Tránh Mưa - Tự Thính

Chương 75

Trước Tiếp

Chương 75: Văn bia

Edit: An Tĩnh


Tạ Ngật Chu đặt khá nhiều món, đều là những món Lâm Sơ Vũ thích, còn hâm nóng sẵn để cô có thể ăn ngay.

Lâm Sơ Vũ gắp một con tôm trong món cơm Risotto bí ngô ra, chợt nghe thấy tiếng Tạ Ngật Chu cười.

Cô nghi ngờ liếc mắt qua, Tạ Ngật Chu rửa việt quất xong đi đến.

“Anh cười gì vậy.”

“Không có gì.” Tạ Ngật Chu cười lắc đầu, đút đồ ăn vào miệng Lâm Sơ Vũ.

Lâm Sơ Vũ còn lâu mới tin, không có gì sao anh lại cười như thế, cô không tranh luận với anh, tránh để bản thân chịu thiệt.

Khi Tạ Ngật Chu lại đút đồ ăn qua, cô cắn một miếng nhỏ rồi nghiêng đầu tránh đi không ăn nữa: “Không ăn nổi nữa.”

Tạ Ngật Chu tự nhiên rút tay lại, tự ăn phần dư còn lại của cô.

Một lúc sau, Lâm Sơ Vũ đưa tay chọc chọc cổ tay anh: “Chuyến bay của anh đổi sang lúc nào rồi, có phải nhiều người tìm anh lắm không.”

“Thứ hai em học tiết ba, bốn, buổi trưa anh đi.”

“Lâu vậy sao.” Tổng lại hết thì có gần một tuần, “Không xảy ra vấn đề gì chứ.”

“Không đâu.”

Thấy cô cứ hỏi mãi, Tạ Ngật Chu giả vờ lại định đút đồ ăn cho cô, Lâm Sơ Vũ lập tức đưa hai tay che miệng, không nói nữa.

Tạ Ngật Chu nhìn thấy niềm vui bộc lộ rõ trong lời nói cô, anh bảo cô ngốc quá.

Đối với Lâm Sơ Vũ dường như có thêm 48 tiếng từ trên trời rơi xuống.

Trước khi anh trở về, Lâm Sơ Vũ đã ghi lại rất nhiều địa điểm.

Kha Dĩ Nhiên thường hay đi chơi với bạn trai, lang thang khắp phố lớn ngõ nhỏ, rồi kể cho cô nghe đủ thứ chuyện kỳ lạ thú vị.

Lâm Sơ Vũ đã nghĩ, cô cũng muốn đi chơi với Tạ Ngật Chu.

Thời gian của họ rồi cũng sẽ được bù đắp.

“Chúng ta đi ngắm hoàng hôn nha anh.”

“Được.”

“Sau đó đến Valuri nữa.”

“Được.”

Lâm Sơ Vũ cười cong tít mắt, vốn tưởng rằng sẽ sắp xếp đi nhiều nơi như trong tưởng tượng, có thật nhiều kế hoạch, để bù đắp những khoảng thời gian đã bỏ lỡ. Nhưng đến cuối cùng mới nhận ra, chỉ cần yên tĩnh ở bên anh, trò chuyện vài câu thôi cũng đã rất tốt rồi.

Cô ngủ không được, Tạ Ngật Chu đưa tay cầm chơi game cho cô rồi chơi với cô một lúc.

Lâm Sơ Vũ vừa chơi vừa ngồi trong lòng anh thầm thì kể về những chuyện xảy ra trong mấy tháng qua, cái gì cũng có, từ chuyện trong nhà đến chú mèo nhỏ dưới ký túc xá.

“Là một con mèo màu đen trắng như bò sữa, tính tình rất hiền lành, cứ thấy em là lại làm nũng.”

“Nhưng mà anh đừng nói với Thứ Ba nha, em nghĩ Thứ Ba sẽ ghen đó.” Lâm Sơ Vũ cười khúc khích, cắn nhẹ môi.

Tạ Ngật Chu liếc cô: “Vậy còn anh thì sao?”

“Chẳng phải anh ở đây sao.”

Anh bỏ tay cầm xuống, gãi gãi eo cô: “Ừ, em ở trong lòng anh.”

Lâm Sơ Vũ vốn tưởng rằng đêm hoang đường này có thể khiến anh tạm dừng vài ngày.

Nhưng cô nhầm rồi.

Vào độ trẻ trung khỏe khoắn này là khó kiểm soát được nhất, nếm được rồi thì lưu luyến không thôi, Tạ Ngật Chu dựa vào mức độ tiếp nhận của Lâm Sơ Vũ, thử nghiệm nhiều kiểu từng chút một, kỹ thuật cũng tiến bộ nhanh chóng.

Ngắm hoàng hôn, đi xem ban nhạc đều xong, thời gian còn lại Tạ Ngật Chu đòi hỏi cô.

Ba hộp đều mở ra hết, Tạ Ngật Chu cắn tai cô hỏi: “Em thích loại nào?”

Lâm Sơ Vũ không nói ra được, cô không thể nhớ nổi nên chỉ đành thì lẩm bẩm nũng nịu, muốn cho qua. Tạ Ngật Chu vén sợi tóc dính trên mặt cô ra, lý trí hơi sụp đổ, ánh mắt u tối, tràn đầy sự chiếm hữu.

Anh đưa tay đẩy động tác cắn môi của cô ra, đưa vào thì cô cũng không thể cắn mình, anh biết cô không nỡ cắn anh, thế là không chút e dè đùa giỡn lưỡi cô.

“Chưa dùng hết, em vẫn có thể thử.” Anh khàn giọng nói, rõ ràng mà chậm rãi, mài mòn cô hệt như những cử chỉ của anh vậy.

Lâm Sơ Vũ ngượng ngùng, không chịu nổi vẻ thiếu đứng đắn của anh, muốn phát ra tiếng nhưng âm thanh bất chợt vỡ tan trong cổ họng. Chẳng biết Tạ Ngật Chu chạm trúng chỗ nào của cô mà Lâm Sơ Vũ hét lên một tiếng ngắn, cả người căng ra, tay cào anh như mèo vờn, đẩy anh ra theo bản năng.

Phản ứng của cô vô cùng dữ dội, cũng càng cắn anh chợt hơn. Tạ Ngật Chu nhíu mày, yết hầu cuộn lên cuộn xuống không kiểm soát.

Lâm Sơ Vũ không đẩy ra được, chỉ có thể run rẩy van xin anh đừng chuyển động nữa, chậm một chút.

Đôi khi anh sẽ chiều cô nhưng đôi khi lại không, làm ngược lại, lừa cô, đều có cả.

Nhưng lần này anh lại không trả lời.

Anh cọ chóp mũi lên người Lâm Sơ Vũ, cánh tay chống bên tóc cô, chặn đi âm thanh của cô, ấn cô vùi mặt vào vai mình, anh hành động thay cho câu trả lời, ở vị trí đó, lặp đi lặp lại, khiến cô không chịu nổi.

Lâm Sơ Vũ duỗi thẳng chân, đạp mạnh vài cái vào chăn, không thể hít trọn một hơi, đột nhiên cô nghẹn ngào, cơ thể cuộn tròn bị anh ép thẳng dưới tay anh, anh dừng vài giây, rồi lại đâm vào tiếp.

Thế giới như nhòe đi và rung lên bởi những giọt nước mắt mơ hồ.

Lâm Sơ Vũ không chống đỡ được bao lâu thì giọng trở nên nghẹn ngào, sau đó khóc lóc thảm thiết mắng anh là tên khốn.

Tạ Ngật Chu cuốn đi giọt lệ trên hàng mi cô, hôn lên khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng mướt mát mồ hôi của cô. Anh nắm tay cô sờ vào vị trí đó, vô liêm sỉ hỏi: “Khốn nạn không?”

“Bé cưng, em nhìn phản ứng của mình đi.”

Tạ Ngật Chu cười khẽ, trông biếng nhác nhưng tràn đầy thỏa mãn. Anh hiểu rõ cô có thoải mái hay không còn hơn cả chính bản thân cô: “Không chỉ trên giường mà tất cả trên cơ thể anh đều là của em.”

Lâm Sơ Vũ lại khóc hu hu mắng: “b**n th**.”

Anh tiếp tục hỏi vấn đề kia: “Rốt cuộc em thích cái nào.”

Lâm Sơ Vũ thật sự sợ anh sẽ lại đâm vào, chỉ đành chọn đại.

“Loại vừa nãy.” Anh lại hỏi: “Tại sao.”

Lâm Sơ Vũ lắc đầu bảo không biết, vừa khéo Tạ Ngật Chu có thể thử tiếp, anh chậm rãi để cô cảm nhận từ phía sau, cuối cùng mới ép được câu trả lời từ cô. 

“Mỏng.”

“Thảo nào.” Tạ Ngật Chu vẫn cười, “Được.”

Lương tâm của Tạ Ngật Chu là không dày vò cô vào chủ nhật, anh sợ cô bị sưng nên còn thoa thuốc cho cô.

Bây giờ trong phòng cô ngập tràn mùi hương của anh, Lâm Sơ Vũ sờ đốt ngón tay anh, cảm nhận được sự không nỡ mãnh liệt trong lòng mình.

Nhưng cô không thể nói ra.

Lúc ngủ, Lâm Sơ Vũ trở mình, lặng lẽ mở điện thoại lên xem lịch đếm ngược: 600 ngày.

Cô ngẩn ra, thời gian nhanh hơn cô nghĩ nhưng cũng trôi qua rất chậm.

Một bàn tay giữ lấy điện thoại cô từ phía sau, Tạ Ngật Chu siết chặt cánh tay, ngửi mùi sữa tắm ở cổ cô: “Anh sẽ cố gắng về vào mỗi tháng.”

“Thôi đừng.”

“Hử?”

“Thế thì mệt lắm.”

Lâm Sơ Vũ xoá lịch đếm ngược.

Trái tim anh ở đây, nhưng anh vẫn có cuộc sống của bản thân.

Stella đột nhiên từ bỏ việc lì lợm đeo bám Tạ Ngật Chu.

Bạn bè kinh ngạc: “Cậu về nước bị anh ta đánh à? Có chuyện gì vậy.”

Cô nhớ đến cô gái kia, hơi ngẩn người rồi thở dài một cách trống rỗng: “Thôi bỏ đi.”

“Rốt cuộc là làm sao.”

Stella hét lên: “Anh ta đã có bạn gái rồi!”

Người kia thờ ơ: “Chẳng phải cậu chỉ vui đùa chút chứ không thèm để ý à.”

Stella trề môi, dưới những ánh mắt hóng hớt, không thể không nói: “Bạn gái anh ta tốt lắm.”

“Đẹp không?”

“Đẹp, mà tính tình cũng tốt nữa.”

“Với lại.” Cô dừng lại giây lát, chợt nhớ đến ánh mắt Tạ Ngật Chu khi xuất hiện, anh nói Lâm Sơ Vũ, nhìn anh, bạn trai em đang ở đây.

Ở Boston, cô từng thấy anh hút thuốc, từng thấy anh im lặng, từng thấy anh lái moto đầy bướng bỉnh, cũng đã từng thấy vẻ lạnh lùng kiêu căng khó với tới của anh nhưng chưa bao giờ thấy được dáng vẻ ấy của anh.

Lúc nào anh cũng lạnh nhạt, có một cảm giác xa vời mà người khác không cách nào chạm tới.

Nhưng khi nhìn cô gái kia, anh lại không mang những cảm xúc ấy. Ánh mắt thản nhiên thẳng thắn, sống động và rực sáng, giọng điệu nói chuyện cũng phóng khoáng thoải mái, thậm chí còn cố ý chọc cô ấy để được dỗ dành.

Dáng vẻ chàng thiếu niên hai mươi mấy tuổi thực thụ, cảm xúc lộ ra khiến người ta thảng thốt.

Anh thích thì sẽ không che giấu, những mối quan hệ lăng nhăng không phải là hào quang, vĩnh viễn chỉ nhìn về hướng một người mới là văn bia đáng tự hào nhất đời này của anh.

Người kia tên là Lâm Sơ Vũ.

Cô nghe thấy.

Sau này vẫn có người không biết tự lượng sức mình muốn thử nghiệm, Stella sẽ thêm mắm dặm muối khuyên nhủ vài câu.

Chẳng vì gì khác, cô cảm thấy kiểu đàn ông tốt như này không còn nhiều nữa, các cô không thể treo cổ trên cùng một cái cây được, phải cố gắng tìm một lựa chọn khác.

Công việc thực tập đầu tiên của Lâm Sơ Vũ là tại một văn phòng kiến trúc rất nổi tiếng ở Kinh Xuyên.

Cô vào tổ thiết kế.

Người hướng dẫn cô là phó giám đốc kiêm kỹ sư Khương – một mentor nữ, nói chuyện rất hợp cạ với Lâm Sơ Vũ.

Dự án mà cô tham gia là hồ sơ đấu thấu một khu văn hóa sáng tạo, cô phụ trách tính toán khối tích.

Tuần ấy cô thức khuya bốn đêm liền, nghĩ ra rất nhiều phương án nhưng chẳng ngờ bản thiết kế bề mặt cong nộp lần đầu lại bị bác bỏ không chút nương tay. Cô mệt mỏi trở về ký túc xá, thấy Kha Dĩ Nhiên đang khóc lóc nói chuyện điện thoại: “Con không muốn về, con muốn ở lại Kinh Xuyên.”

Tiếng trong điện thoại rất lớn, cô không thể không nghe: “Ba mẹ chỉ có một đứa con gái là con, con ở lại Kinh Xuyên thì ba mẹ phải làm sao. Bây giờ ba mẹ đều đã lớn tuổi rồi, ốm đau thì làm thế nào, về già chẳng phải vẫn phải dựa vào con sao.”

“Thời buổi này máy bay hay tàu cao tốc đều rất tiện lợi! Ba mẹ toàn giữ tư tưởng cũ thôi.”

“Một cô gái như con về An Ninh thì có gì không tốt, bố mẹ sẽ mua nhà mua xe cho con, ở Kinh Xuyên thì ai chăm sóc con, con có thể cố gắng được gì chứ.”

Cuối cùng, cuộc gọi kết thúc trong không vui, Kha Dĩ Nhiên sụt sịt, vừa vò nát khăn giấy vừa nói với Lâm Sơ Vũ: “Hâm mộ ba mẹ cậu quá, họ chưa bao giờ ép buộc cậu cả.”

Lâm Sơ Vũ xoa đầu Kha Dĩ Nhiên: “Họ cũng quan tâm cậu mà, chỉ là cách biểu đạt không tốt thôi.”

“Họ căn bản chẳng quan tâm tớ muốn điều gì!”

“Có thể họ hơi bảo thủ, nhưng cũng là lo cậu bị thiệt thòi thôi.” Lâm Sơ Vũ lấy đống bản nháp bỏ đi trong túi ra cho Kha Dĩ Nhiên xem: “Nè, nhìn đi, đây chính là thứ mà cậu gọi là tự do để phấn đấu đó.”

Kha Dĩ Nhiên mím môi: “Cậu còn phải tăng ca à.”

“Ừ, thứ tư báo cáo rồi, tối nay tớ phải sửa cho xong.”

“b**n th** thật.”

“Là vấn đề của tớ.” Lâm Sơ Vũ không than vãn câu nào, người hướng dẫn không hề phê bình cô, còn khen cô có ý tưởng hay, kiến thức nền tảng cũng tốt.

Kha Dĩ Nhiên vẫn chưa tìm công việc thực tập: “Chỉ cần mang danh tiếng của trường chúng ta ra thôi, làm sao mà không kiếm được việc chứ.”

Lời nói này không sai, nhưng Lâm Sơ Vũ còn một chặng đường dài muốn đi, cô vẫn còn nhớ tâm trạng của mình khi đăng ký nguyện vọng.

Vừa muốn cưỡi gió, không sợ lầu ngọc tráng lệ, chẳng lo nơi cao lạnh rét.

Lâm Sơ Vũ báo cáo rất suôn sẻ, những câu hỏi bên đối phương đưa ra cô đều có phương án trả lời dự kiến.

Khương Công nhướng mày, đôi môi đỏ mọng cong lên đầy hài lòng: “Không tệ, học nhanh lắm.”

“Dự án vịnh Tinh Hà tuần tới em đi với chị.”

Cô nhận được khoản lương đầu tiên, cực kỳ vui vẻ nhắn tin cho Tạ Ngật Chu.

Còn chuyển một khoản tiền qua.

Tạ Ngật Chu: “Phần thưởng khuyến khích của anh à?”

Ban đầu Lâm Sơ Vũ vẫn chưa phản ứng kịp: “Mời anh ăn đó, em còn gửi cho ba mẹ với anh trai em nữa.”

Giọng điệu Tạ Ngật Chu ung dung đùa giỡn: “Còn tưởng là tiền boa.”

Tiền boa…?

Lâm Sơ Vũ bỗng nhớ lại hồi cuối tuần, anh không về nhưng cứ nhất quyết bắt cô đến căn hộ, mặc dù cô không biết để làm gì nhưng vẫn nghe lời làm theo.

Sau đó Tạ Ngật Chu gọi video qua.

Anh chỉ mặc một chiếc áo cộc tay màu đen, sợi dây chuyền bạc cô tặng lắc lư ở cổ áo mấy cái.

Tạ Ngật Chu ngồi trên ghế sofa, vai rộng eo thon, một vóc dáng quá đỗi đẹp mắt. Anh đặt điện thoại ở phía xa, đủ cho cô nhìn thấy cả nửa người anh.

Giọng nói trầm thấp, cuốn hút nghe có hơi xa lạ khi truyền qua khoảng cách và dòng điện, anh chống cằm trò chuyện với cô rất nhiều.

“Nhớ anh không?”

“Nhớ chứ.”

“Dạo này buồn chán không?”

“Cũng ổn, không có lớp, đang làm việc thôi.”

Anh cúi đầu, bỗng nhiên l**m khóe môi một cái rồi cười, vuốt vuốt mặt như thể cảm thấy bản thân quá đáng nhưng khi ấy Lâm Sơ Vũ vẫn chưa phát giác nguy hiểm, cứ liên tục hỏi làm sao thế làm sao thế, Tạ Ngật Chu muốn hôn mà hôn không được, anh vén áo lên cho cô nhìn cơ bụng mình.

Cô nghe anh dụ dỗ bảo: “Cho em chơi trò này mới.”

“…”

Lâm Sơ Vũ mặt đỏ tía tai, nhận ra là cái gì, phonesex.

Sao anh lại nhắc nữa, đôi khi Lâm Sơ Vũ rất muốn hỏi anh học mấy thứ này ở đâu.

“Anh đứng đắn chút đi.” Cô nhỏ giọng cảnh cáo, xung quanh cô vẫn còn có người đấy.

Tạ Ngật Chu hỏi nghiêm túc: “Ký hợp đồng chưa?”

“Có dự định rồi.”

Chế độ đãi ngộ hay cái khác đều ổn, nội dung công việc cũng là thứ mà cô thấy hứng thú.

Lâm Sơ Vũ trầm mặc một hồi rồi bất chợt siết chặt tay hỏi: “Có phải anh sắp về rồi không.”

“Ừ.”

“Vậy anh cũng định ở Kinh Xuyên à?” Mùa tốt nghiệp luôn có nhiều vấn đề như thế, lo lắng tương lai khác nhau, lo lắng nơi sinh sống làm việc khác nhau, dù đã biết câu trả lời nhưng vẫn muốn hỏi lại một cách thừa thãi.

“Nếu không thì sao.” Tạ Ngật Chu cười: “Chắc chắn anh phải ở cùng với cục cưng của anh chứ.”

“Em phải tin tưởng anh.”

Cô bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, nhìn thấy một vùng tà dương rộng lớn.

Bóng bay và hoa tươi bao quanh đường phố, một ngày náo nhiệt tấp nập rất đỗi bình thường.

Nhưng chóp mũi Lâm Sơ Vũ lại bắt đầu thấy cay cay, 600 ngày.

Cuối cùng cô cũng dám nói vào điện thoại rằng muốn anh về.

Kết thúc thật khó khăn.

Nhưng may mắn là hai người không ai buông tay vào mùa đông ấy.

Bởi thế mà họ mới có thể trùng phùng hết lần này đến lần khác vào mùa hạ.

Trước Tiếp