hôn chỉ đơn giản là vì duyên phận đã đi đến hồi kết.

Đến khi lớn thêm chút nữa, Vân Sơ hoàn toàn thấu hiểu chuyện bố mẹ ly hôn.

Nghe thấy câu trả lời của cô, Úc Đình Quân giơ tay kéo cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô để an ủi.

Cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay anh, Vân Sơ thoát khỏi dòng hồi ức, mỉm cười: “Em thật sự không sao đâu.”

Úc Đình Quân ừ một tiếng: “Cho anh ôm một lát.”

Anh chỉ muốn ôm cô một cái thôi.

Vân Sơ “ồ” một tiếng, không phản kháng nữa, để mặc Úc Đình Quân ôm mình.

Hai người đứng bên lề đường ôm nhau hồi lâu, có người đi ngang qua, đi xa rồi vẫn không quên ngoái đầu lại nhìn họ.

Vân Sơ thấy vậy, hơi ngại ngùng vùi đầu vào cổ Úc Đình Quân cọ cọ, nhỏ giọng: “Úc tổng, được chưa anh?”

Úc Đình Quân: “Hửm?”

“Có người đang nhìn tụi mình kìa,” Vân Sơ nhắc nhở: “Còn ôm nữa là hai đứa mình nổi tiếng khắp trấn này luôn đấy.”

Ở những nơi nhỏ bé thế này là vậy, có chuyện gì xảy ra là lan truyền rất nhanh.

Thậm chí rất có thể còn bị thêm mắm dặm muối kể ra ngoài.

Úc Đình Quân nhướn mày: “Gớm thế cơ à?”

Vân Sơ ừ một tiếng, lùi ra khỏi vòng tay anh: “Chẳng ngoa chút nào đâu ạ.”

Úc Đình Quân tự cười một mình, rủ mắt nhìn Vân Sơ đang đứng trước mặt, giơ tay xoa đầu cô, trầm giọng nói: “Sau này sẽ không thế nữa.”

Vân Sơ hơi ngẩn ra, hiểu được ý của câu nói này.

Cô mỉm cười: “Thực ra hồi đó em cũng đâu có thực sự bị bắt nạt. Em là người ra tay trước mà.”

Đối phương chế giễu cô, Vân Sơ nhịn không nổi nên mới động thủ đánh người.

Cô đánh người là có nguyên do, nhưng vẫn bị khiển trách.

Nghe vậy, Úc Đình Quân có chút bất ngờ, anh nhướn mày: “Bạn gái anh lợi hại thế sao?”

Vân Sơ phì cười, đôi mắt cong tít liếc anh một cái: “Đánh người mà cũng gọi là lợi hại ạ?”

Cô chẳng biết từ bao giờ Úc Đình Quân lại bảo thủ và dẻo miệng đến thế. Anh bây giờ trông rất giống một vị phụ huynh bảo vệ “con mình” một cách mù quáng.

Úc Đình Quân nắm lấy tay cô một lần nữa, dắt cô tiếp tục bước đi, nói một cách vô cùng tự tin: “Bạn gái anh đánh người thì đương nhiên là lợi hại rồi.”

Người khác đánh người thì anh không biết có được coi là lợi hại hay không, chứ Vân Sơ đánh người thì chắc chắn là lợi hại.

[Lời tác giả]

Úc tổng: Đáng lẽ nên tẩn cho chúng một trận.

Trước Tiếp