Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hôn thật lâu, Úc Đình Quân mới lưu luyến không rời mà buông Vân Sơ ra. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cô, giọng nói khàn khàn: “Vân Sơ.”
“…” Vân Sơ khẽ đáp một tiếng, biểu cảm có chút mơ màng.
Úc Đình Quân nhìn dáng vẻ cô lúc này, hầu kết khẽ chuyển động, anh thân mật cọ cọ chóp mũi mình vào mũi cô, làm nũng: “Em muốn đi tắm không?”
Vân Sơ thuận miệng đáp một câu theo bản năng, bỗng nhiên cô mở mắt ra: “Chẳng phải anh nên về phòng mình rồi sao?”
Úc Đình Quân rủ mắt: “Phòng anh không phải ở đây à?”
Anh chẳng có chút ngại ngùng nào, cứ thế mà thản nhiên nói.
Vân Sơ bị câu nói của anh làm cho nghẹn lời, định bảo không phải.
Lời vừa đến cửa miệng, Úc Đình Quân đã một lần nữa cúi đầu, cắn nhẹ vào khóe môi cô, giọng trầm thấp khàn khàn: “Thật sự nỡ để anh ở một mình sao?”
Vân Sơ á khẩu, không nhịn được mà nhắc nhở anh: “Thế này mà gọi là ở một mình à?”
Rõ ràng là hai người đang ở chung một nhà mà.
Úc Đình Quân đổi giọng một cách rất tự nhiên: “Ngủ một mình.”
Vân Sơ: “…”
Cô ngước mắt liếc nhìn Úc Đình Quân, có chút tò mò hỏi: “Anh không ngủ một mình được à?”
Vốn dĩ, Vân Sơ tưởng Úc Đình Quân sẽ bảo là được, chỉ là thế này thế kia thôi.
Cô vạn lần không ngờ tới, Úc Đình Quân lại có thể trả lời một cách không chút ngại ngùng, không chút chột dạ nào rằng: “Không được.”
Anh dừng lại một chút, thản nhiê mà nói: “Anh sợ.”
“?”
“…”
Vân Sơ không dám tin vào tai mình, cô mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt: “Anh nói cái gì?”
Úc Đình Quân rất kiên nhẫn lặp lại một lần nữa: “Anh sợ.”
Vân Sơ: “…”
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Úc Đình Quân, cô nhất thời câm nín.
Thấy dáng vẻ cạn lời của Vân Sơ, Úc Đình Quân nén ý cười nơi đáy mắt, cố ý hỏi: “Sao em không nói gì nữa?”
Vân Sơ mấp máy môi: “Em không biết phải nói gì nữa rồi.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Úc Đình Quân, không nhịn được hỏi: “Dì Tần có biết anh sợ ở một mình, sợ ngủ một mình không?”
Úc Đình Quân ừ hử một tiếng, nhướn mày: “Chuyện đó thì không thể để họ biết được.”
Vân Sơ: “Tại sao?”
Úc Đình Quân thong thả đáp: “Anh sợ họ lo lắng.”
Vân Sơ: “…………”
Cô im lặng luôn.
Trước đây cô không hề biết Úc Đình Quân lại có thể nói năng kiểu ngụy biện như vậy.
Trong căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Hồi lâu sau, Vân Sơ đẩy người trước mặt ra, quyết định không tiếp tục chủ đề này với anh nữa: “Em đi tắm đây.”
Úc Đình Quân ngước mắt: “Anh tắm cùng em nhé?”
“Không được,” Vân Sơ nhắc nhở anh, “Bà ngoại vẫn còn ở dưới lầu đấy.”
Úc Đình Quân: “…”
Anh khựng lại, vốn định bảo là chắc bà đã ngủ rồi, nhưng nghĩ lại mình là lần đầu tiên nghỉ lại nhà Vân Sơ, vẫn nên chú ý một chút thì hơn.
Bất đắc dĩ, Úc Đình Quân mới miễn cưỡng gật đầu: “Được rồi, em đi đi. Anh ở trong phòng đợi em.”
Vân Sơ nghẹn lời, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, cứ mặc kệ anh vậy.
Dù sao thì lúc này cô có nói gì cũng vô ích, cô phát hiện ra rồi, Úc Đình Quân đã hạ quyết tâm tối nay phải ở lại phòng cô.
Nhìn Vân Sơ vào phòng tắm, Úc Đình Quân đứng tại chỗ mỉm cười, rồi đi tới cửa phòng tắm nói với cô một tiếng, sau đó quay về căn phòng đã được sắp xếp cho mình.
Lấy máy tính xách tay xong, anh trở lại phòng Vân Sơ.
Phòng khách không có bàn làm việc, Úc Đình Quân cần làm việc thì đương nhiên phải qua bên chỗ Vân Sơ rồi.
Khi Vân Sơ tắm xong ở phòng tắm tầng hai quay về phòng, Úc Đình Quân đang ngồi làm việc tại chiếc bàn học cô thường dùng hồi cấp ba. Chiếc bàn học đó của cô không lớn lắm, bên trên còn đặt không ít đồ đạc, Úc Đình Quân ngồi ở đó trông có vẻ hơi chật chội, có chút “ấm ức”.
Ánh đèn trong phòng cũng không sáng lắm, hắt xuống chỗ anh, in bóng anh lên tường.
Vân Sơ đứng ở cửa nhìn một lúc. Trước ngày hôm nay, trước khoảnh khắc này, cô chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày Úc Đình Quân đến quê ngoại của mình, thậm chí còn rúc trong căn phòng không mấy rộng rãi của cô để xử lý công việc công ty.
Vân Sơ đang mải suy nghĩ thì người đang quay lưng về phía cô dường như có cảm ứng, quay đầu lại nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau.
Úc Đình Quân nhướn mày: “Đứng đó làm gì? Không lạnh à?”
Lúc này Vân Sơ mới cất bước vào phòng: “Có một chút.”
Úc Đình Quân đứng dậy, nhìn mái tóc đang được quấn trong khăn tắm của cô: “Máy sấy tóc ở đâu?”
Vân Sơ: “Chắc là ở trong ngăn kéo tủ quần áo ạ.”
Úc Đình Quân liền mở ngăn kéo tủ, tìm ra chiếc máy sấy tóc đã lâu không dùng đến.
Anh bảo Vân Sơ ngồi xuống chiếc ghế trước bàn học, cắm điện máy sấy, sau đó hỏi cô: “Sấy ở đây nhé?”
Vân Sơ nhìn một chuỗi động tác của anh, chậm rãi chớp mắt: “Anh sấy cho em à?”
Úc Đình Quân rủ mắt: “Không muốn sao?”
Vân Sơ ngước lên nhìn anh: “Không phải ạ.”
Thực ra Úc Đình Quân từng sấy tóc cho cô, hôm nay cũng chẳng phải lần đầu tiên.
Nhưng trước đây Úc Đình Quân sấy tóc cho Vân Sơ đa phần là vì cô mệt đến mức không muốn động đậy, lúc đầu óc không tỉnh táo. Còn như hôm nay, khi cô vẫn còn rất tỉnh táo, cũng không thấy mệt mỏi thì thường anh sẽ không can thiệp vào mấy việc này.
Dĩ nhiên, hồi ở Bắc Thành, Vân Sơ cũng chẳng cho anh cơ hội đó.
Mỗi khi gội đầu xong cô đều sấy khô ngay trong phòng tắm.
Phòng tắm ở quê quá lạnh, Vân Sơ phải đứng đó sấy nên cô chọn quay về phòng.
Biết cô đang nghĩ gì, Úc Đình Quân thấp giọng: “Lỗi tại anh.”
Vân Sơ: “Hả?”
Sao lại bảo lỗi tại anh?
Úc Đình Quân nghiêm túc nói: “Anh làm việc này hơi ít.”
Nếu không thì Vân Sơ cũng chẳng cần phải xác nhận lại xem có đúng là anh muốn sấy tóc cho cô hay không.
Trong những chuyện thế này, Úc Đình Quân đặc biệt biết cách tự kiểm điểm.
Thậm chí đôi khi còn kiểm điểm hơi quá đà.
Vân Sơ: “…”
Cô lờ mờ cảm thấy câu nói này của Úc Đình Quân có chút gì đó hơi mỉa mai, châm chọc.
Nghĩ vậy, Vân Sơ hỏi: “Anh nói nghiêm túc đấy chứ?”
Úc Đình Quân: “Không giống sao?”
Vân Sơ thành thật: “Em thấy anh đang nói kháy em thì có.”
Úc Đình Quân: “…”
Anh bật cười thành tiếng, đưa tay gõ nhẹ vào đầu Vân Sơ: “Nghĩ linh tinh cái gì thế.”
Làm sao anh có thể nói kháy cô cho được.
Vân Sơ nhướn mày: “Suy nghĩ bình thường thôi mà.”
Úc Đình Quân cạn lời, đưa tay nhéo nhéo má cô, bật công tắc máy sấy, bắt đầu sấy tóc cho cô.
Luồng gió ấm áp thổi tới, Vân Sơ thoải mái nhắm mắt lại.
Không phải tự sấy tóc đúng là rất dễ chịu, động tác của Úc Đình Quân rất dịu dàng, ngón tay anh luồn qua những lọn tóc của Vân Sơ, không hề làm cô đau.
Tóc Vân Sơ khá dày lại còn dài, mỗi lần sấy tóc đều phải mất tầm hai mươi phút.
Sấy khô tóc xong, Úc Đình Quân đặt máy sấy xuống: “Xong rồi.”
Vân Sơ đưa tay lên sờ thử, khen ngợi: “Tay nghề của Úc tổng khá đấy.”
Nghe thấy câu này, Úc Đình Quân khẽ nhướn mày, đôi mắt chứa chan ý cười nhìn cô: “Có phần thưởng không?”
“Có chứ,” Vân Sơ nói một cách rất nghiêm túc.
Úc Đình Quân: “Hửm?”
Anh có chút ngạc nhiên.
Vân Sơ chỉ chỉ ra ngoài: “Thưởng cho anh đi tắm đấy.”
“…”
Úc Đình Quân im lặng vài giây: “Đây mà là phần thưởng à?”
Vân Sơ gật đầu: “Đúng vậy.”
Úc Đình Quân nhìn dáng vẻ cố nén cười của cô, bất đắc dĩ gật đầu: “Được, anh đi tắm.”
Anh nhắc nhở Vân Sơ: “Đợi anh đấy.”
Vân Sơ liếc anh một cái, rất muốn hỏi anh là tại sao cô phải đợi anh.
Lời vừa đến cửa miệng, Vân Sơ lại thấy không nên hỏi như vậy. Cô sợ Úc Đình Quân sẽ buông lời phóng khoáng khiến cô không chống đỡ nổi.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ liền ậm ừ đáp một tiếng.
Sau khi Úc Đình Quân đi tắm rửa, Vân Sơ làm xong các bước dưỡng da.
Cô nằm xuống giường, bắt đầu thấy hơi buồn ngủ.
Để tránh việc ngủ thiếp đi trước khi Úc Đình Quân tắm xong quay lại, cô cố gắng cầm điện thoại lên.
Vừa mới mở điện thoại ra, Vân Sơ đã thấy Hy Tiếu Văn và Trang Như Mạn đang trò chuyện trong nhóm, còn nhắc tới cả cô nữa.
Vân Sơ kịp thời lộ diện, hỏi: 「Mọi người đang nói gì về tớ thế?」
Hy Tiếu Văn: 「Cậu chẳng phải đều thấy hết rồi sao?」
Vân Sơ: 「…」
Trang Như Mạn: 「Nói là cậu sau khi về quê thì mất tích luôn ấy.」
Vân Sơ: 「Làm gì có, tớ vẫn luôn bận mà.」
Thực ra cũng chẳng phải bận rộn gì, chính cô cũng thấy khá kỳ lạ. Sau khi về quê, cô chẳng muốn động vào điện thoại, thậm chí còn hay quên mang theo điện thoại bên người.
Hy Tiếu Văn: 「Bận gì thế? Úc tổng cùng cậu về rồi, anh ấy thích nghi tốt chứ?」
Vân Sơ ngẫm nghĩ về biểu hiện ngày hôm nay của Úc Đình Quân, rồi kể cho hai người bạn: 「Hiện tại mà nói thì cũng khá ổn.」
Trang Như Mạn: 「Thế là được rồi.」
Vân Sơ: 「Ừ ừ.」
Ba người tán gẫu trong nhóm một lúc thì Úc Đình Quân tắm xong quay lại.
Thấy vẻ mặt rạng rỡ của Vân Sơ, anh thấp giọng hỏi một câu: “Đang trò chuyện với ai mà vui thế?”
Vân Sơ: “Với Tiếu Văn và mọi người ạ.”
Úc Đình Quân khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Lát sau, Úc Đình Quân rất tự nhiên đi tới bên giường, vén chăn lên giường. Sau đó, anh lại cực kỳ thuận tay mà ôm Vân Sơ vào lòng, hôn lên má cô, giọng nói thấp thấp: “Buồn ngủ chưa?”
Vân Sơ: “…”
Cô bị một chuỗi động tác tự nhiên của anh làm cho kinh ngạc, lặng lẽ mỉm cười: “Có một chút ạ.”
Cô cũng chẳng buồn vùng vẫy, tự nhiên tựa vào lòng Úc Đình Quân, khẽ chớp chớp mắt: “Còn anh?”
“Cũng ổn.” Úc Đình Quân trả lời cô, thân mật chạm vào môi cô: “Đi ngủ nhé?”
Vân Sơ ừ một tiếng: “Chúc anh ngủ ngon.”
Úc Đình Quân mỉm cười, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô: “Ngủ ngon.”
Đêm đầu tiên quay về quê, Vân Sơ chìm vào giấc ngủ rất thuận lợi.
Dẫu cho đã lâu không về, nhưng khi quay lại, cô luôn có thể ngủ rất ngon. Bởi vì cô hiểu rất rõ, đây là nơi có thể cho cô cảm giác an toàn.
Úc Đình Quân nhìn người đang say ngủ trong lòng, nhìn chằm chằm một lúc lâu mới nhắm mắt lại, cùng Vân Sơ chìm vào giấc ngủ.
Đêm dài đằng đẵng, đêm mùa đông vì sự nương tựa, thân mật của họ mà trở nên ấm áp hơn.
Hai ngày sau đó, Úc Đình Quân và Vân Sơ cùng bà ngoại đi dạo phố mua đồ Tết.
Không chỉ có vậy, Úc Đình Quân còn làm quen một lượt hết thảy hàng xóm láng giềng phía bên Vân Sơ, bao gồm cả những người họ hàng còn chút qua lại.
Có một số người hàng xóm mà Vân Sơ đã quên cả tên, quên cả cách xưng hô, vậy mà Úc Đình Quân lại nhớ hết sạch.
Khi nghe thấy anh chào hỏi đối phương, Vân Sơ đã sững sờ luôn.
“Sao anh biết ông ấy tên là gì?”
Vừa mới chào hỏi xong với một người hàng xóm không mấy quen thuộc, Vân Sơ hỏi Úc Đình Quân.
Úc Đình Quân: “Hôm qua đã giới thiệu qua rồi.”
“Hôm qua ạ?” Vân Sơ kinh ngạc.
Úc Đình Quân khẽ gật đầu, kể cho cô: “Lúc em đang ngủ trưa, anh cùng bà đi mua đồ nên đã làm quen rồi.”
Vân Sơ: “…”
Nghe Úc Đình Quân nói xong, cô im lặng luôn.
Câm nín một hồi, Vân Sơ nhỏ giọng: “Anh sắp thành người thạo tin nhất cái thị trấn này của tụi em rồi đấy.”
Úc Đình Quân cười khẽ, chẳng khiêm tốn chút nào mà nói: “Cũng tạm, mối quan hệ thì chắc chắn là có rồi.”
Vân Sơ nghẹn lời: “Anh cần mối quan hệ ở thị trấn tụi em làm gì?”
Chẳng lẽ Úc Đình Quân còn dự định đến đây đầu tư? Vân Sơ nghiêm túc suy nghĩ một chút, xem chỗ họ có cái gì đáng để Úc Đình Quân đầu tư không.
Hình như là không có.
Úc Đình Quân nhìn cô đầy thâm ý: “Tạm thời chưa biết, nhưng có vẫn tốt hơn là không.”
Lời này nói ra, Vân Sơ chẳng có cách nào phản bác được.
Im lặng một thoáng, Úc Đình Quân bỗng nhớ ra chuyện gì đó, hỏi cô: “Đúng rồi, hôm qua lúc anh cùng bà ra ngoài, anh có nghe thấy mấy người hàng xóm kể một vài chuyện hồi em học cấp ba.”
“?”
Vân Sơ: “Chuyện gì thế ạ?”
Úc Đình Quân rủ mắt nhìn cô, có chút ghen tuông: “Họ bảo hồi em học cấp ba, các bạn nam sinh đều tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được đưa em về nhà.”
[Lời tác giả] Vân Sơ: Đúng vậy thì sao nào.
Úc tổng: .