Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Chương 96

Trước Tiếp

"Bà xã, uống chút sữa mạch nha lót dạ đã."

Khi Sở Ngọc một tay bưng chiếc ca tráng men, một tay cầm hộp bánh quy đi tới, Cố Phương Bạch đã cất tờ giấy viết thư lại chỗ cũ.

Nước đun từ sáng, phích nước tuy là đồ mới nhưng sau mười tiếng đồng hồ cũng chỉ còn khoảng bốn mươi, năm mươi độ, vừa vặn để uống ngay. Cố Phương Bạch theo thói quen chỉ uống một nửa rồi đưa phần còn lại cho chồng.

Sở Ngọc lắc đầu: "Sữa mạch nha chỉ còn nửa hộp thôi."

Thấy chồng không nhận, Cố Phương Bạch dứt khoát đưa ca nước đến tận miệng anh: "Đồng nghiệp của em, cái cô Tạ Phương ấy, chị họ cô ấy làm nhân viên bán hàng ở hợp tác xã cung tiêu. Phương Phương nói rồi, cần mua gì cứ tìm cô ấy giúp đỡ."

Đây đúng là một chuyện tốt, Sở Ngọc không từ chối nữa nhưng cũng không đưa tay đón lấy mà cứ thế nương theo tay vợ, uống cạn chỗ sữa mạch nha còn lại.

Cố Phương Bạch hài lòng, lại đút cho Phó đoàn Sở một miếng bánh quy rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.

Trạm y tế cách khu tập thể khoảng mười phút đi bộ, hai vợ chồng không đi xe đạp mà sóng vai thong dong đi bộ qua đó.

Đang giờ cơm tối, khu tập thể là lúc náo nhiệt nhất. Trên đường gặp không ít người, ai hỏi gì thì hai vợ chồng đều lấy cớ đi cửa hàng tạp hóa vì chuyện chưa xác định chắc chắn.

May mà bác sĩ già Phòng Hữu Lượng bản lĩnh đầy mình, chỉ bắt mạch một lát đã cười gật đầu: "Thật sự mang thai rồi."

Tuy thông qua việc chậm kinh nguyệt đã có sự nắm chắc cơ bản nhưng khoảnh khắc nhận được câu trả lời từ người có chuyên môn, hai vợ chồng vẫn không giấu nổi niềm vui sướng trên mặt.

Đặc biệt là Sở Ngọc, mấy đêm trước rõ ràng đã bám lấy bác sĩ hỏi đi hỏi lại, giờ vẫn không nhịn được mà lải nhải hỏi thêm bao nhiêu điều cần lưu ý.

Tất nhiên Phó đoàn Sở biết rõ mình hơi phiền phức, lúc ra về đã lén nhét cho bác sĩ già một bao thuốc lá. Anh không hút thuốc, cũng không ham rượu, nhưng hai thứ này trong nhà luôn sẵn có, chuyện đối nhân xử thế là không thể tránh khỏi.

Cố Phương Bạch nhân cơ hội hỏi thăm về việc thi lấy chứng chỉ hành y.

Bác sĩ Phòng ngạc nhiên: "Tiểu Cố muốn làm bác sĩ sao?"

Sở Ngọc cũng ngạc nhiên nhìn vợ, trước đây chưa từng nghe cô nhắc tới.

Cố Phương Bạch xua tay: "Dạ không, cháu chỉ nghĩ học thêm một kỹ năng là thêm một con đường, nếu thi được cái chứng chỉ gì đó thì cũng coi như có một cái nghề trong tay ạ."

Thời đại này ai đã có "bát cơm sắt" mà còn đi học thêm nghề khác chứ?

Bác sĩ Phòng không hiểu nổi nhưng nhớ lại động tác xử lý vết thương nhanh nhẹn của Tiểu Cố cho các chiến sĩ bị thương trước đó, ông vẫn nghiêm túc trả lời: "Thi cá nhân là không thể nào."

Cố Phương Bạch gật đầu: "Cháu biết ạ."

Bác sĩ Phòng nói tiếp: "Nếu cháu thực sự muốn thi, sau này tôi sẽ thử bản lĩnh của cháu... Mỗi Chủ nhật trích ra nửa ngày, thử trong vài tháng, cũng có thể là một hai năm... Nếu không đạt thì thôi, vạn nhất đạt được sự công nhận của tôi, lão già này có thể cho cháu theo diện 'sư thừa' (truyền nghề), có sư thừa rồi mới có thể nhờ đơn vị viết thư giới thiệu."

"Cảm ơn bác sĩ Phòng." Đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn, Cố Phương Bạch nghiêm túc cảm ơn.

Thấy cô gái nhỏ đầy vẻ cảm kích, bác sĩ Phòng khá bùi ngùi: "Không có gì phải cảm ơn, thời này bác sĩ có thực tài ít quá, nếu cháu thực sự thi được chứng chỉ thì coi như lão già này làm được một việc tốt, chỉ là..."

Cố Phương Bạch truy vấn: "Chỉ là gì ạ?"

Bác sĩ Phòng nói thật lòng: "Bác sĩ ở đâu cũng là nhân tài khan hiếm, nếu cháu thực sự có chứng chỉ hành y, đơn vị e là sẽ điều động vị trí công tác của cháu đấy."

Điểm này Cố Phương Bạch đúng là chưa nghĩ tới, nhưng mà... từ vị trí bác sĩ phát triển thành pháp y thì danh chính ngôn thuận hơn ở phòng thư ký nhiều.

Nhưng nếu thực sự đi làm bác sĩ, sau này muốn điều chuyển sang Cục thành phố sẽ càng khó hơn phải không?

Thôi bỏ đi, cứ tạm ở phòng thư ký đã... luôn có cách giải quyết thôi.

Sau khi tự nhắc nhở bản thân không được vội vàng, Cố Phương Bạch cố gắng đè nén những suy nghĩ hỗn độn trong đầu xuống: "Cảm ơn bác sĩ Phòng, cháu sẽ suy nghĩ kỹ ạ."

Phòng Hữu Lượng khoan thai đáp: "Không vội, cứ từ từ suy nghĩ, ít nhất đợi thai nhi ổn định rồi tính."

"Cháu cũng định thế ạ..." Một lần nữa cảm ơn xong, Cố Phương Bạch mới đứng dậy cáo từ.

Vừa ra khỏi cổng trạm y tế, Sở Ngọc lập tức hỏi sự tò mò nãy giờ: "Bà xã, em thực sự muốn thi sao? Mỗi tuần đều phải đến nửa ngày đấy, đi làm đã vất vả lắm rồi."

Vì ước mơ, hay có thể nói là dã tâm thì có gì là không vất vả chứ? Hơn nữa nguyên thân không học y chuyên nghiệp, cô muốn hợp thức hóa mọi chuyện, mỗi một bước đi đều phải hợp tình hợp lý, danh chính ngôn thuận...

Tất nhiên điều quan trọng nhất là Cố Phương Bạch tin tưởng vào nền tảng kiến thức vững chắc mình từng học, biết đâu chỉ một hai tháng bác sĩ Phòng đã hài lòng rồi.

Nghĩ đến đây, cô trấn an chồng: "Chỉ là tự nhiên thấy hứng thú thôi... Anh yên tâm, em chắc chắn sẽ đặt bản thân và con lên hàng đầu."

Vợ mình vốn không phải hạng người khiến người khác phải lo lắng, giờ lại nhận được lời hứa của cô, Sở Ngọc không nhìn chằm chằm vào chuyện đó nữa. Sau đó vì quá vui mừng, anh vô thức đưa tay định đỡ lấy cô.

"Đang ở ngoài đường mà." Cố Phương Bạch gạt tay chồng ra, tỏ ý mình vẫn khỏe chán rồi mới chuyển chủ đề: "Chuyện của bố mẹ, anh định gửi thư cho họ thế nào?"

Sở Ngọc: "Để xem dạo này lão Lý có vụ án nào phải về nông thôn không, nếu có thì nhờ cậu ấy mang qua, không thì tuần sau anh tự mình chạy một chuyến."

Vào tháng 11, thời tiết càng lúc càng lạnh, tuyết rơi càng lúc càng dày, Cố Phương Bạch thực sự không yên tâm để chồng đi đêm, cô đề nghị: "Nếu thực sự phải qua đó thì chọn ban ngày đi, chỉ cần không mang quá nhiều nhu yếu phẩm thì ban ngày cũng không sao."

Biết vợ lo lắng cho mình, Sở Ngọc thấy ấm áp trong lòng: "Anh cũng tính thế... Đúng rồi, bên chỗ anh cả cũng phải báo một tiếng."

Nhắc đến chủ đề này, Cố Phương Bạch lại nảy sinh lo âu: "Đúng là phải nói một tiếng... Gần đây anh có nhận được tin tức gì của anh họ không? Anh ấy có thuận lợi không?"

Từ lần gặp trước đến nay đã gần một tháng, chắc cũng sơ bộ đứng vững chân rồi chứ?

Nhưng mà... thời đại này, mức độ đấu đá và bấp bênh ở các cơ quan chính phủ mạnh hơn trong quân đội nhiều.

Ngay cả Phó đoàn Sở nhà cô lúc mới đến còn gặp không ít khó khăn, tháng đầu tiên gần như ngày nào cũng tăng ca đến khuya, huống chi là tình cảnh bên phía anh họ.

Nghĩ đến đây, lông mày Cố Phương Bạch nhíu chặt hơn, cân nhắc khả năng ngày mai đi thăm anh họ...

Sở Ngọc trấn an: "Đừng lo, lúc họp anh có nghe Trung đoàn trưởng nhắc đến vài lần, cơ bản toàn là khen ngợi."

"Ngày mai cả hai chúng ta đều nghỉ, hay là đi thăm anh cả đi?" Một tuần chỉ được nghỉ một ngày, Cố Phương Bạch vốn định ngủ nướng một trận thật ngon để thả lỏng đầu óc, nhưng nghĩ đến sự tốt đẹp của người thân, cô thấy không đi thăm thì ngủ không yên giấc.

Sở Ngọc không muốn vợ bôn ba lúc này, nghĩ sao nói vậy, cuối cùng bồi thêm một câu: "Anh lái xe đi thăm anh cả, hay là gọi cả lão Lý đi cùng nhé?"

Cố Phương Bạch cười: "Gọi lão Lý làm gì? Để chống lưng cho anh cả em à?"

Sở Ngọc đầy ẩn ý: "Cái 'nền tảng' nghe qua lời đồn sao hiệu quả bằng mắt thấy tai nghe."

Đúng vậy... biện pháp tuy cũ kỹ nhưng thực sự hữu dụng.

Cố Phương Bạch thở dài một tiếng sau đó lại có chút hưng phấn: "Các anh mặc đồng phục đi à? Em cũng mặc rồi đi cùng luôn nhé!"

Nói ra thì từ lúc nhận được cảnh phục, cô mới chỉ mặc thử ở nhà một lần để soi gương, chưa mặc ra đường lần nào.

Có hai nguyên nhân: Thứ nhất, quần áo chỉ có một bộ, mặc hỏng chỉ có nước vá.

Thứ hai, các đồng nghiệp trong phòng đều nói chỉ khi có dịp trọng đại mới mặc đồng phục, ngày thường không cần mặc. Cũng vì vậy mà bộ cảnh phục Cố Phương Bạch hằng mong ước suốt hai kiếp vẫn chưa được mặc ra ngoài lần nào.

Nếu ngày mai mặc đồng phục đi thăm anh họ...

Ái chà chà, nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi. Bây giờ cô cũng là người "ăn cơm nhà nước" rồi đấy nhé. Đắc ý!

"Đừng nghĩ nữa, cho dù anh đồng ý đưa em đi, anh cả có bằng lòng không? Biết em mới mang thai đã chạy loạn, anh ấy không mắng người mới lạ."

Điều Sở Ngọc không nói là người bị mắng sẽ chỉ là anh, thậm chí có khi còn bị ăn đòn.

Cố Phương Bạch định nói cô đi làm hằng ngày cũng ngồi xe suốt đấy thôi! Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, cô đã nhớ tới bản tính thù dai của anh cả, lập tức ngoan ngoãn: "Thế thì em đợi đủ ba tháng rồi mới đi thăm anh ấy vậy."

"!!!"

Đây là lần đầu tiên Sở Ngọc phát hiện ra lại có người khiến vợ mình phải e dè...

Anh cả đáng sợ đến mức này sao.

Hai vợ chồng trẻ đều không có khái niệm phải giữ kín tin mang thai trong vòng ba tháng đầu. Cộng thêm việc Sở Ngọc toàn tâm mong muốn trên đường vợ đi làm, các chị dâu khác có thể giúp đỡ trông nom một hai.

Thế là khi quay lại khu tập thể, gặp người hỏi thăm, anh chủ động tiết lộ tin vợ mang thai.

Đúng rồi, Phó đoàn Sở luôn thích tuyên dương sự tốt đẹp của vợ.

Cho nên trong lúc đó, anh còn giả vờ như vô tình kể luôn chuyện công việc của vợ được công nhận và chiến tích rinh về phần thưởng là chiếc chậu tráng men.

Thế vẫn chưa đủ. Sau khi về nhà, ổn định chỗ ngồi cho vợ, Phó đoàn Sở còn đặt chiếc chậu tráng men ở nơi dễ thấy nhất trong phòng khách... trên bàn ăn.

Cố Phương Bạch giật giật khóe miệng: "Anh làm gì thế?"

Sở Ngọc đầy vẻ hiển nhiên: "Lát nữa chắc chắn có các chị dâu sang chơi, phải khoe một chút!"

"Huân chương của anh sao không mang ra khoe?" Cố Phương Bạch cạn lời đỡ trán.

"Cái đó khác! Huân chương thì nhà nào trong khu tập thể này mà chẳng có?!"

Lời này khiến Cố Phương Bạch sững người...

Phải rồi, thời này chiến tranh nhiều, hy sinh nhiều, những sĩ quan này ai mà trên người không có vết thương đao súng, có huân chương thực sự chẳng tính là chuyện hiếm lạ. Nhưng sao trong lòng cô bỗng dưng lại thấy xót xa ghê gớm...

"... Bà xã? Em không vui sao? Không vui thì anh không đặt ở đây nữa."

Cố Phương Bạch sực tỉnh, nhìn thẳng vào ánh mắt lo lắng của chồng, cô mỉm cười lắc đầu: "Không có không vui, ngược lại em rất vui vì thấy anh hào hứng như thế. Muốn khoe thì cứ khoe đi!"

"Vợ anh thật tốt!" Sở Ngọc vui sướng trong lòng, nâng lấy má vợ cúi người hôn liên tiếp mấy cái "chụt chụt", rồi hớn hở vào phòng ngủ tìm một miếng vải đỏ, thắt một bông hoa đỏ lớn buộc vào chiếc chậu tráng men rồi mới đặt lại giữa bàn.

Cố Phương Bạch: "......"

Không ngoài dự đoán, sau khi hai vợ chồng ăn cơm tối xong, những chị dâu thân thiết lần lượt xách đồ ghé qua.

Đồ đạc không nhiều nhưng ở thời đại này cũng rất quý giá. Nhà này mười quả trứng gà, nhà kia hai lạng đường đỏ... mười mấy nhà cộng lại cũng thành một đống không nhỏ.

Cố Phương Bạch tự nhiên không muốn nhận, cô không thiếu tiền, không thiếu phiếu, không thiếu kênh mua đồ tốt, chưa kể bác trai bác gái và anh chị họ thỉnh thoảng lại gửi bưu kiện qua...

"Bạch phú mỹ" những năm sáu mươi chính là cô đây!

Ngặt nỗi dù Cố Phương Bạch từ chối thế nào, các chị dâu sau khi báo hỷ vẫn kiên trì để đồ lại. Tất nhiên trong lúc đó không thể thiếu những lời khen ngợi dành cho chiếc chậu tráng men cực kỳ nổi bật trên bàn...

"... Em đấy, đúng là quá khách sáo rồi. Bình thường nhà khác mang thai, những nhà chơi thân cũng đều ghé qua tặng chút quà mà."

Dư Hiến Liên thấy mình và Phương Bạch là bạn thân thiết thực sự nên khi những người khác lần lượt ra về, chị không những không vội đi mà còn giúp phân loại đồ đạc.

Cố Phương Bạch bất đắc dĩ: "Tặng một nắm rau khô là được rồi, cần gì những thứ đồ tốt này?"

Liễu Hà Thanh giải thích: "Bình thường thì thế, nhưng chẳng phải em đã tìm việc làm cho mọi người sao? Ai cũng ghi nhớ trong lòng đấy."

Cố Phương Bạch: "Chẳng phải trước đây đã tặng một lần rồi sao?"

Dư Hiến Liên lườm một cái: "Thế thì thấm tháp gì? Đi làm một tháng thu nhập mấy chục đồng cơ mà, mới bấy nhiêu đồ này thôi sao. Em cứ chờ xem, đến lúc em sinh con, chắc chắn họ còn tặng nữa cho xem."

Cố Phương Bạch: "......"

Thấy vẻ mặt đau đầu của Phương Bạch, Dư Hiến Liên cười ha hả.

Liễu Hà Thanh cạn lời: "Cười ngốc cái gì? Nhà ai tặng món gì đều phải giúp Phương Bạch lấy bút ghi lại, toàn là nhân tình phải trả cả đấy."

Dư Hiến Liên đổi sắc mặt trong một giây, chị không thể tin nổi chỉ vào mình: "Tôi viết?"

Liễu Hà Thanh liếc xéo, hỏi giọng lạnh lùng: "Thế để tôi viết?"

Dư Hiến Liên rụt cổ: "Tôi viết thì tôi viết."

Nói xong lại nhìn Phương Bạch, cố gắng đấu tranh: "Chữ chị còn chưa nhận hết, viết cũng không đẹp."

Cố Phương Bạch nén cười, rất tâm lý đáp: "Không sao, nhìn hiểu là được, chữ nào không biết viết thì chị cứ khoanh tròn, em đoán được."

Dư Hiến Liên ỉu xìu: "Em gái Phương Bạch, em thay đổi rồi~~"

"Thôi được rồi, mau làm việc đi, trời không còn sớm nữa, đừng làm lỡ giờ nghỉ ngơi của vợ chồng người ta."

“Được...”

Sở Ngọc yêu quý vợ, tự nhiên sẽ coi trọng người nhà của vợ. Cộng thêm việc anh cả trước đây qua đây cũng có ý giúp anh chống lưng.

Cho nên dù xét về phương diện nào cũng phải mang theo chút đồ ăn đến thăm môi trường làm việc của đối phương.

Quan trọng nhất, tự nhiên là báo hỷ! Vợ anh mang thai rồi~

Thế là sáng hôm sau, anh chỉ ngủ nướng một lát rồi mặc bộ quân phục mới nhất (bộ mặc lúc làm chú rể), mượn xe của trung đoàn phi thẳng vào thành phố. Sau đó với thân phận anh vợ "ngang ngược" yêu cầu Lý Dũng Huy thay đồng phục để cùng đi thăm người anh cả của mình.

Lý Dũng Huy - kẻ ở tầng đáy của chuỗi thức ăn: "......"

Trước Tiếp