Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 74: Em thích
Edit: An Tĩnh
Lâm Sơ Vũ hít thở khó khăn, tiêu hóa ba chữ này càng khó khăn hơn.
Không đi nữa, sẽ không ảnh hưởng công việc của anh chứ.
Tay Tạ Ngật Chu lướt qua cổ áo cô một cách hờ hững, hơi dừng lại ở chỗ sợi dây nhỏ thắt nơ bướm. Anh cụp mắt quan sát tỉ mỉ, đầu ngón tay khều một cái, chiếc nơ bướm lập tức lỏng lẻo rồi bung ra, cổ áo mở hé một khe tam giác nhỏ.
Cô mở miệng định nói, Tạ Ngật Chu lên tiếng: “Ngày mai cuối tuần.”
Lâm Sơ Vũ sửng sốt, anh nhìn chằm chằm vẻ ngơ ngác trên mặt cô vài giây, rồi không hề báo trước mà cúi đầu xuống, nâng mặt cô lên hôn vào môi, cô bị lực mạnh mẽ này ép lùi lại từng bước từng bước, đến khi vấp phải vật cản thì bất ngờ ngã ngồi xuống giường, Tạ Ngật Chu vẫn đến gần và thuận thế khom người xuống.
Đầu gối anh chen vào g*** h** ch*n Lâm Sơ Vũ, quỳ chống lên giường, cô cũng ngã người ra sau, đầu ngửa lên, bầu không khí vô cùng mờ ám. Anh không hề kiềm chế, thậm chí còn hôn phát ra tiếng, dù một giây cũng chẳng muốn tách rời, cảm xúc trong mắt anh vô cùng nồng đậm, vô cùng nặng nề, mí mắt mỏng và nhạt màu lười biếng rủ xuống, che đi nửa phần con ngươi.
Lâm Sơ Vũ có thể nhìn thấy mỗi một ánh nhìn trực diện của anh, khuôn mặt ngẩn ngơ dần ửng đỏ, tay nắm chặt ga giường vò thành nếp, khi sắp không thở nổi nữa, cô nhíu mày, cắn nhẹ một cái lên môi anh.
Cô cảm giác rất nhẹ, nhưng động tác của Tạ Ngật Chu hơi khựng lại giây lát.
Vị gỉ sắt tanh ngọt lan ra nơi đầu lưỡi của cả hai, máu.
Lâm Sơ Vũ đột nhiên dừng lại, ý thức tỉnh táo lại hơn phân nửa, dường như nhận ra mình đã phạm lỗi gì.
Tạ Ngật Chu… Mềm mại đến vậy sao.
Cô không dùng lực mà, thật sự không cố ý đâu.
“Đau không anh?” Lâm Sơ Vũ căng thẳng, nhìn vệt máu đỏ tươi lan ra trên môi anh, loang thành những đốm nhỏ như giọt mưa.
Tạ Ngật Chu vươn đầu lưỡi l**m vệt đỏ kia đi, suy nghĩ một lúc: “Rất dễ chịu.”
Vết thương nhỏ thế này khiến anh rất thoải mái, tựa như bị cô đánh dấu, bị cô đánh dấu chủ quyền chiếm lấy.
“Có thể cắn mạnh hơn chút.”
“…” Lâm Sơ Vũ đánh anh, tức giận: “Anh bị ngốc à.”
“Không phải.” Tạ Ngật Chu vòng tay ôm eo cô, giải thích chuyện này: “Là bị em hôn đến mê muội rồi.”
Cơn giận của Lâm Sơ Vũ nghẹn lại, câu trả lời này còn chẳng bằng anh bảo mình ngốc đi.
Anh rất thích nhìn cô, còn Lâm Sơ Vũ thì nào có thể không biết ngại như thế, rèm cửa sổ chưa kéo lại, bầu trời lúc hơn năm giờ không quá sáng sủa nhưng không hề tối.
Đèn xe nối đuôi nhau trên đường đông như nước, đèn pha chói mắt, Lâm Sơ Vũ đè cùi chỏ xuống cầu xin: “Đừng, đừng nhìn.”
Giọng Tạ Ngật Chu cũng dịu đi: “Có phải chưa từng nhìn đâu mà da mặt vẫn mỏng thế này.”
Lâm Sơ Vũ cũng không thể nói ra.
Thật ra lần nào cô cũng cảm giác như bị ánh mắt của anh hun nóng đến chết.
Tạ Ngật Chu rất biết cách khen người khác, cũng làm rất giỏi, lời từ miệng anh không nói dối, ánh mắt cũng không nói dối.
Chỉ cần cho cô một nơi trú ẩn, một chút chở che thì thường đến cuối cùng Lâm Thư Vũ sẽ không thể chống cự nổi.
Có lẽ là bởi lời anh vừa mới nói khiến Lâm Sơ Vũ nhận ra có thể hôm nay sẽ quá trớn và thân mật hơn lần trước một chút, vậy nên cô lại cảm thấy hơi e dè và cũng xấu hổ hơn một chút.
Tạ Ngật Chu v**t v* mặt cô.
Anh cười khẽ, lười vạch trần sự khiêu khích to gan của Lâm Sơ Vũ vào tối qua.
Anh đứng thẳng dậy cởi áo phông ra, chiếc áo mỏng và mềm mại bị ném xuống sàn, anh không sợ lạnh nên trong áo khoác chỉ có một món thế thôi, bây giờ trên người chẳng còn lại gì cả.
“Lần này công bằng rồi nhé.” Tạ Ngật Chu lại hôn cô, môi ma sát một cách tỉ mỉ: “Cho em xem trước.”
Lâm Sơ Vũ đưa tay sờ vào cơ bụng của anh, lướt sang bên cạnh là những múi cơ như hàm răng cá mập. Tạ Ngật Chu kéo cô đi xuống, cơ thể anh rất đẹp, đường nhân ngư tuy gầy mà khỏe khoắn lõm xuống tạo ra một đường ranh tuyệt đẹp, gân xanh ẩn hiện dưới làn da trắng, giật giật đầy sống động dưới đầu ngón tay cô.
Sau đó cô chạm phải khóa thắt lưng, lạnh như băng, khiến cô co tay lại theo bản năng.
“Được không em.”
Tạ Ngật Chu gọi đầy đủ họ tên cô một tiếng: “Lâm Sơ Vũ, anh không lừa em đâu.”
Đầu óc Lâm Sơ Vũ đã nhão ra như tương, bây giờ anh hỏi thì có ích gì, cô hèn nhát, không từ chối được.
Dĩ nhiên cô biết anh sẽ không lừa mình.
“Cũng chỉ với em anh mới có cảm giác này.”
Ánh mắt giao nhau, anh không cử động nữa, lúc này Lâm Sơ Vũ mới loáng thoáng hiểu được anh có ý gì.
Anh thật sự nghiêm túc.
Vì thích, vì yêu, vì chắc chắn sẽ kết hôn với cô nên anh mới có d*c v*ng và h*m m**n này với cô.
Người khác thì không được.
Gấp gáp, nhẫn nhịn, k*ch th*ch, thoải mái, tất cả đều là vì cô.
Hệt như một đứa trẻ có được một viên kẹo quý giá, cực kỳ muốn ăn nhưng vì chỉ có một viên này thôi nên rất không nỡ, thỉnh thoảng lại mở túi ra xem một chút, sau đó trả lại nguyên trạng tiếp tục gìn giữ, nhịn tới nhịn lui, chờ đến khoảnh khắc long trọng mới thưởng thức.
Lâm Sơ Vũ ghé đến gần hôn lên nốt ruồi nhỏ ở yết hầu anh: “Em thích anh.”
Cô nói: “Em bằng lòng, làm chuyện đó với anh.”
Yết hầu kề sát bên khóe môi cô lăn hai cái, Tạ Ngật Chu cảm tưởng như mình sắp bùng cháy.
Bụng siết chặt hơn, Tạ Ngật Chu bấm xuống đầu giường, tấm rèm cửa đang đón ánh sáng chậm rãi khép lại, che kín tia sáng cuối cùng của màn đêm. Hai tay anh lặng lẽ c** ** l*t của cô, khoen cài áo lót “bịch” một tiếng rơi xuống giường.
Lâm Sơ Vũ tựa sát vào người anh, thở từng hơi nhỏ, cố nén lại tiếng thở dồn dập, mái tóc cô vốn được kẹp gọn giờ buông lơi ra xõa xuống bờ vai.
Tạ Ngật Chu xoa xoa gáy cô, trấn an cô bảo đừng sợ, Lâm Sơ Vũ gật đầu, vô cùng đáng yêu.
Trái tim vốn đã mềm nhũn của anh lập tức tan chảy, cơ thể cô mềm mại vô cùng, anh không chịu nổi nữa, dứt khoát ôm cô đi thẳng vào phòng tắm.
Nước trong bồn tắm đã được xả đầy, cô được anh đặt ngồi lên bệ, hai tay bị giữ chặt.
“Phải công bằng, anh trước.”
Lâm Sơ Vũ nhắm mắt, cúi thấp đầu chạm đến khóa cài cứng, đó là một phút mà cô cảm thấy bị giày vò hành hạ nhất, vậy nên cô rất phối hợp, chỉ mong nhanh hơn một chút.
“Mở mắt.” Tạ Ngật Chu giữ lấy khuôn mặt cô với lực không nhẹ cũng không mạnh: “Nhìn anh đi.”
Lâm Sơ Vũ cứ một mực trốn trong lòng anh.
Những gợn nước lăn tăn liên tục chạm vào người cô, khiến cô càng căng thẳng hơn, bèn lên tiếng gọi anh, giọng cũng trở nên nũng nịu.
Lâm Sơ Vũ không biết trong mắt Tạ Ngật Chu, khi mình làm như vậy trong cực kỳ giống đang nhõng nhẽo với anh, hơi thở phả vào cổ, Tạ Ngật Chu cười khẽ: “Em đừng như vậy, nếu không anh sẽ nghĩ em muốn chơi ở đây đấy.”
“Ở đây?”
Xung quanh toàn là hơi nước mù mịt, trong mắt Lâm Sơ Vũ cũng ngập đầy sương mờ mông lung.
Lại mất một lúc lâu mới hiểu được, khi sương mờ tan đi, vẻ kinh ngạc xuất hiện, cô lắc đầu nhỏ giọng nói: “Không muốn.”
Đoạn, cô nói lại lần nữa: “Em không biết, để sau này được không anh.”
Tạ Ngật Chu hiểu cô, Lâm Sơ Vũ là một người rất điềm đạm, ngay từ những năm cấp ba đã như vậy rồi, người khác đi khắp nơi xin phương pháp tăng 100 điểm trong 30 ngày, còn cô thì vẫn cứ như một chú ốc sên nhỏ, chậm rãi học tập, bước đi vững vàng, cái gì cũng phải học cho đến khi nắm chắc mới thôi.
Sao trong chuyện này cũng như vậy.
“Được.” Tạ Ngật Chu tì trán lên trán cô, anh không nôn nóng, sau này từ từ thử thôi.
Sau khi bị phân tâm, cảm xúc của Lâm Sơ Vũ dịu đi kha khá, làn nước ấm chảy qua da, cùng với bàn tay anh trượt dọc từ xương cụt lên trên, những đốt xương sống của cô gái nổi lên từng khúc, tròn trịa sạch sẽ như châu ngọc, khiến người ta thích không nỡ rời tay.
Anh không giỏi ngữ văn, nhưng lại chợt nhớ đến một bài văn cổ hồi cấp ba, trong đó cảnh gảy đàn tỳ bà cũng giống như vậy.
Thảo nào người ta hay nói, văn nhân thì có thú vui tao nhã.
Cô ngồi trên đùi anh, đối diện thẳng với anh, vậy nên phản ứng nào cũng không thể thoát khỏi mắt anh, nước b*n r* rồi.
Tạ Ngật Chu chợt nảy ra một ý tưởng kỳ quái, khống chế tiết tấu căng lên của cơ bắp để trêu chọc cô. Lâm Sơ Vũ đột nhiên túm lấy thành bồn tắm, nước văng lên chảy ra ngoài, mắt cô đỏ hoe, ngại ngùng nhìn anh, muốn chạy cũng không chạy thoát được.
“Anh bắt nạt em.” Lâm Sơ Vũ cắn mô, giọng hơi run.
Tạ Ngật Chu vùi mặt vào cổ cô, nói nhỏ: “Em nhạy cảm quá.”
“Anh còn trách em à.” Cô nhỏ giọng hơn bảo.
“Là thích, chứng tỏ em có cảm giác với anh.”
Anh lấy khăn tắm bọc quanh người cô, trên người Lâm Sơ Vũ cứ như lau mãi không hết nước, anh chạm tới chỗ nào thì chỗ đó lập tức đứng lên chào đón. Lâm Sơ Vũ không kiểm soát được, dứt khoát hôn anh, ngang ngược chặn miệng anh lại không cho cười, hễ cười một tiếng là cắn ngay.
Chỉ một đoạn đường ra đến giường mà Tạ Ngật Chu bị cô cắn để lại mấy dấu răng, thế mà anh vẫn rất vui vẻ.
Lâm Sơ Vũ chui vào chăn, trừng anh.
Anh nắm lấy cổ chân thon nhỏ của cô, kéo cả người lẫn chăn trở lại.
Tay luồn vào trong chăn thử một chút, ai không biết còn tưởng mới ra khỏi bồn tắm chưa lau cho cô. Lâm Sơ Vũ kéo chăn lên tận cằm, mặt đỏ bừng, dáng vẻ của cô giống như đang làm kiểm tra, nghiêm túc chờ bước tiếp theo của Tạ Ngật Chu. Anh nhìn cô, khẽ mỉm cười, nói là chắc ổn rồi, nhưng cô phòng thủ rất nghiêm ngặt.
Khi lấy đồ, anh phát hiện Lâm Sơ Vũ còn đang nhìn mình, sau khi hết ngượng, đôi mắt linh động hệt như một em bé tò mò.
Anh thả tay xuống đưa đến trước mặt cô: “Em muốn làm cho anh à?”
Lâm Sơ Vũ lập tức phủ nhận: “Không có.”
Tạ Ngật Chu suy nghĩ giây lát, sau đó tách cô ra, Lâm Sơ Vũ không biết phải có phản ứng gì, vẫn kéo chăn: “Để anh xem có làm em mềm hơn nữa được không, nếu không có thể sẽ khó chịu đấy.”
“A?”
Lâm Sơ Vũ nhanh chóng hiểu ý.
Vài lần bên ngoài cô đã ra, ngón tay đi vào thật chậm chờ phản ứng của cô, chỉ đến khi thêm lần thứ ba, Lâm Sơ Vũ mới bảo anh dừng lại nhưng mười mấy giây trôi qua, cuối cùng cô vẫn tiếp nhận toàn bộ, cô che mặt, sau đó lại ra.
Thực sự lúc ở trong phòng tắm, cô đã chuẩn bị tốt lắm rồi.
Anh không làm tay nữa, đổi sang người.
Phản ứng hóa học khi tiếp xúc với người mình thích vượt xa khỏi tưởng tượng.
Cô lắng nghe âm thanh của anh, sờ lên đường nét gương mặt anh, ôm lấy nhiệt độ cơ thể anh, môi hôn môi hay mười ngón tay đan chặt, cảm nhận nhịp tim đập hay cảm nhận những thứ khác. Lúc mới bắt đầu cô có hơi không chịu nổi, Tạ Ngật Chu đã dừng lại hôn cô, v**t v*, anh học rất nhanh, có rất nhiều phương pháp, sau đó cô hoàn toàn tan chảy.
Đồng hồ treo tường điểm chín giờ, chuyến bay đến Boston cất cánh.
Bầu trời đêm hôm nay tuyệt đẹp, có thể nhìn thấy vô số sao trời.
Tạ Ngật Chu chưa nhìn thấy nhưng anh đã tìm được một vì sao sáng nhất của mình rồi.
Tiếng khóc xen lẫn tiếng hít thở ngắt quãng, cô cố kìm lại, nhưng Tạ Ngật Chu không cho, còn cố ý dùng lực hơn, vẫn là câu nói đó: “Em lớn tiếng hơn chút cũng được.”
Điện thoại bị ném ở phòng khách đổ chuông: “Có người tìm anh… Ưm.”
Lâm Sơ Vũ mềm nhũn, hoàn toàn nương theo tiết tấu của anh, chỉ có thể cố gắng nhắc anh.
Giọng anh khàn đặc, trầm như đã được mài giũa, hơi thở rất nặng nề. Tay anh ấn lên bụng dưới của cô, ra hiệu: “Em chỉ cần tìm đúng anh là được rồi.”
Lâm Sơ Vũ ướt đẫm mồ hôi.
Cô gần như mê man, những gì vừa nói ra cũng chẳng nhớ, môi cô hơi tê dại, bị anh m*t rất mạnh bạo, nhưng những nơi khác thì lại rất dịu dàng.
Cái cảm giác chìm ngập từ đầu đến chân ấy, cô không thể diễn tả, hỗn loạn, cái cổ thon nhỏ ngửa lên, Lâm Sơ Vũ khóc hu hu, khóc dữ dội, có lẽ là vì không còn sức nữa.
Tạ Ngật Chu ôm cô từ bên hông, dùng tay giúp kéo dài, thật ra anh vẫn chưa xong, dỗ dành một lúc, lại hôn Lâm Sơ Vũ trong ánh mắt đáng thương của cô, sau đó tiến vào lần nữa.
Hơi thở anh lan đến ngập tràn, lúc anh ném vào thùng rác, Lâm Sơ Vũ đã ngủ mất, không thèm để ý ga giường ngổn ngang.
Ý thức mơ hồ, nửa tỉnh nửa mê.
Điện thoại Tạ Ngật Chu lại đổ chuông lần nữa.
Hình như rất nhiều người tìm anh, việc cũng rất gấp gáp. Người trên giường đã đi mất, Lâm Sơ Vũ muốn giữ anh lại để anh không đi nhưng làm thế nào cũng không thể điều khiển cơ thể đưa tay lên.
Đã quen hơi anh rồi thì rất khó mà xa rời, cô gần như sắp tỉnh giấc, chuông điện thoại đột nhiên dừng lại.
Hơi ấm của Tạ Ngật Chu trở về lại lòng bàn tay một lần nữa, anh nhéo nhéo lòng bàn tay cô gái một cái: “Bé cưng.”
Từ này cứ gọi một lần là thích một lần, anh cứ lẩm nhẩm như một cái máy phát lại: “Bé cưng, Lâm Lâm, Sơ Sơ, Tiểu Vũ, bé con.”
Tiếng cười tràn ra từ cổ họng anh, trên khuôn mặt lạnh lùng ngập tràn ý cười, động tác của anh rất nhẹ nhàng: “Anh đưa em qua bên kia ngủ.”
Phòng ngủ của cô vẫn được giữ nguyên, ngay cả tinh dầu thơm phòng cũng chẳng thay đổi.
Tạ Ngật Chu ôm Lâm Sơ Vũ nằm chung một cái gối, Lâm Sơ Vũ cảm nhận được anh đang nhẹ nhàng hôn mình rất nhiều lần, trái tim dần được lấp đầy, anh chỉ là Tạ Ngật Chu của cô thôi.
Khi tỉnh lại, Lâm Sơ Vũ thấy chân mỏi vô cùng, cô ngước mắt, nhìn thấy 23:30, cô chỉ mới ngủ hơn hai tiếng.
Thật ra là do ngủ không được ngon giấc, cô mơ thấy có rất nhiều cuộc gọi, thúc giục Tạ Ngật Chu phải đi.
Đầu vừa mới cử động thì ngay lập tức bị một bàn tay che mắt lại.
Giọng nói lười biếng, có chút vô lại của Tạ Ngật Chu vang lên: “Tìm gì đó, anh đây.”
Lông mi cô chớp chớp lướt qua lòng bàn tay anh, anh thấy thú vị, lại sờ thêm một cái.
Lâm Sơ Vũ chậm một lúc mới nhận ra bàn tay này vốn đang che tai mình.
Tạ Ngật Chu ngồi bên cạnh cô, để máy tính trên đùi đang làm gì đó.
Trong phòng không bật đèn, ánh sáng trắng rọi vào gương mặt với khung xương tuyệt đẹp của anh, Lâm Sơ Vũ lẳng lặng nhìn.
Trên bờ vai lộ ra ngoài của cô còn vài dấu vết do anh để lại, Tạ Ngật Chu gập máy tính lại ghé đến hôn cô, Lâm Sơ Vũ và anh hôn nhau phát ra vài âm thanh nhỏ, cô bị anh ngậm chặt không buông.
“Có khó chịu không em.”
Lâm Sơ Vũ mở to mắt nhìn, học theo giọng điệu anh giả vờ đứng đắn: “Thoải mái lắm.”
“…” Tạ Ngật Chu nhướng nhẹ mày, hơi sửng sốt trước lời này của cô, ý cười trong mắt tức khắc nồng đậm hơn, hỏi cô chỉ mức độ đó thôi sao?
“Lần sau anh tiếp tục cố gắng.”
Lâm Sơ Vũ đỏ mặt.
Anh nhìn cô một hồi lâu, kề sát đến bên tai rồi dừng lại: “Bé cưng làm anh sướng lắm, kiểu mà tưởng sắp chết đến nơi rồi ấy.”
“Anh không được nói.” Cô hốt hoảng vì những lời này, độ mặt dày vẫn thua kém anh, Lâm Sơ Vũ không học theo nữa.
“Không nói thì làm sao hỏi em chỗ nào cần cải thiện.”
Lâm Sơ Vũ sững người, một lúc lâu sau vẫn không nói nên lời.
Tạ Ngật Chu cười lớn, vai cũng run lên, nửa thân trên anh không mặc gì nhưng vệ sinh cho cô rất đàng hoàng. Anh xoa bóp chân cho cô, xoa bụng cô hỏi: “Đói bụng không.”
“Đói.”
“Anh đặt hết rồi, dậy ăn đi.”
Lâm Sơ Vũ không chịu, ôm anh nằm bất động trong chăn.
Anh cũng không muốn tách khỏi cô, hai người dính lấy nhau một hồi lâu, Lâm Sơ Vũ chỉ chỉ nốt ruồi ở yết hầu anh, bảo: “Em thích chỗ này.”
“Anh biết.”
“Sao anh biết được?”
“Em cứ hôn chỗ này của anh, cắn chỗ này của anh.” Anh cho cô xem: “Chỗ này đỏ hết rồi.”
Tay anh lại chỉ qua một vị trí khác: “Ở đây cũng đỏ nữa.”
“Còn nữa, em thích anh hôn chỗ này của em —” Tầm mắt anh rơi xuống trước người cô, Lâm Sơ Vũ đưa một tay bịt miệng anh lại nhưng không kiểm soát lực, một tiếng “bộp” vang lên.
Tạ Ngật Chu không quan tâm, tiếp tục kể những kinh nghiệm mà anh tìm tòi ra được hôm nay, chỉ một âm tiết nhỏ mơ hồ phát ra, Lâm Sơ Vũ bất chợt đỏ bừng, vội vàng hét lớn lên.
“Đi ăn cơm!”